Những chiếc đồng hồ đeo tay của tôi

Những Màu Khác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Chiếc Đồng Hồ Đeo Tay Của Tôi

❊ ❊ ❊

Tôi đeo chiếc đồng hồ đầu tiên vào năm 1965 khi mười hai tuổi. Rồi năm 1970 tôi bỏ nó; lúc đó nó đã cũ mèm. Đó chẳng phải đồng hồ hiệu gì ghê gớm lắm, chỉ một cái đồng hồ thường. Năm 1970 tôi mua một chiếc Omega và dùng đến tận năm 1983. Cái tôi đang đeo đây, cái thứ ba của tôi, cũng hiệu Omega. Nó không cũ lắm; vợ tôi mua cho tôi vào cuối năm 1983, một vài tháng sau khi cuốn Ngôi nhà im lặng được xuất bản.

Đồng hồ như một phần thân thể tôi. Khi tôi viết nó nằm trên bàn, tôi run run ngắm nó. Lúc tháo nó ra đặt lên bàn trước khi ngồi xuống viết, tôi thấy mình giống như người cởi áo để chơi đá bóng. Như võ sĩ đấm bốc chuẩn bị cho trận đấu - đặc biệt nếu tôi để đồng hồ lên bàn khi từ ngoài phố về. Với tôi đó là cử chỉ ra dấu cho việc chuẩn bị một trận đánh. Cũng như vậy, khi ra khỏi nhà - nếu sau năm sáu tiếng đồng hồ làm việc và mọi sự đều trôi chảy, nếu tôi viết ngon lành được - tôi sẽ rất háo hức đeo đồng hồ vào lại, háo hức đến nỗi việc ấy khiến tôi hân hoan vì thành tựu, vì công việc hoàn thành. Tôi nhanh nhẹn đứng dậy khỏi bàn; đút chìa khóa và tiền vào túi là tôi bước ngay ra ngoài. Tôi không chờ đến khi đeo đồng hồ xong, tôi sẽ cầm nó trong tay; chỉ khi đã xuống tới vỉa hè, đã bách bộ trên phố, tôi mới đeo đồng hồ vào. Với tôi đây là cả một niềm vui dạt dào. Toàn bộ điều này hòa nhập trong trí óc tôi cùng với việc tôi đã nỗ lực và đã thành công.

Tôi chưa bao giờ bắt gặp mình suy nghĩ, Sao thời gian trôi quá nhanh!

Tôi nhìn mặt đồng hồ và dường như là kim giờ và kim phút đã cùng đến nơi chúng phải đến, nhưng tôi không nghĩ về điều này như một ý tưởng hay thậm chí như một phân tử của thời gian. Đây là lý do khiến tôi không bao giờ mua đồng hồ điện tử. Đồng hồ điện tử biểu hiện những phân tử thời gian bằng con số, trong khi mặt chiếc đồng hồ của tôi là một biểu tượng bí ẩn. Tôi ưa ngắm nhìn nó. Gương mặt thời gian; theo một cách nào đó nó dựng nên ẩn dụ siêu hình ấy, hoặc điều gì đó gần như vậy.

Cái đồng hồ đẹp nhất của tôi là cái cũ nhất, cái mà tôi quen thuộc nhất. Tôi thấy gắn bó với cái đồng hồ của tôi như một vật thể. Sự đồng cảm siêu hình này, cái cảm quan say mê này, quay trở về những ngày đầu mới đeo đồng hồ của tôi, ở trường cấp hai. Nhưng sau rồi trong trí óc tôi nó trở nên dính kết với tiếng chuông trường, và cứ như thế nó lưu lại suốt bao năm.

Tôi có cách nhìn thời gian rất lạc quan. Nếu một việc phải cần 12 phút để làm, tôi nghĩ tôi có thể làm trong 9 phút. Nếu một việc cần 23 phút, tôi có thể làm trong 17 phút. Nhưng ngay cả khi không làm được như thế, tôi cũng không nản.

Khi đi ngủ tôi tháo đồng hồ ra đặt đâu đó gần tôi. Việc đầu tiên tôi làm khi tỉnh giấc là quờ lấy nó để xem. Cái đồng hồ của tôi như một người bạn rất thân. Thậm chí khi cái dây đeo tả tơi tôi còn không muốn đổi; chúng mang theo mùi da tôi.

Ngày trước tôi thường bắt đầu viết khoảng mười hai giờ và làm việc đến tối. Nhưng thời gian viết thực sự của tôi là từ 11 giờ tối đến 4 giờ sáng. Tôi đi ngủ lúc 4 giờ.

Trước khi con gái tôi chào đời, tôi làm việc xuyên đêm đến sáng. Trong những giờ khắc khi mọi người đều ngủ, cái mặt đồng hồ sẽ ngắm nhìn tôi. Rồi thói quen này thay đổi. Từ năm 1996, tôi bắt đầu có thói quen thức dậy vào 5 giờ và làm việc đến 7 giờ. Lúc ấy tôi sẽ đánh thức vợ và con gái, và sau khi cùng nhau ăn sáng, tôi đưa con gái đến trường.

ors: Essays and A Story ebook©MotSAch Nhã Nam & NXB Văn Học tve-4u©vctvegroup | 07-04-2021
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.