Trong khoảng từ 1996 đến 1998 tôi viết những bài viết ngắn hằng tuần cho một tạp chí hài hước chính trị nhỏ có tên Oküz (Bò đực); tôi cũng minh họa những bài tập viết trữ tình này bằng những bức tranh phù hợp với tinh thần của tờ tạp chí.
Tôi không thích những buổi chiều mùa xuân: diện mạo của thành phố, cách mặt trời rọi nắng, những đám đông, cửa sổ các tiệm hàng, cái nóng. Tôi mong tẩu thoát khỏi cái nóng và ánh sáng. Có làn gió mát hiu hiu thổi qua những cánh cửa cao của mấy tòa chung cư bằng đá và bê tông. Bên trong những chung cư này thậm chí còn mát hơn, và dĩ nhiên, tối hơn. Bóng tối và cái lạnh mùa đông đã rút lui vào trong.
Phải chi tôi có thể đi vào một trong những căn hộ đó, phải chi tôi có thể về lại mùa đông. Phải chi trong túi tôi có chìa khóa, phải chi tôi có thể mở một cánh cửa quen, hít vào mùi thân quen của một căn hộ mờ tối và mát mẻ, và hân hoan luồn vào căn phòng phía sau, tránh xa mặt trời và những đám đông ngột ngạt.
Phải chi trong căn phòng ấy có một cái giường, một cái bàn cạnh giường và trên đó có một chồng sách báo, những tạp chí yêu thích nhất của tôi để tôi giở lướt qua, và một cái ti vi. Phải chi tôi có thể duỗi người trên cái giường đó với đầy đủ quần áo và hoan hỉ vì được ở một mình cùng nỗi tuyệt vọng, khổ đau, cuộc đời khốn khổ của tôi. Không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn khi mặt đối mặt với chính sự tồi tàn và khốn khổ của mình. Không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn được khuất mắt.
Ừ, đúng rồi, tôi cũng mong ước có loại con gái thế này: nhẹ nhàng mềm mỏng như người mẹ, khôn ngoan như nữ doanh nhân lão luyện. Bởi cô ta biết rất rõ tôi cần làm gì, tôi cũng tin tưởng cô ta.
Nếu cô ta hỏi, “Cái gì làm phiền anh?”
Nếu tôi trả lời, “Cô biết rồi đấy. Chính là những buổi chiều mùa xuân này.”
“Anh trầm cảm rồi.”
“Còn tệ hơn trầm cảm. Tôi muốn biến đi. Tôi thây kệ thân tôi sống hay chết. Hoặc kể cả tận thế. Thật ra, tận thế mà xảy ra ngay giây phút này thì còn tốt hơn nhiều. Nếu tôi phải sống qua vài năm trong căn phòng mát mẻ này, thì chấp nhận vậy. Tôi có thể hút thuốc. Tôi có thể không làm gì ngoài hút thuốc suốt nhiều năm ròng.”
Nhưng thời gian qua đi, tôi không còn có thể nghe thấy giọng nói ấy trong tôi nữa. Đó là thời khắc tệ hại nhất. Tôi chỉ có một mình, bị bỏ rơi trên những phố đông.
Tôi không biết liệu điều này có xảy ra với người khác không, nhưng đôi khi có vẻ như vào những buổi chiều mùa xuân thế giới trở nên nặng nề hơn. Mọi thứ trở thành bê tông, xám xịt như bê tông, và người ướt sũng mồ hôi, tôi ngạc nhiên về cung cách người khác xoay xở với cuộc sống thường ngày.
Họ đi ra đường, nhòm vào cửa sổ các cửa tiệm, và họ nhòm tôi qua cửa sổ xe buýt, trước khi xe buýt xả khói vào mặt tôi. Khói xe ư? Chúng cũng nóng giãy. Tôi hoảng sợ chạy lung tung.
Tôi rẽ vào một ngõ hẻm. Bên trong mát và tối khiến tôi bình tĩnh lại. Những người trong đây có vẻ ít lo lắng và dễ hiểu hơn. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được rắc rối. Trên đường đi về phía rạp chiếu phim, tôi nhìn vào các cửa tiệm.
Hồi xưa người ta từng dùng thịt chó để làm bánh mì kẹp xúc xích - nói cách khác, để làm xúc xích. Tôi không biết giờ có vậy nữa không.
Theo báo chí, người ta bắt quả tang những người sản xuất nước ngọt từ cùng những bể nước dùng để rửa chân.
Họ sống ở đây, họ nhìn thấy nhau, họ yêu nhau, và rồi họ cưới những cô gái nhuộm tóc thành một thứ màu vàng xấu xí.
Trong túi chúng ta, tiền giấy đã biến thành bột nhồi do độ ẩm.
Đây là loại phim Mỹ sẽ khiến tôi kinh ngạc ngay bây giờ: Một cậu con trai và một cô gái chạy trốn sang một nước khác. Mặc dù rất mực yêu nhau, họ luôn cãi cọ, nhưng những trận cãi cọ này chỉ khiến họ gần nhau hơn. Hẳn tôi sẽ ngồi ở ngay ghế hàng đầu. Phim sẽ được quay thật rõ đến nỗi tôi có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông trên da cô gái; cô, bộ phim và những chiếc ô tô phải có vẻ thực hơn bất cứ thứ gì ở đây. Khi họ bắt đầu giết rất nhiều người, tôi phải có mặt ở đó để chứng kiến.