René Leys - Người Tình Trẻ Trong Tử Cấm Thành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Lần này thì lâu hơn thường lệ: trọn ba ngày. Tôi đã không gặp lại chàng. Chắc chắn là chàng hiểu ra rằng những bài học tiếng Bắc Kinh ít quan trọng đối với tôi hơn là những bài học của chàng về đời sống ở Bắc Kinh, cái này nếu mà dạy hàng ngày thì thành ra lao lực. Hay là chàng theo đuổi một cuộc chơi riêng phức tạp ở bên ngoài nhà tôi và bên ngoài tôi. Điều này làm tôi hơi ganh tị. Trước hết, tôi thích chàng. Tôi bắt đầu chấp nhận chàng, thậm chí với sự dửng dưng trìu mến mà ta cảm thấy đối với một người làm ta chờ đợi từ ngày này sang ngày nọ… nếu có bao giờ phải vẽ chàng, tôi hẳn là cần cố gắng nhiều lắm. Thế nhưng, chàng thực sự có phong thái đẹp đẽ khi di chuyển, đi đứng một cách thư thái trên đường hay trên mình ngựa, hay phi nước đại xuyên qua một trong những câu chuyện của mình với ít sự kiện và điệu bộ hơn là sự kiểm soát tốt hành động và mô tả lại nó. Và không thể nào quên được ánh nhìn đăm đăm từ đôi mắt huyền bỗng dưng mở to ra. Như thể tỏ ý chờ chàng, tối nay tôi cho người đặt chiếc ghế bành của tôi và chiếc ghế dài ở sân trong vẫn còn nong nóng sau một ngày tràn ngập ánh nắng chói lọi… để còn nghe thêm những lời tâm sự đó mà…

Tiếng sấm rền vang trên bầu trời khắp xung quanh tôi. Sấm trong đấu trường lộn ngược… sấm từ nhiều ngày dài không chịu quyết định biến thành sét nhưng cứ tiếp tục điều khiển các cỗ xe âm thanh của mình với dây cương kéo căng chạy quanh một vòng tròn nằm ngang phía trên tôi!

Tôi chờ chàng. Đêm nay chàng có thể gây ra chuyện gì nữa đây? Đêm qua, chàng đã làm gì? Tôi bất giác nhận thấy mình dò xét chàng với sự rộng lượng của một người anh ưu ái; hiệu nghiệm hơn một người cha rất nhiều! Ông chủ tiệm thực phẩm Leys đang hưởng tuần trăng mật ở xa giờ có thể thận trọng tin cậy tôi. Vâng, thưa ông, tôi sẽ để mắt đến đứa con trai ông. Chí ít tôi đếm những buổi vắng mặt của nó một cách ganh tị hơn ông… và tin rằng tôi hiểu nó và ưa thích nó hơn ông đấy.

Đúng là như vậy: tôi ưa thích chàng trai có tính khí vừa dễ bị kích động, lại vừa cả quyết này. Những điều chàng nói với tôi đều hoàn hảo về mặt giai thoại lẫn giọng điệu. Những điều chàng làm – hoặc không dính dáng gì đến tôi nhiều – hoặc thuộc về những gì tôi đã quyết định yêu thích nhất trên đời: những người sống trong Hoàng Cung, những kẻ kế vị – dù nhạt nhòa – của người đã trị vì và đã chết trong thâm cung của Đại nội. Bằng cách gợi ra họ và nói đến họ một cách công khai trước tôi như vậy, chàng trở thành một phần trong kế hoạch Hoàng Cung của tôi… một dòng suy tưởng đưa tôi đụng thẳng bức tường dội âm đó. Tôi cảm thấy thân thiết với chàng trai dễ bị kích động và lanh lợi này, người hoạt náo sống động, người làm trò múa rối bóng này…

… “Bằng hữu của tôi! Đó là bằng hữu của tôi!” chàng đã nói điều này với giọng thế nào về người Đã mất bí ẩn… người duy nhất, người đàn ông duy nhất, người kiệt lực vì những lạc thú chính thức, ta có thể tin thế, chúa tể của đám thái giám và đàn bà…? Rồi chàng kể cho tôi nghe về quyết tâm bảo vệ nhiếp Chính Vương của mình, “em trai của bạn chàng” đó, chống lại tất cả mọi nguy cơ để cứu mạng ông…

Vậy thì tại sao tôi không là “bằng hữu của chàng” chứ? Chàng không dám đâu: sự khác biệt tuổi tác, mười lăm năm chứ ít đâu, cộng thêm sự dè dặt kín đáo của người Âu… Chàng sẽ không dám. Vậy thì tùy tôi đi bước trước.

Khi chàng xuất hiện lại ở nhà tôi – nếu có bao giờ chàng xuất hiện trở lại – tôi sẽ đề nghị một cách lô-gích là chàng trở thành “bằng hữu của tôi”, dĩ nhiên nếu chàng muốn. Tôi biết trước là chàng sẽ nuôi dưỡng từ ngữ này với tất cả những đức hạnh mà tôi đặt ra… cho chính mình.

Tôi cũng biết là ít ai, dưới bầu trời u ám thế này, trao đổi những nỗi niềm thầm kín như vậy… liệu tôi có phải cầu Trời để tìm ra giải pháp cho việc này không? Chàng vẫn không đến. Đêm thì góa bụa. Những hạt nước đọng thành vũng trên những phiến đá lót sân khiến tôi cảm thấy là cuối cùng cả bầu trời đã bớt bức bối, và bắt đầu đổ mưa.

Trời mưa, rốt cuộc là vậy! Rồi, trần trụi dưới lớp áo quần Trung Hoa bằng lụa mùa hè mịn màng, tôi để cho cơn mưa dông ào ạt trút xuống người mình và thấy nhẹ nhàng, khoan khoái; cuối cùng, tôi đi ngủ và đi vào giấc sâu thanh thản.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.