Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Andy muốn sở hữu một chiếc xế hộp, nhưng nhất định không phải là chiếc xe cổ lỗ sĩ do một con sâu rượu da đen nào đó lắp chiếc vít cuối cùng trước khi xuất xưởng tại thành phố Detroit mưa gió dầm dề. Hắn thích đúng mẫu xe Spyder 550 hai chỗ ngồi cơ. Hắn đã thấy một chiếc như thế gần khu đất công phủ cỏ xanh trong một lần Claire cố lôi kéo hắn ra đó đi dạo cùng đứa bé. Thực ra, hắn nghe tiếng xe trước khi được chiêm ngưỡng nó. Sau tiếng động cơ gầm rú, bãi cỏ rộng biến thành đồng cỏ savanna, kiot bằng gỗ vụt biến thành lùm cọ nhiệt đới trong mắt hắn. Ngoái đầu lại, bản năng mách bảo hắn chính là “nó”: chiếc xe mạnh mẽ nổ máy xình xịch cạnh đèn xanh đèn đỏ ngay giao lộ Beacon Hill và đường Charles. Xe thì bé mà tiếng nổ lớn dễ sợ, khung xe màu đỏ chói, bốn bánh dày chắc nịch, trần xe thấp đến nỗi khiến có người tự hỏi người tầm thước ngồi sau tay lái bằng cách nào. Lúc ấy, mui xe hạ xuống, nhưng Andy thích dựng mui lên hơn. Gã ngồi sau vô lăng chỉ là một thanh niên Boston cố bắt chước hình bìa tạp chí Anh quốc: tóc vuốt dầu bóng mượt, dáng điệu ẻo lả, mặc áo cộc tay xanh da trời có hai hàng cúc bằng đồng và quàng khăn mỏng màu vàng bên trong cổ áo khoác thể thao. Nhưng con bé ngồi chung xe mới là giọt thuốc mê nguyên chất. Nhìn nghiêng, cô ta có nét của người Ấn: gò má cao, mũi dọc dừa xinh xắn. Tuy nhiên, cô không phải người Anh mà là quý tộc Boston: da rám nắng, mắt xanh to tròn và đôi môi khiêu khích tô màu son trùng với màu xe. Lúc cánh tay mềm mại mảnh mai của cô đưa lên hất mái tóc vàng óng bồng bềnh xòa xuống trán, Andy thoáng thấy mảng ngực và nách mịn màng với đường cong tinh tế. Cảm thấy ánh mắt thèm thuồng của hắn dán chặt vào mình, cô gái nhìn hắn châm chọc, kiêu kỳ và xa cách như muốn nói: “Anh gì đẹp trai ơi! Ráng lấy bằng đại học, kiếm ông bố giàu sụ, có thu nhập vài trăm ngàn đô một năm và mua chiếc xe giống chiếc này, tôi sẽ chiếu cố đến anh. Biết đâu tôi sẽ nhận lời mời đi ăn tối cùng anh ở nhà hàng Ritz-Carlton, giữa Manhattan không chừng”.

Thứ bảy, hắn đến cửa hàng bán xe cũ ở Cambridge chọn chiếc Porsche 365. Tuy không phải Spyder nhưng bề ngoài trông tạm được. Sau khi đánh bóng toàn bộ, chiếc xe trông như con bọ đen bóng nhẫy nằm thu mình giữa đống xe cọc cạch han gỉ. Tuy nhiên, chỉ cần hai phút ngồi sau tay lái, hắn biết xe tàn lắm rồi. Chủ cũ đã “vắt kiệt” tinh hoa, khi đến tay hắn xe chỉ còn là đống sắt vụn. Vả lại, hắn nghĩ vớ vẩn gì đây? Dù họ đã ra giá mười ngàn, hắn cũng chẳng đủ tiền mua. Quãng đường qua sông bắt hắn đổi hai lần xe buýt, tổng cộng cả bốn lần đi lẫn về. Lúc vào đến nhà, hắn chẳng còn lòng dạ để cố vui vẻ tiếp khách ghé thăm.

Chân mỏi nhừ và sắp phát khùng vì tức, hắn rẽ vào đường Fulton và thấy chiếc xế hộp hiệu Olds đậu sát vỉa hè, trước cửa nhà hắn. Tuy không phải hiệu Porsche nhưng xe này to, mới và bóng lộn. Hắn chưa thấy nó bao giờ. Đang thầm đánh giá chiếc xe, hắn thấy Claire đứng bên hông nhà cùng một linh mục tóc đỏ cầm mũ trên tay. Không biết vì duyên cớ gì Andy để ý đến chiếc mũ trước tiên nhưng ít nhất đó là thứ hắn khó ưa nhất trên người linh mục này. Thực ra, đó chỉ là chiếc mũ mềm bình thường đàn ông hay đội nhưng cách ông ta cầm mũ khiến Andy ngứa mắt. Linh mục cầm chỏm mũ, bắt chước hồng y giáo chủ cầm chiếc nón đỏ bốn cạnh trông như chậu hoa ông ta hay đội vào ngày lễ trọng. Hắn không nhớ tên mũ là gì, chỉ biết nghe như tên một loại súng ngắn. Hình như đó là tiếng Ý thì phải. Nói chung là rất khó nghe, khó chịu và khó nhớ. Andy không thích linh mục. Dòng họ nhà hắn theo Thiên Chúa giáo. Đến lễ Phục sinh, mẹ hắn kiêng rượu gin suốt ngày, lùa đàn con lên xe buýt đến Baltimore nghe giảng đạo ở nhà thờ Cathedral of Mary Our Queen. Hắn ghét những chuyến đi như thế, nào ngồi ê ẩm trên xe buýt chật chội, nào ăn bánh kẹp gần như suốt ngày, nào đám đông giáo dân mang theo đồ ăn làm cả nhà thờ sực mùi thịt xông khói và bắp cải. Chưa hết, hắn ghét mấy gã hát ê a, rên rỉ như người điên trước bàn thờ. Họ mặc áo chùng trông như may bằng vàng hay bạc lá có thêu chữ màu tím và cây thánh giá. Ai nấy đều quá thành kính khiến hắn muốn ói vọt ra ngoài. Họ lẩm bẩm theo cha cố nói tiếng Latinh, thứ tiếng chẳng ai hiểu lấy một chữ. Không, Andy Stafford này không ưa linh mục.

Harkins, vị linh mục đến nhà hắn, có “chất” Ailen đậm đặc đến tận chân mớ tóc đỏ bóng mượt. Vừa bắt tay Andy, ông ta vừa kín đáo dò xét hắn trong lúc miệng cười niềm nở khoe hàm răng ố vàng. Mắt ông ta màu xanh ánh vàng vô cùng lạnh lẽo và tinh nhạy như mắt mèo.

- Hân hạnh được biết anh. Chị Claire đây kể hết với tôi về anh rồi.

Thật sao? Cô ta dám à? Andy cố đón ánh mắt vợ nhưng cô ta chỉ cúi gằm. Harkins nói tiếp:

- Tôi có việc đi ngang qua đây, nhân tiện ghé thăm anh chị.

- À vâng.

Nếu ông ta nhân tiện ghé qua, sao Claire kịp mặc chiếc váy xanh lá cây đẹp nhất và chải tóc cẩn thận thế kia?

Claire hớn hở:

- Đức Giáo hoàng sắp làm lễ đặc biệt cầu Chúa ban phước lành cho con đấy!

Cô vẫn ngại không dám nhìn vào mắt hắn. Gã giáo sĩ đáng ghét này nói gì với vợ hắn thế nhỉ?

- Ông định đưa cô ấy đến tận Italia sao?

Nghe Andy hỏi, Harkins cả cười, cặp mắt xanh lam hấp háy:

- Tôi e mình không có khả năng ấy. Tuy nhiên, Đức Tổng giám mục sẽ thay Giáo hoàng hành lễ. (Andy vừa định mở miệng, vị linh mục đã quay sang Claire tỏ ý không thèm nghe). Chắc tôi không nán lại lâu hơn. Tôi phải ghé vài nơi nữa.

Claire lễ phép:

- Cảm ơn cha ghé thăm.

Harkins ra xe, mở cửa, quăng mũ sang ghế bên và ngồi sau tay lái.

- Cầu Chúa phù hộ hai con. (Ông quay sang Andy). Cậu mạnh giỏi nhé.

Ông sập mạnh cửa, khởi động xe. Andy hí hửng vì theo tiếng động cơ, xe chỉ có sáu xi lanh. Khi xe rời vỉa hè để lại cuộn khí thải khét lẹt, cha Harkins buông một tay khỏi vô lăng, mấy ngón tay cha huơ thật nhanh như thể ông vẽ phác hình gì đó lên không khí. Ông định ban phước lành cho họ ư? Đức Tổng giám mục làm hay hơn cho xem!

Andy quay sang Claire:

- Ông ta muốn gì?

Vẫn vẫy tay chào tạm biệt, cô run lên vì lạnh và vì sương giá:

- Thực lòng em cũng không biết nữa. Chắc sơ Stephanus yêu cầu cha ghé qua.

- Họ không tin vợ chồng mình nhỉ?

Nghe giọng chồng, Claire biết bụng hắn nghĩ gì. Andy ghen tức với cả thiên hạ! Cô thở dài, nghiêm mặt:

- Thôi mà anh Andy. Ông ấy là bậc tu hành và chỉ ghé thăm vợ chồng mình chứ có làm gì đâu.

- Mong là ông ta đừng đến luôn. Anh không thích có linh mục trong nhà. Bố mẹ anh bảo đó là điềm gở.

Nếu có gan, Claire sẽ có vài điều muốn nói về bà mẹ chồng. Nhưng tất nhiên cô không dám.

Lúc vòng ra cầu thang phía sau, Claire thông báo chị Bennett đi vắng. Cô ngoái đầu cười trêu chọc:

- Chị ấy gọi điện lên hỏi em có muốn mua gì ngoài cửa hàng không. Tất nhiên, em biết chị ấy chỉ mong gặp anh.

Andy làm thinh. Mấy hôm nay, hắn thường trộm ngắm Cora Bennett. Dù không đẹp, mặt xương xẩu và cái miệng “phá tướng”, nhưng chị ta có thân hình chuẩn (tất nhiên là sau cái tạp dề mặc tứ mùa) và cặp mắt luôn khát tình. Andy từng dò hỏi về chồng Bennett nhưng chị ta chỉ lặng thinh không nói. Chắc gã ta bỏ theo nhân tình nhân ngãi gì đó bởi nếu chồng chết, chẳng việc gì Bennett phải giấu. Góa phụ thường thích khoe chồng chết cho tới khi tìm được ứng viên thế chân người thiên cổ.

Lên nhà, hắn vào bếp xem bữa chính ăn gì. Claire bảo cô chưa tính đến chuyện đó vì mải tiếp cha Harkins. Cô cũng nhắc chồng rằng bữa giữa ngày người ta gọi là ăn trưa. Gọi là bữa chính nghe tầm thường lắm.

Mở chạn ngó nghiêng xong hắn sập mạnh cửa, ngoái đầu bảo:

- Ý em là nghe giống dân Ailen chứ gì.

- Không, em không định nói vậy. Anh cũng biết thế mà.

Claire lớn lên trong khu làng nằm ở phía nam Boston có hàng rào, nhà sơn trắng tuyền và tháp chuông nhà thờ trắng ẩn giữa tán cây thích. Cô tưởng như thế là cô có quyền thành người New England. Nhưng Andy biết tỏng gốc gác nhà vợ. Họ là nông dân gốc Đức khố rách áo ôm mất vài mẫu ruộng về tay ngân hàng lúc vụ mùa thất bát. Sau đó, họ chuyển lên vùng trên thử mở cửa hàng thực phẩm nhưng cũng thua lỗ nốt. Giờ đứng trong căn bếp nhỏ, cô đòi chồng quay mặt lại phía mình, ôm ngang eo hắn và cầm tay hắn đặt lên eo mình, đoạn cô đặt nắm tay lên ngực hắn, mỉm cười ngước nhìn lên:

- Anh thừa biết em không có ý đó mà.

Claire kiễng chân hôn nhẹ lên môi chồng. Andy vờ lè nhè:

- Nếu chưa có món gì ăn được, chắc anh ăn thịt em quá.

Vừa cúi xuống định hôn vợ, Andy nhìn qua vai cô thấy chiếc nôi đặt trên bàn trong phòng khách động đậy:

- Cái gì thế này?

Đẩy Claire ra, Andy đến bên bàn và tức tối xách chiếc nôi vào phòng trẻ. Claire kêu lên:

- Con đang ngủ! Nó vừa...

Nhưng Andy đã khuất dạng. Khi trở ra, hắn chỉ ngón tay run rẩy vì tức vào mặt cô:

- Anh đã bảo con bé có phòng riêng. Nó ngủ hay thức cũng phải ở trong đó kia mà?

Claire biết chồng giận ghê gớm: môi hắn giật giật, mắt tóe lửa. Andy vẫn còn giận chuyện cha Harkins đến nhà. Có thực chồng cô ghen với cả linh mục không? Claire cố nói thật chậm và bình thản:

- Vâng, vâng. Em sẽ nhớ.

Andy đến bên tủ lạnh lấy bia. Cô không biết nên sợ điều gì hơn: cơn giận của chồng hay phút giây mặn nồng đột ngột biến mất như chưa từng tồn tại. Andy mở nắp chai, ngửa cổ tu ừng ực, cục yết hầu chạy lên chạy xuống. Thấy vậy Claire đỏ mặt vì nó khiến cô chỉ muốn lên giường với hắn.

- Gã lúc nãy, tay linh mục ấy, có bảo bà kia gặp ông Crawford nói chuyện chưa?

Thấy vợ ngớ ra, không hiểu, Andy sốt ruột lắc lắc chai bia:

- Sơ gì quen em ấy.

- Sơ Stephanus ư?

- Phải. Chính bà ấy đấy. Bà ta nói sẽ bàn với ông Crawford tìm việc cho anh.

Đứa bé kêu ré lên. Claire thấy tiếng kêu ấy giống tiếng người mù kêu khi sờ lên bề mặt bóng loáng. Andy vờ như không nghe thấy. Claire thận trọng:

- Em tưởng anh không thích làm việc khác?

- Anh muốn biết người như ông ta sẽ mời anh làm việc gì.

Claire lo âu nghe ngóng. Hình như đứa bé đã đổi ý và ngủ tiếp. Đồng thời, cô cân nhắc khả năng Andy sẽ không lái xe tải đường trường nữa. Họ sẽ giống một cặp vợ chồng bình thường. Ngay lập tức, cô nghĩ đến từ “bình thường”. Tuy nhiên, đó cũng là dấu chấm hết cho những đêm chỉ có hai mẹ con, cô và Christine bé bỏng, vui vầy bên nhau.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.