Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert Hay Chuyện Nàng Nola

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

❊ ❊ ❊

“Chương cuối cùng của một cuốn sách, Marcus ạ, phải luôn luôn là chương đẹp nhất.”

New York, thứ Năm ngày 18 tháng Mười hai năm 2008. Một tháng sau khi phát hiện ra sự thật.

Đó là lần cuối cùng tôi gặp ông.

Lúc đó là 21 giờ. Tôi ở nhà, đang nghe nhạc từ máy phát mini, khi đó ông bấm chuông cửa. Tôi mở cửa và chúng tôi nhìn chằm chằm nhau một hồi lâu, im lặng. Rốt cuộc ông nói:

– Chào Marcus.

– Sau một giây lưỡng lự, tôi trả lời:

– Em nghĩ rằng thầy đã chết.

Ông gật đầu tỏ ý tán thành.

– Tôi chỉ là một bóng ma mà thôi.

– Thầy có muốn uống một li cà phê không ạ?

– Có, đồng ý. Anh đang ở một mình à?

– Vâng ạ.

– Không nên ở một mình.

– Em mời thầy vào, thầy Harry.

Tôi đi vào trong bếp pha cà phê nóng. Ông ngồi đợi trong phòng khách, bồn chồn, chơi nghịch với các khung ảnh để trên giá sách của tôi. Khi tôi quay trở lại với ấm cà phê và những chiếc tách, ông đang xem một tấm ảnh chụp hai chúng tôi vào ngày trao bằng tốt nghiệp ở trường đại học Burrows.

– Đây là lần đầu tiên tôi tới nhà anh, ông nói.

– Phòng dành riêng cho thầy tới thăm luôn sẵn sàng từ nhiều tuần nay rồi.

– Anh biết là tôi sẽ đến, đúng không?

– Vâng.

– Anh rất hiểu tôi, Marcus ạ.

– Những người bạn thường biết điều đó.

– Ông nở nụ cười buồn.

– Cảm ơn anh vì lòng hiếu khách, Marcus ạ, nhưng tôi không ở lại đâu.

– Thế tại sao thầy lại đến?

– Để vĩnh biệt anh.

– Tôi cố gắng che giấu sự hỗn loạn của mình và rót đầy cà phê vào tách.

– Nếu thầy bỏ em, thì em sẽ chẳng có ai là bạn nữa, tôi nói.

– Đừng có nói như vậy Marcus. Còn hơn cả một người bạn nữa, tôi yêu anh như yêu con trai, Marcus ạ.

– Em yêu thầy như yêu cha, Harry ạ.

– Bất chấp sự thật ư?

– Sự thật chẳng thay đổi được những điều mình cảm nhận về người khác. Đó chính là thảm kịch lớn nhất của tình cảm.

– Anh có lí, Marcus ạ. Vậy là anh đã biết hết cả rồi, phải không?

– Vâng.

– Làm thế nào mà anh biết?

– Rốt cuộc em đã hiểu.

– Anh là người duy nhất có thể lột trần mặt nạ của tôi.

– Vậy đó chính là điều mà thầy đã nói với em, ở bãi đậu xe của nhà nghỉ. Thầy nói với em rằng sẽ không còn như cũ nữa. Thầy biết rằng là em sẽ phát hiện ra tất cả.

– Đúng vậy.

– Làm thế nào mà chuyện lại xảy ra như thế hả Harry?

– Tôi không biết.

– Em có băng ghi hình các cuộc hỏi cung Travis và Jenny Dawn. Thầy có muốn xem không?

– Có, nếu anh đồng ý.

Thầy Harry ngồi trên tràng kỉ. Tôi cho đĩa DVD vào đầu đọc và bấm nút. Jenny xuất hiện trên màn hình. Cô được quay trực diện tại trụ sở cảnh sát bang New Hampshire. Cô đang khóc.

* * *

Trích từ cuộc thẩm tra Jenny E. Dawn

Trung sĩ P. Gahalowood : Thưa bà Dawn, bà đã biết chuyện từ bao lâu rồi?

Jenny Dawn (nức nở): Tôi… Tôi không bao giờ nghi ngờ điều gì. Không bao giờ! Cho tới tận khi người ta tìm thấy hài cốt của Nola ở Goose Cove. Cả thành phố hỗn loạn vì việc đó. Tiệm Clark’s chật kín người: khách hàng, nhà báo đến để tìm hiểu. Thật là một địa ngục. Tôi cảm thấy rất khó chịu nên về nhà sớm hơn thường lệ để nghỉ ngơi. Tôi thấy một chiếc ô tô lạ đỗ trước cửa nhà. Khi vào trong, tôi nghe thấy những âm thanh chói tai. Tôi nhận ra giọng của Cảnh sát trưởng Pratt. Ông ấy cãi lộn với Travis. Họ không nghe thấy tiếng tôi về.

Ngày 12 tháng Sáu năm 2008

- Bình tĩnh nào Travis! Pratt dịu giọng. Sẽ chẳng có ai biết đâu, rồi cậu sẽ thấy.

- Nhưng làm thế nào mà ông lại chắc chắn đến vậy chứ?

- Chính Quebert sẽ lãnh mọi hậu quả. Bộ hài cốt ở trong vườn nhà ông ta! Tất cả đều kết tội ông ta!

- Mẹ kiếp, nếu ông ta có thể chứng minh mình vô tội thì sao?

- Ông ta không cãi được đâu. Không bao giờ được nhắc tới chuyện này nữa, hiểu chưa?

Jenny thấy có tiếng động liền nhanh chóng trốn vào phòng khách. Cô nhìn thấy Cảnh sát trưởng Pratt bước ra. Ngay khi ông ta nổ máy đi khỏi, cô chạy vội vào trong bếp tìm chồng mình, lúc này đang rất đau khổ.

- Điều gì đã xảy ra vậy Travis? Em đã nghe thấy tất cả câu chuyện của hai người! Anh đang giấu em điều gì vậy? Anh đang giấu em điều gì liên quan tới Nola Kellergan?

Jenny Dawn: Chính lúc đó Travis đã kể hết cho tôi. Anh ấy cho tôi xem sợi dây chuyền, và nói rằng anh ấy đã giữ nó để không bao giờ quên điều mình đã làm. Tôi cầm lấy sợi dây và nói sẽ lo liệu mọi chuyện. Tôi muốn bảo vệ chồng tôi, bảo vệ cuộc sống của chúng tôi. Lúc nào tôi cũng chỉ có một minh, trung sĩ ạ. Tôi không có con. Người duy nhất mà tôi có trên đời này là Travis. Tôi không muốn mất anh ấy…Tôi đã hi vọng biết bao cuộc điều tra sẽ nhanh chóng kết thúc và Harry sẽ bị kết án…Nhưng rồi Marcus Goldman xen vào xới tung quá khứ lên, và khẳng định chắc chắn Harry vô tội. Cậu ta có lí, nhưng tôi không thể để cho cậu ta làm thế. Tôi không thể để cho cậu ta phát hiện ra sự thật. Cho nên, tôi quyết định gửi thư đe dọa. Chính tôi đã tưới xăng đốt chiếc xe Corvette. Nhưng đó mới chỉ là những cảnh báo của tôi. Rốt cuộc tôi quyết định đốt nhà.

Trích từ cuộc thẩm tra Robert Quinn

Trung sĩ P. Gahalowood: Tại sao ông làm như vậy?

Robert Quinnz: Vì con gái tôi. Nó có vẻ rất lo lắng về những biến động trong thành phố kể từ khi phát hiện hài cốt của Nola. Tôi thấy nó rất quan tâm đến chuyện này, nó cư xử một cách kì quặc. Nhiều khi nó bỏ tiệm Clark’s không có lý do. Khi báo chí đưa tin về những trang bản thảo của Goldman, nó rơi vào tình trạng khủng hoảng. Thật kinh hoàng. Khi ra khỏi khu vệ sinh dành cho nhân viên, tôi thấy nó lặng lẽ bỏ đi bằng lối cửa sau. Tôi đã quyết định bám theo nó.

Thứ Năm ngày 10 tháng Bảy năm 2008

Cô ấy đỗ xe lại bên lề đường gần bìa rừng và vội vàng ra khỏi ô tô, lấy một bi đông xăng và một hộp xịt sơn. Cô đã rất cẩn thận đeo găng tay làm vườn để không để lại dấu vân tay. Ông lạch bạch đi theo cô từ xa một cách khó khăn. Khi ông vượt qua hàng cây bên đường, thì cô đã kịp tưới xăng lên chiếc Range Rover và ông phát hiện cô ấy đang đổ xăng lên cả thềm nhà.

- Jenny! Dừng lại ngay! Ông bố gào lên.

Cô ấy vội vàng bật diêm và ném xuống đất. Ngay lập tức lối vào ngôi nhà bốc lửa. Cô ngạc nhiên vì lửa cháy to đến thế liền lùi lại mấy mét và lấy tay che mặt. Bố cô túm lấy vai cô.

- Jenny, con điên rồi!

- Bố không thể hiểu được đâu, bố ơi ! Bố đang làm gì ở đây thế đi đi, đi đi!

Ông giật lấy cái bi đông trong tay cô.

- Chạy đi, ông ra lệnh. Chạy nhanh lên trước khi người ta kịp túm cổ con!

Cô biến vào trong rừng, chạy về phía xe ô tô của mình. Ông cần phải phi tang bi đông đựng xăng, nhưng nỗi sợ khiến ông không thể làm được việc đó. Rốt cuộc, ông đi tới tận bờ biển và giấu nó giữa bụi cây.

Trích từ cuộc thẩm tra Jenny E. Dawn

Trung sĩ P. Gahalowood: Thế sau đó thì chuyện xảy ra thế nào?

Jenny Dawn: Tôi cầu xin bố tôi hãy đứng bên ngoài vụ này. Tôi không muốn ông phải dính líu tới chuyện đó.

Trung sĩ P. Gahalowood: Thế mà ông ấy đã nhúng tay vào rồi đấy. Sau đó bà đã làm gì?

Jenny Dawn: Áp lực càng ngày càng đè nặng lên Cảnh sát trưởng Pratt kể từ khi ông ấy thú nhận đã ép Nola phải mút dương vật. Ban đầu ông ta còn bình tĩnh đến vậy, thế mà lại nhanh chóng suy sụp. Ông ấy sắp nói ra tất cả. Cần phải trừ khử ông ấy. Và lấy lại vũ khí.

Trung sĩ P. Gahalowood: Ông ấy đã giữ vũ khí…

Jenny Dawn: Đúng Vậy. Đó chính là vũ khí công vụ ông ấy có từ lâu…

Trích từ cuộc thẩm tra Travis S. Dawn

Travis Dawn: Thưa trung sĩ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho điều tôi đã làm. Đã ba mươi ba năm nay tôi luôn nghĩ đến nó. Ba mươi ba năm, nó ám ảnh tôi.

Trung sĩ P. Gahalowood: Có điều này tôi vẫn chưa rõ, đó là, ông là một cảnh sát, vậy ông lại lưu giữ sợi dây chuyền, nó là vật chứng hùng hồn của vụ án.

Travis Dawn: Tôi không thể rũ bỏ nó được. Sợi dây này là sự trừng phạt đối với tôi. Nó nhắc tôi nhớ về quá khứ. Kể từ ngày 30 tháng Tám năm 1975, không có ngày nào là tôi không trốn vào một xó để nhìn sợi dây này. Hơn nữa, nhỡ ai phát hiện ra sợi dây này thì sao?

Trung sĩ P. Gahalowood: Thế Pratt thì sao?

Travis Dawn: Ông ấy sẽ khai. Kể từ khi các anh phát hiện ra chuyện giữa ông ta và Nola, ông ấy rất kinh hoàng. Một hôm, ông ấy đã gọi điện thoại cho tôi, ông ấy muốn gặp tôi. Chúng tôi hẹn gặp trên bãi biển. Ông ấy muốn khai hết mọi chuyện. Ông ấy muốn thỏa thuận với chưởng lý và muốn tôi làm tương tự như thế, vì cái kim trong bọc cũng sẽ có ngày lòi ra. Tối ngày hôm đó, tôi đã đến gặp ông ấy ở nhà nghỉ. Tôi đã cố gắng thuyết phục ông ấy. Nhưng ông ấy không chịu nghe. Ông ấy chĩa khẩu súng colt 38 cũ ra và nói sẽ giao cho anh ngay ngày mai. Ông ấy sẽ khai hết, trung sĩ ạ. Vậy nên, tôi lợi dụng lúc ông ta quay lưng lại, đập chết ông ta bằng dùi cui. Tôi lấy khẩu súng và bỏ trốn.

Trung sĩ P. Gahalowood: Đập bằng dùi cui? Cũng giống như với Nola.

Travis Dawn: Đúng.

Trung sĩ P. Gahalowood: Cùng một vũ khí?

Travis Dawn: Đúng.

Trung sĩ P. Gahalowood: Chiếc dùi cui đó ở đâu?

Travis Dawn: Đó là dùi cui công vụ của tôi. Chính hồi đó, tôi và Pratt đã thỏa thuận như vậy: ông ấy bảo biện pháp tốt nhất để giấu vũ khí của các vụ án mạng, đó là để cho tất cả mọi người nhìn thấy và đều biết. Súng và dùi cui mà chúng tôi đeo trên thắt lưng lúc đi tìm Nola chính là hung khí của vụ án.

Trung sĩ P. Gahalowood: Vậy tại sao rốt cuộc ông lại vứt bỏ chúng? Làm thế nào mà Robert Quinn lại có trong tay cả khẩu súng và sợi dây chuyền?

Travis Dawn: Jenny đã lấy của tôi. Và tôi đã nhượng bộ. Kể từ khi Pratt chết, cô ấy không ngủ nữa. Cô ấy không thể chịu đựng hơn được nữa. Cô ấy bảo chúng tôi không nên giữ chúng ở trong nhà mình, nếu cảnh sát điều tra vụ Pratt sờ đến gáy chúng tôi thì chúng tôi sẽ chết. Rốt cuộc cô ấy đã thuyết phục được tôi. Tôi muốn ra giữa biển để phi tang chúng, vì ở đó sẽ không bao giờ có ai tìm thấy được. Nhưng Jenny rất hoảng sợ và cô ấy đã lấy chúng đi trước khi hỏi ý kiến tôi. Cô ấy nhờ bố mình làm việc đó.

Trung sĩ P. Gahalowood: Tại sao lại là bố cô ấy?

Travis Dawn: Tôi nghĩ là cô ấy không tin tưởng tôi. Từ ba mươi ba năm nay, tôi đã không thể vứt bỏ sợi dây chuyền đi, cho nên cô ấy sợ rằng tôi sẽ không bao giờ làm được điều đó. Lúc nào cô ấy cũng có một lòng tin vô cùng vững vàng về bố mình, cô ấy coi ông là người duy nhất có thể giúp đỡ. Và rồi, ông ấy luôn bị nghi ngờ…Ông già Robert Quinn tốt bụng.

Ngày 9 tháng Mười một năm 2008

Jenny chạy ào vào trong phòng khách nhà bố mẹ. Cô biết là bố cô ở nhà một mình. Và sẽ thấy ông ở phòng khách.

- Bố ơi! Cô ấy gọi to. Bố ơi, con cần bố giúp!

- Jenny đã có chuyện gì xảy ra vậy?

- Đừng hỏi gì. Con cần bố vứt giúp con cái này.

Cô đưa cho bố một cái túi nilông.

- Cái gì thế?

- Đừng có hỏi là cái gì. Đừng mở nó ra. Rất nguy hiểm. Bố là người duy nhất có thể giúp con. Con cần bố vứt ở đâu đấy để không một ai có thể tìm thấy nó.

- Con có chuyện gì à?

- Vâng, con nghĩ thế.

- Vậy thì bố sẽ làm việc này cho con, con gái yêu ạ. Hãy bình tĩnh. Bố sẽ làm tất cả mọi điều cần thiết để bảo vệ con.

- Nhất là, bố đừng mở cái túi ấy ra. Bố chỉ được vứt nó đi vĩnh viễn thôi nhé.

Nhưng ngay khi con gái ông đi khỏi, Robert đã mở cái túi ra. Hoảng hốt bởi những thứ nhìn thấy, ông sợ rằng con gái mình là một tên giết người nên ông đã quyết định hành động từ khi màn đêm buông xuống: ném cái túi đó vào hồ Montburry.

Trích từ cuộc thẩm tra Travis S. Dawn

Travis Dawn: Khi tôi được tin bố vợ bị bắt, tôi biết rằng thế là chết. Cần phải hành động ngay. Tôi nghĩ cần biến ông ấy thành tội phạm. Ít nhất là tạm thời. Tôi biết ông ấy muốn bảo vệ con gái mình và ông ấy có thể trụ được một, hai ngày. Đủ thời gian để cho tôi và Jenny bỏ trốn đến một đất nước khác. Vì vậy tôi bắt đầu tìm một bằng chứng chống lại Robert. Tôi đã tìm trong cuốn album ảnh gia đình mà Jenny cất giữ, hi vọng tìm được một bức ảnh Robert và Nola chụp với nhau và viết vào đằng sau một điều gì đó có khả năng kết tội. Thế nhưng tôi lại tìm thấy ảnh của ông ấy chụp cùng một chiếc Monte Carlo màu đen. Thật là một sự trùng hợp hiếm có! Tôi đã viết ngày tháng vào đó, tháng Tám năm 1975, và tôi đã mang nó đến cho anh.

Trung sĩ P. Gahalowood: Cảnh sát trưởng Dawn, đã đến lúc kể chúng tôi biết điều gì đã xảy ra vào ngày 30 tháng Tám năm 1975…

* * *

– Tắt đi, Marcus! Harry hét lên. Tôi xin anh, tắt ngay đi! Tôi không thể chịu đựng được khi nghe đoạn này đâu.

Tôi tắt băng ghi hình. Harry khóc nức nở. Ông ấy đứng dậy khỏi tràng kỉ và dính chặt vào cửa sổ. Bên ngoài, tuyết rơi từng bông lớn. Cả thành phố trắng xóa trong ánh sáng tuyệt đẹp.

– Em lấy làm tiếc, thầy Harry.

– New York là một chốn kì lạ, ông thì thào. Tôi thường tự hỏi cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu như tôi ở lại đây chứ không đi Aurora vào đầu mùa hè năm 1975.

– Thế thì thấy sẽ không bao giờ biết được thế nào là tình yêu, tôi nói.

Ông nhìn trân trối vào bóng tối.

– Làm sao mà anh hiểu được, Marcus?

– Hiểu được cái gì? Hiểu được rằng thầy không phải là người viết cuốn Nguồn gốc cái xấu xa à? Ít lâu sau khi Travis Dawn bị bắt, báo chí bắt đầu đưa tin về vụ việc và một vài ngày sau, em đã nhận được một cú điện thoại từ Elijah Stern. Ông ấy nhất thiết muốn gặp em.

* * *

Thứ Tư ngày 14 tháng Mười một năm 2008

Tại dinh cơ của Elijah Stern, gần Concord, bang NH.

– Cảm ơn anh đã tới đây, anh Goldman.

Elijah Stern tiếp tôi trong phòng làm việc.

– Tôi đã rất ngạc nhiên về cú điện thoại của ông, ông Stern ạ. Tôi nghĩ rằng ông không thích thú gì tôi lắm.

– Anh là một thanh niên rất có tài. Điều cánh nhà báo đang nói về Travis Dawn, chính là sự thực ư?

– Đúng vậy, thưa ông.

– Thật là điên rồ!

Tôi thừa nhận và nói với ông ta:

– Tôi đã hoàn toàn dậm chân tại chỗ về những gì liên quan tới Caleb. Tôi rất tiếc.

– Anh không hề dậm chân tại chỗ. Nếu như tôi hiểu chính xác, thì chính sự kiên trì của anh, rốt cuộc, đã cho phép cảnh sát hoàn thành vụ án. Có một viên cảnh sát thề rằng, hoàn toàn nhờ anh…hình như tên ông ta là Perry Gahalowood.

– Tôi đã yêu cầu người xuất bản sách của tôi thu hồi cuốn Vụ án Harry Quebert.

– Tôi thật vui mừng được biết điều đó. Vậy anh sẽ viết một cuốn khác để chữa lại chứ?

– Cũng có thể. Tôi còn chưa biết sẽ làm dưới hình thức nào, nhưng công lí sẽ được thiết lập. Tôi đã đấu tranh vì danh dự Quebert, và tôi cũng sẽ đấu tranh cho Caleb.

Ông ta mỉm cười.

– Chính điều này, thưa anh Goldman, là lí do tại sao tôi muốn được gặp anh. Tôi phải nói với anh sự thật. Và anh sẽ hiểu tại sao tôi không muốn đổ lỗi cho anh vì đã tin rằng Luther là thủ phạm trong vòng mấy tháng: chính tôi cũng đã sống trong ba mươi ba năm với cùng một suy nghĩ sâu kín rằng Luther đã giết Nola Kellergan.

– Thật ư?

– Tôi đã có niềm tin tuyệt đối vào điều đó. Tuyệt đối.

– Tại sao ông không bao giờ nói với cảnh sát?

– Tôi không muốn giết Luther thêm một lần nữa.

– Tôi không hiểu ông đang cố gắng nói với tôi điều gì, thưa ông Stern.

– Luther như bị Nola ám ảnh. Anh ta suốt ngày ở Aurora, để mà quan sát cô ấy…

– Tôi biết, tôi biết. Tôi cũng biết là ông đã đi bắt quả tang anh ta ở Goose Cove. Ông đã nói chuyện này với trung sĩ Gahalowood.

– Vậy tôi nghĩ rằng anh đã đánh giá quá thấp mối ám ảnh của Luther. Vào tháng Tám năm 1975, anh ta ở rịt cả ngày cả đêm ở Goose Cove, chui rúc trong rừng, để mà rình mò Harry và Nola, ở trên sân nhà, ở ngoài bãi biến, khắp nơi. Khắp nơi! Anh ta đã hoàn toàn điên dại, anh ta biết hết chuyện của hai người! Tất cả không trừ chuyện gì! Anh ta nói suốt với tôi về chuyện đó. Ngày này qua ngày khác, anh ta kể với tôi điều họ đã làm với nhau, điều họ đã nói với nhau. Anh ta kể cho tôi hết câu chuyện của họ: họ gặp nhau trên bãi biển, họ làm việc với nhau vì một cuốn sách, họ đã đi chơi với nhau suốt cả một tuần. Anh ta biết hết! Tất cả mọi chuyện! Dần dần, tôi hiểu rằng anh ta đang sống một câu chuyện tình thông qua họ. Tình yêu mà anh ta không thể được trải nghiệm bởi hình dáng bên ngoài đáng sợ của anh ta, thì nay anh ta trải nghiệm thông qua họ. Đến mức mà tôi không thể gặp anh ta trong ngày được nữa! Thế rồi tôi đành phải tự lái xe tới các cuộc hẹn công việc của tôi.

– Tôi xin lỗi vì đã ngắt lời ông, thưa ông Stern, nhưng có một điều mà tôi không thể hiểu nổi: tại sao ông lại không sa thải Luther? Tôi muốn nói là, thật vô lí: chúng tôi có cảm giác rằng chính ông là người vâng lời nhân viên của ông, khi anh ta đòi được vẽ Nola hay khi đơn giản anh ta cứ thế bỏ ông để suốt ngày loanh quanh ở Aurora. Hãy tha thứ cho câu hỏi của tôi, nhưng mối quan hệ giữa anh ta và ông là như thế nào? Ông có…

– Phải lòng anh ta ư? Không.

– Thế thì tại sao mối quan hệ giữa anh ta và ông lại kì lạ như vậy? Ông là người có quyền lực. Thế mà lại xảy ra chuyện như vậy?

– Bởi vì tôi mắc nợ anh ta. Tôi… Tôi… Anh sẽ hiểu thôi. Luther bị ám ảnh bởi Harry và Nola. Một hôm, anh ta trở về trong bộ dạng thê thảm. Anh ta bảo tôi một tay cảnh sát ở Aurora đã cho anh ta liếm đất vì bắt quả tang anh ta rình rập, và một cô phục vụ ở tiệm Clark’s cũng đã gửi đơn kiện anh ta. Câu chuyện này đang trở thành một thảm họa. Tôi yêu cầu anh ta không được tới Aurora nữa, tôi cho phép anh ta đi nghỉ một thời gian, ví như về thăm gia đình ở Maine hay đi bất cứ nơi nào. Rằng tôi sẽ trả hết toàn bộ chi phí…

– Nhưng anh ta đã từ chối, tôi nói.

– Không những anh ta từ chối, mà còn đòi mượn xe ô tô của tôi vì anh ta nghĩ chiếc xe Mustang của mình đã bị nhận diện sau vụ vừa rồi. Hiển nhiên là tôi đã từ chối, Thế là anh ấy kêu lên: “Anh chẳng hiểu gì cả, Eli! Họ sẽ bỏ đi! 10 ngày nữa, họ sẽ bỏ đi cùng nhau và sẽ bỏ đi mãi mãi! Mãi mãi! Trên bãi biển họ đã quyết định như vậy! Họ đã quyết định đi vào ngày 30! Ngày 30 họ sẽ bỏ đi mãi mãi! Tôi chỉ muốn nói lời vĩnh biệt với Nola, đây là những ngày cuối cùng của tôi với cô ấy ông không thể tước cô ấy của tôi được trong khi tôi đã biết rằng tôi sắp mất cô ấy”. Tôi đã giữ vững lập trường. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. Và rồi, cái ngày 29 tháng Tám chết tiệt ấy. Ngày hôm đó, tôi đã tìm Luther khắp nơi. Nhưng không tìm thấy anh ta. Trong khi chiếc Mustang xanh lơ của Luther vẫn đỗ đúng chỗ cũ. Một nhân viên đã thông báo cho tôi biết anh ta lấy chiếc xe Monte Carlo màu đen của tôi đi. Luther nói dối rằng tôi cho phép anh ta làm điều đó. Anh ta làm cho tôi phát điên. Tôi lập tức vào phòng anh ta và tìm thấy bức vẽ Nola khiến cho tôi phát buồn nôn. Sau đó, tôi phát hiện một chiếc hộp đựng thư từ giấu dưới giường của anh ta. Những bức thư mà anh ta đã lấy trộm… Những bức thư trao đổi giữa Harry và Nola đều bị anh ta lấy trộm trong hòm thư. Tôi đợi anh ta quay về cuối ngày hôm đó, chúng tôi đã cãi nhau kịch liệt…

Stern im bặt và nhìn vào trong mông lung.

– Điều gì đã xảy ra? Tôi hỏi.

– Tôi…Tôi muốn rằng anh ta không đi tới đó nữa, anh hiểu chứ! Tôi muốn sự ám ảnh về Nola phải chấm dứt ngay lập tức! Còn anh ta không muốn nghe gì hết! Không nghe gì hết! Anh ta bảo rằng Nola và anh ta, câu chuyện mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Rằng không ai có thể ngăn cản họ ở bên nhau. Tôi mất phương hướng. Chúng tôi lao vào nhau và tôi đã đánh Luther! Tôi túm cổ anh ta, tôi hét lên và đánh anh ta. Tôi chửi anh ta là đồ nhà quê. Anh ta ngã xuống đất, bị dập mũi và chảy máu. Tôi vô cùng hoảng sợ. Và anh ta bảo tôi…Anh ta bảo tôi…

Stern không thể nói tiếp được nữa. Vẻ mặt ông ta trông thật kinh hãi.

– Thưa ông Stern, anh ta muốn nói gì với ông? Tôi hỏi để ông ấy không bị đứt mạch câu chuyện.

– Anh ta bảo tôi: “Chính là anh!”. Anh ta đã hét lên: “Chính là anh! Chính là anh!”. Tôi hoàn toàn bị tê liệt. Anh ta bỏ chạy vào phòng tìm một số đồ đạc và anh ta đã nhảy lên chiếc xe Chevrolet trước khi tôi có thể phản ứng. Anh ta đã… đã nhận ra giọng của tôi.

Stern khóc từ lúc đó. Ông ta nắm chặt đôi bàn tay điên dại.

– Anh ta đã nhận ra giọng của ông ư? Tôi nhắc lại. Ông muốn nói gì?

– Có… có một thời kì tôi đã gặp lại các bạn của tôi ở trường đại học Harvard. Một dạng kiểu tình huynh đệ. Chúng tôi đi Maine để nghỉ cuối tuần: hai ngày trong khách sạn lớn để uống rượu và ăn tôm hùm. Chúng tôi thích đánh nhau, chúng tôi thích lấy gậy thép gỉ quật vào hông những thằng trai ẻo lả. Chúng tôi bảo rằng bọn con trai ở Maine là những kẻ nhà quê và rằng sứ mệnh của chúng tôi ở trên trái đất này là phải đánh chúng nó. Chúng tôi lúc đó đều chưa đến ba mươi tuổi, chúng tôi là con trai nhà giàu, kiêu ngạo. Chúng tôi hơi phân biệt chủng tộc, chúng tôi bất hạnh, chúng tôi bạo lực. Chúng tôi đã phát minh ra một trò chơi: trò field goal, có nghĩa là phải đánh lên đầu nạn nhân của chúng tôi giống như chúng tôi tranh giành một trái bóng. Một ngày vào năm 1964, gần Portland, chúng tôi rất bị kích động vì đã uống rất nhiều rượu. Trên đường, chúng tôi đã gặp một thanh niên. Tôi là người lái xe ô tô…Tôi đã dừng lại và tôi đã đề nghị rằng cả bọn phải chơi đùa chút xíu.

– Ông chính là người đã tấn công Caleb ư?

Ông ta không còn kiềm chế được nữa:

– Đúng! Đúng! Tôi không bao giờ tha lỗi cho bản thân mình! Ngày hôm sau chúng tôi tỉnh dậy trong phòng hạng sang của khách sạn với cảm giác nôn nao như dưới địa ngục. Tất cả các báo đều tường thuật lại vụ tấn công: cậu thanh niên đang bị hôn mê. Cảnh sát đã tìm kiếm chúng tôi rất tích cực; người ta gọi chúng tôi là băng đảng field goal. Chúng tôi quyết định sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa, đào sâu chôn chặt nó trong lòng mãi mãi. Nhưng tôi đã bị ám ảnh và hoàn toàn bị phát bệnh về chuyện này. Tôi đã đến Portland để tìm kiếm thông tin về gã thanh niên bị chúng tôi hành hung. Hai năm đã trôi qua như vậy, và một ngày không thể dừng được nữa, tôi quyết định cho anh ta một công việc và một cơ hội để thoát khỏi hoàn cảnh. Tôi giả vờ phải thay một lốp xe, tôi đã tìm anh ta để nhờ anh ta giúp đỡ và tôi đã tuyển anh ta làm tài xế riêng. Tôi đã cho anh ta tất cả những gì anh ta muốn Tôi đã tạo cho anh ta hẳn một xưởng vẽ ở trước sân trong ngôi nhà của tôi, tôi đã cho anh ta tiền bạc, tôi tặng anh ta một chiếc ô tô, nhưng không có gì trong số tất cả những thứ đó đủ để làm nhẹ cảm giác tội lỗi của tôi. Lúc nào tôi cũng muốn làm nhiều hơn cho Luther! Tôi đã phá vỡ sự nghiệp họa sĩ của anh ta, vậy nên tôi đã tài trợ cho tất cả các cuộc triển lãm, tôi để anh ta được tự do vẽ cả ngày. Và rồi, anh ta bắt đầu nói rằng anh ta cảm thấy cô đơn, rằng không có ai cần anh ta. Luther bảo rằng, điều duy nhất anh ta có thể làm với một người phụ nữ, đó là vẽ họ. Anh ta muốn vẽ những người phụ nữ tóc vàng, vì họ khiến anh ta nhớ tới người yêu cũ. Vậy nên tôi đã tuyển cả một đoàn gái đĩ tóc vàng để làm mẫu cho anh ta vẽ. Nhưng một ngày, ở Aurora, anh ta đã gặp Nola. Và đã phải lòng cô bé. Anh ta bảo rằng, đó là lần đầu tiên anh cảm thấy yêu một lần nữa. Và Harry xuất hiện, một nhà văn tài năng và đẹp trai. Chính là người mà Luther mong muốn được trở thành. Và Nola đã phải lòng Harry… Còn tôi, tôi có thể làm được gì? Tôi đã lấy cắp của anh ta cuộc sống, tôi đã lấy tất cả của anh ta. Làm sao tôi có thể ngăn cản anh ta yêu được?

– Vậy ông làm những việc đó để chuộc tội?

– Anh nói thế nếu anh muốn.

– Ngày 29 tháng Tám điều gì đã xảy ra sau đó?

– Khi mà Luther hiểu rằng chính tôi là kẻ đã tấn công anh ta. Anh ta liền xách hành lí và bỏ trốn cùng với chiếc xe Chevrolet màu đen. Tôi đuổi theo anh ta, tôi muốn giải thích và mong anh ta tha lỗi. Tôi tìm anh ta khắp nơi, suốt cả ngày lẫn đêm nhưng vô ích. Cuối ngày, đài đưa tin Nola Kellergan biến mất, kẻ tình nghi bỏ chạy trên chiếc xe Chevrolet màu đen… Chẳng cần phải kể nhiều cho anh làm gì nữa. Tôi đã quyết định không bao giờ kể chuyện này với ai để Luther không bao giờ bị nghi ngờ. Đó chính là lí do tại sao tôi đã không thể chịu được khi anh đến đây để dựng Các bóng ma dậy. Nhưng rốt cuộc là nhờ có anh, tôi đã được biết rằng Luther không giết Nola. Anh đã làm nhẹ lương tâm cho tôi, anh Goldman ạ.

– Thế còn chiếc xe Mustang?

– Nó vẫn nằm trong nhà xe của tôi. Đã ba mươi ba năm nay, tôi giấu nó ở trong nhà xe của tôi.

– Thế còn những bức thư?

– Tôi cũng cất giữ chúng.

– Xin phép ông cho tôi xem qua chúng.

Stern nhấc một bức tranh trên tường xuống, lộ ra một két sắt nhỏ và ông ta mở nó ra. Ông rút ra một hộp đựng giầy chứa đầy các bức thư. Nhờ vậy tôi đã phát hiện ra toàn bộ thư từ giữa Harry và Nola, những bức thư đã cho phép viết nên cuốn sách Nguồn gốc cái xấu xa. Ngay lập tức, tôi nhận ra bức thư đầu tiên: đó chính là bức thư mở đầu cho cuốn sách. Bức thư để ngày mùng 5 tháng Bảy năm 1975, lời lẽ ngập tràn nỗi buồn mà Nola đã viết khi Harry xua đuổi cô và cô biết anh đi chơi với Jenny trong Ngày Quốc khánh 4 tháng Bảy. Ngày hôm đó, cô đã kẹp vào cánh cửa một phong bì trong đó có bức thư này và hai tấm ảnh chụp ở Rockland. Một ảnh chụp đàn mòng biển. Ảnh thứ hai chụp hai người, đang ăn trưa ở chỗ pic nic.

– Làm thế quái nào mà Luther lại có thể lấy hết được tất cả những cái này? Tôi hỏi.

– Tôi không biết, Stern nói. Nhưng tôi không ngạc nhiên vì anh ta đã lẻn vào nhà Harry.

Tôi nghĩ anh ta hoàn toàn có thể ăn cắp những bức thư này trong những ngày mà Harry không có mặt ở Aurora. Nhưng tại sao Harry lại không bao giờ nói rằng những bức thư này đã biến mất? Tôi yêu cầu được mang hộp thư đi và Stern đã cho phép tôi làm điều đó. Trong tôi có một mối ngờ vực vô cùng to lớn.

* * *

Đối diện với tôi ở New York, Harry âm thầm khóc, khi nghe xong câu chuyện của tôi.

– Khi mà em nhìn thấy những bức thư này, tôi giải thích cho ông, trong đầu em lẫn lộn mọi thứ. Em nghĩ lại cuốn sách của thầy, cuốn sách mà thầy đã để lại trong ngăn tủ đựng đồ ở phòng tập: Những chú mòng biển ở Aurora. Và em đã nhận ra một điều: không hề có chim mòng biển trong cuốn Nguồn gốc cái xấu xa. Làm sao mà em lại có thể không để ý đến chi tiết này trong chừng ấy thời gian cơ chứ: không hề có lấy một lần nhắc tới chim mòng biển! Thế mà thầy đã hứa là sẽ nhắc đến chim mòng biển! Đúng vào lúc đó thì em đã hiểu thầy không phải là người viết cuốn Nguồn gốc cái xấu xa. Cuốn sách mà thầy đã viết trong suốt mùa hè năm 1975 là Những chú mòng biển ở Aurora. Đó mới là cuốn sách thầy viết và được Nola đánh máy. Em khẳng định điều đó khi nhờ Gahalowood phân tích nét chữ ở các bức thư mà Stern đưa cho em với nét chữ trên tin nhắn ở tập bản thảo viết tay chôn cùng với Nola. Hoàn toàn trùng khớp, khi đó em hiểu ra thầy đã lợi dụng em để phi tang tập bản thảo trứ danh của thầy. Đó không phải là nét chữ của thầy…Thầy không phải là người viết nên quyển sách đã khiến thầy gặt hái thành công như thế. Thầy ăn cắp của Luther!

– Im mồm đi, Marcus!

– Em có sai không? Thầy đã ăn cắp một cuốn sách! Một nhà văn có thể phạm lỗi lầm nào nặng hơn thế nữa không? Nguồn gốc cái xấu xa: đó là lí do tại sao thầy đã đặt tựa đề của cuốn sách này như vậy! Và em không thể hiểu tại sao một tựa đề buồn thảm như thế lại được đặt cho một câu chuyện tuyệt đẹp như vậy! Nhưng tựa đề này không liên quan gì tới cuốn sách, mà nó liên quan tới chính thầy. Hơn nữa, chính thầy luôn nói với em: cuốn sách không phải là một mối quan hệ giữa các từ, mà là mối quan hệ với con người. Cuốn sách này là nguồn gốc của cái xấu xa mà nó đã gặm nhấm thầy từ bấy lâu, nỗi đau khổ của sự hối hận và của sự lường gạt!

– Thôi đi, Marcus! Bây giờ hãy im đi!

Ông khóc. Tôi tiếp tục:

– Một hôm, Nola đã để một phong bì ở trước cửa nhà thầy. Đó là ngày 5 tháng Bảy năm 1975. Trong phong bì đựng ảnh những chú chim mòng biển và một bức thư viết trên loại giấy mà cô ấy thích, cô ấy đã nói với thầy về Rockland và cô ấy nói rằng cô ấy sẽ không bao giờ quên thầy. Đó là thời kì mà thầy tự buộc mình không được gặp cô ấy. Nhưng bức thư đó đã không bao giờ tới tay thấy bởi vì Luther, người luôn rình rập ở nhà thầy, đã lấy đi ngay khi Nola bỏ đi. Đó là lí do làm sao mà kể từ ngày đó, anh ta bắt đầu trao đổi thư từ với Nola. Anh ta đã trả lời những bức thư, và đóng giả là thầy. Cô ấy đã viết thư lại, và nghĩ rằng đang viết cho thầy, nhưng Luther đã nhận những bức thư ngay trong hòm thư của thầy. Và chính anh ta đã viết thư ngược trở lại, lúc nào cũng giả vờ là thầy. Đó chính là lí do tại sao anh ta lúc nào cũng rình rập xung quanh nhà thầy. Những bức thư trao đổi giữa họ trở thành Nguồn gốc cái xấu xa. Trời ơi, Harry, sao thầy lại có thể làm thế ?

– Tôi đã rất lo sợ, Marcus! Vào mùa hè năm đó, tôi thật khó khăn để viết. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ có thể viết được nữa. Tôi đã viết nên cuốn sách này, Những chú mòng biển ở Aurora, nhưng tôi thấy chúng thật là dở tệ. Nola bảo rằng cô ấy rất thích, nhưng chẳng có gì có thể làm tôi nguôi ngoai. Tôi lâm vào tình trạng khủng hoảng điên dại. Cô ấy đánh máy cho tôi các trang bản thảo viết tay, tôi đọc lại, rồi tôi đã xé rách tất cả. Cô ấy van xin tôi hãy dừng lại, cô ấy bảo tôi: “Đừng làm như thế, anh thật là tài năng. Làm ơn, hãy viết xong chuyện đó đi. Harry yêu quý, em không thể chịu đựng được nếu anh không kết thúc được câu chuyện đó!” Nhưng tôi không tin vào điều đó. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ trở thành nhà văn. Và rồi một hôm, Luther Caleb đã đến bấm chuông cửa nhà tôi. Anh ta bảo tôi rằng anh ta không biết nói với ai, vậy nên anh ta đã tới tìm gặp tôi: anh ta đã viết một cuốn sách và anh ấy tự hỏi không biết câu chuyện này có đáng để gửi cho các nhà xuất bản hay không. Anh có hiểu không, Marcus, anh ta nghĩ rằng tôi là một nhà văn lớn của New York và tôi có thể giúp đỡ anh ta.

* * *

Ngày 20 tháng Tám năm 1975

– Luther?

Khi mở cửa, Harry không khỏi ngạc nhiên.

– Xin phào, Harry.

Anh ta dừng lại im lặng và bối rối.

– Tôi có thể làm gì cho anh hả Luther?

– Phôi đến gặp ông có chuyện riêng. Để xin ông một lời khuyên.

– Một lời khuyên à? Tôi xin nghe anh. Mời anh vào.

– Phàm ơn ông.

Hai người đàn ông ngồi vào phòng khách. Luther rất bối rối. Anh ta mang theo một phong bì to và đang ôm chặt nó ở trong lòng.

– Thế nào, có chuyện gì thế Luther?

– Phôi… phôi viết một tiểu thuyết. Một truyện tình.

– Thật à?

– Vâng. Nhưng phôi không biết nó có hay không. Phôi muốn nói là, làm thế nào mà mình biết được liệu một chuyện có hay tới mức đáng để được xuất bản hay không?

– Tôi không biết. Nếu như anh nghĩ rằng anh đã viết hết khả năng… Anh có mang bản thảo theo đây không?

– Có, đây là toàn bộ bản thảo viết tay, Luther tỏ vẻ có lỗi, rất bối rối. Phôi vừa nghĩ đến. Phôi cũng đã có bản đánh máy rồi, nhưng lúc đến đây phôi lại mang nhầm phong bì. Ông có muốn phôi quay phề nhà lấy bản kia rồi quay lại đây sau không?

– Không, cứ cho tôi xem đã. Đây là… Thôi nào, đừng rụt rè thế. Tôi tin chắc là chữ anh cũng đọc được.

Anh ta chìa ra chiếc phong bì lớn. Harry lấy ra đọc lướt mấy trang, kinh ngạc vì nét chữ hoàn hảo.

– Chính là chữ viết của anh à.

– Vâng.

– Ôi Chúa ơi, có thể nói là… Đó… đó là chữ vượt ra ngoài tưởng tượng. Làm thế nào mà anh viết được thế này?

– Phôi không phiết. Chữ viết của phôi tự nhiên nó như vậy thôi.

– Nếu anh đồng ý, cứ để nó lại đây cho tôi. Tôi cần có thời gian để đọc. Tôi sẽ nói với anh ý kiến của tôi một cách trung thực nhất.

– Thật chứ?

– Tất nhiên rồi.

– Luther hoàn toàn đồng ý rồi ra về. Nhưng thay vì đi khỏi Goose Cove thì anh ta lại trốn ngoài bụi rậm đợi Nola như vẫn thường làm vậy. Chẳng bao lâu sau nàng đến, sung sướng vì sắp ra đi. Nàng không nhận ra bóng người lẩn trốn sau những bụi cây đang theo dõi mình. Nàng vào nhà bằng lối cửa trước mà không bấm chuông như mọi khi.

– Harry yêu quý, nàng gọi to.

Không có tiếng trả lời, cả ngôi nhà như bị bỏ hoang. Nàng gọi tiếp. Yên lặng. Nàng đi xuyên qua phòng ăn và phòng khách, vẫn không thấy anh. Anh cũng không có trong phòng làm việc. Không có ngoài sân. Nàng chạy xuống tận bãi biển hét gọi tên anh. Có thể anh đi tắm biển chăng. Anh thường đi tắm biển mỗi khi mà làm việc quá nhiều. Nhưng trên bãi tắm không có một bóng người. Nàng cảm thấy sợ hãi xâm chiếm: anh có thể ở đâu được nhỉ? Nàng quay vào nhà, tiếp tục gọi. Chẳng có ai. Nàng tìm lại tất cả các phòng dưới tầng trệt rồi lên tầng. Khi mở cửa phòng ngủ, nàng thấy anh đang ngồi trên giường chăm chú đọc một tập giấy.

– Harry? Anh ở đây à? Đã mười phút rồi em tìm anh khắp nơi…

Anh giật thót mình khi nghe thấy tiếng nàng.

– Xin lỗi, Nola, anh đang đọc…Anh không nghe thấy tiếng em.

Anh đứng dậy, xếp gọn những trang giấy đang cầm trong tay nhét vào ngăn kéo bàn. Nàng cười rạng rỡ.

– Đọc gì mà say sưa quá thế, đến nỗi không nghe cả tiếng em gào tên anh khắp nhà?

– Không có gì quan trọng.

– Đoạn tiếp theo của cuốn tiểu thuyết anh đang viết à? Cho em xem nào!

– Không có gì quan trọng, lúc nào có dịp anh sẽ cho em xem.

Nàng nhìn anh vẻ tinh nghịch:

– Anh có chắc mọi chuyện ổn cả không, Harry?

Anh mỉm cười:

– Mọi chuyện đều tuyệt vời, Nola ạ.

Họ cùng nhau ra ngoài bãi biển. Nàng muốn xem mòng biển. Nàng dang rộng hai tay như thể có cánh, vừa chạy vừa vẽ ra những vòng tròn lớn.

– Em ước gì có thể bay, Harry! Chưa đầy mười ngày nữa! Mười ngày nữa chúng ta sẽ bay! Chúng ta sẽ mãi mãi rời xa cái thành phố bất hạnh này!

Họ cứ tưởng chỉ có một mình trên bãi biển. Cả Harry lẫn Nola đều không ngờ rằng Luther Caleb đang quan sát họ từ những mỏm đá trong rừng. Anh ta đợi cả hai quay vào nhà rồi mới rời khỏi chỗ nấp, chạy theo con đường Goose Cove quay trở lại chiếc xe Mustang đang đỗ trên con đường rừng song song. Anh ta quay trở lại Aurora, dừng lại trước tiệm Clark’s và vội vàng đi vào: dứt khoát anh phải nói chuyện với Jenny. Phải có ai đó biết chuyện. Anh ta có một linh cảm không lành. Nhưng Jenny hoàn toàn không có ý muốn gặp anh.

– Luther à? Anh không được tới đây, cô nói ngay khi thấy anh ta xuất hiện.

– Phenny… Phôi rất phiếc vì chuyện sáng hôm nọ. Nhẽ ra phôi không được túm tay cô như thế.

– Sau đó tôi bị tím bầm hết cả tay lên

– Phôi rất lấy làm phiếc.

– Bây giờ anh phải đi ngay đi.

– Không, đợi đã…

– Tôi gửi đơn kiện anh rồi, Luther. Travis nói nếu anh còn đến đây, tôi sẽ phải gọi cậu ấy và anh sẽ gặp rắc rồi đấy. Tốt nhất anh nên đi khỏi đây trước khi bị cậu ấy nhìn thấy.

Người đàn ông vạm vỡ ngơ ngác.

– Cô đã gửi đơn khiếu nại phôi ư?

– Đúng vậy. Sáng hôm trước anh làm tôi sợ chết khiếp…

– Nhưng phôi phải nói với cô một chuyện rất quan trọng.

– Chả có chuyện gì quan trọng cả, Luther, ra khỏi đây ngay…

– Chuyện về Harry Quebert.

– Harry?

– Phải, cô nghĩ thế nào về Harry Quebert.

– Tại sao anh lại nói với tôi về Harry Quebert?

– Cô có tin anh ta không?

– Tin? Có chứ, tất nhiên rồi. Tại sao anh lại hỏi tôi thế?

– Phôi phải nói với cô một chuyện.

– Nói với tôi một chuyện à? Chuyện gì vậy?

Khi Luther chuẩn bị nói thì một chiếc xe cảnh sát xuất hiện bên kia đường đối diện với tiệm Clark’s.

– Travis đến đấy Jenny kêu lên. Chạy ngay, Luther, chạy ngay! Tôi không muốn anh gặp chuyện rầy rà.

* * *

Thật quá đơn giản, Harry nói, đó là cuốn sách đẹp nhất mà tôi từng được đọc. Thậm chí tôi còn không ngờ truyện viết về Nola! Tên cô ấy không được viết ra. Câu chuyện tình thật đặc biệt. Sau đó, tôi không bao giờ gặp lại Caleb nữa. Tôi hoàn toàn không có cơ hội trả lại cho anh ta tập bản thảo. Bởi vì sau đó xảy ra những sự kiện như anh biết đấy. Bốn tuần sau, tôi nhận được tin báo Luther Caleb chết trên đường. Tôi vẫn có trong tay tập bản thảo viết tay mà tôi biết là tuyệt tác. Vậy nên tôi quyết định coi nó là của tôi. Tôi đã xây dựng sự nghiệp và cuộc đời mình trên sự dối trá như vậy đấy. Làm thế nào mà tưởng tượng được sự thành công của cuốn sách? Sự thành công gặm nhấm tôi suốt đời! Suốt đời! Thế rồi ba mươi ba năm sau, cảnh sát tìm ra Nola và bộ bản thảo trong vườn nhà tôi. Trong vườn nhà tôi! Lúc đó, tôi cực kì sợ là sẽ mất tất cả, tôi sợ vì trót nói chính tôi viết cuốn sách này cho Nola.

– Sợ sẽ mất tất cả ư? Thầy muốn được kết án giết người còn hơn là bị lộ ra sự thật về tập bản thảo à?

– Đúng! Đúng! Bởi vì toàn bộ cuộc đời của tôi là một sự dối trá, Marcus ạ.

– Vậy là Nola chưa bao giờ lấy bản thảo của thầy về đọc. Thầy nói vậy để chắc chắn không ai nghi ngờ thấy chính là tác giả của nó.

– Đúng vậy. Nhưng tập bản thảo mà Nola có là ở đâu ra?

– Luther gửi vào hòm thư của cô ấy, tôi nói.

– Vào hòm thư của cô ấy ư?

– Luther biết thầy sẽ bỏ trốn với Nola, anh ta đã nghe thấy hết kế hoạch này khi hai người nói với nhau trên bãi biển. Anh ta biết rằng Nola sẽ ra đi còn anh ta thì không, và như vậy thì câu chuyện của anh ta sẽ kết thúc với sự bỏ đi của nhân vật nữ chính. Luther viết cho Nola bức thư cuối cùng, bức thư chúc Nola có một cuộc sống tốt đẹp. Bức thư đó có trong tập bản thảo mà sau đó anh ta mang tới cho thầy. Luther biết hết mọi chuyện. Nhưng đúng vào ngày ra đi, hẳn là trong đêm 29 sáng ngày 30 tháng Tám, chắc anh ta muốn chấm dứt cái vòng luẩn quẩn: anh ta muốn kết thúc câu chuyện tình với Nola giống như chính cuốn truyện anh ta viết. Vì vậy, anh ta bỏ bức thư cuối cùng vào thùng thư nhà ông Kellergan. Hay nói đúng hơn là bỏ vào đó gói bưu phẩm cuối cùng, gồm thư vĩnh biệt và tập bản thảo cuốn sách anh ta viết, để cho Nola biết anh ta yêu Nola biết bao nhiêu. Và bởi vì ý thức rằng sẽ không bao giờ gặp lại Nola nữa, cho nên Luther viết lên trang đầu tập bản thảo: Vĩnh biệt, Nola yêu quý. Chắc chắn anh ta đã rình tới tận sáng để yên tâm rằng chính Nola là người mở hòm thư và lấy gói bưu kiện như vẫn luôn làm thế. Khi nhìn thấy bức thư và tập bản thảo, Nola lại nghĩ rằng chính thầy đã viết cho cô ấy. Cô ấy đinh ninh là thầy sẽ không đến. Nola hoàn toàn suy sụp. Cô ấy phát điên.

Harry sợ hãi tái mặt, lấy hai tay ôm chặt tim.

– Kể cho tôi nghe đi, Marcus! Hãy kể cho tôi nghe đi. Tôi muốn nghe bằng lời lẽ của chính anh. Từ ngữ của anh luôn luôn chuẩn xác! Hãy kể cho tôi nghe điều gì đã xảy ra ngày 30 tháng Tám năm 1975.

* * *

Ngày 30 tháng Tám năm 1975

Một ngày cuối tháng Tám, một thiếu nữ mười lăm tuổi bị giết chết ở Aurora. Cô gái tên là Nola Kellergan. Tất cả những miêu tả mà các bạn nghe được về cô ấy đều cho thấy đó là một thiếu nữ tràn trề nhựa sống và ước mơ.

Rất khó khoanh vùng nguyên nhân của cái chết chỉ ở những việc xảy ra trong ngày 30 tháng Tám năm 1975. Suy cho cùng, có thế tất cả đã xảy ra từ nhiều năm trước. Trong suốt những năm 1960, khi bố mẹ của Nola không nhìn thấy căn bệnh ẩn chứa ở con gái của họ. Có thể vào một đêm năm 1967, khi một chàng trai bị băng đảng côn đồ say rượu đánh bầm dập, và một trong những kẻ đó do hối hận và dằn vặt mà biến thành người nhu nhược, cố chuộc lại lỗi lầm nên đã thiết lập mối quan hệ gần gũi với nạn nhân. Hay cái đêm của năm 1969, khi người cha quyết định ngậm miệng giữ kín bí mật của con gái. Hoặc cũng có thể tất cả bắt đầu vào một chiều tháng Sáu năm 1975, khi Harry Quebert gặp Nola rồi ngay lập tức phải lòng cô bé. Đó là câu chuyện về cha mẹ không muốn nhìn nhận sự thật về con cái mình.

Đó là câu chuyện về một kẻ thừa kế giàu có, nổi máu côn đồ trong những năm tuổi trẻ, đã phá hủy giấc mơ của một thanh niên, từ đó sống trong nỗi ám ảnh tội lỗi.

Đó là câu chuyện của một người đàn ông mơ ước trở thành đại văn hào, đã để cho tham vọng dần dần thiêu hủy chính bản thân mình.

Bình minh ngày 30 tháng Tám năm 1975, một chiếc ô tô đỗ trước nhà số 245 Terrace Avenue. Luther Caleb đến để vĩnh biệt Nola. Anh ta cảm thấy rất hoang mang, không ý thức nổi họ yêu nhau thật hay là anh ta đang mơ; anh ta cũng không còn biết có phải chính họ đã viết cho nhau chừng ấy thư từ. Nhưng anh ta biết chắc một điều rằng Nola và Harry dự định sẽ bỏ đi cùng nhau hôm nay. Luther cũng vậy, cũng muốn bỏ New Hampshire mà đi, đi thật xa, xa khỏi Stern. Mọi ý nghĩ trong đầu anh ta lẫn lộn: người đàn ông mang lại cho anh tình yêu cuộc sống lại chính là kẻ đã cướp cuộc sống của anh. Thật là cơn ác mộng. Từ bây giờ, điều duy nhất quan trọng là kết thúc câu chuyện tình cảm của mình. Luther sẽ phải đưa cho Nola bức thư cuối cùng. Anh viết bức thư này đã từ ba tuần nay, viết từ khi nghe thấy Harry và Nola bàn kế hoạch bỏ trốn vào ngày 30 tháng Tám. Luther vội vàng kết thúc cuốn sách đang viết, thậm chí anh đã đưa cho Harry Quebert cả bản thảo gốc: anh muốn biết liệu cuốn sách có đáng gửi xuất bản hay không. Nhưng bây giờ chẳng còn gì có giá trị nữa. Thậm chí anh còn không thèm đi đòi lại tập bản thảo. Anh giữ lại một bản đánh máy, đóng lại đẹp đẽ, để cho Nola. Thứ Bảy này, ngày 30 tháng Tám, sẽ là ngày anh ta bỏ vào hòm thư của gia đình Kellergan bức thư cuối cùng để khép lại câu chuyện của họ, cũng khép lại luôn cuốn sách anh viết để cho Nola nhớ đến anh. Anh còn chưa biết nên đặt tựa đề gì cho cuốn sách. Sẽ chẳng bao giờ có cuốn sách đó, vậy thì cần gì đến tựa đề? Anh hoàn toàn hài lòng với dòng để tặng bên ngoài bìa sách để chúc Nola chuyến phiêu lưu tốt đẹp: Vĩnh biệt, Nola yêu quý.

Đỗ xe trên phố, anh đợi ngày sáng lên. Anh đợi Nola bước ra. Anh chỉ muốn biết chắc chính cô sẽ là người cầm cuốn sách. Kể từ khi họ viết thư cho nhau, lúc nào cũng chính là Nola ra tìm thư. Anh đợi; anh trốn thật kín, không ai được thấy anh, nhất là Travis Dawn tàn bạo, nếu không anh sẽ mất đầu. Đòn roi anh đã lãnh đủ cho cả đời.

Lúc 11 giờ, rốt cuộc Nola cũng ra khỏi nhà. Cô nhìn xung quanh như mọi khi. Nom Nola thật rạng rỡ. Cô mặc chiếc váy đỏ thật là tươi trẻ. Cô vội vàng ra hòm thư, mỉm cười khi nhìn thấy chiếc phong bì cùng một gói dày. Cô vội vàng bóc thư ra đọc và bỗng nhiên loạng choạng muốn ngã. Cô vội vàng chạy vào nhà, khóc nức nở. Họ sẽ không đi cùng nhau, Harry sẽ không đợi cô ở nhà nghỉ. Bức thư cuối cùng của anh là bức thư vĩnh biệt.

Cô chạy vào phòng riêng, ngã gục xuống giường, hoàn toàn bị nỗi buồn thống trị. Tại sao? Tại sao anh xua đuổi cô? Tại sao anh lại làm cô tin rằng họ sẽ yêu nhau mãi mãi? Cô giở tập giấy: vậy đây chính là cuốn sách mà anh chưa bao giờ cho cô biết? Nước mắt Nola lăn dài trên giấy làm nhòe cả chữ. Đây là tất cả thư từ của hai người, những bức thư ở đây cả, và bức thư cuối cùng để kết thúc cuốn sách: anh nói dối cô ngay từ đầu. Anh chưa bao giờ dự tính bỏ đi cùng với cô. Cô đau đầu quá, khóc nhiều quá và chỉ muốn chết vì quá đau đớn.

Cánh cửa phòng Nola nhẹ nhàng mở ra. Bố có nghe thấy tiếng khóc.

– Có chuyện gì xảy ra thế, con gái yêu của bố?

– Không có bố ạ.

– Đừng nói là không có gì, bố thấy rõ là có chuyện xảy ra

– Ôi, bố ơi, con buồn quá, buồn quá!

Nola lao ra ôm chầm lấy cổ ông mục sư.

– Thả nó ra! Bất chợt Louisa Kellergan hét lên. Nó không xứng đáng được nhận tình yêu! Thả nó ra, David, thả nó ra!

– Thôi đi nào Nola… Đừng thế nữa con!

– Im ngay đi, David! Ông thật đáng thương! Ông không biết gì cả! Bây giờ chính tôi, tôi phải kết thúc việc này.

– Nola, nhân danh Chúa! Hãy bình tĩnh con ơi! Hãy bình tĩnh con ơi! Bố sẽ không để cho con tự làm con đau đớn nữa.

– Cứ để mặc kệ mẹ con tôi, David! Louisa điên lên, dữ dằn đẩy chồng ra.

Ông bất lực lùi lại đến tận hành lang.

– Lại đây, Nola! Người mẹ hét lên. Lại đây! Mày sẽ thấy điều mày phải thấy!

Cửa phòng đóng lại. Vị mục sư hoàn toàn bất động. Ông chỉ có thể nghe thấy chuyện xảy ra bên trong qua vách ngăn.

– Mẹ ơi, hãy thương con! Dừng lại đi! Dừng lại đi!

– Này, mày phải nhận lấy điều này! Đây là điều người ta làm với đứa con dám giết mẹ nó.

Vị mục sư vội vàng đi vào gara, vặn to loa, nhạc kêu hết cỡ.

Suốt ngày hôm đó, âm nhạc khuấy động cả ngôi nhà và toàn bộ khu vực lân cận. Những người qua đường ném những ánh nhìn khó chịu không đồng tình về phía ô cửa sổ. Một số người nhìn nhau tỏ vẻ am hiểu: họ tỏ ra biết chuyện đang xảy ra trong nhà ông Kellergan mỗi khi có âm nhạc to như thế.

Luther không động đậy. Anh ta vẫn ngồi bên tay lái của chiếc Chevrolet đậu lẫn trong dãy xe ô tô nằm dọc vỉa hè, không rời mắt khỏi ngôi nhà. Tại sao cô ấy khóc? Cô ấy không thích bức thư của anh chăng? Thế còn cuốn sách của anh? Cô ấy cũng không thích nốt? Tại sao lại khóc? Anh đã tốn biết bao công sức như thế, đã viết cho cô hẳn một cuốn sách về tình yêu, tình yêu nhẽ ra không làm người ta khóc.

Anh cứ đợi như vậy cho tới tận 18 giờ. Anh còn không biết có nên tiếp tục đợi cho tới khi Nola xuất hiện lần nữa hay là đi thẳng tới bấm chuông cửa. Anh muốn gặp cô, nói cho cô biết không nên khóc. Chính lúc đó anh thấy cô xuất hiện trong vườn: cô đã đi ra bằng lối cửa sổ. Cô quan sát để chắc chắn không bị ai nhìn thấy rồi lẻn đi trên vỉa hè. Cô đeo chiếc túi da. Thế rồi, cô bắt đầu chạy. Luther nổ máy. Chiếc Chevrolet dừng lại khi chạy ngang hàng với cô.

– Luther phải không? Nola nói.

– Đừng khóc… Phôi đến để nói phới em rằng không nên khóc.

– Ôi, Luther, có chuyện buồn khủng khiếp xảy ra với em… Cho em đi với! Cho em đi với!

– Em đi đâu?

– Đi xa khỏi đây.

Không đợi câu trả lời của Luther, Nola nhảy lên ngồi ngay trên ghế phụ.

– Chạy đi, Luther dũng cảm! Em phải tới nhà nghỉ Sea Side. Không thể có chuyện anh ấy không yêu em! Chúng em yêu nhau, không ai có thể yêu như thế!

Luther vâng lời. Cả anh ta lẫn Nola đều không nhận thấy xe cảnh sát đã đi tới ngã tư. Travis Dawn đi qua đi lại trước nhà ông Quinn không biết đến lần thứ bao nhiêu, chỉ để đợi Jenny ở nhà một mình để tặng cô ấy bó hoa hồng dại mà anh ta đã hái. Anh ta sững sờ kinh ngạc khi nhìn thấy Nola trèo lên trên chiếc xe mà anh ta không hề biết. Rồi anh ta nhận ra Luther ngồi ở vị trí lái xe. Anh ta nhìn theo chiếc Chevrolet xa dần, còn đợi thêm một chút trước khi quyết định đuổi theo: anh không được để mất hút nó, nhưng nhất là không được áp sát quá. Anh quyết tìm hiểu điều gì thúc đẩy Luther có mặt thường xuyên ở Aurora. Hắn có tới để rình rập Jenny không? Tại sao hắn chở Nola đi đâu? Hắn có ý định gây ra tội ác gì không? Vừa chạy, Travis Dawn vừa cầm điện đài: anh ta muốn gọi cứu viện cho chắc ăn. Nhưng ngay lập tức anh ta thay đổi ý định: anh ta không muốn đồng nghiệp làm phiền. Anh ta muốn giải quyết mọi việc theo cách riêng của mình: Aurora là một thành phố yên tĩnh cho nên anh sẽ làm một cách yên tĩnh. Anh sẽ dạy cho Luther một bài học, một bài học khiến hắn nhớ đời. Lần này sẽ là lần cuối cùng hắn đặt chân tới đây. Travis vẫn tiếp tục băn khoăn là tại sao Jenny lại đi phải lòng con quái vật này.

– Chính anh viết những bức thư này à? Nola hỏi trong ô tô khi nghe xong những lời giải thích của Caleb.

– Đúng.

Cô lấy mu bàn tay gạt nước mắt.

– Luther, anh thật là điên! Không được đi ăn cắp thư từ của người khác! Điều anh làm là không tốt.

Anh ta cúi đầu, xấu hổ.

– Phôi xin lỗi… Phôi cảm thấy quá cô đơn…

Cô đặt một bàn tay thân mật lên bờ vai vạm vỡ của anh.

– Thôi nào, chuyện không có gì nghiêm trọng cả, Luther! Bởi vì như vậy có nghĩa là Harry yêu em. Anh ấy đợi em! Chúng em sẽ ra đi cùng với nhau!

Chỉ ý nghĩ ấy cũng đủ làm Nola rạng rỡ hạnh phúc.

– Em thật may mắn, Nola.

– Bọn em yêu nhau… Chắc chắn bọn em sẽ không bao giờ cô đơn.

Họ lăn bánh trên đường 1. Họ đã đi qua đoạn cắt ngang với đường vào Goose Cove.

– Vĩnh biệt Goose Cove! Nola hạnh phúc reo lên. Ngôi nhà này là nơi duy nhất ở đây em có những kỉ niệm hạnh phúc.

Nola phá lên cười. Không vì lí do gì. Luther cũng cười theo. Luther và Nola sẽ chia tay nhau, nhưng cuộc chia tay thật đẹp. Bất chợt, họ nghe thấy tiếng còi cảnh sát sau lưng. Họ đã đi tới bìa rừng, chính là nơi Travis quyết định bắt Caleb để dạy cho anh một bài học. Sẽ không có ai nhìn thấy họ trong rừng.

– Travis đấy! Luther hét lên. Anh ta mà bắt được chúng ta thì chết!

– Sợ hãi lập tức xâm chiếm Nola.

– Ôi, không, cảnh sát! Luther, hãy làm gì đi.

Chiếc Chevrolet tăng tốc. Đây là loại xe rất mạnh. Travis tức tối báo động trên loa yêu cầu Luther phải đỗ lại bên vệ đường.

– Đừng dừng lại! Nola van xin. Phóng nhanh đi! Phóng nhanh đi!

Luther chạy nhanh hơn nữa. Chiếc Chevrolet bỏ xa xe của Travis thêm chút nữa. Sau Goose Cove, đường 1 trở nên uốn khúc: Luther bám sát theo đường và lợi dụng nó để bỏ xa hơn nữa, tiếng còi cảnh sát xa dần.

– Anh ta sẽ gọi cứu trợ, Luther nói. Nếu anh ta bắt được chúng ta, em sẽ không bao giờ đi với Harry được! Vậy thì chúng ta sẽ trốn vào rừng. Khu rừng rất rộng, không ai có thể tìm ra chúng ta trong đó. Em có thể đi bộ tới nhà nghỉ Sea Side. Nếu họ bắt anh, Nola, anh sẽ không nói gì hết. Anh sẽ không nói là có em. Như vậy, em có thể trốn đi với Harry.

– Ôi, Luther…

– Hãy hứa với anh là em sẽ giữ cuốn sách của anh nhé! Hãy hứa là giữ nó để nhớ tới anh.

– Em hứa.

Đúng lúc đó, Luther đột ngột bẻ tay lái, chiếc ô tô lao thẳng vào bụi rậm ở bờ rừng, rồi đỗ lại sau những bụi cây gai rậm rạp. Họ vội vàng nhảy xuống xe.

– Chạy đi! Luther ra lệnh cho Nola! Chạy đi!

Họ giẫm lên những bụi rậm đầy gai. Váy Nola rách toạc, mặt đầy vết xước. Travis giận dữ. Hắn không còn nhìn thấy chiếc Chevrolet đen nữa. Hắn tiếp tục tăng tốc, không để ý thấy chiếc Chevrolet đen bị những lùm cây che khuất. Hắn tiếp tục đi thẳng trên đường 1.

Họ chạy xuyên qua khu rừng. Nola chạy trước, Luther chạy sau, anh gặp khó khăn hơn nhiều khi phải luồn lách giữa những cành cây thấp vì thân hình vạm vỡ của mình.

– Chạy đi Nola! Đừng dừng lại! Anh kêu lên.

Không để ý; họ đã đến gần bờ rừng, sát đường Side Creek.

Ở cửa sổ nhà bếp, bà Deborah Cooper đang nhìn vào trong rừng. Bất chợt, có cảm giác thấy cái gì động đậy, bà nhìn chăm chú hơn thì thấy một cô gái đang chạy hết sức, theo sau là một người đàn ông. Bà vội vàng chạy lại máy điện thoại và bấm số gọi cảnh sát.

Travis vừa mới dừng lại ở vệ đường thì nhận được điện thoại của ban chỉ huy trung tâm: một cô gái được phát hiện ở đường Side Creek, rõ ràng là bị một người đàn ông rượt đuổi. Viên cảnh sát Travis nhận lệnh, ngay lập tức quay lại theo đường Side Creek, bật đèn pha nhấp nháy và rú còi hụ. Đi được nửa dặm, anh ta thấy một tia sáng phản quang: chính là cửa kính của chiếc Chevrolet màu đen giấu giữa bụi rậm! Travis dừng lại, tiến tới chiếc xe, vũ khí lăm lăm trong tay: trong xe không có người. Ngay lập tức anh quay trở lại ô tô, phóng như điên đến tận nhà của bà Deborah Cooper.

Họ dừng lại gần bãi biển thở lấy hơi.

– Anh có nghĩ là mình thoát rồi không? Nola hỏi Luther.

Anh ta dỏng tại lên nghe ngóng: hoàn toàn tĩnh lặng.

– Phình phải đợi phở đây một chút, anh nói. Trong rừng, chúng ta sẽ được che chở.

Tim Nola đập mạnh. Cô nghĩ tới Harry, nghĩ tới mẹ. Cô nhớ mẹ.

– Cô gái mặc váy đỏ, bà Deborah Cooper giải thích với viên cảnh sát Dawn. Cô ta chạy theo hướng ra biển. Một người đàn ông bám theo sau. Tôi nhìn không rõ lắm. Nhưng anh ta có vẻ vạm vỡ.

– Chính là hai người đó, viên cảnh sát nói. Tôi có thể sử dụng điện thoại ở đây được không?

– Tất nhiên rồi.

Travis gọi điện thoại về nhà Cảnh sát trưởng Pratt.

– Thưa Cảnh sát trưởng, tôi rất tiếc phải làm phiền ông ngày nghỉ, nhưng có một vụ nghiêm trọng. Tôi bắt gặp Luther Caleb ở Aurora

– Lại gặp nữa à?

– Vâng, nhưng có điều lần này hắn bắt Nola Kellergan lên ô tô của hắn. Tôi cố gắng đánh chặn nhưng hắn đã vượt qua tôi. Hắn trốn trong rừng cùng cô bé Nola. Tôi tin rằng hắn…Khu rừng rậm rạp lắm, thưa sếp, một mình tôi không làm gì được.

– Mẹ kiếp. Cậu gọi tôi là rất đúng! Tôi đến ngay đây.

– Bọn em sẽ đi Canada. Em rất thích Canada. Chúng em sẽ sống trong một ngôi nhà nhỏ bên bờ hồ. Chúng em sẽ vô cùng hạnh phúc.

Luther mỉm cười. Ngồi trên thân cây chết, anh lắng nghe những giấc mơ của Nola.

– Một phự định phẹp quá, anh ta nói.

– Vâng.

– Mấy giờ rồi ạ?

– Gần 18 giờ 45 phút.

– Vậy em phải đi thôi. Em hẹn lúc 19 giờ, phòng số 8. Dù sao thì chúng ta cũng không còn rủi ro gì nữa.

Nhưng đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng động. Sau đó họ nghe thấy có tiếng nói.

– Cảnh sát! Nola lo sợ.

Cảnh sát trưởng Pratt và Travis đang lùng sục khu rừng; họ đi dọc theo bờ rừng rồi tiến sâu vào bên trong, dùi cui trong tay.

– Hãy đi đi, Nola, Luther nói. Đi đi, anh phở lại đây.

– Không, em không thể bỏ mặc anh!

– Đi đi, lạy Chúa! Đi đi. Em sẽ có đủ thời gian để đi tới tận nhà nghỉ. Harry đã phở đó! Phuồn ngay đi! Phạy thật nhanh. Em phạy ngay đi và chúc em phạnh phúc.

– Luther, em…

– Vĩnh biệt, Nola. Hãy hạnh phúc nhé. Hãy yêu cuốn sách của anh như anh đã muốn em yêu anh.

Nola khóc. Cô giơ tay vẫy và biến mất giữa những thân cây.

Hai viên cảnh sát tiến sâu vào trong rừng. Khoảng vài trăm mét sau, họ đã nhận thấy có bóng người.

– Chính là Luther ! Travis gầm lên. Nó đấy!

Anh ngồi trên gốc cây, không động đậy. Travis vội vàng xông lại phía anh, tóm tay anh.

– Đứa bé gái đâu rồi? Travis vừa lay vừa hét lên.

– Đứa bé gái nào? Luther hỏi.

Anh cố gắng đếm trong đầu thời gian cần thiết để Nola có thế đi tới nhà nghỉ.

– Nola đâu? Mày đã làm gì cô bé? Travis nhắc lại.

Vì Luther không trả lời, Cảnh sát trưởng Pratt, đi đến từ phía sau, đập dùi cui thật mạnh vào đùi Luther, khiến đầu gối anh ta vỡ nát.

Nola nghe thấy tiếng hét. Ngay lập tức, cô dừng lại, co rúm người. Họ đã tìm thấy Luther, đã đánh anh ấy. Cô do dự giây lát: cô phải quay lại, phải gặp cảnh sát. Thật bất công nếu vì cô mà Luther gặp phiền toái. Nola muốn quay trở lại chỗ gốc cây chết, nhưng bất chợt cô cảm thấy một bàn tay túm lấy vai mình. Cô giật mình quay lại:

– Mẹ à? Cô nói.

Hai đầu gối đã bị vỡ nát, Luther lăn lóc trên mặt đất rên rỉ. Travis và Pratt lần lượt thay phiên nhau nện dùi cui vào người anh.

– Mày đã làm gì Nola? Travis hét lên. Mày làm điều gì xấu cho cô ấy hả? Mày là thằng mất dạy đổ đốn? Sao mày làm điều xấu cho cô ấy hả?

Luther hét lên sau mỗi một cú đòn, van xin hai tên cảnh sát dừng tay.

– Mẹ ơi?

– Con làm gì ở đây vậy, con gái yêu của mẹ? bà hỏi.

– Con đang bỏ trốn.

– Tại sao?

– Vì con muốn gặp Harry. Con yêu anh ấy biết chừng nào.

– Con không được để bố con một mình. Bố con sẽ vô cùng bất hạnh nếu không có con. Con không thể bỏ đi như vậy được.

– Mẹ, mẹ ơi, con xin lỗi vì điều con đã làm.

– Mẹ tha lỗi cho con, con gái yêu của mẹ. Nhưng con phải dừng ngay điều xấu con đang làm.

– Vâng ạ.

– Con có hứa với mẹ không?

– Con hứa với mẹ, thưa mẹ. Bây giờ con phải làm gì?

– Hãy quay trở về nhà với bố con, bố con cần có con.

– Thế còn Harry? Con không muốn mất anh ấy.

– Con không mất anh ấy được. Anh ấy sẽ chờ con.

– Thật chứ?

– Đúng vậy. Anh ấy sẽ đợi con cho đến hết cuộc đời.

Nola còn nghe thấy những tiếng kêu. Luther! Ba chân bốn cẳng cô chạy lại phía gốc cây chết. Cô hét lên, cô hét lên hết sức để những tiếng đánh đập kia dừng lại. Cô hiện ra giữa lùm cây. Luther nằm thẳng cẳng, đã chết rồi. Trước anh ta, Cảnh sát trưởng Pratt và gã nhân viên cảnh sát Travis đang tái mặt nhìn xác chết. Máu me khắp nơi.

– Các anh làm gì thế? Nola hét lên.

– Nola? Pratt nói. Nhưng…

– Các anh giết chết Luther rồi!

Nola lao vào Pratt, hắn tát cô một cái như trời giáng khiến cô văng ra xa. Ngay lập tức, máu từ mũi cô chảy ra. Cô run lên vì sợ hãi.

– Xin lỗi Nola, tôi không muốn làm cô đau, Pratt lúng búng.

Cô lùi lại.

– Các anh… các anh đã giết chết Luther!

– Hãy đợi đã, Nola!

Nola bỏ chạy thục mạng. Travis cố gắng túm tóc cô; hắn nhổ được một nắm tóc vàng.

– Tóm lấy cô ta, mẹ kiếp! Pratt hét lên với Travis. Hãy tóm lấy cô ta.

Nola luồn lách giữa những bụi cây, má rách toạc vì gai cửa. Cô chạy xuyên qua hàng cây cuối cùng. Một ngôi nhà. Một ngôi nhà! Cô vội vàng chạy vào nhà bếp. Mũi cô vẫn tiếp tục chảy máu. Mặt cô cũng dính đầy máu. Bà Deborah Cooper mở cửa. Bà hoảng sợ, cho cô vào nhà.

– Cứu với, Nola rên rỉ. Xin hãy gọi cứu trợ.

Bà Deborah vội vàng tới chỗ máy điện thoại một lần nữa gọi báo cảnh sát.

Nola cảm thấy một bàn tay chặn ngang cổ họng. Bằng một động tác mạnh, Travis nhấc cô lên. Cô chống chọi lại, nhưng hắn siết cô quá chặt. Hắn không kịp ra khỏi nhà, bà Deborah Cooper quay trở lại phòng khách. Bà hét lên hoảng sợ.

– Bà đừng sợ, Travis lúng búng. Tôi là cảnh sát. Mọi chuyện đều ổn.

– Cứu với! Nola hét lên và cố gắng vùng thoát thân. Họ giết người! Hai tên cảnh sát này đã giết chết một người! Có một người đàn ông chết trong rừng!

Giây phút trôi qua, rất khó có thể nói bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Bà Deborah Cooper và Travis nhìn chằm chằm vào nhau trong yên lặng: bà không dám đi ra phía chiếc điện thoại, còn hắn không dám chạy trốn. Rồi một tiếng súng vang lên, bà Deborah Cooper ngã vật xuống đất. Cảnh sát trưởng Pratt vừa hạ gục bà bằng vũ khí công vụ.

– Ông điên rồi! Travis hét lên. Hoàn toàn điên rồi! Tại sao ông lại làm như vậy?

– Chúng ta không có lựa chọn nào khác, Travis ạ. Anh biết là điều gì sẽ xảy đến với chúng ta nếu bà già kể lại mọi chuyện…

Travis run rẩy.

– Bây giờ chúng ta làm gì? Travis hỏi.

– Tôi không biết.

Nola, kinh hoàng, dồn toàn bộ sức lực của nỗi tuyệt vọng, lợi dụng lúc đó thoát khỏi tay Travis. Trước khi Cảnh sát trưởng Pratt có đủ thời gian phản ứng, cô nhảy ra bên ngoài qua cửa bếp. Bị mất thăng bằng ở bậc cầu thang, cô ngã xuống. Ngay lập tức, cô đứng dậy, nhưng đôi tay sắt của tên Cảnh sát trưởng đã túm tóc cô. Cô hét lên, cắn vào tay hắn. Pratt buộc phải thả cô ra, nhưng cô không có đủ thời gian để vùng chạy: Travis đã đập thẳng dùi cui vào gáy cô. Nola ngã sõng soài xuống nền đất. Hắn lùi lại, hoảng hốt. Máu chảy tràn khắp nơi. Cô gái đã chết.

Travis cúi xuống thi thể giây lát. Hắn cảm thấy buồn nôn. Pratt run rẩy. Từ trong rừng, có tiếng chim hót líu lo.

– Chúng ta đã làm gì vậy, sếp? Travis thì thầm, mặt mũi xám ngoét.

– Bình tĩnh. Bình tĩnh. Không phải lúc để sợ.

– Vâng, sếp.

– Phải vứt xác của Caleb và Nola, đấy sẽ là ghế điện đấy, cậu hiểu chưa.

– Vâng, sếp, thế còn bà Cooper?

– Chúng ta sẽ làm cho mọi người tưởng là một vụ giết người. Một vụ cướp đổi hướng xấu. Cậu phải làm chính xác những gì tôi nói.

– Vâng, sếp, tôi sẽ làm tất cả những gì cần thiết.

– Cậu sẽ nói mình nhìn thấy ô tô của Caleb gần đường 1.

– Vâng. Có chìa khóa cắm ở ổ.

– Tốt. chúng ta sẽ để xác chết vào xe ô tô. Chúng ta sẽ mang vứt nó, đồng ý không?

– Được.

– Ngay khi cậu đi khỏi đây, tôi sẽ yêu cầu cứu trợ để không ai nghi ngờ chúng ta. Cần phải làm mọi việc thật khẩn trương, rõ chưa? Khi đội cứu trợ đến, cậu đã đi xa rồi. Trong đám đông, sẽ không ai nhận ra là cậu không có mặt ở đây nữa.

– Vâng, sếp… nhưng tôi nghĩ là bà Cooper đã gọi cảnh sát một lần nữa.

– Mẹ kiếp, phải nhanh lên mới được.

Bọn chúng kéo xác của Luther và Nola tới tận chiếc Chevrolet. Sau đó, Pratt chạy trốn xuyên qua rừng. Hắn cầm điện đàm báo trung tâm rằng hắn vừa phát hiện bà Deborah Cooper bị hạ sát bằng một phát đạn.

Travis ngồi vào tay lái của chiếc Chevrolet đen và nổ máy. Đúng lúc vừa ra khỏi bụi rậm, thì hắn gặp một đội tiếp viện được cử đến sau khi nhận cú điện thoại lần thứ hai của bà Deborah Cooper.

Pratt đang liên lạc với trung tâm thì nghe thấy tiếng còi báo động của cảnh sát ở gần. Có một cuộc rượt đuổi trên đường 1 giữa một xe cảnh sát và một chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen được phát hiện trên đường Side Creek. Cảnh sát trưởng Pratt thông báo sẽ tới cứu trợ ngay lập tức. Hắn nổ máy, bật đèn nhấp nháy, đi bằng con đường rừng chạy song song. Khi ra đến đường 1, hắn suýt đâm phải Travis. Họ hoảng hồn nhìn nhau giây lát.

Trong cuộc rượt đuổi, Travis đã bất ngờ bỏ xa xe cảnh sát. Hắn lại lên đường 1, đi theo hướng nam và rẽ vào Goose Cove. Pratt theo sát, giả vờ là đang đuổi theo hắn. Hắn thông báo những định vị sai lạc vào điện đàm, giả vờ đang ở trên đường Montburry. Hắn tắt còi hụ, lẩn vào đường Goose Cove và gặp lại Travis trước ngôi nhà. Cả hai người đàn ông bước ra khỏi xe, hoảng hốt, hoàn toàn thất vọng.

– Cậu có bị điên không mà dừng lại ở đây? Pratt hỏi.

– Quebert không có nhà, Travis trả lời. Tôi biết là hắn vắng mặt khỏi thành phố ít lâu. Hắn nói với Jenny Quinn và cô ấy báo lại với tôi.

– Tôi đã yêu cầu đặt rào chắn trên mọi nẻo đường. Tôi bắt buộc phải làm vậy.

– Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Travis rên rỉ. Tôi vào đường cùng rồi! Thế chúng ta làm gì bây giờ?

Pratt nhìn xung quanh. Hắn thấy nhà xe trống.

– Hãy để xe vào trong kia, khóa cửa lại rồi khẩn trương quay trở lại Đường Side Creek bằng đường biển. Hãy quay lại đó, giả vờ tìm tòi trong nhà bà Cooper. Tôi sẽ tiếp tục cuộc rượt đuổi. Chúng ta sẽ vứt xác chết trong đêm nay. Cậu có cái áo vét nào trong xe ô tô không?

– Có.

– Mặc nó vào đi. Người cậu đầy máu.

Mười lăm phút sau, trong khi Pratt gặp đội tiếp viện ở gần Montburry thì Travis mặc áo vét, cùng với những đồng nghiệp vừa mới xuất hiện, đang vây xung quanh đường Side Creek, nơi vừa mới tìm thấy xác chết của Deborah Cooper.

Vào giữa đêm, Travis và Pratt quay trở lại Goose Cove. Họ chôn Nola cách nhà hai chục mét. Pratt là người khoanh vùng phạm vi tìm kiếm cùng đại úy Rodik, cảnh sát bang: ông ta biết rằng Goose Cove không thuộc địa hạt của bang, sẽ không ai đến đây tìm kiếm. Nola vẫn mang bên mình chiếc túi đeo da và họ đã chôn nó cùng với cô bé, thậm chí không thèm nhìn xem có gì bên trong.

Khi cái lỗ được lấp kín, Travis lên chiếc Chevrolet đen lái đi và biến mất trên đường 1, xác chết của Luther nằm trong cốp xe. Hắn đi vào bang Massachusetts. Trên đường đi, hắn đã phải vượt qua hai trạm chắn của cảnh sát.

– Giấy tờ xe, lần nào các nhân viên cảnh sát cũng hỏi với vẻ mất bình tĩnh khi nhìn thấy chiếc ô tô.

Và mỗi lần như vậy, Travis đều chìa thẻ cảnh sát ra và nói:

– Cảnh sát Aurora đây, anh em. Chính tôi đang trên đường đuổi theo kẻ giết người.

Các cảnh sát đều chào đồng nghiệp với vẻ kính trọng, lại còn chúc anh ta can đảm đuổi bắt được tội phạm.

Travis chạy xe đến tận thành phố nhỏ ven biển mà anh ta rất thông thuộc. Sagamore. Anh ta chạy theo đường dọc bờ biển, con đường này chạy dọc theo vách đá Sunset Cove. Có một bãi đỗ xe bỏ hoang không có người. Ban ngày, khung cảnh từ đây rất tuyệt vời; anh ta vẫn thường mong ước có dịp đưa Jenny tới đây để dã ngoại thật lãng mạn. Anh ta dừng xe, đặt Luther vào ghế lái, dốc vào miệng Luther chai rượu rởm. Xong đâu đó, anh ta để ô tô vào vị trí chết và đẩy: mới đầu nó chạy từ từ trên dốc đầy cỏ, rồi lao xuống mỏm đá và biến mất trong khoảng không giống như một tai nạn.

Sau đó, anh ta đi xuống đoạn đường phía dưới khoảng vài trăm mét. Một chiếc ô tô đã đợi sẵn bên đường. Anh ta nhảy lên trên ghế phụ, người túa đầm mồ hôi và đầy máu.

– Xong rồi, Travis nói với Pratt đang ngồi ở ghế lái.

Cảnh sát trưởng nổ máy.

– Không bao giờ chúng ta được nói về điều đã xảy ra, Travis. Khi chiếc ô tô được phát hiện, phải bịt kín mọi chuyện. Không có thủ phạm, đó là cách duy nhất để không có nguy cơ phải lo lắng. Hiểu chưa?

Travis gật đầu. Anh ta đút tay vào túi quần, nắm chặt sợi dây chuyền mà anh ta đã bí mật lấy từ cổ Nola lúc chôn cô bé. Sợi dây chuyền xinh xắn bằng vàng có khắc tên NOLA.

* * *

Harry ngồi lại trên tràng kỉ.

– Vậy là họ đã giết chết Nola, Luther và Deborah Cooper.

– Vâng, và họ đã sắp xếp để cho cuộc điều tra không bao giờ đi đến bất kì một kết luận gì. Harry, thầy biết Nola có những lúc bị tâm thần phải không? Chính thầy đã nói với mục sư Kellergan hồi đó…

– Tôi không biết gì về vụ hỏa hoạn. Nhưng tôi khám phá ra rằng Nola có những điểm yếu khi đến nhà ông Kellergan để giải quyết chuyện Nola bị đối xử tàn tệ. Tôi có hứa với Nola rằng tôi sẽ không đi gặp bố mẹ cô ấy, nhưng tôi không thể không làm gì, anh hiểu chứ? Chính từ đó mà tôi hiểu ra rằng bố mẹ của Nola thực ra chỉ còn có mỗi ông mục sư mà thôi. Ông ta góa bụa đã từ sáu năm nay và hoàn toàn không biết phải làm gì trước tình trạng đó. Ông ta… ông ta từ chối không chịu nhìn sự thật một cách trực diện. Tôi sẽ phải mang Nola đi xa Aurora, để chữa bệnh cho cô ấy.

– Vậy thì, vụ bỏ trốn đó là để đi chữa bệnh cho cô ấy à…

– Đối với tôi, đó là lí do chính. Chúng tôi sẽ đi gặp những bác sĩ tốt nhất và cô ấy sẽ được chữa trị! Nola là một cô gái phi thường, Marcus ạ! Cô ấy đã biến tôi trở thành một nhà văn lớn, còn tôi sẽ xua đuổi những ý nghĩ xấu xa trong đầu Nola! Cô ấy đã mang cảm hứng đến cho tôi, cô ấy đã định hướng dẫn dắt tôi. Cô ấy đã định hướng cả cuộc đời tôi! Anh biết điều đó chứ, phải không nào? Anh hiểu rõ điều đó hơn bất kì ai.

– Vâng, Harry. Nhưng tại sao thầy lại không bao giờ nói với em?

– Tôi cũng đã muốn nói với anh! Nhẽ ra tôi đã nói với anh nếu như không có vụ các trang bản thảo của anh bị mất. Lúc đó, tôi nghĩ anh phản bội niềm tin của tôi. Tôi vô cùng giận anh. Tôi muốn cho cuốn sách của anh sẽ là sự thất bại: tôi biết không còn ai coi anh là nghiêm túc sau câu chuyện về người mẹ. Đúng là vậy đấy: tôi muốn cuốn sách thứ hai của anh sẽ là một thất bại. Suy cho cùng thì cũng giống như cuốn sách thứ hai của tôi.

Chúng tôi ngồi im lặng một lúc lâu.

– Tôi cảm thấy rất đáng tiếc, Marcus ạ. Tôi tiếc cho tất cả. Anh phải rất thất vọng về tôi…

– Không.

– Tôi biết anh thất vọng về tôi. Anh đã đặt biết bao nhiêu hi vọng vào tôi. Tôi xây dựng đời tôi trên một điều dối trá!

– Em lúc nào cũng kính phục thầy, Harry. Không quan trọng là thầy viết hay không viết cuốn sách đó. Chính thầy là người dạy em biết bao điều về cuộc sống. Điều này thì không ai có thể phủ nhận được.

– Không, Marcus. Anh sẽ không bao giờ còn nhìn tôi như trước nữa. Anh biết điều đó. Tôi chỉ còn là một kẻ đại bịp đáng khinh! Một kẻ mạo nhận! Đấy chính là lí do tại sao tôi nói chúng ta sẽ không còn có thể là bạn bè được nữa: tất cả đã kết thúc. Tất cả đã kết thúc, Marcus ạ. Anh đang trên đường trở thành nhà văn tuyệt vời, còn tôi chẳng còn là gì nữa. Anh là nhà văn thực sự, còn tôi chưa bao giờ như vậy. Anh đấu tranh cho cuốn sách của anh, anh là người tự đấu tranh để tìm lại cảm hứng, đã vượt qua trở ngại! Trong khi đó thì tôi, khi ở trong cùng hoàn cảnh như anh, tôi đã phản bội.

– Harry, em…

– Cuộc đời là như vậy, Marcus. Anh biết rằng tôi có lí. Từ bây giờ anh không bao giờ có thể nhìn thẳng vào mặt tôi được nữa. Còn tôi, tôi sẽ không thể nhìn anh mà không cảm thấy một sự đố kỵ, sự đố kỵ hủy diệt, bởi vì anh đã thành công ngay chỗ tôi thất bại.

Ông ôm lấy tôi.

– Harry, tôi thì thầm. Em không muốn mất thầy.

– Anh biết tự xoay xở rất tốt, Marcus ạ. Anh đã trở thành người đàn ông xuất sắc. Nhà văn xuất sắc. Anh sẽ giải quyết mọi việc tuyệt vời. Tôi biết điều đó. Từ bây giờ, con đường của chúng ta đã đổi hướng mãi mãi. Người ta gọi thế là số phận. Số phận của tôi không bao giờ trở thành nhà văn lớn. Thế mà tôi lại đã cố gắng thay đổi số phận của mình: tôi đã ăn cắp một cuốn sách, tôi đã nói dối trong suốt ba mươi năm. Nhưng số phận thì không thể chinh phục được: rốt cuộc nó luôn luôn chiến thắng.

– Harry…

– Marcus ạ, số phận của anh luôn luôn là nhà văn. Lúc nào tôi cũng biết điều đó. Và tôi cũng luôn luôn biết rằng, cái thời điểm mà chúng ta đang trải qua bây giờ sẽ đến.

– Thầy lúc nào cũng là bạn của em, Harry.

– Marcus, hãy kết thúc cuốn sách của anh đi. Cuốn sách về tôi, hãy kết thúc nó đi! Bây giờ thì anh đã biết hết, anh kể lại sự thật với toàn bộ thế giới này. Sự thật sẽ giải phóng cho tất cả chúng ta. Hãy viết sự thật về Vụ án Harry Quebert. Hãy giải thoát tôi khỏi nỗi đau khổ đã gặm nhấm tôi từ ba mươi năm nay. Đây là điều cuối cùng mà tôi yêu cầu ở anh.

– Nhưng như thế nào? Em không thể xóa đi quá khứ.

– Không, nhưng anh có thể thay đổi hiện tại. Đó chính là quyền lực của nhà văn. Thiên đường của các nhà văn, anh có nhớ chứ? Tôi biết rằng anh biết cách làm.

– Harry, thầy chính là người dạy em khôn lớn và trường thành! Chính thầy đã khiến em trở thành như bây giờ !

– Đó chỉ là ảo tưởng thôi, tôi chẳng làm gì cả, Marcus ạ. Anh biết cách tự lớn lên.

– Không! Hoàn toàn sai! Em đã theo các lời khuyên nhủ của thầy! Em đã theo ba mươi mốt lời khuyên của thầy! Chính nhờ vậy mà em mới viết được cuốn sách đầu tiên! Và cả cuốn thứ hai! Và tất cả những cuốn khác nữa! Ba mươi mốt lời khuyên của thầy, Harry, thầy nhớ chứ?

Ông nở một nụ cười buồn.

– Tất nhiên là tôi nhớ chứ, Marcus.

* * *

Burrows, Noel năm 1999.

– Chúc mừng Giáng sinh, Marcus!

– Ôi, một món quà à thầy Harry? Em cảm ơn thầy, cái gì thế ạ?

– Mở ra đi. Một máy ghi âm nhỏ. Hình như đây đang là công nghệ hiện đại nhất. Anh suốt ngày lãng phí bao nhiêu thời gian ghi ghi chép chép tất cả những điều tôi kể cho anh nghe, nhưng rồi sau đó, anh lại mất hết các trang giấy ghi chép làm tôi lại phải nhắc lại. Tôi nghĩ thay vì thế anh có thể ghi âm lại tất cả.

– Tốt quá, thế bắt đầu đi ạ.

– Cái gì?

– Hãy cho em lời khuyên đầu tiên. Em sẽ ghi lại cẩn thận tất cả các lời khuyên của thầy.

– Được, thế lời khuyên loại gì?

– Em không biết… Lời khuyên dành cho nhà văn. Và dành cho người đấm bốc. Lời khuyên cho con người.

– Nhiều như thế á? Thôi được. Thế anh muốn bao nhiêu?

– Ít nhất là một trăm.

– Một trăm? Tôi cũng phải giữ lại để còn có cái dạy anh sau này nữa chứ.

– Thầy lúc nào cũng có cái gì đó để dạy em. Thầy là Harry Quebert vĩ đại.

– Tôi sẽ cho anh ba mươi mốt lời khuyên. Tôi sẽ dần dần đưa ra trong các năm tới. Không phải đưa luôn một lúc đâu.

– Tại sao lại là ba mươi mốt?

– Bởi vì ba mươi mốt là số tuổi quan trọng. Độ tuổi lên mười sẽ rèn luyện anh thành đứa trẻ. Độ tuổi hai mươi sẽ rèn luyện anh thành người lớn. Độ tuổi ba mươi sẽ khiến anh có trở thành một người đàn ông hay không. Và ba mươi mốt có nghĩa là anh đã vượt qua thử thách đó. Anh tưởng tượng anh sẽ như thế nào khi ba mươi mốt tuổi?

– Giống như thầy.

– Thôi nào, đừng có nói linh tinh nữa. Hãy ghi âm đi thì hơn. Tôi sẽ đi theo trình tự giảm dần. Lời khuyên thứ ba mươi mốt: đó sẽ là lời khuyên liên quan tới các cuốn sách. Vậy thì đây, lời khuyên 31: Marcus ạ, chương đầu tiên là chương chính yếu của truyện. Nếu độc giả không thích chương đầu thì họ sẽ không đọc phần còn lại. Anh tính sẽ bắt đầu cuốn sách thế nào đây?

– Em không biết thầy Harry ạ. Thầy có nghĩ là một ngày nào đó em sẽ làm được không?

– Làm được cái gì?

– Viết được một cuốn sách

– Chắc chắn rồi, Marcus ạ.

* * *

Ông nhìn tôi hồi lâu và mỉm cười.

– Anh sắp ba mươi mốt tuổi, Marcus ạ. Thế là chúng ta đã tới nơi rồi: anh đã trở thành một người đàn ông tuyệt vời. Trở thành Siêu Nhân, điều đó chẳng là gì cả, nhưng trở thành một người đàn ông tuyệt vời là vương miện cho cả một quá trình đấu tranh lâu dài và tuyệt diệu của anh đối với chính bản thân anh. Tôi rất tự hào về anh.

Ông khoác áo vét lên và buộc lại khăn quàng cổ.

– Thầy đi đâu vậy, Harry?

– Tôi phải đi bây giờ.

– Đừng đi! Hãy ở lại đây!

– Tôi không thể.

– Hãy ở lại đây, thầy Harry! Hãy ở lại đây thêm chút nữa!

– Tôi không thể.

– Em không muốn mất thầy!

– Tạm biệt, Marcus. Trong suốt cuộc đời, anh là cuộc gặp gỡ đẹp nhất đời tôi.

– Thầy đi đâu ạ?

– Tôi phải đi đợi Nola ở đâu đấy.

Thầy ôm tôi vào lòng.

– Hãy tìm lấy tình yêu, Marcus. Tình yêu mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Khi người ta yêu, người ta trở nên mạnh mẽ hơn! Người ta sẽ lớn hơn! Người ta sẽ đi xa hơn!

– Harry! Đừng bỏ em!

– Tạm biệt, Marcus.

Thầy ra đi. Thầy vẫn để cửa bỏ ngõ phía sau lưng không đóng lại và tôi cứ để nó như thế rất lâu. Bởi đó là lần cuối cùng tôi gặp người thầy và người bạn Harry Quebert của tôi.

* * *

Tháng Năm năm 2002, chung kết cuộc thi đấm bốc liên trường đại học

– Marcus, anh sẵn sàng rồi chứ? Chúng ta sẽ lên võ đài trong ba phút nữa.

– Em sợ, thầy Harry.

– Tôi tin chắc là như vậy. Thế thì càng tốt: khi không sợ thì người ta không thể chiến thắng. Đừng có quên, đấm bốc giống như khi viết một cuốn truyện vậy… anh có nhớ không? Chương 1, Chương 2…

– Vâng. Một; tấn công liên tục. Hai, hạ gục đối phương…

– Rất tốt, vô địch. Thôi nào, sẵn sàng chứ? Hây da, chúng ta đang ở cuộc đấu chung kết giải vô địch, Marcus ạ! Trận chung kết! Thử nghĩ xem, chỉ mới cách đây ít lâu, anh còn đang đấm bao cát, thế mà bây giờ anh đấu ở trận chung kết! Anh có nghe thấy loa gọi không: “Marcus Goldman và huấn luyện viên Harry Quebert, trường đại học Burrows”. Đến lượt chúng ta rồi! Tiến lên!

– Đợi đã, thầy Harry…

– Cái gì?

– Em có quà tặng cho thầy.

– Một món quà? Anh có chắc bây giờ là đúng lúc không đấy?

– Tuyệt đối đúng. Em muốn đưa cho thầy trước trận đấu. Nó ở trong túi em, lấy ra đi. Em không thể lấy đưa cho thầy được, tại vì em đang đeo găng rồi.

– Một chiếc đĩa à?

– Vâng, một đĩa tuyển chọn! Ba mươi mốt câu quan trọng nhất của thầy. Về đấm bốc, về cuộc sống, về tiểu thuyết.

– Cảm ơn, Marcus. Tôi cảm động quá. Sẵn sàng chiến đấu chưa?

– Hơn bao giờ hết…

– Thế thì chúng ta đi thôi…

– Đợi đã, vẫn còn một câu hỏi mà em còn thắc mắc…

– Marcus! Đến giờ rồi!

– Nhưng rất quan trọng! Em đã nghe lại tất cả các đĩa ghi âm rồi mà không bao giờ thấy thầy trả lời.

– Thế thì nói đi, tôi nghe đây.

– Harry, làm sao mình có thể biết một cuốn sách đã được viết xong?

– Một cuốn sách cũng giống như một cuộc đời, Marcus. Nó không bao giờ thực sự kết thúc.

tác: The Truth About the Harry Quebert Affair ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Phụ Nữ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.