Triển Lãm Thuộc Địa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bữa Ăn Trưa Thực Tế
Bữa Ăn Trưa Thực Tế

❊ ❊ ❊

Tên gọi hoa mỹ do ông nội Louis đã chọn: bố ngày càng cảm thấy ta là bố của con, Gabriel, các bữa ăn của chúng ta phải giúp ích cho con. Con sẽ khỏi bệnh.

Khung cảnh: một trong những cửa hàng ăn ở quận II, III, nơi đây, để làm vinh dự cho các tỉnh nước Pháp, người ta chỉ dọn ra những món ăn bổ, rất bổ, các loại mứt, món aïoli, thịt bò luộc kèm hành, chân giò, (thuốc chữa rất tốt cho con đấy, Gabriel, dạ dày bò, trứng đánh bơ hình con ốc). Gabriel, con ăn đi, ăn nữa đi, có lợi cho con, con ăn chỏ đẫy vào.

Ngày tháng: tất cả các ngày thứ Hai, sau ngày Chủ Nhật.

Đúng là anh chàng Gabriel ốm yếu, xanh xao, nụ cười bạc nhược, bàn tay run rẩy, đang ngồi trước mặt bố mình.

- Này Gabriel, không ổn rồi. Bao giờ cũng là do những bà hoàng của con à?

- Con xin…

- Chuyện khổ sở ấy đã kéo dài từ bao nhiêu lâu rồi?

- Bố Louis, con xin bố…

- Con im đi! Bao giờ con mới hiểu được rằng còn có nhiều phụ nữ khác, hàng triệu phụ nữ khác, những phụ nữ tốt, đáng yêu, khéo nuôi chồng, bồi bổ cho con? Con cần một người đàn bà như vậy, một phụ nữ biết cách bồi bổ cho con.

- Con xin bố, ta chuyển sang nói chuyện khác đi. Lần này, ngày thứ Hai, ta nói chuyện khác đi.

- Con, con biết chuyện khác đấy, chuyện một ông bố có đứa con trai đáng thương hại? Con gợi cho bố nghĩ đến vua Midas, tất cả những gì đức vua động tay vào đều hóa thành vàng, thế mà đức vua lại chết đói. Con cũng thế với các phụ nữ, Gabriel. Lão vua Midas ngu dại.

- Còn bố, bố yêu bà Wladislawa?

- Dĩ nhiên, Gabriel tội nghiệp… Bà ta còn đấy, con hiểu rồi đấy. Con có thể hiểu rõ điều đó không? Cuộc sống của bố trôi qua và bà ta còn đấy.

- Bà nội Marguerite thế nào, bố?

- Bao giờ cũng như thế. Nước Mỹ, lúc nào cũng nước Mỹ. Cứ như thể con, với các nữ hoàng của con. Bố cấm con không đi gặp bà nội đấy. Cả hai đều mơ mộng, bà nội và con cùng hội cùng thuyền.

Bố tôi không nói gì cho đến tận cuối bữa trưa thực tế, chỉ lẩm bẩm mấy tiếng “gia đình tuyệt vời!” hoặc là biết - cách - bồi - bổ, đúng, biết - cách - bồi - bổ, lần này thì con phải trả tiền đấy nhé Gabriel. Con thật quá ngu, bao giờ cũng muốn những điều mà các nữ hoàng sẽ không thể có.

Một ngày thứ Hai khác.

Sau món thỏ (bạc nhạc, lọc mỡ không khéo) và trước món phó mát (đủ loại, loại có crem hay loại để rắn, loại đặc sản của địa phương), chúng tôi đã lại sức. Gabriel? Đúng, Gabriel, bố sẽ làm con khó chịu.

Bố Louis lục tìm trong bộ quần áo bằng nhung đen. Một túi, hai, ba túi. Sau cùng, ông tìm trong túi nhỏ nơi vẫn để đồng hồ. Đây rồi! Của con đấy, Gabriel. Một tờ giấy Bristol khá nhầu, một thứ chữ viết của nhà giáo, còn giữ được màu mực xanh, nét đậm nét mảnh

Grevenynghe Luc

2, Quảng trườngLouvois

(nơi trú chân)

- Hắn đấy, Gabriel!

- Ai vậy?

- Clara, người đàn ông của cô ta chứ còn ai nữa. Những ngày thứ Hai và thứ Tư buổi tối. Đã ba năm rồi, kinh doanh. Các bà hoàng cũng có bụng dạ chứ, con thử tưởng tượng xem, Gabriel?

- Vâng.

- Nói điều đó với con, bố thấy đau lòng. Bây giờ, Ann. Không thể biết được, không có cách nào theo dõi cô ta, cô ta đi đây đó quá rộng. Đáng nghi lắm! Gabriel, con không giận bố chứ? Bố thấy buồn nhưng bố có trách nhiệm của người bố. Thôi, con nên bỏ mấy nữ hoàng của con đi. Con nên làm vui lòng bố. Con tìm một người phụ nữ nào đó có thể ở được với con.

Một ngày thứ Hai khác.

La Coupole.

Có mùi lạ.

- Bố không ngửi thấy gì ư, bố Louis?

- Ta, không.

Một mùi ẩm thấp, mùi rong biển khi nước triều xuống.

- Con không thấy đói à, Gabriel?

Tôi không phải là người duy nhất đã nhận thấy mùi ấy. Có hai người phụ nữ ở bên cạnh, một người trạc ba mươi tuổi, quần áo lịch sự, nói chuyện với nhau về những lợi ích của nhà trường xứ Alsace. Họ nhìn về phía chúng tôi, vẻ sợ hãi và mặt hai người gần như cùng một lúc đều đỏ bừng lên.

Tôi nhìn bố Louis, tôi thở mạnh, tôi dám thở mạnh.

Từ người bố tôi bốc lên một mùi dâm dục.

Mùi ấy, không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một nỗ lực giáo dục mới của ông Louis. Lời giáo huấn đã rõ: một người đàn ông, một người đàn ông thực tế phải có một đời sống tình dục, Gabriel ạ.

Nhưng ngày thứ Hai đó thật ra có mùi ấy không?

Sao mà biết được, sau bao nhiêu năm? Làm sao tìm được hai bà ngồi bên cạnh ngày hôm ấy và hỏi các bà, bây giờ họ đã già rồi, có thật sự có các mùi ấy không… các bà có biết chắc hay không?

cắt cổ bà, chia nhau thịt. Đây là suất để phần anh.” Tôi đã sưu tầm lại được câu chuyện đó. Nó nằm trong cuốn Ngữ pháp tiếng Tamachek, do Louis - Joseph Hanoteau biên soạn, ông là một vị tướng và người uyên bác, sinh và mất ở Decize (1814-1
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Erik Orsenna

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.