René Leys - Người Tình Trẻ Trong Tử Cấm Thành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Thế mà hôm nay chàng đến gặp tôi với bộ mặt khá ưu tư:

— Ông có thể giữ hộ tôi một ít tiền không?

— Chuyện nhỏ. Nhưng các ngân hàng châu Âu…

— Tôi không muốn bị nhận diện! Tôi thích giao cái này cho ông hơn… Đó là tất cả những gì tôi có thể vớt vát được từ việc phá sản.

Trời đất, tất cả những gì chàng có thể vớt vát được! Thế thì số tiền phải lớn lắm, và dù chỉ là một phần mười đi nữa thì cũng đã là quá lớn để mà tôi chịu trách nhiệm giữ nó!

Chàng đưa tôi một bì thư Trung Hoa khá dày bằng giấy màu xanh có in hoa, và móc túi ra một gói lớn, nặng, được bọc trong một khăn tay bằng lụa màu hồng nổi tiếng đó.

— Được rồi. Tôi sẽ viết cho anh tờ biên nhận. Con số là bao nhiêu vậy?

Chàng kỳ nèo để cả hai chúng tôi cùng đếm lại. Bốn mươi tám đô-la bằng bạc – đồng tiền Trực lệ – hai mươi tám tờ năm đô-la của “ngân hàng Hồng Kông Thượng Hải”, trong đó có mười lăm tờ phát hành ở Thiên Tân, và mười ba tờ phát hành ở Bắc Kinh. Tổng cộng là một trăm tám mươi tám đô-la. Tương đương khoảng bốn trăm quan Pháp.

Ôi, đây là tất cả những gì còn lại từ lương bổng cao đến mức kỳ diệu của chàng! Ôi, đây là vài đồng chinh cuối cùng được vớt vát… nhưng từ sự phá sản vĩ đại nào cơ chứ…?

Có lẽ bộ mặt tôi lúc đó không giấu được, thật là bất lịch sự, nỗi thất vọng hay sao mà chàng cảm thấy bắt buộc mở miệng giải thích. Sự việc xảy ra đêm qua: tin tức dồn dập về cuộc nổi dậy ở các tỉnh miền Trung gây hoảng loạn đến nỗi tất cả các nhà băng Trung Quốc ở Thượng Hải đều sụp đổ hàng loạt.

— Chắc anh đã gửi ở đó…

— Không phải ở đó! Nhưng tại chi nhánh của chúng ở Bắc Kinh đây. Nghĩ mà xem: chúng đang trả tôi hai mươi bốn phần trăm một năm!

— Và các nhà băng ở Bắc Kinh cũng vỡ nợ hay sao? Nhưng không lẽ anh không thể dự đoán chuyện này… dù chỉ một ngày trước hay sao? Vừa kịp để… Thế thì anh làm gì ở Cục mật vụ cơ chứ?

— Tôi đã biết chuyện này trước bất cứ ai.

Và đôi mắt chàng lóe lên ánh lửa kiêu hãnh của những giờ phút đắc thắng nhất mà tôi từng thấy trọn vẹn:

— Chính tôi đã nhận lệnh tuyên bố chúng phá sản và bắt giam trước tiên các chủ ngân hàng.

— Anh đã làm chuyện này à?

— Vâng, ngay đêm qua. Năm thuộc hạ và tôi. Có đánh nhau đấy.

— Và anh mất béng hết cả chì lẫn chài phải không?

— Và tôi nhận được một cú đá mạnh vào bụng. Tôi còn đau lắm ở đây này.

Đôi mắt chàng tối sầm lại. Hai con ngươi chao đảo. Chàng gần như sắp ngã xuống. Nhưng chàng gượng đứng thẳng lại:

— Thôi được!… mọi sự bắt đầu lại đấy.

Chàng từ chối nằm nghỉ và thư giãn với bọc nước đá trên bụng, như lời khuyên trong trường hợp tương tự. Chàng bỏ đi với dáng điệu hờ hững, hầu như không muốn cầm lấy tờ biên nhận mà tôi đưa ra.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.