“Hãy học cách yêu lấy những thất bại của mình, Marcus ạ, bởi vì nhờ chúng mà anh nên người. Chính thất bại sẽ làm cho thành công trở nên có ý nghĩa.”
Thời tiết ở Portland, Maine đẹp rạng rỡ hôm chúng tôi đi gặp Sylla Caleb Mitchell, em gái của Luther. Hôm đó là thứ Sáu ngày 18 tháng Bảy năm 2008. Gia đình Mitchell sống trong ngôi nhà duyên dáng ở khu chung cư gần đồi, trên đồi là trung tâm thành phố. Sylla tiếp chúng tôi trong phòng bếp; khi chúng tôi đến, cà phê bắt đầu bốc khói từ hai chiếc tách giống hệt nhau đặt trên bàn, những cuốn album ảnh gia đình xếp thành chồng bên cạnh.
Gahalowood đặt lịch hẹn Sylla từ ngày hôm trước. Trên đường từ Concord tới Portland, Gahalowood kể cho tôi nghe, khi nói chuyện với Sylla trên điện thoại, ông có cảm giác cô ấy đang đợi điện thoại của ông. “Tôi tự giới thiệu tới là cảnh sát, đang điều tra về vụ ám sát Deborah Cooper và Nola Kellergan, muốn gặp cô ấy để đặt vài câu hỏi. Về nguyên tắc thì ai cũng hoảng hốt ngay khi nghe thấy mấy tiếng cảnh sát: họ sẽ hỏi lại có chuyện xảy ra, tại sao lại liên quan tới họ. Thế nhưng Sylla Mitchell chỉ trả lời đơn giản: Ngày mai, cứ đến lúc nào anh muốn, tôi ở nhà. Đúng là chúng ta cần nói chuyện với nhau.”
Trong phòng bếp, cô ngồi đối diện với chúng tôi. Sylla là một phụ nữ đẹp, tầm 50 tuổi, dáng người khỏe khoắn, hiện đại và có hai con. Chồng của cô lúc đó cũng có mặt, đứng phía sau, như thể ông ấy ngại làm phiền.
– Thế nào, tất cả những chuyện này có phải là sự thật không?
– Chuyện này là chuyện gì? Gahalowood hỏi.
– Những chuyện viết trên báo…Những điều kinh hoàng về cô bé tội nghiệp ở Aurora.
– Đúng. Thật ra báo chí có bóp méo sự thật nhưng sự việc thì đúng. Thưa cô Mitchell, hôm qua có vẻ cô không lấy làm ngạc nhiên vì cú điện thoại của tôi.
Cô có vẻ buồn rầu.
– Như tôi đã kể với anh ngày hôm qua trên điện thoại, cô nói, trên báo người ta không để tên rõ ràng nhưng tôi hiểu ES là Elijah Stern, Tài xế của ông ta là Luther. (Cô rút ra một mẩu báo và đọc to như thể cố hiểu rõ thêm những điều còn chưa hiểu.) ES., một trong những người giàu có nhất bang New Hampshire, cử gã tài xế của mình đi đón Nola ở trung tâm thành phố đưa về nhà ông ta ở Concord. Ba mươi ba năm sau, bạn gái của Nola mà thời kì đó mới chỉ là một đứa trẻ, đã kể lại rằng một hôm chính cô đã chứng kiến Nola đi với gã tài xế như thể đi vào chỗ chết. Nhân chứng này đã miêu tả gã tài xế là người đàn ông đáng sợ có thân hình lực sĩ và khuôn mặt méo mó biến dạng. Miêu tả như vậy chỉ có thể là anh trai tôi.
Cô dừng lời và nhìn chúng tôi chằm chằm. Cô đợi câu trả lời. Gahalowood đánh bài ngửa trên bàn:
– Chúng tôi tìm thấy một bức vẽ chân dung Nola Kellergan gần như khỏa thân tại nhà của Elijah Stern. Theo Stern, chính anh trai cô là người vẽ bức tranh đó. Rõ ràng Nola đã chấp nhận làm mẫu vẽ tranh vì tiền. Luther đến đón Nola ở Aurora đưa đến Concord gặp Stern. Chúng tôi không biết rõ điều gì xảy ra ở đó, nhưng hiển nhiên là Luther đã vẽ tranh Nola.
– Anh tôi vẽ nhiều lắm! Sylla thốt lên! Anh ấy rất có năng khiếu, nhẽ ra Luther phải có sự nghiệp tốt đẹp. Có phải…Có phải các anh nghi Luther giết hại Nola?
– Cứ nói thẳng là anh ta nằm trong danh sách những người bị tình nghi, Gahalowood trả lời.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Sylla.
– Anh biết không trung sĩ, tôi còn nhớ ngày Luther chết. Hôm đó là thứ Sáu cuối tháng Chín. Tôi vừa tổ chức tiệc sinh nhật tròn hai mươi mốt tuổi. Chúng tôi nhận được cú điện thoại của cảnh sát, họ bảo rằng Luther đã mất vì tai nạn ô tô. Tôi còn nhớ rõ tiếng chuông điện thoại hôm đó, mẹ tôi nhấc máy. Bên cạnh là cha tôi và tôi. Mẹ tôi trả lời điện thoại, ngay sau đó thì thầm với chúng tôi: cảnh sát gọi. Bà nghe rất chăm chú và nói: OK. Tôi sẽ không bao giờ quên được giây phút đó. Ở đầu dây đằng kia, nhân viên cảnh sát báo tin về cái chết của đứa con trai. Ông ta vừa nói điều gì đó như kiểu Thưa bà, tôi có nhiệm vụ khó khăn là phải báo với bà rằng con trai bà đã qua đời trong một tai nạn ô tô, và mẹ tôi trả lời: OK. Sau đó, bà dập máy, bà nhìn chúng tôi và nói: Nó chết rồi.
– Chuyện gì xảy ra? Gahalowood hỏi.
– Ô tô rơi từ độ cao ba mươi mét từ sườn núi dốc bên bờ Sagamore, bang Massachusetts. Người ta bảo Luther say rượu. Đoạn đường ấy rất ngoằn ngoèo, ban đêm lại không có điện.
– Lúc đó anh ta bao nhiêu tuổi?
– Ba mươi…Anh ấy ba mươi tuổi. Anh trai tôi là người tốt, nhưng… Các anh biết không, tôi rất hài lòng vì các anh tới đây. Tôi nghĩ tôi phải kể cho các anh nghe một chuyện mà nhẽ ra phải kể cách đây ba mươi ba năm rồi mới phải.
Bằng một giọng run rẩy, Sylla kể cho chúng tôi nghe màn kịch xảy ra khoảng ba tuần trước vụ tai nạn. Hôm đó là thứ Bảy ngày 30 tháng Tám năm 1975.
* * *
Ngày 30 tháng Tám năm 1975, Portland, Maine.
Tối hôm đó, gia đình nhà Caleb dự định đi ăn tối tại quán Horse Shoe, quán ăn ưa thích của Sylla để tổ chức lễ sinh nhật của có lần thứ hai mươi mốt. Cô sinh ngày mùng 1 tháng Chín. Jay Caleb, cha cô, đã tạo cho Sylla một bất ngờ thú vị bằng cách đặt phòng ăn riêng tại tầng một; và mời tất cả bạn bè của cô cùng một số người thân, tất cả khoảng 30 người, kể cả Luther.
Gia đình nhà Caleb gồm cha, mẹ, và Sylla, đến tiệm ăn lúc 18 giờ. Tất cả khách mời đã đợi sẵn Sylla trong phòng ăn, nồng nhiệt chúc mừng khi cô bước vào. Bữa tiệc bắt đầu: có cả âm nhạc và rượu champagne. Luther vẫn chưa tới. Mới đầu, người cha nghĩ chắc trục trặc trên đường đi. Lúc 19 giờ rưỡi, bữa chính đã được dọn ra mà con trai ông vẫn chưa có mặt. Mặc dù thông thường anh ta không có thói quen đến trễ. Jay bắt đầu lo lắng. Ông cố gắng gọi điện cho Luther theo số điện thoại cố định trong phòng riêng của Caleb tại nhà Stern. nhưng không có ai nhấc máy.
Luther không có mặt vào bữa tối, rồi cả lúc ăn bánh ga tô, đến khi màn khiêu vũ bắt đầu anh ta cũng vẫn chưa tới. Một giờ sáng, gia đình Caleb trở về nhà trong nỗi lo lắng và im lặng. Không thể có chuyện gì khiến Luther vắng mặt trong bữa sinh nhật em gái mình. Khi về đến nhà Jay bật ngay đài phát thanh trong phòng khách. Đài đưa tin về một vụ việc có cảnh sát can thiệp ở Aurora, tiếp theo là vụ một bé gái mười lăm tuổi mất tích. Aurora là một địa danh quen thuộc với mọi người. Luther nói anh ta thường xuyên tới đó để chăm sóc những bụi hoa hồng trong một dinh cơ sang trọng nằm bên bờ biển của Elijah Stern. Jay Caleb nghĩ đó chỉ là một sự trùng hợp. Ông chăm chú lắng nghe cho tới cuối bản tin, sau đó ông còn nghe tin từ nhiều kênh phát sóng khác để xem có vụ tai nạn giao thông nào xảy ra hay không; nhưng không hề có tin tức gì kiểu như vậy xảy ra trong vùng. Ông lo lắng thức gần như cả đêm, do dự không biết có nên báo cảnh sát hay không; ở nhà đợi hay đánh xe đi tìm tận Concord. Rốt cuộc ông thiếp đi trên chiếc tràng kỉ trong phòng khách.
Sáng sớm hôm sau, vẫn không có tin tức gì, ông gọi điện thoại cho Elijah Stern để hỏi. “Luther á?” Stern trả lời. “Cậu ấy không có đây. Cây ấy xin nghỉ phép mà. Cậu ấy không nói cho ông biết à?” Toàn bộ câu chuyện thật kì lạ; tại sao Luther bỏ đi mà không báo cho gia đình? Rối trí và không thể ngồi chờ hơn được nữa, Jay Caleb quyết định lao ra đường tìm con trai.
* * *
Nhớ lại thời kì đó, Sylla Mitchell vẫn còn thấy run rẩy. Cô bất chợt đứng lên pha tiếp cà phê.
– Ngày hôm đó, cô nói với chúng tôi, trong khi cha tôi đến Concord, mẹ tôi thì ở nhà vì biết đâu Luther trở về, còn tôi thì đi chơi cả ngày với bạn. Khi tôi trở về nhà thì trời đã tối muộn. Bố mẹ tôi đang ngồi trong phòng khách nói chuyện, tôi nghe thấy tiếng cha nói với mẹ tôi: Tôi nghĩ Luther đã làm chuyện vô cùng ngu ngốc. Tôi hỏi có chuyện gì xảy ra thì cha tôi ra lệnh không được hở ra với bất kì ai là Luther đã biến mất, nhất là với cảnh sát. Cha tôi bảo chính ông sẽ có trách nhiệm tìm anh ấy về. Cha tôi uổng công vô ích tìm suốt ba tuần lễ. Cho đến tận khi xảy ra tai nạn.
Cô nấc lên nghẹn ngào.
– Chuyện gì xảy ra vậy, cô Mitchell? Gahalowood dịu dàng hỏi. Tại sao cha cô lại nghĩ Luther đã làm một chuyện hết sức tồi tệ? Tại sao ông ấy lại không gọi cảnh sát?
– Rất là phức tạp, trung sĩ ạ. Mọi chuyện hết sức phức tạp.
Cô mở cuốn album ảnh ra và kể cho chúng tôi nghe về gia đình Caleb: Jay, một người cha hết mực dịu dàng; người mẹ, Nadia, cựu hoa hậu của xứ Maine, người dạy cho hai đứa con sở thích thẩm mĩ. Luther là anh cả, lớn hơn cô chín tuổi. Cả hai đều sinh ra ở Portland. Cô cho chúng tôi xem những bức ảnh từ thời trẻ con. Ngôi nhà của gia đình, những kì nghỉ ở Colorado, khu nhà kho mênh mông trong công ty của người cha, nơi Luther và cô trải qua nhiều kì nghỉ hè. Một loạt ảnh chụp gia đình khi còn ở Yosemite năm 1963. Luther lúc đó mười tám tuổi, một thanh niên điển trai, thanh mảnh và lịch lãm. Sau đó là một loạt ảnh vào mùa thu năm 1974: những năm tuổi hai mươi của Sylla. Các nhân vật đều già đi. Jay, người cha mà cả gia đình tự hào bây giờ đã xấp xỉ sáu mươi. Còn bà mẹ đã có những nếp nhăn trên mặt. Luther gần ba mươi tuổi: gương mặt anh ta hoàn toàn biến dạng. Sylla ngắm nghía rất lâu trang album cuối cùng.
– Trước, gia đình chúng tôi đẹp tuyệt, cô nói. Trước, chúng tôi hạnh phúc biết mấy.
– Trước cái gì? Gahalowood hỏi.
Cô nhìn anh ta như thể đó là điều hiển nhiên.
– Trước vụ tấn công.
– Vụ tấn công? Gahalowood nhắc lại. Tôi không hề biết chuyện đó
Sylla đặt hai tấm ảnh của anh trai mình cạnh nhau.
– Chuyện đó xảy ra vào mùa thu sau khi chúng tôi đi nghỉ ở Yosemite về. Hãy nhìn tấm ảnh này… Nhìn này, anh ấy quá đẹp trai. Các anh biết không, Luther là thanh niên rất đặc biệt. Anh ấy yêu nghệ thuật, có năng khiếu đặc biệt về hội họa. Lúc đó anh ấy mới học xong cấp ba, và được nhận vào trường Nghệ thuật của Portland. Ai cũng bảo anh ấy sẽ trở thành danh họa nổi tiếng, anh ấy có tài. Anh ấy là một thanh niên hạnh phúc. Nhưng đúng lúc đó xảy ra chiến tranh ở Việt Nam và anh ấy phải đi quân dịch. Quân đội vừa gọi anh ấy. Luther bảo rằng khi trở về, anh ấy sẽ công tác trong lĩnh vực nghệ thuật và sẽ cưới vợ. Anh ấy có vị hôn thê rồi. Chị ấy tên là Eleanore Smith, học cùng trường anh ấy hồi cấp ba. Tôi đã nói đấy, trước buổi tối tháng Chín năm 1964 , anh ấy đã là một thanh niên hạnh phúc.
– Tối hôm đó, có chuyện gì xảy ra?
– Trung sĩ đã bao giờ nghe nói về một băng đảng tên là Field Goals[1] chưa?
– Băng đảng Field Goals à? Không, chưa bao giờ.
– Đó là tên do cảnh sát đặt cho nhóm côn đồ hoành hành trong vùng vào thời kì đó.
* * *
Tháng Chín năm 1964
Lúc đó khoảng 22 giờ. Luther ở nhà Eleanore suốt cả buổi tối và đang đi bộ về nhà. Ngày hôm sau anh sẽ phải lên đường đi quân dịch. Eleanore và anh vừa mới quyết định sẽ cưới nhau ngay khi anh trở về: họ thề sẽ chung thủy với nhau mãi mãi và làm tình với nhau lần đầu tiên trên chiếc giường trẻ con của Eleanore, trong khi đó mẹ của Eleanore đang làm bánh ngọt cho cả hai trong bếp.
Khi Luther ra khỏi ngôi nhà của gia đình Smith, anh còn ngoái lại nhiều lần. Dưới cánh cổng, nhờ ánh sáng của những ngọn đèn, anh còn thấy Eleanore vừa khóc nức nở vừa giơ tay vẫy. Anh đi dọc theo phố Lincoln: vào giờ đó, con phố này rất tối và ít người đi lại, nhưng lại là con đường ngắn nhất để về nhà. Anh phải đi bộ ba dặm. Một chiếc ô tô vượt qua anh, ánh sáng của đèn pha rọi thẳng con đường cả quãng dài phía trước. Sau đó, chiếc ô tô thứ hai lao tới phía anh với tốc độ kinh khủng. Những người trên xe rõ ràng là rất kích động thò đầu qua cửa hét lên để làm anh hoảng sợ. Luther không phản ứng gì. Chiếc ô tô đột ngột dừng lại giữa đường, trước anh độ chục mét. Anh tiếp tục bước, còn có thể làm gì khác được nữa? Có nên đi sang phía bên kia đường hay không? Khi đi qua chiếc ô tô, tên lái xe hỏi anh:
– Ê, mày là dân ở đây hả?
– Đúng vậy, Luther trả lời.
Hắn ném lon bia vào mặt anh.
– Đàn ông xứ Maine là bọn mất dạy! Tên lái xe rống lên.
Cả hội ngồi trên xe la hét. Tất cả có tám thằng, nhưng trong bóng tối, Luther không nhìn rõ mặt bọn chúng. Anh đoán chúng còn trẻ, khoảng tuổi từ hai lăm đến ba mươi, say rượu và rất hung tợn. Anh thấy sợ và tiếp tục đi, tim đập thình thịch. Anh không phải là kẻ hiếu chiến, anh không muốn có chuyện rắc rối.
– Ê, tên lái xe tiếp tục gây gổ. Mày đi đâu thế thằng con mất dạy?
Luther không trả lời, rảo bước nhanh hơn.
– Quay lại đây! Quay lại đây, bọn tao sẽ cho mày biết bọn tao thuần hóa lũ mất dạy như mày thế nào.
Luther nghe thấy tiếng của ô tô mở ra và tên lái xe kêu lên: “Chúng mày ơi, cuộc săn đuổi thằng mất dạy bắt đầu! 100 đô la cho đứa nào bắt được nó”. Ngay lập tức, Luther bỏ chạy: anh hi vọng sẽ có ô tô đi tới. Nhưng không có ai đến cứu anh cả. Một thằng đã tóm được Luther, đấy anh ngã xuống đất rồi hét lên với đồng bọn: “Tao tóm được nó rồi! Tao tóm được nó rồi! 100 đô la là của tao!” Cả hội nhảy vào giẫm đạp lên Luther. Anh nằm chết bẹp dưới đất, một đứa trong hội tấn công hét to: “Ai muốn chơi đá bóng nào? Chúng mày ơi, bắt đầu trò field goals thôi”. Những tên khác phấn khích hò hét, chúng lần lượt hết đứa này đến đứa khác sút thẳng vào mặt Luther, hung hãn chưa từng thấy, cứ như thể sút bóng ghi bàn. Khi chơi chán, chúng bỏ mặc Luther nằm chết ngất bên lề đường. 45 phút sau, Luther được một người đi xe máy phát hiện và đưa vào viện cấp cứu.
* * *
– Sau mấy ngày nằm liệt bất tỉnh, Luther tỉnh dậy nhưng toàn bộ khuôn mặt hoàn toàn vỡ nát, Sylla giải thích cho chúng tôi. Gia đình tôi đã cho tiến hành liên tiếp nhiều cuộc giải phẫu, nhưng không thể trả lại cho anh ấy gương mặt như trước nữa. Anh ấy nằm viện hai tháng liền. Khi ra viện, Luther phải sống với bộ mặt vẹo vọ và nói năng rất khó khăn. Tất nhiên là không còn chuyện phải đi Việt Nam, nhưng anh ấy cũng chẳng còn làm được bất kì việc gì khác. Anh ấy ngồi bó gối cả ngày trong nhà, không vẽ nữa, cũng không còn dự định kế hoạch gì nữa. Sáu tháng sau, Eleanore hủy hôn ước rồi bỏ đi khỏi Portland. Ai trách chị ấy được chứ? Lúc đó, chị ấy mới có mười tám tuổi, hoàn toàn không muốn hi sinh cả đời để chăm sóc Luther, anh ấy đã hóa thành chiếc bóng kéo lê cuộc tồn tại đau đớn của mình. Anh ấy không còn là chính mình nữa.
– Thế còn những kẻ tấn công thì sao? Gahalowood hỏi.
– Người ta không tìm thấy chúng. Băng đảng này đã hoành hành nhiều lần trong vùng rồi. Mỗi lần, chúng rất hỉ hả chơi những trận field goals. Nhưng trường hợp Luther là trận tấn công tai ác nhất của chúng: chúng suýt giết chết anh ấy. Tất cả báo chí đều nói đến chúng, cảnh sát làm rất căng. Nhưng sau vụ Luther thì không thấy chúng xuất hiện nữa. Hẳn chúng nó sợ bị bắt.
– Sau đó chuyện gì xảy ra với anh trai cô?
– Trong suốt hai năm tiếp theo, Luther chỉ ám ở nhà. Anh ấy chẳng khác gì một bóng ma. Anh ấy không làm gì hết. Cha tôi cố tình ở lại trong nhà kho của ông thật muộn, còn mẹ tôi thì tìm cách đi đâu đó suốt ngày bên ngoài. Hai năm không thể chịu đựng nổi. Sau đó, một ngày vào năm 1966, có người đã đến bấm chuông cửa…
* * *
Năm 1966
Anh do dự trước khi ra mở cửa: anh thấy rất khó chịu khi có người nhìn vào mình. Nhưng anh là người duy nhất ở nhà, mà có thể là có việc quan trọng. Anh mở cửa, trước mặt anh là người đàn ông chừng ba mươi tuổi, vẻ rất lịch lãm.
– Xin chào, người đàn ông đó nói. Tôi rất xin lỗi vì đến bấm chuông đường đột như vậy, nhưng tôi bị hỏng xe cách đây năm mươi mét. Biết đâu anh am hiểu đôi chút về cơ khí?
– Phũng phòn phùy, Luther trả lời.
– Không có gì nghiêm trọng lắm, chỉ là thủng lốp. Nhưng tôi không làm sao vặn được con ốc.
Luther đồng ý đi xem tình hình. Chiếc ô tô có kiểu dáng cực kì sang trọng đang đậu ở bên vệ đường, cách nhà Luther khoảng một trăm mét, Một cái đinh đâm thẳng vào lốp trước. Con ốc khô dầu cứng lại vẫn không xoay chuyển; tuy nhiên rốt cuộc Luther cũng mở được nó và thay được lốp.
– Tốt quả, thật đáng khâm phục, người đàn ông nói. Thật may vì gặp được cậu. Cậu làm nghề gì? Thợ cơ khí à?
– Phông phàm gì cả. Phước phôi hay vẽ. Nhưng rồi phôi gặp tai nạn.
– Thế cậu kiếm sống thế nào?
– Phôi không phàm gì cả.
Người đàn ông nhìn Luther và chia tay ra.
– Tôi tên là Elijah Stern. Cảm ơn cậu. Tôi mắc nợ cậu rồi đấy.
– Phôi phên là Luther Caleb.
– Rất vui được gặp Luther.
Họ nhìn thẳng mặt nhau giây lát. Rốt cuộc Stern nói ra câu hỏi mà anh ta vô cùng tò mò muốn hỏi kể từ khi thấy Luther mở cửa.
– Mặt của cậu bị sao vậy? Anh hỏi.
– Anh có nghe nói đến băng đảng field goals bao giờ chưa?
– Chưa.
– Chúng là một bọn chuyên đi tấn công người khác cho vui. Chúng đá vào đầu nạn nhân chẳng khác gì người ta sút vào một quả bóng.
– Ôi, kinh khủng quá… Tôi rất tiếc.
Luther nhún vai, vẻ cam chịu số phận.
– Cậu không được để chúng làm như thế! Stern kêu lên giọng thân mật. Nếu đời hạ cậu sát đất, thì cậu phải trả thù nó đi! Thế cậu có muốn có nghề nghiệp ổn định không? Tôi đang tìm người trông coi mấy cái xe ô tô và làm tài xế cho tôi. Cậu làm tôi rất hài lòng. Nếu như cậu thấy thích công việc đó thì tôi sẵn sàng nhận cậu.
Một tuần sau, Luther chuyển tới Concord, cùng với đội ngũ những người làm công của Luther ở luôn trong dinh thự bao la rộng lớn của gia đình Stern.
* * *
Sylla cho rằng cuộc gặp gỡ với Stern rất có ích cho anh trai của mình
– Nhờ có Stern, Luther đã trở thành một con người, cô nói với chúng tôi. Anh ấy có công ăn việc làm, có lương hàng tháng. Cuộc sống của anh ấy lại trở nên có ý nghĩa. Đặc biệt là anh ấy cầm bút vẽ trở lại. Stern và anh ấy rất hợp nhau: anh ấy lái xe cho ông ta, đồng thời cũng còn là người bạn bạn tâm giao của ông ta. Stern lúc đó vừa kế thừa sự nghiệp của cha; ông ta sống một mình trong một cơ ngơi quá rộng lớn. Tôi cho rằng ông ta rất vui được bầu bạn với Luther. Quan hệ của họ rất khăng khít chặt chẽ. Luther làm việc suốt cho ông ấy chín năm liên tục, cho đến tận khi chết.
– Thưa cô Mitchell, Gahalowood hỏi. Quan hệ của cô với anh trai như thế nào?
Cô mỉm cười:
– Anh ấy là một người thật đặc biệt. Tính cách anh ấy rất dịu dàng. Anh ấy yêu hoa, yêu nghệ thuật. Nhẽ ra anh ấy không phải kết thúc cuộc đời như tài xế lái xe limousine. Ý tôi không muốn nói xấu gì cánh tài xế cả, nhưng Luth là người không tầm thường chút nào! Anh ấy thường về ngày Chủ nhật ăn trưa ở nhà. Buổi sáng về đến nơi, anh ấy ở với chúng tôi cả ngày, buổi tối lại quay về Concord. Tôi rất thích những ngày Chủ nhật ấy, nhất là anh ấy lại vẽ trở lại, phòng riêng của anh ấy được chuyển thành xưởng vẽ. Anh ấy thật sự rất tài năng. Ngay khi anh bắt tay vào vẽ, thì ở anh tỏa ra một vẻ đẹp thật điên rồ. Tôi ngồi trên ghế tựa đằng sau anh và xem anh làm. Tôi nhìn những nét vẽ mới đầu rất hỗn loạn, nhưng rồi anh bất ngờ phối hợp lại với nhau tạo thành một hiện thực điên rồ. Mới đầu, cứ tưởng anh ấy đang làm gì linh tinh, rồi sau đó một hình ảnh hiện ra bất chợt giữa những đường nét đó, cho đến khi mỗi một đường nét phác ra đều có ý nghĩa. Đó là giây phút tuyệt đối phi thường. Tôi bảo anh ấy rằng anh ấy phải tiếp tục vẽ, phải nghĩ đến nghệ thuật, phải cho tổ chức trưng bày tranh do anh ấy vẽ. Nhưng anh ấy không muốn vì khuôn mặt, vì giọng nói của anh ấy. Vì tất cả. Trước khi xảy ra vụ tấn công, anh ấy bảo anh ấy vẽ bởi vì điều đó tồn tại trong chính con người anh ấy. Nhưng khi anh ấy rốt cuộc vẽ trở lại, anh ấy bảo anh ấy vẽ để cảm thấy đỡ cô đơn.
– Có thể cho chúng tôi xem vài bức tranh do anh ấy vẽ được không? Gahalowood hỏi.
– Vâng, tất nhiên rồi. Cha tôi đã tập hợp tất cả những bức vẽ để ở Portland và những bức vẽ trong phòng của Luther tại nhà Stern thành một bộ sưu tập. Cha tôi bảo, một ngày nào đó, ông sẽ mang chúng cho bảo tàng, có thể sẽ thành nổi tiếng. Nhưng rồi ông chỉ dồn những kỉ niệm đó cất vào hòm gỗ. Sau đó, kể từ khi bố mẹ tôi qua đời, tôi cất chúng ở nhà tôi.
Sylla dẫn chúng tôi xuống tầng hầm, ở đó có hẳn một phòng chứa đầy những hòm gỗ lớn. Nhiều bức tranh cỡ lớn còn thò ra cả ngoài, trong khi đó những bức phác thảo và những bức vẽ dở còn chồng chất trên giá vé. Số lượng thật đáng kinh ngạc.
– Ở đây thật hỗn độn, cô tỏ ý xin lỗi. Những đóng kỉ niệm hổ lốn. Tôi không dám vứt bất kì thứ gì.
Khi lục xem các bức tranh, Gahalowood phát hiện ra bức vẽ một cô gái tóc vàng.
– Đó là Eleanore, Sylla giải thích. Những bức này được vẽ trước khi xảy ra vụ tấn công. Anh ấy rất thích vẽ người yêu. Anh ấy bảo có thể vẽ cô ấy suốt đời.
Eleanore là cô gái tóc vàng xinh đẹp. Điều bí hiểm nằm ở Eleanore rất giống Nola. Có rất nhiều bức vẽ chân dung của các cô gái khác nữa, tất cả đều tóc vàng; ngày tháng để trên tranh đều là những năm sau khi bị tấn công.
– Những người phụ nữ được vẽ trong những bức tranh này là ai vậy? Gahalowood hỏi.
– Tôi không biết, Sylla trả lời. Hẳn là từ trí tưởng tượng của Luther.
Đúng lúc đó, chúng tôi phát hiện ra cả một loạt tranh được vẽ bằng bút than. Trong số đó, tôi phát hiện có bức vẽ phía bên trong của tiệm Clark’s với một cô gái đẹp mà buồn đứng tại quầy. Cô gái trong tranh giống Jenny một cách kinh ngạc, nhưng tôi cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Cho đến tận khi lật phía sau bức vẽ thì tôi mới thấy chú thích: Jenny Quinn, 1974. Vậy nên tôi hỏi:
– Dường như anh trai cô có ám ảnh vẽ toàn phụ nữ tóc vàng, tại sao vậy?
– Tôi không biết, Sylla nói. Thực sự tôi không biết.
Gahalowood nhìn thẳng vào mắt Sylla, vừa tỏ thái độ trầm trọng, vừa tỏ vẻ dịu dàng, nói:
– Thưa cô Mitchell, bây giờ đã tới lúc cần nói cho chúng tôi biết tại sao tối ngày 31 tháng Tám năm 1975 , cha của cô lại nói ông ấy nghĩ Luther đã làm “chuyện vô cùng ngu ngốc”.
Cô gật đầu.
* * *
Ngày 31 tháng Tám năm 1975
9 giờ sáng, khi Jay Caleb dập điện thoại, ông đã hiểu rằng có chuyện gì đó không hay xảy ra. Elijah Stern bảo với ông rằng Luther xin nghỉ phép mà không nói cụ thể thời gian. “Ông tìm Luther à? Stern tỏ ra ngạc nhiên. Nhưng cậu ấy không có ở đây. Tôi tưởng ông biết. - Không có ở đó ư? Thế thì nó ở đâu? Hôm qua chúng tôi đợi nó suốt vì sinh nhật em gái mà nó lại không đến. Tôi rất lo. Nó nói với anh chính xác như thế nào? - Cậu ấy bảo tôi rất có thể cậu ấy sẽ phải nghỉ việc ở chỗ tôi đó là thứ Sáu. - Nghỉ việc ở chỗ anh á? Sao lại thế? - Tôi không biết. Tôi nghĩ chính ông là người biết lí do”.
Ngay khi dập điện thoại, Jay lại nhấc nó lên lần nữa để gọi báo cảnh sát. Nhưng ông dùng lại giữa chừng. Ông có linh cảm kì lạ. Nadia, vợ của ông, bước vào trong phòng.
– Stern báo gì? Bà hỏi.
– Nói là Luther bảo bỏ việc hôm thứ Sáu.
– Bỏ việc, thế nghĩa là thế nào, sao lại bỏ việc.
Jay thở dài; ông cảm thấy mệt mỏi vì đêm vừa rồi thiếu ngủ.
– Tôi chẳng biết gì hết, ông nói. Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra. Hoàn toàn bó tay.
—Tôi phải đi tìm nó.
– Nhưng tìm nó ở đâu?
Ông nhún vai. Ông hoàn toàn không biết phải tìm ở đâu.
Ông nhặt chùm chìa khóa của chiếc xe pick-up và lên đường, thậm chí chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Rốt cuộc ông quyết định xuống Concord. Ông biết rất ít đường đi lối lại ở thành phố này nên bắt đầu đi theo ngẫu hứng và bị lạc đường. Nhiều lần, đi ngang qua đồn cảnh sát, ông những muốn dừng lại nhờ cảnh sát giúp đỡ, nhưng mỗi lần định làm thế thì có một cái gì đó trong ông lại gạt đi. Rốt cuộc ông đến nhà Elijah Stern. Elijah Stern không có nhà, chỉ có một người làm công ra mở cửa và dẫn ông vào tận phòng riêng của con trai. Jay hi vọng Luther để lại tin nhắn gì đó; nhưng ông không thấy gì cả. Căn phòng bày biện ngăn nắp, chẳng có thư để lại, cũng chẳng có bất kì tín hiệu gì giải thích tại sao con ông bỏ đi.
– Luther có nói gì với anh không? Jay hỏi tay nhân viên đang dẫn đường cho ông.
– Không. Hai ngày vừa rồi tôi nghĩ, nhưng người ta bảo hiện tại Luther sẽ không quay trở lại làm việc.
– Hiện tại, nó sẽ không trở lại đây? Thế có nghĩa là nó bỏ việc hoàn toàn hay chỉ xin nghỉ phép?
– Tôi cũng không rõ nữa.
Mọi sự không rõ ràng xung quanh Luther thật rất đáng ngạc nhiên. Bây giờ Jay tin chắc rằng đã xảy ra sự cố nghiêm trọng nên con trai ông biến mất như bay hơi vậy. Ông rời khỏi dinh cơ nhà Stern, quay trở lại thành phố. Ông dừng lại, vào tiệm ăn để gọi điện thoại cho vợ và nuốt vội một chiếc bánh mì kẹp. Nadia thông báo rằng bà vẫn không có tin tức gì. Vừa ăn, ông vừa lướt đọc mấy tờ báo: chỉ có tin tức vớ vẩn xảy ra ở Aurora.
– Thực hư vụ mất tích này là như thế nào vậy? Ông hỏi chủ quán.
– Một câu chuyện bẩn thỉu… Chuyện xảy ra ở làng nhỏ cách đây một tiếng đồng hồ: một phụ nữ đáng thương bị ám sát và một bé gái mười lăm tuổi bị bắt đi. Tất cả cảnh sát nhà nước đều lao vào tìm kiếm
– Đi Aurora thế nào nhỉ?
– Ông cứ đi đường 95 theo hướng Đông. Khi gặp bãi biển thì theo đường 1 hướng Nam, Aurora ở đấy.
Như có linh tính thôi thúc, Jay Caleb lên đường đi Aurora. Trên đường 1, ông bị cảnh sát bắt dừng xe hai lần, sau đó ông đi thẳng theo đường rừng rậm rạp Side Creek, ông được chứng kiến đội ngũ tìm kiếm rất hùng hậu: hàng chục xe cơ động của cảnh sát, cảnh sát khắp nơi, chó nghiệp vụ và rất nhiều hoạt động. Ông chạy xe đến tận trung tâm thành phố. Sau cảng thuyền một đoạn, ông dừng lại trước tiệm ăn trên phố chính đông chật ních người. Ông bước vào, đứng tựa ở quầy. Một cô gái tóc vàng tươi tắn phục vụ cà phê cho ông. Trong khoảnh khắc ông có cảm giác quen biết cô gái này, thế mà đây là lần đầu tiên trong đời ông tới đây. Ông nhìn cô gái chăm chú, cô mỉm cười với ông. Sau đó ông thấy tên của cô trên thẻ gắn ở ngực áo: Jenny. Bất chợt, ông đã hiểu ra: người phụ nữ trên bức họa vẽ bằng than chì mà Luther vẽ và đặc biệt thích chính là cô gái này! Ông còn nhớ rất rõ ghi chú ở phía sau bức tranh: Jenny Quinn, 1974.
– Tôi có thể giúp gì cho ông không? Thưa ông? Jenny hỏi. Ông có vẻ như đang bị lạc.
– Tôi chuyện xảy ra ở đây thật khủng khiếp…
– Thật thế…Vẫn còn chưa biết chuyện gì xảy ra với cô bé. Nó còn quá trẻ, mới chỉ có mười lăm tuổi. Tôi biết rất rõ cô bé ấy, cô bé làm việc ở đây vào thứ Bảy, tên là Nola Kellergan.
– C… Cô nói gì? Jay lập bập, hi vọng là mình nghe nhầm.
– Nola, Nola Kellergan.
Nghe thêm một lần nữa những âm thanh này, ông cảm thấy xung quanh hoàn toàn chao đảo. Ông có cảm giác muốn nôn. Ông phải ra ngay khỏi đây. Đi xa khỏi đây. Ông đặt tờ 10 đô la lên quầy, trốn chạy.
Lúc ông về đến nhà, Nadia lập tức thấy chồng hoàn toàn không bình thường. Bà vội vàng tiến lại và ông gần như ngã nhào vào tay bà.
– Lạy chúa tôi, Jay, có chuyện gì thế ?
– Cách đây ba tuần, Luth và tôi đi câu cá với nhau. Bà còn nhớ chuyện đó không?
– Có. Hai bố con ông mang theo cá lưng đen không ăn được da còn gì. Sao ông lại hỏi tôi chuyện đó?
Jay kể lại ngày hôm đó cho vợ nghe. Hôm đó là Chủ nhật ngày 10 tháng Tám năm 1975. Luther ở Portland về từ tối hôm trước: họ dự định cùng nhau đi câu vào sáng sớm ngày hôm sau ở hồ nhỏ. Hôm đó rất đẹp trời, cá cắn câu rất nhiều, mặc dù họ chỉ cốt chọn góc yên tĩnh nhất để khỏi bị mọi người đến làm phiền. Cả hai uống bia và bàn chuyện cuộc đời.
– Phon phải nói phới bố phuyện này, bố ạ, Luther nói. Phon gặp được một người phụ nữ phô cùng đặc biệt.
—Thật à?
– Phon phảo bố rồi đấy. Phô ấy vô cùng đặc biệt, phông giống phất kì ai. Phô ấy làm tim con phải thổn thức, và phô ấy yêu phon. Chính phô ấy đã nói với phon như vậy. Một hôm nào đó, phon sẽ giới thiệu với bố. Con chắc là bố sẽ hài lòng về phô ấy.
Jay mỉm cười.
– Thế cô gái ấy cũng có tên họ chứ?
– Nola, bố ạ. Phô ấy tên là Nola Kellergan.
Kể xong chuyện hai bố con đi câu, Jay Caleb bảo vợ rằng: “ Nola Kellergan là tên của cô gái bị mất tích ở Aurora. Tôi nghĩ Luther đã làm chuyện vô cùng ngu ngốc”.
Cùng lúc đó, Sylla về đến nhà. Cô nghe thấy những lời nói của bố “Thế có nghĩa là thế nào?” cô kêu lên. “Anh Luther đã làm chuyện gì?” Sau khi giải thích tình hình, cha cô ra lệnh không được kể chuyện này với bất kì ai. Không có ai được phép nhắc đến mối liên hệ giữa Luther và Nola. Suốt tuần tiếp theo sau đó, ông không có mặt ở nhà, lúc nào cũng ở ngoài đường để tìm con trai: mới đầu ông tìm tung mọi ngóc ngách ở Maine, sau đó ông tìm tới cả vùng bờ biển, từ Canada cho tới tận Massachusetts. Ông tìm đến các ngóc ngách xa xôi hẻo lánh nhất, cả những vùng hồ và các túp lều bên hồ mà con trai ông vẫn thích. Ông tự nhủ có lẽ con trai ông đang lẩn trốn ở đó, sợ hãi khi bị cảnh sát trên toàn liên bang truy lùng như một con vật. Nhưng ông không thấy bất kì dấu vết nào. Ông đợi con hàng đêm, rình rập nghe ngóng từng tiếng động nhỏ. Khi cảnh sát gọi điện tới để báo con ông đã chết, ông gần như là thở phào nhẹ nhõm. Ông bắt Nadia và Sylla không bao giờ được nhắc đến chuyện này, để kỉ niệm về con trai của ông không bao giờ bị vấy bẩn.
* * *
Khi Sylla vừa kể xong câu chuyện, Gahalowood hỏi:
– Có phải là cô đang nói với chúng tôi là cô nghĩ anh trai mình đã làm gì đó liên quan tới việc Nola mất tích?
– Cứ nói thẳng là anh ấy có cách cư xử kì lạ với phụ nữ… Anh ấy rất thích vẽ họ. Nhất là phụ nữ tóc vàng. Tôi biết anh ấy âm thầm vẽ họ ở những nơi công cộng. Tôi không bao giờ có thể hiểu được tại sao anh ấy lại say sưa với chuyện này đến thế… Bởi vậy, vâng, tôi ngờ rằng có điều gì đó xảy ra với cô bé kia. Bố tôi nghĩ Luther phát điên vì bị Nola từ chối nên anh ấy giết Nola. Khi cảnh sát gọi điện tới để thông báo anh ấy tự tử, bố tôi khóc rất lâu. Qua tiếng khóc của ông, tôi còn nghe ông nói là: “Nó chết thì càng tốt… Nếu chính tôi tìm ra nó, có khi tôi giết nó mất. Để nó khỏi phải bị chết trên ghế điện”.
Gahalowood lắc đầu. Trung sĩ nhìn nhanh những đống đồ vật của Luther để lại, và phát hiện ra một cuốn sổ ghi chép.
– Đây là nét chữ của anh cô à?
– Vâng, đó là các thông số về kích cỡ mấy bụi hoa hồng… Anh ấy trông nom các bụi hoa hồng ở nhà Stern. Tôi cũng không biết tại sao tôi còn giữ nó.
– Tôi có thể lấy được không? Gahalowood hỏi.
– Lấy mang đi à? Vâng, tất nhiên rồi. Nhưng tôi sợ nó không có ích gì cho cuộc điều tra của các anh. Tôi xem qua rồi: chỉ là những thông số hướng dẫn làm vườn.
Gahalowood tỏ ý đồng tình.
– Nhưng cô biết không, anh ta nói, tôi phải cho chuyên gia phân tích nét chữ của anh trai cô.
❀ ❀ ❀
[1] Từ dùng trong môn thể thao có nghĩa: Ghi bàn.