Hồi nhỏ, một thằng nhóc bằng tuổi tôi tên là Hasan dùng ná bắn một viên đá vào ngay dưới mắt tôi. Nhiều năm sau, khi một Hasan khác hỏi tại sao tất cả nhân vật Hasan trong tiểu thuyết của tôi đều xấu xa, ký ức này trở lại với tôi. Ở trường cấp hai, có một thằng du côn to béo tìm mọi cớ bắt nạt tôi trong giờ chơi. Nhiều năm sau, để làm cho nhân vật kém hấp dẫn, tôi cho hắn đổ mồ hôi giống như thằng béo này; hắn béo đến nỗi chỉ cần đứng đó thôi thì mồ hôi đã túa trên tay và trên trán, đến nỗi hắn trông giống như một bình nước khổng lồ vừa mới được lấy ra khỏi tủ lạnh.
Hồi nhỏ khi mẹ dẫn tôi đi chợ, tôi hay sợ mấy bác hàng thịt, những người làm việc hàng giờ trong những cửa tiệm khắm khú, mặc những chiếc tạp dề đầy máu và mài những con dao dài vĩ đại, mà tôi cũng không hảo lắm mấy miếng thịt họ cắt cho chúng tôi vì quá nhiều mỡ. Trong sách của tôi, các bác hàng thịt xuất hiện như những người xẻ thịt thú lậu và tham gia những hoạt động ám muội, vấy máu. Và những con chó bám theo tôi cả đời được khắc họa như những sinh vật gây báo động và ngờ vực đối với những nhân vật mà tôi thấy gần gũi.
Một cảm quan ngây thơ tương tự về công lý khiến các nhân viên ngân hàng, giáo viên, lính, và các ông anh không bao giờ được phân vai người tốt. Thợ hớt tóc cũng vậy, vì khi bé xíu tôi hay nước mắt ngắn nước mắt dài mỗi khi được đưa đến tiệm hớt tóc, và mãi về sau mối quan hệ của tôi với họ vẫn tồi tệ. Vì bắt đầu đem lòng yêu ngựa trong những mùa hè thời thơ ấu trên đảo Heybeliada, tôi luôn luôn dành những trang viết tốt đẹp cho ngựa và các cỗ xe ngựa. Các nhân vật ngựa của tôi luôn nhạy cảm, tinh tế, đáng thương, thơ ngây, và thường là nạn nhân của cái ác. Vì thời thơ ấu tôi gặp nhiều người tốt, tử tế luôn mỉm cười với tôi, nên cũng có nhiều người tốt trong sách của tôi, nhưng công lý nhắc nhở ta trước tiên và trên hết về cái xấu. Trong tâm trí của một độc giả như vậy, cũng giống như một người dạo qua một phòng tranh, có một cảm giác mong manh về công lý như thế này: Điều ta trông đợi từ các thi sĩ là, làm gì thì làm, họ nên báo thù cái ác.
Như đã cố biện giải, tôi cố gắng tự tay báo thù cái ác, và hầu như tôi làm điều này theo một cách thức riêng tư nhất, nhưng là theo cách để độc giả không nhận ra và nhìn thấy sự báo thù đó như điều gì đẹp đẽ. Bởi khi sự báo oán đạt đến cao điểm ở cuối các truyện thiếu nhi và truyện tranh phiêu lưu, khi người anh hùng trừng phạt nhân vật phản diện, nói rằng, “Và cú đánh này là cho việc đó việc đó… và cú này là cho…,” với tư cách tiểu thuyết gia tôi sáng tạo ra một cảnh tượng như thế: Từng dòng một, tôi liệt kê từng hành vi đê tiện mà một tên Hasan xấu xa hay một gã hàng thịt nào đó đã làm, cho đến khi gã hàng thịt hay bất cứ ai đó kinh hoàng đánh rơi con dao cầm trên tay và vừa lau dọn cửa hàng vừa khóc lóc: “Làm ơn, người anh em, xin đừng phũ phàng với tôi; tôi còn vợ còn con!”
Oán báo oán. Cách đây hai năm, khi tám, chín con chó vây dồn và tấn công tôi trong công viên MaÇka, dường như là chúng đã đọc sách của tôi và biết tôi đã thực thi báo oán với chúng để trừng phạt chúng về tội đã chạy rông từng đàn, đặc biệt ở Istanbul. Vậy nên điều này là mối hiểm nguy trong sự báo oán: Dấn quá xa, nó có thể làm lụn bại không chỉ cuốn sách của bạn - tác phẩm của bạn - mà còn ngay cả mạng sống của bạn. Bạn có thể tiến hành báo oán một cách lịch lãm, và với việc không ai là người khôn ngoan hơn, trang viết của bạn ngày càng đẹp, nhưng luôn luôn có những con chó chực chờ để bắt kịp nhà thơ báo thù một mình ở góc đường và cắm răng vào nhà thơ.