Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert Hay Chuyện Nàng Nola

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Vậy là sau cú đòn hoành tráng tại Lowell thì tình bạn giữa chúng tôi thực sự bắt đầu: Harry Quebert, thầy giáo dạy Văn cho chúng tôi trở thành bạn Harry, bạn luyện đấm bốc của tôi vào các tối thứ Hai hàng tuần, đồng thời vừa là thầy vừa là bạn vào một số buổi chiều khi ông dạy tôi cách viết văn, thường thường là vào thứ Bảy hàng tuần. Chúng tôi gặp nhau ở quán ăn gần trường và chọn chiếc bàn lớn nhất để có thể bày la liệt nào sách vở nào giấy bút, thầy Harry đọc các bài viết của tôi và đưa ra lời khuyên, liên tục khuyến khích tôi phải làm lại, viết lại, không bao giờ được ngừng suy nghĩ về câu cú. “Một đoạn văn không bao giờ có thể gọi là hay, thầy bảo tôi, chỉ là có lúc nó đỡ tồi tệ hơn các lúc khác”. Những lúc không gặp thầy Harry, tôi thường tự nhốt mình hàng giờ liền trong phòng riêng để rèn rũa câu cú. Bản thân tôi là người lúc nào cũng tìm được cách sống ung dung dễ dàng, lúc nào cũng có thể đánh lừa được mọi người, thế mà nay tôi đã gặp được một người, là Harry Quebert bằng xương bằng thịt, là người đầu tiên và duy nhất buộc được tôi phải đương đầu với ngay chính bản thân tôi.

Thầy Harry không giới hạn chỉ dạy tôi viết văn: thấy còn dạy tôi cách mở rộng tầm hiểu biết. Thầy đưa tôi đến rạp hát, đi xem triển lãm, đến rạp chiếu phim. Thầy dẫn tôi đến cả Nhà hát Symphony Hall, ở Boston; thầy bảo rằng, một vở nhạc kịch thành công có khả năng làm thầy rơi nước mắt. Thầy cho rằng tôi và thầy có rất nhiều điểm chung, và thường xuyên kể tôi nghe về đoạn đời viết văn của thầy trước kia. Thầy nói rằng viết lách đã làm thay đổi cuộc đời thầy và điều đó đã xảy ra trong những năm 1970. Tôi còn nhớ một lần, chúng tôi tới Teenethridge để nghe vở nhạc kịch cho người về hưu, thầy đã thổ lộ với tôi những điều sâu sắc nhất. Thầy Harry sinh năm 1941 tại Benton, bang New Jersey, mẹ là thư kí, cha là thầy thuốc và Harry là con trai độc nhất trong gia đình. Tôi cho rằng khi nhỏ cậu bé Harry là đứa trẻ sung sướng, không có gì đặc biệt để kể. Theo tôi thấy, câu chuyện của thầy thực sự bắt đầu vào cuối những năm 1960 khi thầy học xong chương trình Cử nhân Văn chương tại trường đại học New York và làm giáo viên dạy Văn cho một trường trung học ở Queens. Nhưng thầy Harry nhanh chóng cảm nhận sự bó hẹp ở môi trường này; thầy chỉ còn có một giấc mơ duy nhất, mà giấc mơ đó vẫn còn mãi: đó là được sáng tác. Năm 1972, thầy xuất bản tiểu thuyết đầu tay với rất nhiều hi vọng nhưng chỉ đạt được thành công rất hạn chế. Vậy nên thầy Harry quyết định vượt sang một giai đoạn mới. Thầy kể với tôi, “Một hôm, tôi rút hết tiền tiết kiệm trong ngân hàng và mạnh dạn dấn thân: tôi tự nhủ đã đến lúc phải viết một cuốn đại tiểu thuyết. Tôi đi tìm một ngôi nhà bên bờ biển có thể sống vài tháng yên tĩnh để tập trung làm việc. Khi phát hiện ra ngôi nhà ở Aurora: ngay lập tức tôi biết đây đúng là ngôi nhà mình tìm. Tôi rời khỏi New York vào cuối tháng Năm năm 1975 và đến ổn định cuộc sống ở bang New Hampshire, để rồi không bao giờ đi khỏi đó nữa. Bởi vì cuốn sách mà tôi viết vào mùa hè năm đó đã mở cho tôi cánh cửa vinh quang: à, đúng rồi, Marcus ạ, chính vào năm đó, khi dọn đến sống tại Aurora, tôi đã viết Nguồn gốc cái xấu xa. Tôi dùng tiền bản quyền mua lại ngôi nhà và sống vĩnh viễn ở đó. Đó là một chốn tuyệt diệu, anh sẽ thấy, khi nào có dịp, nhất định anh phải đến nhà tôi chơi… ”.

Lần đầu tiên tôi đến Aurora vào đầu tháng Giêng năm 2000, trong kì nghỉ Giáng sinh ở trường đại học. Lúc đó, Harry và tôi chơi với nhau đã được chừng một năm rưỡi. Tôi còn nhớ lúc tới nhà thầy, tôi cầm theo chai rượu vang tặng thầy và bó hoa để tặng vợ thầy. Khi nhìn thấy bó hoa tổ chảng trên tay tôi, Harry thộn mặt ra nhìn tôi và nói:

– Hoa à? Hay quá nhỉ, Marcus. Anh có tâm sự gì cần thổ lộ với tôi à?

– Là để tặng cho vợ thầy ạ.

– Vợ tôi à? Nhưng tôi đã cưới vợ đâu?

Lúc đây tôi mới nhận ra là kể từ khi chơi với nhau, chúng tôi chưa bao giờ đá động đến những chuyện riêng tư thầm kín. Phu nhân Harry Quebert không tồn tại. Không có gia đình Harry Quebert. Chỉ có Quebert. Duy nhất Quebert. Quebert ở nhà buồn chán đến mức phải kết bạn với học trò. Tôi hiểu rõ điều đó nhất khi nhìn vào tủ lạnh: lúc vừa tới nhà thầy, chúng tôi ngồi nói chuyện trong phòng khách, căn phòng tuyệt đẹp, trên tường treo thảm gỗ và phủ đầy các giá sách, Harry hỏi tôi có muốn uống thứ gì không.

– Nước chanh nhé? Thầy hỏi.

– Dạ vâng ạ.

– Có một chai ở trong tủ lạnh đấy, làm đặc biệt dành riêng cho anh đấy. Cứ tự đi lấy đi, rồi lấy giúp luôn cho tôi li thủy tinh lớn nữa nhé, cảm ơn trước.

Tôi làm theo lời thầy. Khi mở tủ lạnh ra, tôi thấy nó trống trơn. Chỉ có đúng một bình nước chanh tội nghiệp được chuẩn bị chu đáo , với những viên đá hình ngôi sao, những miếng vỏ chanh xanh mát và thêm mấy lá bạc hà nữa. Đúng là tủ lạnh của người đàn ông độc thân.

– Tủ lạnh của thầy chả có gì cả, thầy Harry à, - tôi vừa quay trở lại phòng khách vừa nói.

– À, tẹo nữa tôi sẽ đi chợ. Thông cảm nhé, tôi không quen phải tiếp đãi khách.

– Thầy sống một mình ở đây sao?

– Thì tất nhiên rồi.

– Thế anh còn muốn tôi sống với ai nữa

– Ý em là, thầy không có gia đình à?

– Không. Không có vợ, cũng không có con? Không ai hết

– Thế bạn gái?

Thầy mỉm cười buồn rầu:

– Không có bạn gái. Không có ai cả.

Chuyến viếng thăm Aurora đầu tiên làm tôi nhận ra rằng hình ảnh mà tôi có về thầy Harry thật quá ít ỏi: ngôi nhà bên bờ biển rộng thênh thang nhưng hoàn toàn trống vắng. Harry L. Quebert, ngôi sao của nền văn học Mỹ, giáo sư đại học được kính trọng, được sinh viên ngưỡng mộ thán phục, được yêu quý, tôn thờ, một con người lịch lãm, một tay bốc cừ khôi, bất khả chiến bại lại chỉ là một Harry đơn giản khi về tới ngôi nhà của mình ở thành phố nhỏ bé thuộc bang New Hampshire. Người đàn ông đơn độc, đôi khi hơi âu sầu, thích đi dạo thật lâu trên bờ biển, phía dưới ngôi nhà của mình, rất gắn bó với việc cho lũ chim mòng biển ăn bánh mì khô đựng trong chiếc hộp bằng thép trắng có rập hàng chữ KỈ NIỆM ROCKLAND, MAINE. Tôi tự hỏi không biết chuyện gì đã xảy ra trong cuộc đời mà rốt cuộc người đàn ông này lại kết thúc như vậy.

Nỗi đơn độc của Harry sẽ không giày vò tôi nhiều nếu tình bạn của chúng tôi không làm nảy sinh những lời đàm tiếu thực sự. Các sinh viên khác khi thấy tôi có mối quan hệ đặc biệt với Harry thì nghĩ rằng giữa Harry với tôi có tình yêu đồng giới. Một buổi chiều thứ Bảy, vì bị những lời đàm tiểu của bạn bè dằn vặt, nên cuối cùng tôi nói trắng phớ ra với thầy Harry:

– Harry, tại sao lúc nào thầy cũng đơn độc như vậy?

Thầy lắc đầu; tôi thấy mắt thầy long lanh nước.

– Anh lại cố gắng nói chuyện tình cảm với tôi rồi, Marcus à, nhưng tình yêu là chuyện phức tạp. Tình yêu rất phức tạp. Nó vừa là điều tuyệt diệu nhất vừa là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Một ngày nào đó anh sẽ biết. Tình yêu có thể làm người ta vô cùng đau đớn. Nhưng đừng sợ đau, nhất là đừng vì vậy mà sợ tình yêu, bởi vì tình yêu cũng tuyệt đẹp, nhưng như mọi cái đẹp khác, nó sẽ làm cho anh lóa mắt và làm anh đau mắt. Chính vì vậy mà thường là sau đó, người ta sẽ phải khóc vì nó.

Bắt đầu từ ngày hôm đó, tôi tới thăm thầy Harry ở Aurora rất thường xuyên. Thỉnh thoảng, tôi từ Burrows đến chỉ để ở lại đúng một ngày, đôi khi tôi ở lại cả đêm. Harry dạy tôi trở thành nhà văn, còn tôi, tôi giúp thầy vơi bớt nỗi cô đơn. Cứ vậy nhiều năm trôi qua, cho đến tận khi tôi học xong đại học, tôi thường xuyên đi lại gặp gỡ với thầy Harry Quebert nhà văn xuất sắc ở trường đại học Burrows, còn ở Aurora, tôi lại gặp một người đàn ông cô độc, một Harry giản dị.

Vào mùa hè năm 2002, sau bốn năm trôi qua ở Burrows, tôi được nhận bằng Cử nhân Văn chương. Hôm trao bằng tốt nghiệp, sau buổi lễ tổ chức trong hội trường lớn mà chính tôi là người đọc bài diễn văn cho toàn khóa học và cả gia đình cùng bạn bè tôi từ Montclair cũng đến xúc động chứng kiến tôi vẫn luôn là Siêu Nhân, tôi sánh vai bước cùng thầy Harry xuyên qua toàn khu ký túc xá. Chúng tôi đi dạo dưới những tán cây bạch dương, ngẫu nhiên bước chân dẫn chúng tôi đến tận phòng tập đấm bốc. Ánh nắng vàng rực rỡ, hôm đó quả là một ngày vô cũng đẹp trời. Chúng tôi dạo quanh vòng cuối cùng giữa những bao cát đấm bốc và các võ đài.

– Đây là nơi tất cả đã bắt đầu, thầy Harry nói. Từ bây giờ anh sẽ làm gì?

– Trở về New York. Viết một cuốn tiểu thuyết. Trở thành nhà văn. Như thầy đã dạy em. Viết một đại tiểu thuyết.

Thầy mỉm cười:

– Một đại tiểu thuyết à? Hãy kiên nhẫn, Marcus ạ, anh còn có cả cuộc đời để làm điều đó. Thỉnh thoảng anh sẽ trở về đây chứ, phải không nào?

– Tất nhiên rồi ạ.

– Ở Aurora, lúc nào cũng có chỗ dành cho anh.

– Em biết ạ, thầy Harry, em cảm ơn.

Thầy nhìn tôi và nắm lấy hai bờ vai tôi.

– Từ khi chúng ta gặp nhau, nhiều năm đã trôi qua rồi. Anh đã thay đổi rất nhiều, anh đã trở thành một người đàn ông. Tôi rất nôn nóng muốn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh.

Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu, rồi thầy Harry nói:

– Suy cho cùng, tại sao anh lại muốn viết hả Marcus?

– Em không biết.

– Đó không phải là câu trả lời. Tại sao anh lại viết?

– Tại vì, điều đó có trong máu rồi… Khi thức dậy vào buổi sáng, đó là điều đầu tiên xuất hiện trong đầu em. Em chỉ biết nói có vậy. Thế còn thầy, tại sao thầy lại trở thành nhà văn hả thầy Harry?

– Bởi vì viết mang lại cho đời tôi một ý nghĩa. Không biết anh thì thế nào, chứ tôi thấy cuộc đời nói chung không có nghĩa. Trừ phi anh cố gắng mang lại cho nó một ý nghĩa và hàng ngày anh phải tự đấu tranh với bản thân để Thượng đế giúp anh đạt được điều đó. Anh có tài năng đó Marcus ạ: hãy mang lại cho cuộc đời anh một ý nghĩa, hãy làm cho tên tuổi của anh gắn liền với sự thành công.

– Thế nếu em không thành công được thì sao?

– Anh sẽ đạt được. Đây là việc khó, nhưng anh sẽ đạt được. Ngày nào mà viết mang lại cho đời anh một ý nghĩa, thì anh sẽ là một nhà văn thực sự. Từ giờ đến lúc đó, nhất thiết không được sợ ngã.

Chính cuốn tiểu thuyết mà tôi viết trong suốt hai năm sau đó đã đưa tôi lên đỉnh vinh quang. Rất nhiều nhà xuất bản đòi được mua bản thảo gốc, rốt cuộc giữa năm 2005, tôi kí hợp đồng có trị giá khá lớn với Schmid & Hanson, Nhà xuất bản uy tín của New York, giám đốc là Roy Barnaski, một con người uy lực, một doanh nhân lọc lõi, khiến tôi phải kí một hợp đồng chung cho năm cuốn tiểu thuyết. Ngay khi phát hành vào năm 2006, cuốn sách đã đạt được thành công vang dội. Siêu Nhân của trường trung học Felton đã trở thành tiểu thuyết gia lừng danh và đời tôi hoàn toàn xáo trộn: tôi hai mươi tám tuổi, từ nay đã trở nên giàu có, nổi tiếng và tài năng. Tôi không hề ngờ rằng bài học của thầy Harry mới chỉ bắt đầu.

tác: The Truth About the Harry Quebert Affair ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Phụ Nữ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.