Đối với Manuel thì cuộc viếng thăm này phần nào gây thất vọng, vì nó không thấy mặt Romana. ít nhất thì chúng tôi cũng được xem hai bức tranh mới trong cặp, dù qua đó có thể nhận ra nữ nghệ sĩ không vẽ trong một chu kỳ sáng tác ngập tràn ấm áp và bình an nội tâm. Không lạ.
Bản thân tôi trước tiên là mệt bã người khi nghe bà Erika Novotny thuật lại tỉ mỉ từng chi tiết bệnh tật của chồng. Ông bị liệt tay phải và dự đoán không thể làm việc trong vài tháng tới, vì thợ lắp ráp không thể làm việc một tay. Tôi kể cho bà là đã đọc về một trường hợp, sau một năm đột quỵ và liệt nửa người, lại làm được tất cả mọi việc, thậm chí còn về đầu cuộc chạy nửa cự li marathon. Thực tế tất nhiên không phải nửa, cũng không phải một phần tư marathon, mà là một giải đấu cờ quốc tế, nhưng tôi nhận thấy bà Novotny cố bám lấy mỗi cọng rơm ra sao.
Tin vui, tức món quà của chúng tôi, được tôi giữ đến phút chót, để niềm vui của người nhận quà có điều kiện bùng nổ sau khi chúng tôi đã ra về.
Khi chúng tôi đã ra đứng ở sảnh để chuẩn bị chia tay, rốt cục tôi nói câu quyết định, hay ít nhất là một phần câu đó, “Lần này nhà hảo tâm ẩn danh bỏ một nhịp, nhưng ở tòa soạn chúng tôi và cả trong đám bạn bè riêng có nhiều người quyên góp nhiều món tiền nhỏ, vì vậy chúng tôi rất vui…” Tôi không kịp nói thêm, vì đột nhiên Manuel có nguyện vọng thông báo gấp và giành công việc về mình.
“Trong phong bì này có đúng mười nghìn Euro, để Romana đi học một khóa hội họa, vì bạn ấy vẽ rất đẹp và đã vẽ những bức tranh tuyệt vời”, nó nói đủ to để ai trong phòng tắm cũng nghe được, vì chúng tôi nghe nói Romana trốn trong đó từ mấy tiếng. Mặc dù không ai tính đến khả năng đó và bà Novotny đang thất thần khi nghe tôi trình bày, đột nhiên cửa mở ra, cô bé nhợt nhạt chạy vèo ra, vừa lao về phía phòng cô vừa kêu, “Từ từ, đừng đi!”
Và trước mắt chúng tôi, mãi lúc này mới thực sự diễn ra điều bất ngờ của ngày hôm nay. Romana lấy hết dũng cảm để chạy ra đứng cùng chúng tôi, và điều đó liên quan tới một vật mà thoạt tiên cô bé giấu sau lưng, nay kiêu hãnh giơ ra trước mặt chúng tôi. Một phong bì, tức là phong bì thứ hai trong cuộc chơi này, và Romana không thể quyết định sẽ đưa nó vào tay ai, cho đến khi Manuel làm thay cô. Trong phong bì đã mở có đúng hai mươi tờ mệnh giá năm trăm Euro với mảnh báo được cắt ra, với hình con báo lai cá kiếm lai rái cá.
“Cái này gửi cho con, là của con”, Romana nói và chỉ vào tên mình viết trên phong bì.
“Món quà ẩn danh”, Manuel lẩm bẩm. Nó sửng sốt hệt như tôi.
“Ơ kìa, con, con ra lấy thư từ bao giờ vậy? Tại sao con không kể cho mẹ nghe lấy một lời?” bà Erika Novotny hỏi. Rõ ràng bà chưa định thần để ý thức được chuỗi việc vui nối nhau liên tiếp.
“Cái này gửi cho con, là của con”, Romana lặp lại.
Cứ như tình cảnh chưa đủ xúc động, giờ đây chúng tôi lại phải tranh luận nên làm gì với phong bì do chúng tôi đem đến. Erika Novotny và thậm chí cả Romana cương quyết không chịu nhận món quà đó. Tôi thì thấy vô lý khi phải nhận lại một tặng phẩm, chỉ vì có một tặng phẩm thứ hai được gửi đến.
Thật đúng là Manuel, khi nó lại một lần nữa đưa ra giải pháp thuận tình mọi bên: Từ nay bà Novotny quản lý món quà ẩn danh dành cho con gái bà, bù lại Romana được nhận hai nghìn Euro từ phong bì của chúng tôi - như giá tiền cho bức tranh con báo lai cá kiếm lai rái cá bán cho Manuel. Còn chỗ tám nghìn Euro thừa thì chúng tôi lại cầm về.