Vâng… gã hàng xóm của tôi bỏ đi nhưng không rước theo cùng hắn cái mùi của những lời bóng gió sốt sắng mà hắn cứ cố nhét vào đầu tôi. Vậy là tôi bất đắc dĩ mà biết được, và tôi sẽ không quên, rằng René Leys không có giao lưu nào khác với đàn bà ngoài những cuộc thăm viếng các nàng ca kỹ ở Tiền môn ngoại. Tôi đã đến đó, đã nếm mùi, và tôi có thể làm chứng cho sự trinh bạch chuyên nghiệp của các nàng… Vậy thì tôi phải thừa nhận là tất cả những mặt nổi thấy được đều chống lại chàng. Và trong trường hợp chàng thì không có ngay cả sự hiện diện ít ỏi của một cô nàng nhật Bản “dành cho việc vệ sinh” [1]… Chàng thanh niên này có đức độ một cách vụng về! – René, René thân mến của tôi, chú rõ ràng là bất cẩn hay là được hướng dẫn kém trong sự đoan chính trẻ thơ của chú… Về việc trên, không biết tôi có nên khuyên bảo chú như một bà mẹ vào đêm trước ngày cưới của con gái không? Không đâu. Hãy để chàng tự xoay sở với thanh danh của mình. Ngay cả sự xưng hô anh – chú thân mật này, tự do nảy nở trong một cuộc độc thoại nội tâm, cũng kích động tôi, và đương nhiên tôi thấy giận Leys ít hơn Jarignoux nhiều. – Dù gì đi nữa, René Leys chắc chắn là có cái cớ tốt nhất để không quan tâm đến đàn bà, tức một người đàn bà khác, và chỉ một thôi. Chàng đâu cần phải đi cầu xin, tìm kiếm hay trả tiền ở Tiền môn ngoại, chính vì chàng đã sở hữu, theo lệnh, một người hiện ở ngay trong thâm cung của nhiếp Chính Vương. Và giờ đây là lúc hợp lý để lo lắng không những cho sức khỏe của cô tì thiếp trẻ đó của chàng, – mà còn cho sức khỏe tình yêu của chàng đối với nàng.
… Tôi do dự trước khi đưa ra yêu cầu của mình: một hai lần trước đây chàng đã từ chối những sự soi mói kiểu này. Rốt cuộc, nguyên tắc đạo đức buộc tôi không thể làm khác.
— Này anh bạn quý, tình cảm của anh đối với… món quà nhỏ của nhiếp Chính Vương tới đâu rồi?
Tôi chờ đợi chàng cự tuyệt thẳng thừng. Không. Nhưng câu trả lời của chàng lại mượn theo một thành ngữ Bắc Kinh một cách rất tự nhiên.
— Ồ! Chưa “khai trương”.
Thú vị chưa! Và còn đúng ngay chóc nữa chứ! Nhưng tôi muốn biết tại sao. Bộ đối tượng đang nói tới không đáng cho ta cởi bỏ nội y sao? Hay ta phải sợ những tiền lệ phiền toái? Hay một hương vị cũ? Và liệu có thể biết tuổi chính thức của nàng là bao nhiêu không?
— Mười sáu tuổi, tính theo kiểu Trung Hoa, René Leys trả lời một cách chính xác.
Vậy thì mười bốn hay mười lăm theo kiểu chúng ta. Và nàng xinh đẹp chứ? René Leys trầm tư, lưỡng lự, như thể chàng đã không nhìn kỹ nàng… rồi nói:
— Ông còn nhớ người con trai thứ sáu của ông quận công chứ? Hắn ngồi gần chúng ta trong rạp hát… phía tây, cùng một hàng ghế. Tôi đã chỉ hắn cho ông thấy.
Tôi không nhớ chuyện đó, nhưng mặc kệ.
— Tất nhiên là nhớ chứ, khá… đẹp trai, khuôn mặt dài, lông mày rậm…
— Không phải vậy đâu! Mặt tròn này, miệng nhỏ này… Thế thì nàng tì thiếp của tôi trông cứ như một cô em gái của hắn.
Tại sao, để tả người yêu quý trong tương lai của mình, chàng lại nhờ đến hình ảnh anh chàng thanh niên mặt béo đó? – Tôi rất muốn biết món quà sống bé bỏng này đã có thái độ ra sao khi quà được trao.
— Nàng muốn trốn vào đâu đó. Nhiếp Chính Vương ra lệnh bắt nàng phải ở bên tôi. Rồi nàng thấy vui thích nghe tôi nói tiếng Quan thoại miền Bắc… nàng tưởng tôi là người Mãn Châu sinh đẻ ở Quảng Châu có mẹ là người Bồ Đào nha! – Tôi cứ để nàng tin như vậy. Tôi không thể để ai nhận ra mình, ngay cả với chiếc mũi châu Âu to tướng của tôi!
— Tại sao không chứ?
— Còn đám gia nhân thì sao? Và Cục MV. Nữa?
— Ừ nhỉ. Rốt cuộc, chỉ có thế thôi sao?
Khuôn mặt ửng đỏ đã nói lên tất cả: nó kín đáo biểu hiện sự phủ nhận… René Leys không tiết lộ gì nữa. Có lẽ đối với nàng, chàng phải đảm nhiệm cái vai trò bất hủ mà Thanh khiết Vô nghi đang thực hiện dưới kia, tại khuê phòng của mình ở Tiền môn ngoại, đối mặt với quý tử thứ hai của Thân vương… Có lẽ theo lệnh trên chàng vẫn phải sắt son trung trinh, phải thế không nhỉ?
Trung trinh? Nhưng với ai chứ? Theo lệnh… nhưng theo lệnh… của ai kia chứ?
Khi nhìn bộ mặt chàng chợt sạm lại và khép kín, tôi biết ngay đây không phải là lúc để nói ra nỗi ngờ vực kép này.
Có khi nào tôi biết được không nhỉ? – nhưng chính chàng, với sự chất phác của mình, chính chàng… liệu có biết không?
❀ ❀ ❀
[1] ... Việc sử dụng gái mại dâm cao cấp vào thời đó có vẻ phổ biến nơi những người phương Tây sống ở Trung Quốc và thành ngữ này (“cô nàng Nhật Bản dành cho ‘việc vệ sinh’”) có lẽ là một cách nói lái thông dụng mà Segalen thường vận dụng.