10
Cuộc tìm kiếm bé gái mười lăm tuổi
(Thành phố Aurora, bang New Hampshire, ngày 1 ngày 18 tháng Chín năm 1975)
“Harry, làm thế nào có thể truyền tải được những cảm xúc mà mình không trải qua?
– Đó chính là việc của anh với tư cách là nhà văn. Viết, có nghĩa là có khả năng cảm nhận mạnh hơn những người khác và tiếp theo là có thể truyền tải nó. Viết, có nghĩa làm cho các độc giả của anh có thể thấy những điều mà đôi khi họ không thấy được. Nếu chỉ có những đứa trẻ mồ côi mới có thể kể được truyện của trẻ mồ côi, thì chúng ta sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề. Nghĩa là anh sẽ không thể nói được về người mẹ, về người cha, về con chó, viên phi công, hay về Cách mạng Nga bởi vì anh không phải là người mẹ, không phải là người cha, cũng không phải là con chó, càng chẳng phải phi công hay không hề biết đến Cách mạng Nga. Anh chỉ là Marcus Goldman. Nếu như mỗi nhà văn chỉ giới hạn ở chính bản thân mình, văn chương sẽ là một nỗi buồn khó chịu và sẽ mất hết ý nghĩa của nó. Người ta có quyền nói về tất cả, Marcus ạ, nói tất cả những gì làm chúng ta cảm động. Không ai có thể đánh giá chúng ta về điều đó. Chúng ta là nhà văn bởi vì chúng ta làm một việc mà tất cả mọi người xung quanh chúng ta đều làm theo cách hoàn toàn khác: viết. Đó là công việc vô cùng tinh tế”.
Ai cũng có lúc tưởng đã gặp Nola ở đâu đó. Trong cửa hàng bách hóa của thành phố lân cận, ở trạm dừng xe buýt, tại quầy ăn uống ở cửa hàng. Một tuần sau khi mất tích, khi cuộc điều tra đang triển khai tích cực, cảnh sát đã phải đối diện với hàng loạt những nhân chứng nhầm tưởng. Tại hạt Cordridge, buổi chiếu phim phải đột ngột dừng lại giữa chừng khi một khán giả đang xem phim tưởng nhận ra Nola Kellergan ngồi ở hàng ghế đầu. Gần Manchester, một người cha đang dẫn con gái tóc vàng và cũng tầm mười lăm tuổi-đi hội chợ, thì bị bắt vào đồn cảnh sát để xác minh.
Mặc dù các cuộc điều tra đều hết sức tích cực, nhưng vẫn không mang lại kết quả gì: việc huy động toàn bộ dân chúng trong vùng cho phép mở rộng cuộc điều tra ra tất cả các thành phố lân cận, nhưng không cho phép tìm ra được một đầu mối nào. Các chuyên gia FBI tới tận hiện trường để tối ưu hóa công việc của cảnh sát, chỉ ra những nơi cần ưu tiên lục soát trên cơ sở kinh nghiệm và các thông kê thực tế: những sông hồ kênh rạch, bìa rừng gần bãi để xe, khu đổ rác thối hoắc vì rác thải đang mục rửa. Họ thấy sự việc phức tạp tới mức phải viện đến cả sự trợ giúp của một nhà chiêm tinh học. Mặc dù nhà chiêm tinh học này đã thu được những thành công nhất định trong hai vụ giết người ở Oregon, nhưng lần này cũng không giúp được gì.
Cả thành phố Aurora sôi sục, đâu đâu cũng đầy ắp những kẻ tò mò và cánh nhà báo. Đồn cảnh sát nằm trên phố chính nhộn nhịp với hàng loạt các hoạt động: đây là nơi người ta liên kết các mối nghiên cứu, tập trung và phân loại thông tin. Các đường điện thoại tắc nghẽn, điện thoại không ngừng đổ chuông, thường xuyên là chẳng để làm gì, mỗi cuộc gọi lại cần phải kiểm tra rất nhiều chi tiết. Nhiều hướng nghiên cứu mở ra ở Vermont và Massachusetts, nhiều nhóm cảnh sát cùng chó nghiệp vụ được điều đến hai nơi này. Nhưng cũng không thu được kết quả gì. Cảnh sát trưởng Pratt và đại úy Rodik chịu trách nhiệm truyền tin cho báo giới mỗi ngày hai lần, cũng đã dần dần thú nhận sự bất lực của mình.
Ai cũng nhận thấy rằng Aurora đang là đối tượng theo dõi một cách sát sao: các nhân viên nhà nước trà trộn vào đám nhà báo đến từ khắp các bang để đưa tin về sự kiện, theo dõi toàn bộ khu vực xung quanh ngôi nhà của Kellergan và cả các cuộc điện thoại. Nếu như đây là vụ bắt cóc, thì thủ phạm sẽ nhanh chóng hiện hình. Hắn sẽ gọi điện thoại, hoặc sẽ trà trộn vào đám người hiếu kì đang đổ dồn về trước ngôi nhà số 245 Terrace Avenue để tỏ ý giúp đỡ.
Dân chúng đoàn kết giúp đỡ nhau: đàn ông không kể giờ giấc cần mẫn tìm kĩ toàn bộ khu vực ngoài đồng, trong rừng, hoặc đi kiểm tra hai bờ sông. Robert Quinn xin nghỉ phép hai ngày để tham gia điều tra. Erne Pinkas được ông chủ cho phép, cũng nghỉ việc sớm một tiếng để gia nhập vào đội tình nguyện từ cuối buổi chiều cho đến tận tối. Trong căn bếp tiệm Clark’s, Tamara Quinn, Amy Pratt và những người tình nguyện khác đang chuẩn bị bữa ăn nhẹ cho những người tình nguyện. Họ chỉ nói về cuộc điều tra.
– Tôi biết tin, Tamara Quinn nhắc đi nhắc lại. Tôi biết những thông tin quan trọng!
– Cái gì? Cái gì? Kể đi nào! Mọi người đồng loạt kêu lên trong khi đang quất bơ vào ruột bánh làm bánh mì kẹp.
– Tôi không thể nói gì cho các bà được… Điều này quá nghiêm trọng.
Và mỗi người kể chuyện riêng của mình: từ lâu nay họ đã nghi ngờ có chuyện mờ ám xảy ra ở ngôi nhà số 245 Terrace Avenue, không phải là ngẫu nhiên khi gia đình này lại có kết cục xấu như vậy. Mẹ Philips, là người có con trai học cùng lớp với Nola, kể rằng rõ ràng là vào giờ giải lao, một học trò nam trêu chọc Nola, đã bất ngờ kéo áo Nola lên, thế là tất cả mọi người đều nhìn thấy trên cơ thể của cô bé có rất nhiều vết. Mẹ Hattaway kể rằng con gái Nancy của bà là bạn rất thân với Nola, và trong suốt mùa hè, có rất nhiều chuyện bất thường liên tục xảy ra rất là kì lạ. Đặc biệt là trong suốt cả một tuần liền, Nola bất ngờ biến mất; cửa nhà gia đình Kellergan đóng im ỉm không cho bất cứ ai vào. “Rồi lại còn cái thứ nhạc ấy nữa chứ!” Bà Hattaway kêu lên. “Ngày nào tôi cũng nghe thấy tiếng nhạc mở quá to trong nhà kho, tôi không biết có chuyện quỷ quái gì mà lại cần phải làm đinh tai nhức óc cả khu dân cư lên như thế. Nhẽ ra tôi phải kiện ông ta vì gây tiếng ồn như vậy, nhưng tôi không bao giờ dám làm. Tôi tự nhủ, dù sao đi chăng nữa, thì ông ta cũng là mục sư ”