“Đôi khi trong anh, sự nản chí chiến thắng, Marcus ạ. Điều đó là bình thường. Tôi từng nói với anh, viết tiểu thuyết cũng giống như đấm bốc, và giống cả chạy bộ nữa. Chính vì vậy, tôi thường bắt anh chạy: nếu anh có đủ sức mạnh tinh thần hoàn thành được những chặng đường dài dưới trời mưa, trong thời tiết lạnh giá, nếu anh có đủ sức mạnh chạy cho đến tận cùng, bỏ toàn bộ sức lực, tất cả sự nhiệt tình từ trái tim để đến được đích, thì anh sẽ có đủ khả năng để viết. Đừng bao giờ để cho mệt mỏi lẫn sợ hãi ngăn cản anh. Trái lại, hãy sử dụng chúng để tiến lên.”
Cùng buổi sáng hôm đó, tôi đáp ngay máy bay đi Concord, hoàn toàn sửng sốt vì thông tin mới nhận. Tôi hạ cánh lúc 13 giờ, nửa tiếng sau, một chiếc taxi đỗ lại thả tôi xuống ngay trước đồn cảnh sát. Gahalowood đến đón tôi ở phòng lễ tân.
– Robert Quinn! Tôi kêu lên khi nhìn thấy ông ta, cứ như thể vẫn còn chưa tin vào sự thật. Vậy chính là Robert Quinn đốt Goose Cove sao? Chính ông ta gửi thư nặc danh đe dọa tôi ư?
– Đúng vậy, nhà văn ạ. Dấu vân tay trên bi đông xăng đúng là của ông ta.
– Nhưng tại sao?
– Tôi không biết. Ông ta còn chưa mở miệng khai. Ông ta không chịu nói.
Gahalowood dẫn tôi vào phòng làm việc, mời tôi cà phê. Anh ta cho biết đội cảnh sát hình sự đã khám nhà ông Quinn ngay đầu giờ sáng nay.
– Các anh có tìm thấy gì không? Tôi hỏi.
– Không có gì hết, Gahalowood trả lời. Hoàn toàn không có gì.
– Thế vợ của ông ta, bà ta nói gì?
– Đấy đúng là điều kì lạ: chúng tôi vào nhà lúc 7 giờ rưỡi, nhưng không thể nào đánh thức được bà ta dậy. Bà ấy ngủ say như chết, thậm chí còn không để ý đến sự vắng mặt của chồng mình.
– Bà ấy bị ông chồng đánh thuốc ngủ, tôi giải thích.
– Thế là thế nào, sao lại đánh thuốc ngủ?
– Robert Quinn thường cho vợ uống thuốc ngủ mỗi khi ông ta muốn được yên thân. Rất có thể đêm nay ông ta cũng làm như vậy để không bị nghi ngờ. Nhưng nghi ngờ điều gì? Ông ấy đi đâu và làm gì giữa đêm như vậy? Tại sao người ông ta đầy bùn đất? Ông ta có đi chôn cái gì không?
– Đó chính là điều bí hiểm… Nếu ông ta không tự thú, tôi không thể kết tội ông ta được gì nhiều.
– Nhưng còn bi đông xăng?
– Luật sư của ông ta nói rằng Robert vô tình nhặt được trên bãi biển khi đi dạo. Cách đây ít lâu khi nhìn thấy can xăng dưới đất, ông ấy nhặt lên ném vào bụi rậm để khuất mắt những người đi đạo khác. Chúng ta cần thêm nhiều bằng chứng nữa, không thì luật sư của ông ấy chẳng có mấy khó khăn để phản biện lại chúng ta.
– Ai là luật sư của ông ta?
– Anh sẽ không tin tôi đâu.
– Cứ nói đi.
– Benjamin Roth.
Tôi thở dài.
– Vậy anh có nghĩ chính Robert Quinn là người giết Nola Kellergan không?
– Tôi nghĩ là hoàn toàn có thể.
– Hãy để tôi nói chuyện với ông ấy.
– Không có chuyện ấy đâu.
Lúc đó, một người đàn ông đi vào phòng mà không gõ cửa, ngay lập tức Gahalowood đứng bật dậy, thẳng đơ người. Đó chính là Lansdane, Cảnh sát trưởng của bang. Ông ta có vẻ bối rối.
– Cả sáng nay tôi phải nói chuyện điện thoại với ngài thống đốc, cánh nhà báo và luật sư Roth tai quái.
– Ông nói với các nhà báo chuyện gì vậy?
– Về người đàn ông bị chúng ta bắt đêm qua.
– Vâng, thưa ông. Tôi nghĩ chúng ta đang có hướng đi nghiêm túc.
Cảnh sát trưởng thân thiện đặt tay lên vai Gahalowood.
– Perry… chúng ta không thể tiếp tục nữa.
– Thế là thế nào?
– Câu chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc. Chúng ta phải nghiêm túc, Perry, anh thay đổi tội phạm như thay áo. Roth nói anh sẽ gây ra cả một vụ tai tiếng lớn. Ông thống đốc muốn vụ này phải dừng lại. Đã đến lúc phải đóng hồ sơ.
– Nhưng thưa Cảnh sát trưởng, chúng ta vừa phát hiện những yếu tố mới! Cái chết của mẹ Nola, bắt giữ Robert Quinn. Chúng ta đang sắp tìm ra được cái gì đấy rồi!
– Mới đầu là Quebert, sau là Caleb, bây giờ thì là người cha, hay ông Quinn hay ông Stern, hay Chúa ơi. Người cha, chúng ta có cái gì buộc tội ông ta không? Không! Stern? Không! Cả Robert Quinn nữa? Cũng không nốt!
– Có bi đông xăng chết tiệt kia…
– Roth nói ông ta chẳng khó khăn gì để thuyết phục thẩm phán rằng ông Quinn vô tội. Anh có định chính thức buộc tội ông ta không?
– Tất nhiên rồi.
– Thế thì anh sẽ bị thua, Perry ạ. Một lần nữa, anh sẽ lại thua. Anh là một cảnh sát tốt, Perry ạ. Thậm chí là tốt nhất, đó là điều không phải nghi ngờ. Nhưng đôi khi cũng phải biết từ bỏ.
– Nhưng thưa Cảnh sát trưởng…
– Đừng phá hỏng chặng đường cuối cùng của sự nghiệp, Perry… Tôi sẽ không buộc anh phải rút khỏi vụ án ngay lập tức. Vì tình bạn giữa anh và tôi, tôi sẽ cho anh thêm 24 tiếng đồng hồ nữa. 17 giờ ngày mai, hãy đến gặp tôi trong phòng làm việc, tôi sẽ chính thức tuyên bố anh đóng hồ sơ của vụ án Kellergan. Anh sẽ có 24 tiếng đồng hồ để nói với các đồng nghiệp rằng anh muốn từ bỏ và cứu vãn bề ngoài. Sau đó hãy nghỉ ngơi cuối tuần, đưa gia đình đi nghỉ, anh xứng đáng được hưởng như vậy.
– Thưa Cảnh sát trường, tôi…
– Cần phải biết từ bỏ, Perry. Hẹn ngày mai.
Lansdane bước ra khỏi văn phòng và Gahalowood ngồi bịch xuống ghế. Cứ như thể sự việc còn chưa đủ nản lòng, tôi nhận ngay được cuộc gọi di động của Roy Barnaski.
– Chào anh, Goldman, giọng ông ta vui vẻ. Ngày mai sẽ đúng là một tuần đó, chắc chắn là anh biết rồi.
– Một tuần gì cơ, Roy?
– Một tuần. Là thời hạn tôi cho anh trước khi công bố với báo chí về các phát hiện cuối cùng liên quan tới Nola Kellergan. Anh không quên đấy chứ? Tôi nghĩ anh còn chưa tìm thêm được cái gì mới.
– Nghe đây, chúng tôi đang có một hướng điều tra, Roy a. Có thể lùi lại buổi họp báo thì hơn.
– Ôi trời ơi, một hướng, hai hướng… lúc nào cũng có hướng. Goldman… Nhưng đúng là hướng ngựa bay thì có! Thôi thôi, đến lúc dừng các chuyện thế này lại rồi. Tôi sẽ triệu tập họp báo ngày mai lúc 19 giờ. Tôi tin tưởng anh sẽ có mặt đúng giờ.
– Không thể được. Tôi đang ở New Hampshire.
– Cái gì? Goldman, anh là điểm hút khách! Tôi cần anh!
– Xin lỗi, Roy.
Tôi dập điện thoại.
– Ai vậy? Gahalowood hỏi.
– Barnaski, người xuất bản sách cho tôi. Ông ta muốn triệu tập họp báo cuối ngày mai để tiết lộ tất cả về căn bệnh của Nola, ca ngợi cuốn sách của tôi là tác phẩm tuyệt vời bởi vì giúp người ta thấy rõ nhân cách kép trong đứa bé gái mười lăm tuổi.
– Hay đấy, hình như là cuối ngày mai, chúng ta chính thức mất tất cả.
Gahalowood còn 24 giờ cuối cùng; anh ta không muốn ngồi không. Anh ta đề nghị tôi đi Aurora thẩm tra Tamara và Jenny để cố gắng khai thác thêm thông tin về Robert.
Trên đường, trung sĩ gọi điện cho Travis để báo trước chúng tôi đang đến. Chúng tôi gặp ông ta trước nhà gia đình Quinn, tâm trạng hoàn toàn choáng váng.
– Vậy đúng là có dấu vân tay của Robert trên can xăng ư? Anh ta hỏi.
– Đúng vậy, Gahalowood trả lời.
– Mẹ kiếp, tôi không thể tin được. Nhưng tại sao ông ấy lại làm vậy?
– Tôi không biết.
– Các anh các anh có nghĩ ông ấy có liên quan tới cái chết của Nola không? Tại thời điểm này, không thể loại trừ điều gì. Jenny và Tamara thế nào?
– Tồi tệ, rất tồi tệ. Cả hai rất sốc. Tôi cũng vậy. Thật là ác mộng! Ác mộng! Travis ngồi trên capô, hoàn toàn mất phương hướng.
– Có chuyện gì vậy? Gahalowood hỏi vì nhận ra điều gì đó không bình thường.
– Trung sĩ, từ sáng nay tôi không ngừng nghĩ đến chuyện đó. Nó khiến tôi nhớ lại rất nhiều kỉ niệm.
– Kỉ niệm nào?
– Robert Quinn quan tâm rất sát cuộc điều tra. Thời kì đó, tôi thường xuyên tới gặp Jenny ăn trưa vào các ngày Chủ nhật. Ông ấy không ngừng hỏi han tôi về việc điều tra.
– Tôi cứ tưởng chỉ có vợ của ông ta mới quan tâm tới chuyện đó?
– Tại bàn ăn thì đúng là thế, nhưng ngay khi tôi vào nhà, ông ấy đã mời tôi bia và chúng tôi ngồi ngoài sân, ông ấy hỏi tôi đủ điều. Các anh có đối tượng tình nghi nào không? Các anh có hướng điều tra nào không? Sau bữa ăn, ông ấy tiễn tôi ra ô tô và lại tiếp tục nói chuyện. Tôi rất khó lảng tránh ông ấy.
– Có phải anh đang muốn nói với tôi rằng…
– Tôi không muốn nói gì cả, nhưng…
– Nhưng gì?
Travis lục tìm trong túi áo vét, lấy ra một tấm ảnh.
– Tôi thấy cái này sáng nay trong cuốn album gia đình mà Jenny giữ ở nhà.
Bức ảnh chụp Robert Quinn đứng cạnh chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen, trước tiệm Clark’s. Phía sau lưng, có dòng chữ: Aurora, tháng Tám năm 1975
– Điều này nghĩa là gì? Gahalowood hỏi.
– Tôi cũng hỏi Jenny. Cô ấy cho biết là hè năm đó, bố cô ấy muốn mua xe ô tô mới, nhưng ông ấy không chắc muốn mua loại nào. Ông ấy tới các công ty kinh doanh xe trong vùng để thử xe và cứ mỗi cuối tuần, ông ấy lại lấy thử một loại khác.
– Trong đó có chiếc Monte Carlo màu đen? Gahalowood hỏi.
– Trong đó có chiếc Monte Carlo màu đen, Travis khẳng định lại.
– Anh muốn nói rằng ngày mà Nola biến mất, có khả năng Robert Quinn đã lái chiếc ô tô này?
– Đúng vậy.
Gahalowood đập tay lên trán và đề nghị được giữ bức ảnh.
– Travis, tôi nói tiếp, chúng tôi cần nói chuyện với Tamara và Jenny. Họ ở nhà chứ?
– Tất nhiên rồi, các anh vào đi, họ ở trong phòng khách.
Tamara và Jenny đang ngồi bó gối trên tràng kỉ. Chúng tôi ngồi đó suốt cả tiếng đồng hồ ép họ nói, nhưng cả hai choáng tới mức không có khả năng suy nghĩ minh mẫn. Rốt cuộc, vừa khóc nức nở, Tamara vừa gắng kể lại chi tiết buổi tối hôm trước. Bà và ông Robert ăn tối sớm, sau đó cùng nhau xem tivi.
– Bà có nhận thấy điều gì kì lạ trong cách cư xử của chồng bà không? Gahalowood hỏi.
– Không… à mà có, ông ấy dứt khoát muốn tôi uống trà. Tôi thì không muốn nhưng ông ấy nhắc lại, “uống đi, Bibichette, uống đi. Trà này là một loại có lợi tiểu rất tốt cho bà”. Rốt cuộc thì tôi uống cốc nước chết tiệt ấy. Và rồi tôi thiếp ngủ trên ghế dài.
– Lúc đó là mấy giờ?
– Tôi nghĩ chắc khoảng 23 giờ.
– Thế sau đó?
– Sau đó tôi hoàn toàn không biết gì hết. Tôi ngủ say như chết. Khi tôi tỉnh dậy đã 7 giờ rưỡi sáng. Tôi vẫn còn nằm ngủ trên ghế dài khi cảnh sát đập cửa.
– Bà Quinn, có phải chính xác chồng bà có ý định mua một chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen không?
– Tôi… tôi không biết nữa… Vâng… Có thể… Nhưng… Các anh nghĩ rằng ông ấy có thể làm điều xấu cho đứa bé gái kia ư? Chính là ông ấy ư?
Lúc đó, bà ta vội vàng ra nhà vệ sinh nôn thóc nôn tháo.
Cuộc nói chuyện không mang lại điều gì. Chúng tôi ra về không thu được bất kì cái gì mới; thời gian đang chống lại chúng tôi. Trong ô tô, tôi gợi ý Gahalowood cho Robert xem tấm ảnh chụp với chiếc Monte Carlo màu đen, đó là một bằng chứng khá mạnh.
– Chẳng để làm gì, viên trung sĩ trả lời tôi. Roth biết Lansdane đang ép chúng ta bỏ cuộc hẳn là đã khuyên ông Quinn đùa bỡn với thời gian. Ông ta sẽ không nói đâu. Chúng ta sẽ thua cuộc. Ngày mai, 17 giờ, phải đóng cuộc điều tra, ông bạn Barnaski của anh sẽ xuất hiện trên truyền hình trước cả nước. Robert Quinn được trả tự do và chúng ta sẽ là một trận cười cho cả nước Mỹ.
– Trừ trường hợp…
– Trừ trường hợp có điều thần kì xảy ra, nhà văn ạ. Trừ trường hợp chúng ta hiểu được đêm hôm qua, ông Quinn làm trò gì mà đi về nhà vội vã thế. Vợ ông ấy bảo bà ta thiếp ngủ lúc 11 giờ. Ông ấy bị bắt lúc nửa đêm. Vậy là có một tiếng đồng hồ trôi qua. Ít ra, chúng ta biết được ông ấy vẫn chỉ ở trong vùng. Nhưng ở đâu?
Gahalowood chỉ thấy còn một việc phải làm, đó là quay trở lại chỗ Robert Quinn bị bắt, cố gắng dựng lại sự việc. Thậm chí, anh ta còn tự cho phép bắt viên cảnh sát Forsyth phải tới hiện trường đúng ngày anh ta đang nghỉ phép. Một giờ sau, chúng tôi gặp Forsyth ở đoạn đường ra khỏi địa phận Aurora. Anh ta dẫn chúng tôi đến chỗ chặn xe ông Robert.
– Đúng ở chỗ này, anh ta nói với tôi.
– Đoạn đường thẳng, có nhiều bụi rậm, chúng tôi không thế tiến thêm được chút nào.
– Chính xác mọi chuyện xảy ra thế nào? Gahalowood hỏi.
– Tôi đang đi từ Montburry tới. Tôi đi tuần tra như thường lệ. Bỗng nhiên trước tôi có một chiếc ô tô lao xuống như điên.
– Lao xuống như điên nghĩa là thế nào?
– Vì chỗ ngã tư trên kia cao hơn khoảng năm đến sáu mét.
– Ngã tư nào?
– Không biết nói với các anh chính xác là giao cắt với đường nào, nhưng là ngã tư thì chắc chắn, có một điểm “Dừng lại”. Tôi biết đó là điểm “Dừng lại” vì đây là điểm dừng lại duy nhất trên đoạn đường này.
– Điểm dừng lại ở kia đúng không? Gahalowood hỏi tiếp.
– Đúng rồi, Forsyth khẳng định.
– Bất chợt, tôi thấy đầu óc mình hỗn độn. Tôi kêu lên:
– Ồ, đó là con đường ra hồ!
– Gì, hồ nào? Gahalowood nói.
– Ngã tư đó chính là điểm giao cắt với đường dẫn ra hồ Montburry.
Chúng tôi leo lên tới tận ngã tư rồi rẽ vào đường dẫn ra hồ. Đi tiếp một trăm mét, chúng tôi tới chỗ đậu xe. Bờ hồ trong tình trạng thảm hại; những trận mưa rào mùa thu đã cày xới khiến khu vực này biến thành bùn nhão.
* * *
Thứ Ba ngày 11 tháng Mười một năm 2008, 8 giờ.
Một đoàn xe cảnh sát đã tới bãi đỗ bên hồ. Gahalowood và tôi đã đợi được một lúc trong xe ô tô. Khi nhìn những chiếc xe chở thợ lặn của cảnh sát, tôi hỏi Gahalowood:
– Anh có chắc mình đáng làm như thế không, trung sĩ?
– Không. Nhưng chúng ta không có lựa chọn khác.
Đây là quân bài cuối cùng, quân bài cuối ván của chúng tôi. Chắc chắn Robert Quinn đã tới đây. Ông ta đã phải lội bì bõm trong bùn để đến được bờ nước, ông ấy tới đây vứt cái gì đó xuống hồ. Ít nhất đó là giả thuyết của chúng tôi.
Chúng tôi ra khỏi xe ô tô, đi lại phía đội thợ lặn đang chuẩn bị. Đội trưởng đội lặn đang phát lệnh, sau đó ông quay sang nói với Gahalowood.
– Chúng ta phải tìm cái gì, thưa trung sĩ? Ông ta hỏi.
– Tìm tất cả. Tìm bất kì cái gì. Tài liệu, hay vũ khí chẳng hạn. Tôi không biết. Một cái gì đó liên quan đến vụ án Kellergan.
– Ông có biết cái hồ này là bãi đổ rác không? Nếu như ông có thể nói chính xác hơn một chút…
– Tôi nghĩ điều chúng tôi đang tìm kiếm là quá đủ để lính của ông có thể nhận ra khi họ chạm tay vào. Bản thân tôi cũng chưa biết nó là cái gì.
– Theo ông nên tìm ở mực nào của hồ?
– Ngay gần bờ. Cứ nói là khoảng cách một tầm tay ném từ bờ. Tôi ưu tiên cho đoạn đối diện bên kia hồ. Kẻ tình nghi của chúng tôi người ngợm đầy bùn, ông ta bị xước ở mặt, chắc bị một cành cây thấp cào vào. Vậy chắc ông ta muốn giấu cái vật đấy ở chỗ không có ai muốn đến tìm. Tôi nghĩ ông ta đã đi sang phía bờ bên kia, nơi bị bụi cây và cây gai bao bọc.
Cuộc tìm kiếm bắt đầu. Chúng tôi đứng đợi trên bờ, gần bãi đỗ xe và quan sát những người thợ lặn đang biến mất dưới làn nước. Trời lạnh thấu tim gan. Một tiếng đồng hồ đầu tiên đã trôi qua mà vẫn chưa có kết quả gì. Chúng tôi ngồi ngay bên cạnh đội trưởng đội lặn, nghe hết những cuộc đàm thoại hiếm hoi.
9 giờ 30, Lansdane gọi điện cho Gahalowood, chỉnh cho trung sĩ một trận. Ông ta hét to tới mức mà tôi cũng có thể nghe được.
– Không đúng như thế chứ, Perry!
– Không đúng gì cơ, sếp?
– Anh đã huy động cả đội lính lặn à?
– Vâng, thưa sếp.
– Anh hoàn toàn bị mất trí rồi. Anh đang tự nướng anh đấy hiểu không. Tôi có thể đình chỉ anh ngay lập tức vì kiểu sáng kiến như thế này! Tôi tổ chức họp báo lúc 17 giờ. Anh phải có mặt. Chính anh sẽ phải tuyên bố cuộc điều tra kết thúc ở đây. Anh phải tự thu xếp với cánh nhà báo. Tôi không che mông che đít cho anh nữa đâu, Perry! Tôi ngấy đến tận cổ rồi!
– Được ạ, thưa sếp!
Ông ta tắt máy và chúng tôi ngồi trong yên lặng.
Một giờ nữa trôi qua; cuộc tìm kiếm vẫn chưa mang lại kết quả gì. Mặc dù rất lạnh, Gahalowood và tôi vẫn không rời vị trí quan sát. Rốt cuộc tôi nói:
– Trung sĩ này, nếu như…
– Nhà văn, xin anh yên lặng nào. Đừng nói nữa. Tôi hoàn toàn không muốn nghe những câu hỏi vớ vẩn với cả những nghi ngờ của anh.
Chúng tôi lại tiếp tục chờ đợi. Bất chợt, điện đàm của đội trưởng đội lặn phát ra những tín hiệu bất thường. Có điều gì đó xảy ra. Những người thợ lặn ngoi lên khỏi mặt nước; cả đội có vẻ vô cùng náo loạn, tất cả mọi người đổ xô lại gần bờ.
– Có chuyện gì xảy ra vậy? Gahalowood hỏi đội trưởng đội lặn.
– Họ đã tìm thấy! Họ đã tìm thấy!
– Nhưng tìm thấy cái gì?
– Cách bờ khoảng chục mét, những người thợ lặn vừa phát hiện ra một chiếc bình bên trong có một khẩu súng colt 38 và chiếc dây chuyền vàng khắc tên NOLA.
Buổi trưa cùng ngày, ngồi đằng sau chiếc gương không tráng trong phòng thu âm của đồn cảnh sát bang, tôi tham dự buổi tự thú của Robert Quinn, sau khi Gahalowood đặt xuống trước mặt ông ta khẩu súng và chiếc vòng tìm thấy trong hồ.
– Đây là điều ông làm trong đêm trước phải không? Với giọng gần như dịu dàng, Gahalowood hỏi. Ông muốn phi tang những bằng chứng buộc tội quan trọng.
– Làm… làm thế nào mà các ông tìm thấy được?
– Ván bài đã xong, ông Quinn. Ván bài của ông đã xong. Chiếc Monte Carlo màu đen chính là ông lái đúng không? Xe lái thử, không đăng kí, không nhận diện được bất kì chỗ nào. Không ai điều tra tới tận ông nếu như ông không có ý định ngu ngốc là chụp ảnh với nó.
– Tôi… tôi…
– Tại sao hả? Tại sao ông lại giết đứa bé gái đó? Và cả người phụ nữ đáng thương kia?
– Tôi không biết. Tôi nghĩ tôi không còn là tôi nữa. Suy cho cùng, đó là một tai nạn.
– Chuyện như thế nào?
– Nola đang đi bộ trên vệ đường, tôi bảo cô ấy lên xe và chở giúp một đoạn. Cô ấy đồng ý, lên xe… Và rồi… Tôi cảm thấy cô đơn. Tôi muốn vuốt ve mái tóc cô ấy một chút… Cô ấy bỏ chạy vào rừng. Tôi phải bắt cô ấy lại, để cô ấy không được nói với ai. Rồi cô ấy chạy vào nhà bà Deborah Cooper. Tôi buộc phải hành động. Nếu không họ sẽ khai tôi ra… Đó là… Đó là những giây phút điên dại.
Khi ra khỏi phòng thu âm, Gahalowood điện thoại cho Travis để báo Robert Quinn đã kí vào bản nhận tội hoàn chỉnh.
– Sẽ có họp báo lúc 17 giờ, anh ta nói với Travis. Tôi không muốn ông phải biết tin qua truyền hình.
– Cảm ơn trung sĩ. Tôi… Tôi phải nói gì với vợ tôi?
– Tôi không biết. Nhưng báo trước cô ấy ngay. Tin tức truyền thông có hậu quả như trái bom.
– Tôi sẽ làm.
– Sếp Dawn, ông có thể tới Concord để làm rõ thêm một số chi tiết về Robert Quinn được không? Tôi không muốn làm điều này với vợ và mẹ vợ của ông.
– Tất nhiên rồi. Hiện tôi đang trong giờ làm việc, đang phải giải quyết một vụ tai nạn giao thông. Rồi tôi cũng cần phải nói chuyện với Jenny. Tốt nhất là tôi sẽ đến tối nay hoặc ngày mai.
– Cứ bình tĩnh tới vào ngày mai. Bây giờ không còn việc gì phải vội. Gahalowood tắt máy, vẻ thanh thản tuyệt vời.
– Thế còn bây giờ? Tôi hỏi.
– Bây giờ, tôi mời anh đi ăn gì đó. Tôi nghĩ chúng ta xứng đáng được như vậy.
Chúng tôi ăn trưa trong quán ăn ngay tại đồn cảnh sát. Gahalowood có vẻ suy tư: anh ta không động tới món gì. Anh cầm hồ sơ đặt lên bàn, suốt 15 phút đồng hồ, anh ta ngắm nghía bức ảnh Robert và chiếc Monte Carlo đen. Tôi hỏi:
– Điều gì làm anh suy nghĩ lung vậy, trung sĩ?
– Không có gì. Tôi chỉ thắc mắc tại sao ông Quinn lại có vũ khí trên người… Ông ấy nói với chúng ta là khi đang lái xe ô tô, ông ta bất ngờ gặp Nola trên đường. Nhưng, hoặc là ông ấy có chuẩn bị kĩ từ trước, hoặc là ông ấy bất ngờ gặp Nola, trong trường hợp này thì tôi băn khoăn tại sao ông ta lại có súng trên người, ông ta lấy đâu ra khẩu súng đó?
– Anh nghĩ ông ta tính toán trước tất cả nhưng nói thế để giảm tội ư?
– Có thể là như vậy.
Gahalowood tiếp tục ngắm nghía bức ảnh. Anh ta cầm nó sát tận mặt để nhìn kĩ từng chi tiết. Bất chợt nhận ra điều gì đó, ánh mắt trung sĩ ngay lập tức thay đổi:
– Có chuyện gì vậy, trung sĩ? Tôi hỏi.
– Biển…
Tôi đi sang phía bên kia bàn, cúi xuống cạnh anh ta để nhìn rõ bức ảnh. Anh ta chỉ ngón tay vào thùng đựng báo phía sau, cạnh tiệm Clark’s. Khi nhìn thật kĩ, có thể đọc được dòng chữ ở trên cái biển nhỏ: NIXON TỪ CHỨC
– Richard Nixon từ chức vào tháng Tám năm 1974! Gahalowood kêu lên. Bức ảnh này không thể được chụp vào tháng Tám năm 1975. Vậy thì ai là người viết ngày tháng sai vào đằng sau bức ảnh?
– Tôi không biết. Nhưng như vậy có nghĩa Robert Quinn nói dối chúng ta. Ông ta không giết ai cả.
Gahalowood nhảy ra khỏi ghế, vội vàng leo lên cầu thang, bốn bậc một. Tôi chạy đuổi theo dọc hành lang đến tận nơi giam tù nhân. Anh ta yêu cầu gặp Robert Quinn ngay lập tức.
– Ông đang bảo vệ ai hả? Gahalowood hét lên ngay khi nhìn thấy Robert Quinn trong xà lim. Ông không lái thử chiếc xe Monte Carlo màu đen vào tháng Tám năm 1975! Ông đang bảo vệ một người và tôi biết đó là ai! Vợ hay con gái ông?
Robert nhìn vô vọng. Không đứng lên khỏi chiếc ghế nhỏ trải đệm đang ngồi, ông ta thầm thì:
– Jenny. Tôi bảo vệ Jenny.
– Jenny? Gahalowood choáng váng nhắc lại. Chính con gái ông đã…
Gahalowood rút ngay điện thoại ra bấm số.
– Anh gọi ai vậy? Tôi hỏi.
– Travis Dawn. Để ông ta không được báo cho vợ. Nếu biết bố cô ta đã thú tội hết, cô ấy sẽ hoảng sợ, bỏ trốn.
Travis không trả lời điện thoại di động. Vậy nên Gahalowood gọi về số điện thoại ở đồn cảnh sát Aurora đòi nối máy bộ đàm.
– Trung sĩ Gahalowood, cảnh sát bang New Hampshire, anh ta nói với viên cảnh sát trực máy. Tôi cần nói chuyện ngay lập tức với Cảnh sát trưởng Dawn.
– Sếp Dawn à? Phải gọi vào di động cho ông ấy. Ông ấy không trực hôm nay.
– Thế là thế nào? Tôi vừa gọi điện cho ông ta ban nãy, ông ấy còn bảo đang bận vì có một vụ tai nạn giao thông.
– Không thể thế được, thưa trung sĩ. Tôi nhắc lại là ông ấy không trực hôm nay.
Gahalowood dập điện thoại, tái xanh mặt, ngay lập tức ra lệnh tổng báo động.
Travis Dawn và Jenny Dawn bị bắt vài giờ sau tại sân bay Boston Logan, nơi họ đang chuẩn bị lên máy bay đi Caracas.
Khi tôi và Gahalowood rời trụ sở cảnh sát ở Concord thì đã rất muộn. Một đám đông nhà báo đã đợi sẵn chúng tôi ở lối ra liền đổ xô tới. Chúng tôi đi xuyên qua họ, không đưa ra bất kì lời bình luận nào rồi nhào vào trong ô tô của Gahalowood. Anh ta yên lặng chạy xe.
Tôi hỏi:
– Anh đi đâu thế trung sĩ? Tôi không biết. Thế thông thường cảnh sát sẽ làm gì trong những giây phút như thế này?
– Họ đi uống. Thế còn cánh nhà văn?
– Họ cũng đi uống.
Anh ta lái xe tới tận quán bar nằm ở lối ra của Concord. Chúng tôi ngồi tại quầy, gọi rượu mạnh cỡ lớn. Phía sau chúng tôi, tấm biển trên màn hình tivi hiện dòng thông tin: CẢNH SÁT AURORA THÚ NHẬN GIẾT NOLA KELLERGAN