“Marcus, anh có biết cách duy nhất để đo mức độ tình yêu của anh dành cho một người là thể nào không?
– Không ạ.
– Đó là để mất người mình yêu.”
Trên đường đi Montburry, có một cái hồ nhỏ mà tất cả mọi người trong vùng đều biết, vào những ngày đẹp trời, từng tốp gia đình và bọn trẻ nô nức đổ về đây nghỉ hè. Ngay từ sáng sớm, cả khu vực này đã đông nghịt người: khăn tắm trải la liệt ở trên bờ; dưới những tán ô lớn, các ông bố bà mẹ nằm dài thư giãn còn bọn trẻ con thì khua khoắng ầm ĩ trong làn nước xanh lam ấm áp; bọt nước nổi đầy nơi rác thải và đồ thừa từ những bữa pic nic bị dòng nước cuốn đi chồng chất lên nhau. Cách đây khoảng hai năm, kể từ vụ một đứa trẻ dẫm phải kim tiêm đã qua sử dụng ở trên bờ thì hội đồng thành phố Montburry đã phải nỗ lực không ngừng để dọn dẹp quy hoạch lại khu vực này. Những chiếc bàn để ăn pic nic cùng với những lò nướng được dựng sẵn để tránh hiện tượng hàng loạt các bếp lửa do khách nghỉ mang đến bùng lên một cách hỗn loạn khiến cho cảnh tượng trên bãi cỏ hệt như trên mặt trăng; số lượng các thùng rác đã tăng lên đáng kể, nhiều nhà vệ sinh được xây dựng và đưa vào sử dụng; bãi để xe, nằm ngay cạnh bờ hồ, vừa được mở rộng và đổ bê tông và từ tháng Sáu tới tháng Tám, một đội nhân viên bảo trì hàng ngày đến dọn sạch bờ hồ khỏi nào là rác thải, bao cao su đã qua sử dụng và cứt chó. Vào cái ngày mà tôi đến đây tìm cảm hứng cho cuốn sách, bọn trẻ vừa mới bắt được một con ếch nhiều khả năng đó là sinh vật cuối cùng còn sống sót trong hồ và chúng đang cố gắng vặt trụi tất cả các chi của con vật tội nghiệp bằng cách kéo cả hai chân sau của nó ra. Erne Pinkas nói rằng hồ nước này là một minh họa điển hình cho sự suy thoái của nhân loại đang đánh vào toàn nước Mỹ cũng như là phần còn lại của thế giới. Cách đây ba mươi ba năm, rất ít người lui tới hồ nước này bởi đường đi không hề dễ dàng: phải đỗ xe ô tô dọc theo đường, đi xuyên qua một đoạn rừng, sau đó đi bộ tiếp khoảng nửa dặm vượt qua những cây cỏ cao và những bụi hoa hồng dại. Nhưng công sức bỏ ra cũng được đền đáp xứng đáng: hồ nước tuyệt đẹp, mặt hồ ngập hoa súng màu hồng và hai bên bờ là những rặng liễu um tùm. Nước hồ trong vắt khiến người ta có thể nhìn thấy đường đi của những chú cá perchette ánh vàng mà con chim bói cá màu tro xám vừa mới bắt được khi đứng trên những bụi lau sậy. Thậm chí, ở hai đầu bờ hồ, còn có cả một bãi tắm cát nhỏ màu xám. Harry đã đến chính bờ hồ này để trốn Nola. Đây đúng là nơi Harry đã ở vào thứ Bảy ngày 5 tháng Bảy khi nàng đến nhà anh và kẹp bức thư đầu tiên ở cửa ra vào của ngôi nhà.
* * *
Thứ Bảy ngày 5 tháng Bảy năm 1975
Lúc anh tới hồ nước là vào cuối buổi sáng. Erne Pinkas đã ở đó và đang nghỉ ngơi ở trên bờ.
– Rốt cuộc anh cũng tới đây rồi, Pinkas tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh. Thật là đáng kinh ngạc khi gặp anh ở một chỗ bên ngoài tiệm Clark’s.
Harry mỉm cười.
– Anh nói với tôi về cái hồ này nhiều đến nỗi tôi không thể không đến.
– Đẹp quá đúng không?
– Tuyệt vời.
– Đó mới là New England, Harry à. Đấy là một thiên đường được bảo vệ và cũng chính là điều làm tôi hài lòng. Khắp nơi trên đất nước này, người ta xây dựng và đổ bê tông bất kì chỗ nào có thể. Nhưng ở đây thì hoàn toàn khác: tôi có thể đảm bảo với anh rằng 30 năm nữa, nơi này vẫn mãi mãi không bị phá hủy.
Sau khi tắm mát trong làn nước, họ cùng sưởi ấm dưới ánh nắng mặt trời và trò chuyện về văn chương.
– Về cuốn sách của anh, Pinkas hỏi, tiến triển đến đâu rồi?
– Dào ôi, Harry chỉ trả lời có vậy.
– Đừng có tỏ vẻ mặt như vậy, tôi tin chắc là nó hay mà.
– Không, tôi nghĩ là nó vô cùng tồi tệ.
– Để tôi đọc thử xem nhé, tôi sẽ cho anh ý kiến khách quan của tôi, hứa đấy. Anh không thích cái gì?
– Tất cả. Tôi không có cảm hứng. Tôi cũng không biết phải bắt đầu thế nào. Tôi nghĩ rằng thậm chí tôi còn không biết mình đang viết về cái gì nữa.
– Thế chuyện của anh là chuyện gì?
– Một câu chuyện tình.
– À, tình yêu… Pinkas thở dài. Anh đang yêu à?
– Vâng.
– Bắt đầu như vậy hay đấy chứ. Harry này, hãy nói cho tôi biết, anh có cảm thấy nhớ cuộc sống sôi động bên ngoài kia không?
– Không. Tôi cảm thấy thoải mái khi ở đây. Tôi cần được yên tĩnh.
– Thế khi ở New York, chính xác anh làm gì?
– Tôi… tôi là nhà văn.
Pinkas do dự trước khi nói lại.
– Harry… Đừng có nghĩ xấu nhé, nhưng tôi đã nói chuyện với một trong số những người bạn của tôi ở New York…
– Và sao?
– Anh ta bảo chưa bao giờ nghe nói về anh.
– Chẳng có ai biết tôi cả… Anh có biết có bao nhiêu người đang sống ở New York không?
Pinkas mỉm cười để tỏ ra là mình không có ý đồ gì xấu.
– Tôi nghĩ rằng chẳng có ai biết anh cả, Harry ạ. Tôi đã liên lạc với nhà xuất bản đã xuất bản cuốn sách của anh…Tôi muốn đặt mua thêm một ít sách… Tôi không biết nhà xuất bản đó, tôi nghĩ rằng tôi là người thiếu hiểu biết đến tận khi tôi phát hiện ra đó là một xưởng in ở Brooklyn… Tôi đã gọi điện đến đó, Harry à. Anh đã phải trả tiền cho nhà in này để họ in sách cho anh
Harry cúi đầu vô cùng xấu hổ.
– Vậy thì anh biết hết rồi đó, anh thầm thì.
– Tôi biết hết cái gì?
– Rằng tôi là một kẻ lừa đảo.
Pinkas thân mật đặt tay lên vai Harry.
– Lừa đảo à? Thôi đi nào! Đừng nói những lời ngu xuẩn như thế chứ! Tôi đã đọc sách của anh và tôi vô cùng thích. Chính vì lẽ đó mà tôi muốn đặt mua thêm. Đó là một cuốn sách tuyệt vời, Harry ạ. Tại sao lại muốn trở thành một nhà văn nổi tiếng hơn là một nhà văn giỏi? Anh có rất nhiều tài năng và tôi chắc chắn rằng anh sẽ nhanh chóng trở nên nổi tiếng. Ai mà biết được rằng có thể cuốn sách mà anh đang viết sẽ trở thành một tuyệt tác.
– Thế nếu tôi không thể làm được điều đó?
– Anh sẽ làm được. Tôi biết như vậy.
– Cảm ơn, Ernie.
– Đừng cảm ơn tôi, đó chỉ là sự thực. Và anh đừng lo lắng, tôi sẽ không nói cho ai biết đâu. Tất cả mọi chuyện ở đây sẽ chỉ là chuyện giữa hai chúng ta.
* * *
Chủ nhật, ngày 6 tháng Bảy năm 1975
Đúng 15 giờ, Tamara Quinn sắp xếp cho ông chồng của mình trong bộ trang phục rất trịnh trọng dưới mái hiên trước nhà, trên tay là một chai rượu sâm panh và miệng ngậm một điếu xì gà.
– Nhất là đừng có động đậy, bà thì thầm ra lệnh cho ông.
– Nhưng chiếc áo sơ mi này làm tôi ngứa ngáy quá, Bibichette ạ.
– Im ngay, Bobbo! Mấy chiếc áo này rất đắt tiền đó, những thứ đắt tiền không làm ngứa bao giờ cả.
Bà Bibichette mua mấy chiếc áo mới này trong một cửa hàng thời trang nổi tiếng nhất ở Concord.
– Tại sao tôi lại không được mặc mấy chiếc áo khác của mình chứ,? Bobbo hỏi.
– Tôi đã nói cho ông hay rồi: tôi không muốn ông mặc mấy chiếc áo cũ kĩ nhăn nhúm kinh tởm đó khi có một nhà văn lớn tới nhà chúng ta!
– Mà tôi không thích cái vị của xì gà…
– Ngược rồi kìa, ngu như bò! Ông hút ngược điếu xì gà kìa. Ông không nhìn thấy trên điếu xì gà có viết rõ đầu châm lửa đó à?
– Tôi lại tưởng đấy là cái cần.
– Ông đúng là chẳng biết gì về sự sang trọng cả?
– Sự sang trọng?
– Ừ, là tất cả những thứ sang trọng.
– Tôi không biết là người ta gọi đấy là sự sang trọng.
– Tại vì ông là người chả biết gì cả, Bobbo đáng thương của tôi ạ. Harry chắc sẽ tới trong vòng 15 phút nữa: cố gắng tỏ ra sao cho xứng đấy nhé. Và cố gắng gây ấn tượng với anh ta đấy.
– Thế tôi phải làm gì?
– Hút xì gà với dáng vẻ đăm chiêu. Như là một doanh nhân lớn. Và khi anh ta nói với ông, ông hãy tỏ ra vẻ mặt của người bề trên.
– Làm thế nào để có một vẻ mặt bề trên?
– Hỏi hay lắm: Ông đúng là ngu xuẩn và chẳng biết một cái gì cả, ông phải tỏ ra là người hiểu rộng biết nhiều. Cần phải trả lời câu hỏi bằng câu hỏi. Nếu như anh ta hỏi ông: “Ông đồng tình hay phản đối cuộc chiến tranh Việt Nam?”, thì ông trả lời: “Nếu hỏi tôi câu đó, thì chính anh phải có một ý kiến rất rõ ràng về vấn đề này”. Và đến đấy thì, páp! Ông mở Champagne! Người ta gọi như vậy là “chuyển hướng” cuộc trò chuyện.
– Vâng, Bibichette.
– Đừng làm tôi thất vọng.
– Vâng, Bibichette.
Tamara quay vào trong nhà còn Robert thì ngồi trong một chiếc ghế bành vẻ lạc lõng. Ông cảm thấy ghét cái tay Harry Quebert này, được gọi là vua của các nhà văn, nhưng rõ ràng hắn chỉ là vua cứt đái. Và ông thấy căm ghét khi nhìn thấy bà vợ của mình khiêu vũ trong buổi dạ hội vì hắn ta. Ông nghe lời bởi vì vợ ông đã hứa ông sẽ là Robert Cochonou của bà tối nay và thậm chí ông còn có thể đến ngủ với bà trong phòng của bà tối nay-vợ chồng nhà Quinn ngủ riêng phòng. Nhìn chung, cứ ba hay bốn tháng một lần, bà chấp nhận làm tình một lần, phần lớn thời gian là sau khi ông phải nài nỉ lạy lục rất lâu, nhưng đã từ lâu ông không có quyền được ngủ lại với bà.
Trong nhà, ở trên tầng, Jenny đã sẵn sàng: cô mặc một chiếc váy dạ hội rất rộng, to, với đôi vai phồng, có điểm bèo ở cổ, tô son quá đậm và đeo trên tay rất nhiều nhẫn. Tamara xếp sắp gọn gàng váy áo của con gái mình và mỉm cười.
– Con thật là lộng lẫy, con gái của mẹ. Tay Quebert sẽ bổ chửng ngay lập tức khi nhìn thấy con!
– Con cảm ơn mẹ. Nhưng có quá không mẹ?
– Quá ư? Không hề, như thế này là hoàn hảo.
– Nhưng chúng ta chỉ đi xem chiếu bóng thôi mà!
– Thế còn sau đó? Biết đâu sau khi xem chiếu bóng xong, bọn con lại đi ăn một bữa tối sang trọng? Con có nghĩ đến điều đó không?
– Chả có quán ăn nào sang trọng ở Aurora cả.
– Cũng có thể Harry đã đặt một bàn trong một quán cực kì sang trọng ở Concord cho vợ chưa cưới của mình.
– Mẹ, bọn con còn chưa đính hôn mà.
– Ồ, con yêu, sắp thôi, mẹ chắc chắn. Bọn con đã hôn nhau chưa?
– Chưa.
– Nhưng nếu mà anh ta sờ soạng con thì vì Chúa, cứ để cho anh ta làm nhé!
– Vâng, mẹ a.
– Thật là một ý tưởng dễ thương khi rủ con đi xem chiếu bóng!
– Thực ra, đó là ý tưởng của con mẹ ạ. Con đã phải lấy hết can đảm, con đã gọi điện cho anh ấy và nói : “Harry của em, anh làm việc nhiều quá! Chúng ta hãy đi xem chiếu bóng chiều nay nhé”.
– Và anh ta bảo đồng ý…
– Ngay lập tức mẹ ạ! Không do dự nửa giây!
– Con thấy đấy, cứ như thể đó là ý kiến của anh ấy vậy.
– Lúc nào con cũng cảm thấy ân hận khi con làm phiền anh ấy trong khi anh ấy đang viết… Tại vì anh ấy viết về con. Con biết thế, bởi con đã thấy một trang. Anh ấy viết là anh ấy đến quán Clark’s là chỉ để nhìn thấy con.
– Ồ, con yêu, thật là phấn khích quá.
Tamara với một hộp phấn hồng và quệt lấy quệt để lên mặt con gái, vừa mơ mộng viển vông. Anh ta viết một cuốn sách cho con gái bà: sắp tới, ở New York, ai cũng sẽ nói đến quán Clark’s và Jenny. Nhiều khả năng là sẽ có cả một bộ phim nữa. Thật là một viễn cảnh tuyệt diệu! Tay Quebert này sẽ hiện thực hóa tất cả những lời cầu nguyện của bà: vì gia đình bà là gia đình của những con chiên ngoan đạo, nên bây giờ sẽ được đền đáp xứng đáng. Bà suy tính một mạch: dứt khoát phải tổ chức một bữa tiệc ngoài vườn vào Chủ nhật tới để chính thức mọi chuyện. Kì hạn thật ngắn nhưng mà thời gian thì gấp rút: thứ Bảy sau đó, đã là buổi lễ hội mùa hè và cả thành phố sẽ bị mê hoặc và ghen tị khi thấy con gái Jenny của bà trong vòng tay của đại văn hào. Vậy thì cần phải làm cho bạn bè của bà được thấy con gái của bà và Harry sánh vai cùng nhau trước buổi lễ hội, để tiếng đồn sẽ kịp bay đi khắp Aurora và rằng buổi tối hôm dạ hội, họ sẽ trở thành trung tâm của buổi lễ. Ôi, thật là hạnh phúc! Bà đã từng lo lắng biết bao cho con gái của mình: nó có rất nhiều khả năng rơi vào tay của một gã tài xế xe tải đường dài nghỉ qua đây. Tồi tệ hơn là một tay theo Đảng Xã hội. Tệ hơn nữa là một người da đen! Bà run rẩy trước ý nghĩ này: Jenny và một người da đen khủng khiếp. Bất chợt, một nỗi lo lắng xâm chiếm lấy bà: có rất nhiều nhà văn là người Do Thái. Không biết Quebert có phải là người Do Thái không? Kinh khủng quá! Có khi lại là một người Do Thái theo Đảng Xã hội nữa cơ chứ! Bà cảm thấy rất tiếc vì người Do Thái lại có màu da trắng, như thế khó phát hiện ra họ được. Chí ít, những người da đen vẫn trung thực hơn vì họ xuất hiện với nước da màu đen, để người ta có thể nhận ra họ một cách dễ dàng. Nhưng người Do Thái rất thâm nho. Bà cảm thấy bụng mình quặn lại: dạ dày của bà xoắn lại. Kể từ khi xảy ra vụ Rosenberg, bà vô cùng lo sợ người Do Thái. Họ thậm chí đã giao bom nguyên tử cho bọn Xô Viết. Làm thế nào để biết liệu Quebert có phải là người Do Thái không? Bất chợt bà nảy ra một ý. Bà nhìn đồng hồ: bà có vừa đủ thời gian để tới cửa hàng tổng hợp trước khi anh ta đến. Và bà vội vàng ra ngoài.
Vào lúc 13 giờ 20, chiếc xe Chevrolet Monte Carlo đen đậu trước cửa nhà gia đình họ Quinn. Robert Quinn giật nẩy mình khi nhìn thấy Harry Quebert bước ra: đó là một mẫu xe hơi mà ông đặc biệt ưa thích. Ông cũng nhận thấy ngay lập tức rằng nhà văn lớn ăn mặc rất là thoải mái. Nhưng mặc dù vậy, ông vẫn chào anh ta với một vẻ trịnh trọng đặc biệt và ngay lập tức mời anh ta uống một cái gì đó thật sang trọng, chính vợ ông đã dặn dò ông làm vậy.
– Champagne? Ông hét lên.
– Ồ, nói thật là, cháu không phải là người thích rượu champagne cho lắm, Harry trả lời. Có khi chỉ một cốc bia thôi nếu bác có.
– Ồ, tất nhiên rồi!
Robert bất chợt vui sướng một cách thân mật.
Bia thì ông biết rõ lắm. Thậm chí ông còn có hẳn một cuốn sách viết về các loại bia được sản xuất trên toàn bộ nước Mỹ. Ông vội vàng đi tìm hai chiếc cốc mát trong tủ lạnh và lúc đi qua căn phòng trên gác, còn thông báo với các quý bà trên đó rằng Harry Quebert cũng không to đến cỡ thế đã tới. Ngồi xuống trước hiên nhà, tay áo sơ mi xắn cao, hai người đàn ông cùng chạm cốc và lắc chai rồi nói chuyện về ô tô.
– Tại sao lại là Monte Carlo? Robert hỏi. Tôi muốn nói là, nhìn tình hình hoàn cảnh của anh, anh có thể chọn bất kì kiểu mẫu nào, thế mà anh lại chọn Monte Carlo…
– Mẫu xe này vừa thể thao vừa tiện dụng. Hơn nữa, cháu cũng thích kiểu dáng của nó.
– Tôi cũng vậy! Tôi cũng suýt mua kiểu này năm ngoái!
– Nhẽ ra bác nên mua.
– Vợ tôi không thích.
– Phải mua ô tô trước rồi hỏi ý kiến bác ấy sau.
Robert phá lên cười; thực ra cái tay Harry này là người rất giản dị, lịch sự dễ tính và đặc biệt là dễ mến. Đúng lúc đó thì bà Tamara lao vào, trong tay bà là một mâm đầy những thịt lợn nguội đủ loại mà bà vừa phải vội vàng đi mua trong cửa hàng tổng hợp. Bà hét lên: “Xin chào, anh Quebert. Mừng anh đã tới chỗ chúng tôi! Anh có muốn ăn thịt lợn không?”. Harry chào bà và lấy một miếng giăm bông. Tamara cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy vị khách của mình ăn thịt lợn. Đây đúng là người đàn ông hoàn hảo: không phải da đen, cũng không phải người Do Thái.
Đầu óc nhẹ nhõm hẳn đi, lúc đó bà mới nhận ra là Robert đã tháo cà vạt và hai người đàn ông đang uống bia bằng chai.
– Nhưng các vị đang làm gì thế? Các vị không uống sâm panh à? Thế còn ông, Robert, tai sao anh lại tháo hết cà vạt ra thế hả?
– Tôi nóng, Bobby phàn nàn.
– Cháu thì thích uống bia hơn, Harry giải thích.
Lúc đó Jenny bước đến, ăn mặc quá cầu kì nhưng thật lộng lẫy trong bộ váy dạ hội.
Cùng lúc đó, tại số nhà 245 Terrace Avenue, vị mục sư Kellergan thấy con gái mình đang khóc lóc trong phòng.
– Có chuyện gì xảy ra vậy, con yêu?
– Ôi, bố ơi, con buồn quá…
– Tại sao?
– Tại vì mẹ…
– Đừng có nói vậy…
Nola ngồi bệt dưới đất, mắt ầng ặc nước. Vị mục sư cảm thấy quá đau khổ cho con gái.
– Thế nếu chúng ta đi xem chiếu bóng? Ông đề nghị để an ủi con gái. Con và bố, chúng ta sẽ mua một bịch bỏng ngô to đùng! Buổi chiếu phim vào lúc 16 giờ và chúng ta vẫn còn thời gian.
– Con gái Jenny của tôi thật là đặc biệt, Tamara giải thích trong khi Robert, lợi dụng lúc vợ mình không để ý, vội vàng chén thật nhiều thịt nguội. Các anh tưởng tượng xem lúc mới chỉ lên mười tuổi, nó đã là nữ hoàng trong tất cả các cuộc thi sắc đẹp ở vùng. Con có còn nhớ không, Jenny yêu quý?
– Vâng, mẹ ạ. Jenny thở dài và cảm thấy lúng túng.
– Hay là chúng ta cùng xem những cuốn album ảnh cũ nhé? Robert gợi ý, miệng đầy thức ăn, nhắc lại lời vở kịch mà vợ ông đã dạy ông trước đó.
– Ồ đúng rồi, Tamara tỏ ra hào hứng, những cuốn album ảnh!
Bà vội vàng lôi ra một chồng album lưu giữ cả 24 năm đầu đời của Jenny. Và vừa giở các trang, bà vừa kêu lên : “Ôi, cô bé tuyệt diệu này là ai vậy?” Rồi bà và ông chồng Robert đồng thanh trả lời : “Đó là Jenny”.
Sau khi xem ảnh xong, Tamara ra lệnh cho chồng mình rót đầy Champagne vào các cốc, sau đó bà quyết định nói về bữa tiệc ngoài vườn dự định tổ chức vào Chủ nhật tới.
– Nếu như anh rỗi, hãy đến ăn trưa vào Chủ nhật tới nhé, anh Quebert.
– Rất sẵn sàng, anh trả lời.
– Đừng có lo lắng gì cả, sẽ hoàn toàn không có gì là phức tạp đâu. Ý tôi là, tôi biết anh đến đây để tránh xa sự huyên náo ồn ào của chốn ăn chơi ở New York. Sẽ chỉ là một bữa ăn trưa dân dã giữa những người tử tế thôi.
16 giờ kém 10 phút, hai bố con Nola bước vào rạp chiếu phim, trong khi đó chiếc xe Chevrolet Monte Carlo đen đậu ở trước cửa.
– Vào tìm chỗ trước đi con, David Kellergan gợi ý, còn bố sẽ chịu trách nhiệm mua bỏng ngô. Nola bước vào phòng chiếu đúng lúc Harry và Jenny bước vào rạp chiếu bóng.
– Cứ vào tìm chỗ trước đi Harry, Jenny nói với Harry, em muốn tranh thủ đi nhà vệ sinh một chút.
Harry bước vào phòng chiếu, và trong âm thanh hỗn độn của những người đi xem, anh bắt gặp trước mặt mình là Nola.
Khi nhìn thấy nàng, anh cảm thấy tim mình như nổ tung. Anh đã nhớ nàng biết mấy.
Khi nàng nhìn thấy anh, nàng cảm thấy tim mình như nổ tung. Nàng phải nói chuyện với anh: chuyện anh và Jenny có thật không, anh phải nói rõ với nàng. Nàng cần nghe điều đó.
– Harry, nàng nói, em…
– Nola…
Đúng lúc đó, Jenny xuất hiện giữa đám đông. Khi Nola nhìn thấy Jenny, nàng hiểu rằng cô ấy đến cùng Harry và liền lập tức chạy trốn khỏi phòng chiếu.
– Mọi chuyện ổn chứ Harry? Jenny hỏi, cô chưa kịp nhìn thấy Nola. Vẻ mặt anh kỳ quá.
– Vâng… Anh… anh sẽ quay lại. Em tìm chỗ đi. Anh đi mua bỏng ngô.
– Vâng! Bỏng ngô! Anh bảo họ cho nhiều bơ nhé.
Harry ra khỏi cửa phòng chiếu: anh nhìn thấy Nola đang băng qua khu sân chính và leo lên phòng trưng bày ở tầng một, đóng cửa không cho công chúng vào. Anh vội vàng trèo bốn bậc thang một để đuổi theo nàng.
Cả tầng không có một bóng người; anh bắt kịp được nàng, nắm chặt tay nàng và giữ nàng lại sát vào bức tường.
– Thả em ra, nàng nói, thả em ra không em sẽ kêu lên!
– Nola, Nola, đừng có giận anh.
– Tại sao anh lại lẩn tránh em. Tại sao anh không tới quán Clark’s nữa?
– Anh xin lỗi.
– Anh thấy em không phải là cô gái đẹp, đúng không? Tại sao anh không nói cho em biết là anh đã đính hôn với Jenny Quinn?
– Gì? Anh không đính hôn. Ai nói với em như thế ?
Nàng thở phào, nở nụ cười nhẹ nhõm.
– Jenny và anh, bọn anh không phải là đang yêu nhau đấy chứ?
– Không! Anh bảo em là không.
– Thế thì anh không thấy em xấu xí chứ?
– Xấu ư? Nola, em thật sự rất đẹp.
– Thật không? Em đã rất buồn… Em nghĩ là anh không cần em nữa. Thậm chí có lúc em đã muốn nhảy qua cửa sổ.
– Em không được nói những lời như thế.
– Vậy thì hãy nói rằng em là cô gái xinh đẹp nữa đi nào
– Anh thấy em rất xinh đẹp. Anh tiếc là đã gây cho em biết bao nỗi buồn.
Nàng lại mỉm cười. Tất cả những chuyện này chỉ là hiểu nhầm! Anh yêu nàng! Họ yêu nhau! Nàng nói:
– Thôi đừng nói nữa. Hãy ôm em thật chặt vào lòng anh… Em thấy anh thật là rực rỡ, thật đẹp, thật lịch lãm.
– Anh không thể, Nola .. .
– Tại sao? Nếu anh thật sự thấy em đẹp, thì anh sẽ không vứt bỏ em!
– Anh thấy em thật đẹp. Nhưng em chỉ là một đứa trẻ con.
– Em không phải là một đứa trẻ con!
– Nola em và anh, là không thể.
– Tại sao anh lại có thể độc ác với em như thế? Em muốn không bao giờ nói chuyện với anh nữa!
– Nola, anh…
– Hãy để mặc em bây giờ. Hãy mặc em, và đừng nói với em nữa. Đừng có nói với em nữa nếu không em sẽ nói với tất cả mọi người rằng anh là một gã đồi trụy. Hãy đi gặp lại người tình yêu quý của anh đi! Chính cô ta nói với em là anh với cô ta yêu nhau. Em biết hết rồi! Em biết hết và em căm ghét anh, Harry! Đi đi! Đi ngay đi!
Nàng đẩy anh ra, vội vàng chạy xuống cầu thang và chạy trốn khỏi rạp chiếu bóng. Harry, vô cùng thất vọng, quay trở lại phòng chiếu, Khi đẩy cửa vào, anh chạm trán ngay phải cha Kellergan.
– Chào anh Harry.
– Chào cha!
– Tôi đang tìm con gái tôi, anh có thấy nó không? Tôi đã bảo nó vào trước tìm chỗ nhưng hình như nó đã biến mất.
– Tôi… tôi nghĩ cô ấy vừa ra khỏi đây.
– Ra khỏi đây? Nhưng phim chuẩn bị chiếu rồi mà.
Xem phim xong, họ cùng đi ăn pizza ở Montburry. Suốt trên đường trở về Aurora, Jenny sung sướng rạng rỡ: thật là một buổi tối tuyệt vời. Cô muốn được ở với người đàn ông này suốt các buổi tối và suốt cuộc đời mình.
– Harry, đừng đưa em về nhà ngay, cô nài nỉ. Mọi thứ thật là tuyệt vời… Em muốn kéo dài hơn nữa buổi tối ngày hôm nay. Chúng ta có thể đi ra ngoài bãi biển được không?
– Bãi biển? Tại sao lại ra bãi biển? Anh hỏi.
– Bởi vì ở đó thật lãng mạn! Anh đậu xe ở gần bãi biển Grand, ở đấy không bao giờ có người. Chúng ta có thể tán tỉnh nhau như tụi học trò, nằm trên mui xe. Nhìn ngắm những ngôi sao và tận hưởng buổi đêm. Đi nào Harry…
Anh muốn từ chối nhưng cô nằn nì mãi. Anh đề nghị đi vào rừng vì biển, đó là nơi chỉ dành cho Nola. Anh đậu xe ở gần đường Side Creek, và ngay khi anh vừa tắt máy, Jenny liền nhảy bổ lên người anh, ôm và hôn tới tấp lên môi anh. Cô ghì chặt đầu của anh và làm anh ngạt thở. Bàn tay cô sờ soạng khắp cơ thể anh, và cô rên rỉ những âm thanh thật đáng ghét. Trong không gian chật hẹp trên xe ô tô, cô đè lên người anh: anh cảm thấy hai đầu vú săn chắc chạm vào ngực mình. Cô quả thật là một người phụ nữ tuyệt vời, cô có thể trở thành một người vợ lí tưởng, và cô chỉ cần điều đó. Anh có thể cầu hôn có ngay vào ngày mai không cần do dự: một người phụ nữ như Jenny là mơ ước của rất nhiều người đàn ông. Nhưng trái tim anh đã có bốn chữ chiếm hết chỗ: N-O-L-A.
– Harry, Jenny nói. Anh là người đàn ông mà em đã đợi từ lâu.
– Cảm ơn.
– Anh có cảm thấy hạnh phúc với em?
Anh không trả lời và chỉ đẩy nhẹ nàng ra.
– Chúng ta phải về nhà thôi, Jenny. Anh không để ý là đã muộn đến thế.
Chiếc xe hơi nổ máy và chạy thẳng theo hướng Aurora.
Khi anh để cô xuống trước nhà cô, anh không để ý rằng cô đang khóc. Tại sao anh ấy lại không trả lời? Có phải anh ấy không yêu cô? Tại sao cô lại cảm thấy cô đơn đến vậy? Mặc dù cô cũng không yêu cầu gì nhiều: tất cả những gì mà cô ước mơ, đó là một người đàn ông tử tế, một người yêu cô và bảo vệ cô, thỉnh thoảng tặng cô những bông hoa và đưa cô đi ăn tối. Nếu như anh không có nhiều tiền, thì chỉ cần đi ăn xúc xích cũng được rồi. Chỉ là vui thích khi được đi chơi cùng nhau. Xét cho cùng, Hollywood cũng chả quan trọng gì nếu cô tìm thấy được một người cô yêu và cũng yêu cô. Từ hiên nhà, cô nhìn thấy chiếc Chevrolet đen xa dần trong đêm tối và bật khóc nức nở. Cô úp mặt vào trong hai lòng bàn tay để cho bố mẹ cô không nghe thấy: nhất là mẹ của cô, cô không muốn mẹ cô phải bận tâm về cô. Cô đợi cho ánh điện ở trên tầng tắt hẳn rồi mới đi vào nhà. Bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô và ngẩng đầu lên, tràn đầy hi vọng rằng đó chính là Harry quay trở lại để ôm cô và an ủi cô. Nhưng một chiếc xe cảnh sát vừa dừng lại trước nhà cô. Cô nhận ra Travis Dawn, anh ngẫu nhiên đi tuần ngang qua nhà gia đình họ Quinn.
– Jenny? Mọi chuyện ổn chứ? Anh hỏi qua ô cửa mở trên xe ô tô.
Cô nhún vai.
Anh tắt máy và mở cửa. Trước khi bước ra khỏi xe, anh mở một mẩu giấy đã được cất cẩn thận trong túi áo và nhanh chóng đọc:
TÔI: Chào Jenny, bạn khỏe không?
CÔ ẤY: Chào Travis! Có gì mới không?
TÔI: Tôi tình cờ đi ngang qua đây. Bạn thật tuyệt vời! Bạn thật rạng rỡ. Trông bạn có vẻ khỏe. Tôi tự hỏi không biết bạn đã có bạn nhảy cho buổi dạ hội mùa hè chưa. Tôi nghĩ chúng ta có thể cùng đi với nhau.
––—TỰ CHẾ TIẾP……… Gợi ý cô ấy đi dạo hoặc /và đi uống sinh tố.
Anh tiến đến bên cạnh có dưới hiên nhà và ngồi cạnh đó.
– Có chuyện gì xảy ra thế? Anh lo lắng hỏi.
– Không có gì, Jenny nói và lau khô nước mắt.
– Không phải như thế. Tôi thấy rõ là bạn khóc.
– Có người làm mình buồn.
– Cái gì? Ai? Hãy nói cho tôi biết đó là ai! Bạn có thể nói với tôi mọi chuyện… Tôi sẽ cho kẻ đó biết tay! Bạn sẽ thấy!
Cô mỉm cười buồn bã và tựa đầu lên vai của Travis.
– Không quan trọng đâu. Nhưng, cảm ơn Travis, cậu thật là một tay tuyệt vời. Mình rất vui vì cậu ở đây.
Anh bạo dạn quàng một cánh tay qua vai cô để an ủi.
– Cậu biết không, Jenny nói tiếp, mình vừa nhận được một bức thư của Emily Cunningham, đứa bạn gái học cùng mình hồi cấp ba. Cô ấy đã tìm được một việc làm tốt, cô ấy đang mang bầu đứa đầu tiên. Đôi khi mình nhận ra là tất cả đều bỏ nơi này mà đi. Tất cả mọi người, trừ mình ra. Và cậu nữa. Xét cho cùng, tại sao chúng ta lại ở lại Aurora hả Travis?
– Tôi không biết, điều này còn tùy…
– Nhưng cậu, ví dụ cậu chẳng hạn, tại sao cậu lại ở lại đây?
– Tôi muốn ở lại để gần một người mà tôi cảm thấy rất yêu quý.
– Ai thế, mình có biết không?
– À, chính thế. Bạn biết không, Jenny, tôi muốn… Tôi muốn hỏi bạn… Tức là… Nếu… Nhân tiện…
Anh nắm chặt tờ giấy trong túi và cố gắng bình tĩnh trở lại: hỏi cô có muốn là bạn nhảy của mình vào ngày hội mùa hè. Điều này không khó. Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa mở ra với một tiếng động rất lớn. Đó là bà Tamara trong bộ váy ngủ và tóc quấn lô.
– Jenny yêu quý? Con làm gì ngoài này thế? Đúng là mẹ có nghe thấy giọng nói.. .Ồ, có cả cậu bạn Travis tốt bụng nữa này. Cháu có khỏe không, con trai?
– Chào bác Quinn.
– Jenny, thật là đúng lúc. Con vào giúp mẹ một tay được không? Mẹ phải gỡ cái đống lô này ra khỏi đầu nhưng bố con thì hoàn toàn không thể làm nổi. Cứ như là Thượng đế đã dính chân vào cái chỗ nhẽ ra phải là tay của ông ấy.
Jenny đứng lên và vẫy tay chào Travis; rồi cô biến vào trong nhà, để lại mình anh ngồi đó thêm một lúc dưới mái hiên.
Vào đúng đêm hôm đó, Nola nhảy qua cửa sổ phòng mình và trốn khỏi nhà để đến tìm Harry. Nàng phải biết tại sao anh không còn cần nàng nữa. Tại sao thậm chí anh cũng không trả lời thư của nàng nữa? Tại sao anh không viết cho nàng? Nàng phải đi bộ cả nửa tiếng đồng hồ mới tới được Goose Cove. Nàng nhìn thấy sân trước nhà có ánh đèn: Harry đang ngồi trước một cái bàn lớn bằng gỗ, nhìn ra đại dương. Anh giật mình khi nàng gọi tên anh.
– Ôi trời, Nola! Em làm anh hoảng quá!
– Đấy là cảm giác mà em mang lại cho anh đấy ư? Nỗi sợ hãi?
– Em biết rằng không phải vậy mà… Em làm gì ở đây?
Nàng bắt đầu òa khóc.
– Em không biết gì nữa… Em yêu anh biết chừng nào. Em chưa bao giờ cảm thấy như vậy.
– Em bỏ nhà đi đấy à?
– Vâng. Em yêu anh, Harry. Anh có nghe thấy không? Em yêu anh và chưa bao giờ em yêu như thế, em sẽ không bao giờ yêu như vậy nữa.
– Đừng có nói vậy, Nola.
– Tại sao?
Lòng anh đau nhói. Trước mặt anh, tờ giấy anh đang che giấu là chương đầu tiên của cuốn tiểu thuyết anh đang viết. Rốt cuộc, anh cũng đã có thể bắt đầu được. Đó là một cuốn sách về nàng. Anh yêu nàng đến mức anh đang viết cho nàng một cuốn sách. Tuy nhiên, anh không dám nói cho nàng biết điều này. Anh quá sợ hãi về những điều có thể xảy ra nếu như anh yêu nàng.
– Anh không thể yêu em được, anh nói bằng một giọng giả vờ không quan tâm.
Nước mắt lại dâng đầy hai hàng mi của nàng:
– Anh nói dối! Anh là một tên đểu cáng và anh nói dối! Thế tại sao anh đi Rockland? Tại sao anh làm tất cả những điều đó?
Anh cố gắng tỏ ra độc ác.
– Đó là một sai lầm.
– Không! Không! Em biết là giữa anh và em, đó là điều đặc biệt! Có phải là vì Jenny? Có phải anh yêu cô ta? Cô ta có gì mà em không có nào?
Và Harry, không thể nói thêm được bất kì điều gì, nhìn Nola vừa nức nở khóc vừa lao vào màn đêm đen tối.
* * *
“Đó là một đêm kinh hoàng, Harry kể cho tôi nghe trong phòng thăm tù nhân của nhà tù bang. Nola và tôi, đó là thứ rất mạnh. Rất mạnh, anh hiểu chứ? Hoàn toàn điên rồ! Tình yêu cứ như là người ta chỉ có thể có một lần trong đời! Tôi còn nhìn thấy nàng chạy đi, vào đêm hôm đó, trên bãi biển. Còn tôi, tôi tự hỏi mình phải làm gì: tôi có nên đuổi theo nàng? Hay tôi phải chôn chặt chân mình trong căn nhà của tôi? Tôi có đủ can đảm để rời thành phố này chăng? Suốt những ngày sau đó, tôi ở lì bên hồ Montburry chỉ để khỏi phải ở Goose Cove, để nàng không thể đến tìm tôi. Còn về cuốn sách của tôi, nguyên nhân khiến tôi đến Aurora, khiến tôi hi sinh toàn bộ số tiền tiết kiệm được, lại không hề tiến triển. Chính xác là không hề tiến triển thêm nữa. Tôi đã viết được những trang sách đầu tiên, nhưng lại một lần nữa tôi tắc tị. Đó là một cuốn sách về Nola, nhưng làm thế nào mà viết được khi không có nàng? Làm thế nào để viết được một cuốn sách về tình yêu mà ta biết rằng nó đã thất bại? Tôi ngồi hàng giờ trước những trang giấy trắng, hàng giờ chỉ để viết vài từ, đôi ba dòng. Ba dòng chữ vô nghĩa, những lời lẽ tầm thường nhạt nhẽo. Đó là một thời kì tồi tệ, tôi cảm thấy căm thù tất cả những thứ gì được gọi là sách và được viết ra bởi vì tất cả dường như đều hay hơn anh, đến độ mà ngay cả một bản thực đơn của một nhà hàng cũng làm cho anh cảm thấy thán phục vì đã được viết ra bằng một tài năng quá lớn, T-bone steak: 8 đô la, thật là tài tình, cần phải nghĩ đến điều đó! Đó là nỗi kinh hoàng tuyệt đối, Marcus à: tôi hoàn toàn bất hạnh và vì tôi mà Nola cũng bất hạnh theo. Trong suốt gần một tuần, tôi đã tránh nàng hết sức có thể. Dù vậy nàng vẫn quay trở lại Goose Cove nhiều lần vào buổi tối. Nàng đến mang theo những bông hoa dại mà nàng đã hái cho tôi. Nàng đập cửa, van nài : “Harry, Harry yêu quý, em cần anh. Hãy cho em vào, em xin anh. Ít ra hãy để cho em được nói chuyện với anh”. Còn tôi thì làm như đã chết rồi. Tôi nghe thấy tiếng nàng đổ sụp ngoài cửa và tiếp tục đập cửa, nức nở. Còn tôi, tôi chôn chân bên kia cửa, không động cựa. Tôi đợi. Đôi khi, nàng cứ ở đó đến cả tiếng đồng hồ. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng nàng đặt bó hoa ngoài cửa và bỏ đi: tôi vội vàng ra cửa sổ trong bếp và nhìn theo nàng bước đi trên con đường rải sỏi. Tôi buồn đến độ tan nát con tim bởi tôi yêu nàng biết bao. Nhưng nàng mới có mười lăm tuổi. Người mà làm tôi điên lên vì tình mới chỉ có mười lăm tuổi!
Thế rồi tôi ra ngoài nhặt những bông hoa, và cũng như tất cả những bó hoa khác mà nàng mang đến cho tôi, tôi đều cắm vào một bình nước trong phòng khách. Và tôi ngắm nhìn những bông hoa đó hàng giờ. Tôi cô đơn hết sức, buồn bã cực độ. Và ngày Chủ nhật tiếp theo, ngày 13 tháng Bảy năm 1975, đã xảy ra sự kiện kinh hoàng đó”.
* * *
Chủ nhật, ngày 13 tháng Bảy năm 1975
Một đám đông chen chúc trước ngôi nhà 245 Terace Avenue. Tin tức đã nhanh chóng lan ra toàn thành phố. Nguồn tin bắt đầu được truyền đi từ Cảnh sát trưởng Pratt, hay chính xác hơn là từ vợ ông ta, Amy, ngay sau khi mà chồng bà nhận được cuộc gọi khẩn cấp tới gia đình nhà Kellergan. Ngay lập tức, Amy Pratt đã báo ngay cho hàng xóm nhà mình và bà hàng xóm này liền gọi điện thoại cho một người bạn, chính người bạn này lại gọi cho chị gái của bà ta người có những đứa con đạp xe đến bấm chuông cửa của gia đình bạn bè của chúng: có chuyện gì đó rất nghiêm trọng đã xảy ra. Trước ngôi nhà của gia đình Kellergan, hai xe cảnh sát và một xe cứu thương; viên cảnh sát Travis Dawn đang ngăn chặn đám đông tò mò trên hè phố. Từ nhà xe, người ta vẫn còn nghe thấy tiếng nhạc gầm rú.
Erne Pinkas là người đã báo tin cho Harry lúc 10 giờ sáng. Anh ta đập liên hồi cánh cửa nhà Harry và chợt hiểu ra rằng đã đánh thức Harry dậy khi thấy Harry trong bộ quần áo ngủ, tóc tai rối bời.
– Tôi tới đây vì tôi nghĩ rằng không có ai bảo cho anh biết, Erne nói.
– Báo cho tôi biết về việc gì?
– Về Nola.
– Nola làm sao? Cô ấy đã tung hê hết. Cô ấy đã toan tự tử.