Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert Hay Chuyện Nàng Nola

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 12 tháng Tám năm 1975

Sáng nào cũng vậy, kể từ khi họ đi nghỉ cùng nhau ở Martha’s Vineyard về, Harry lại tìm được cảm hứng viết, anh dậy từ bình minh chạy bộ trước khi bắt tay vào công việc.

Sáng nào cũng vậy, anh chạy tới tận Aurora. Anh đều dừng lại tại bến thuyền để chống đẩy. Vẫn chưa tới 6 giờ. Cả thành phố còn chìm trong giấc ngủ. Anh tránh không qua tiệm Clark’s: lúc đó là giờ mở cửa và anh không muốn có nguy cơ đối mặt với Jenny. Jenny là người con gái tuyệt vời, không đáng phải nhận cách đối xử tồi tệ của anh. Anh đứng lặng trầm tư đôi phút, nhìn ra phía biển lúc này đang nhuộm đẫm các sắc màu siêu thực của ngày mới đang nhú dậy. Anh giật mình khi có người gọi tên mình:

– Harry, ôi, là thật ư? Đúng là anh dậy sớm như vậy để chạy ư?

Anh quay đầu lại: Jenny trong bộ đồng phục của tiệm Clark’s. Cô tiến lại gần, vụng về cố ôm lấy anh.

– Tôi chỉ muốn ngắm mặt trời mọc, anh trả lời.

Cô mỉm cười. Cô tự nhủ nếu anh chạy tới tận đây, có nghĩa là rốt cuộc anh cũng hơi yêu cô.

– Anh có muốn vào tiệm Clark’s uống cốc cà phê không? Jenny đề nghị.

– Cảm ơn, nhưng tôi không muốn phá vỡ nhịp độ…

Jenny cố giấu sự thất vọng.

– Vậy ít ra chúng ta hãy ngồi bên nhau một phút.

– Tôi không muốn dừng lại lâu quá.

Nàng hơi nhăn mặt, buồn rầu:

– Mấy ngày gần đây, em không nhận được tin tức gì của anh! Anh không tới tiệm Clark’s nữa…

– Rất tiếc. Tôi quá bận với cuốn sách.

– Nhưng trong đời không chỉ có mỗi mình sách! Thỉnh thoảng hãy đến thăm em, em sẽ rất vui. Em hứa là mẹ sẽ không gây sự gì với anh nữa. Nhẽ ra mẹ không nên bắt anh phải trả toàn bộ tiền nợ luôn một lúc.

– Không sao mà.

– Em phải đi vào lo công việc đây, cửa hàng mở cửa lúc 6 giờ. Anh chắc chắn không muốn uống cà phê à?

– Chắc chắn, cảm ơn Jenny.

– Lát nữa có thể anh sẽ quay lại đây chứ?

– Không, tôi không định làm thế.

– Nếu sáng nào anh cũng tới đây, em sẽ đợi anh ở bến tàu… Tất nhiên nếu anh muốn. Chỉ là để chào anh thôi.

– Đừng bận lòng vì tôi như vậy.

– Thôi được. Dù sao, hôm nay em sẽ làm việc đến 15 giờ. Nếu anh muốn tới để viết… Em sẽ không làm phiền anh. Em hứa. Em hi vọng anh không giận khi em tới buổi vũ hội cùng Travis… Em không yêu cậu ấy, anh biết đấy. Cậu ấy chỉ là bạn. Em… Em muốn nói với anh, Harry, em yêu anh. Em yêu anh, chưa bao giờ em yêu ai như thế.

– Đừng nói thế, Jenny.

Tháp tòa thị chính trong thành phố điểm 6 giờ sáng: cô đã chậm giờ làm. Cô hôn lên má anh và chạy đi. Nhẽ ra cô không nên nói yêu anh, cô cảm thấy giận chính bản thân mình. Cô thấy mình thật ngu xuẩn. Khi leo ngược con phố để quay về tiệm Clark’s, cô còn quay lại định vẫy tay chào anh, nhưng anh không còn ở đấy nữa. Cô tự nhủ rằng, nếu như anh chạy qua tiệm Clark’s, tức là anh cũng có yêu cô một chút, mọi việc không phải hoàn toàn mất hi vọng. Cô bước vội vã, nhưng ngay trước khi vượt hết đoạn dốc, một bóng người to lớn, quái đản xuất hiện sau hàng rào, cản đường cô. Jenny giật mình, hét toáng lên. Sau đó, cô nhận ra Luther.

– Luther! Anh làm tôi sợ quá!

Ánh sáng đèn đường rọi vào khuôn mặt méo mó và cơ thể lực lưỡng

– Phì? Hắn muốn phì?

– Không có gì cả, Luther ạ…

Hắn nắm tay cô bóp chặt:

– Phừng… phừng… phừng giễu phôi! Hắn muốn phì?

– Anh ấy là bạn tôi! Bây giờ thả tôi ra, Luther! Anh làm tôi đau quá đấy, trời ạ! Thả tôi ra nếu không tôi kêu lên bây giờ!

Hắn thả lỏng tay ra và hỏi:

– Cô đã phuy nghĩ phề lời đề nghị phủa phôi chưa?

– Không được, Luther! Tôi không muốn vẽ! Giờ thì để cho tôi đi! Nếu không tôi sẽ bảo anh lượn lờ ở đây với ý đồ xấu, rồi anh sẽ gặp rắc rối cho mà xem.

Luther vội vã bỏ chạy, biến mất trong buổi sớm mai, giống một con vật bị dại. Jenny sợ quá òa khóc. Cô vội vàng chạy về tiệm Clark’s, trước khi bước vào cửa chính, cô lau vội nước mắt để mẹ khỏi chú ý.

Harry tiếp tục chạy xuyên thành phố từ đầu này sang đầu khác, tới đường 1 và trở về Goose Cove. Anh nghĩ tới Jenny, anh không nên gây ảo tưởng cho cô. Cô gái này làm anh vô cùng e ngại. Khi tới ngã tư giao với đường 1, đôi chân anh như chùng xuống; toàn bộ các cơ của anh đã bị nguội lạnh kể từ lúc dừng lại ở bến tàu, chân bắt đầu bị chuột rút và anh cảm thấy vô cùng cô đơn trên con đường hoàn toàn vắng bóng người. Anh hối tiếc vì đã chạy tới tận Aurora và nghĩ khó có thể chạy về được đến Goose Cove. Đúng lúc đó, anh không để ý thấy một chiếc Mustang xanh lơ bất ngờ dừng lại ngay bên cạnh. Người lái xe hạ thấp kính xuống, Harry nhận ra Luther Caleb.

– Phần giúp phòng?

– Tôi chạy xa quá. Tôi hơi bị quá sức.

– Phên phe đi. Phôi phưa phông phề.

– May quá gặp được anh, Harry vừa nói vừa ngồi vào ghế sau. Anh làm gì ở Aurora này mà sớm thế?

Caleb không trả lời: hắn đưa người quá giang về Goose Cove mà không hề hé răng nửa lời. Ngay khi Harry xuống xe ở trước cửa nhà mình, chiếc Mustang lại lao đi, nhưng thay vì chạy theo hướng Concord thì nó lại rẽ sang trái theo hướng đi Aurora, tiếp tục đi theo đường cụt trong rừng. Caleb đỗ xe khuất dưới bụi thông, sau đó, hắn khéo léo vượt qua những hàng cây rồi lẩn dưới những bụi rậm gần Goose Cove. Lúc đó là 6 giờ 15 phút. Hắn nép sát vào một thân cây và chờ đợi.

Vào khoảng 9 giờ, Nola tới Goose Cove để chăm sóc người yêu.

tác: The Truth About the Harry Quebert Affair ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Phụ Nữ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.