Bỏ thuốc

Những Màu Khác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bỏ Thuốc

❊ ❊ ❊

Tôi đã bỏ thuốc được 272 ngày. Tôi nghĩ cho đến giờ tôi đã quen với việc đó. Âu lo trong tôi đã người đi, và tôi không còn cảm thấy như một phần thân thể bị cắt lìa. Ồ không, xin đính chính: Tôi không ngừng cảm thấy sự thiếu vắng, tôi không ngừng cảm thấy như tôi đã cách lìa khỏi cái nguyên vẹn tôi, chỉ là bây giờ thì tôi quen với cảm giác như thế này; nói chính xác hơn, tôi chấp nhận thực tại cay đắng.

Tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ hút thuốc nữa.

Tôi nói điều này và rồi tôi vẫn mộng tưởng thấy mình hút thuốc. Nếu tôi nói rằng những mộng tưởng này quá bí mật, quá khủng khiếp, đến nỗi thậm chí ta muốn giấu giếm chính mình… bạn hiểu không? Dù thế nào, nó sẽ hiện diện ngay giữa một mộng tưởng như thế, và giữa bất cứ những gì mà tôi đang cố thực hiện ngay giây phút cụ thể đó, khi tôi xem cuốn phim là giấc mộng tôi dần lên đến đỉnh điểm, tôi thấy sung sướng như thể tôi vừa châm điếu thuốc.

Vậy đây là mục đích chính của thuốc lá trong đời tôi: để làm chậm lại trải nghiệm vui sướng hay đau đớn, khao khát và thất bại, buồn bã và hân hoan, hiện tại và tương lai; và, giữa mỗi khung hình, tìm thấy những con đường và lối đi tắt mới. Khi những khả năng này biến mất, người ta cảm thấy như bị lột truồng. Bị tước bỏ vũ khí và vô vọng.

Khi tôi ngồi vào taxi, người tài xế hút thuốc không ngớt, bên trong xe khói thuốc huyền ảo dày đặc. Tôi bắt đầu hít vào.

“Xin lỗi ông nói gì ạ,” anh ta nói. Anh ta mở cửa sổ. “Không,” tôi nói, “cứ đóng cửa. Tôi đã bỏ thuốc rồi.” Tôi có thể trải qua một khoảng thời gian dài không tơ tưởng thuốc lá, nhưng khi tơ tưởng thì ý muốn đó lại đến từ phần sâu thẳm trong tôi.

Khi đó tôi được nhắc nhở về một cái tôi bị lãng quên, một cái tôi bao phủ bởi thuốc men, sự bịa đặt, và những cảnh báo về sức khỏe. Tôi muốn là con người kia đó, là Orhan mà tôi từng là, là con người hút thuốc, là con người chiến đấu chống lại Quỷ giỏi hơn tôi nhiều.

Khi tôi nhớ về cái tôi xưa cũ, vấn đề không phải là liệu tôi có nên đốt một điếu thuốc. Tôi không còn cảm thấy cái khao khát mãnh liệt của những ngày đầu. Tôi chỉ nhớ nhưng cái tôi trước đây, như cách tôi nhớ nhưng một người bạn, một gương mặt thân yêu; tất cả những gì tôi muốn là trở lại với con người tôi từng là. Tôi cảm thấy như thể tôi bị buộc mặc những bộ quần áo mà tôi không chọn, như thể chúng biến tôi thành con người mà tôi không bao giờ muốn là. Nếu tôi hút thuốc, tôi lại cảm nhận được sự dày đặc của đêm, những nỗi hãi hùng của con người mà tôi từng nghĩ tôi đã là.

Khi mong muốn trở về với cái tôi xưa cũ, tôi nhớ trong những ngày đó tôi có những ý niệm mơ hồ về sự bất tử. Xưa kia, thời gian không trôi; những khi hút thuốc, đôi khi tôi cảm nhận niềm vui đó, hay nỗi tuyệt vọng dữ dội đó, đến nỗi tôi nghĩ rằng mọi thứ sẽ không đổi thay. Khi tôi tươi vui hút thuốc, thế giới đứng yên một chỗ.

Rồi tôi bắt đầu sợ chết. Tay hút thuốc kia có thể bất đắc kỳ tử; về điểm này báo chí hoàn toàn thuyết phục. Muốn sống, tôi phải xua đuổi tay hút thuốc và trở thành ai đó khác. Điều này tôi đã làm thành công. Bây giờ cái tôi mà tôi từ bỏ kia chung sức với Quỷ kêu gọi tôi trở về những ngày khi thời gian không bao giờ chuyển động và không ai chết.

Tiếng gọi của nó không làm tôi hoảng sợ.

Bởi vì, như bạn thấy, viết văn - nếu bạn hạnh phúc với điều đó - dỡ bỏ mọi ưu phiền.

ors: Essays and A Story ebook©MotSAch Nhã Nam & NXB Văn Học tve-4u©vctvegroup | 07-04-2021
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.