Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert Hay Chuyện Nàng Nola

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
Ngày Bầu Cử

❊ ❊ ❊

“Đời anh sẽ được đánh dấu bằng những sự kiện trọng đại. Hãy nhắc tới chúng trong cuốn sách của anh, Marcus ạ. Dẫu những sự kiện này có tồi tệ đến thế nào, thì chí ít, chúng cũng xứng đáng được gọi là vài trang Lịch sử“.

Trích từ tờ Concord Herald ngày 5 tháng Mười một năm 2008.

BARACK OBAMA ĐÃ ĐẮC CỬ TỔNG THỐNG THỨ 44 CỦA HỢP CHỦNG QUỐC HOA KÌ

Ứng cử viên của Đảng Dân chủ, Barack Obama, đã đánh bại ứng cử viên của Đảng Cộng hòa McCain để trở thành tổng thống thứ 44 của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Tại bang New Hampshire, trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2004, chính McCain cũng bị đánh bại bởi John Kerry […]

Ngày 5 tháng Mười một năm 2008.

Ngày hôm sau của cuộc bầu cử, cả thành phố New York vô cùng hân hoan. Trên đường phố, mọi người ăn mừng chiến thắng của Đảng Dân chủ đến tận khuya, như thể để tống khứ những con quỷ của nhiệm kì đôi vừa rồi. Cá nhân tôi chỉ tham gia vào cơn cuồng nhiệt của dân chúng qua màn hình tivi trong phòng làm việc, nơi mà suốt ba ngày nay tôi giam mình trong đó.

Sáng hôm đó, Denise đến văn phòng của tôi từ 8 giờ, mặc áo phông in hình Obama, tách uống trà Obama, đeo huy hiệu Obama và mang đến một tập ảnh dán hình Obama. “Ồ, anh đã ở đây rồi cơ à Marcus”, cô ấy nói với tôi khi đi qua cửa và nhìn thấy tất cả đã sáng trưng. “Anh có ra ngoài tối qua không? Thật là một chiến thắng tuyệt vời! Em mang cho anh tập ảnh dán để anh dán lên xe đây này”. Vừa nói, Denise vừa để đồ đạc lên trên bàn, bật máy pha cà phê và nghe tin nhắn điện thoại, sau đó đi vào phòng tôi. Khi nhìn vào trong cô ấy tròn mắt sửng sốt và thốt lên:

– Ôi Marcus, nhân danh Chúa, chuyện gì xảy ra ở đây vậy?

Tôi ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào bức tường mà trên đó, tôi đã thức gần như thâu đêm để viết ra những ghi chú và các sơ đồ của cuộc điều tra. Tôi đã nghe lại một lượt tất cả các băng ghi âm Harry, Nancy Hattaway và Robert Quinn.

– Có cái gì đó trong vụ này mà tôi không sao biểu được, tôi nói. Nó đang làm tôi phát điên.

– Anh đã ở đây cả đêm à?

– Đúng vậy.

– Ồ, Marcus, thế mà em cứ tưởng anh đã ra ngoài vui vẻ đôi chút. Đã lâu quá rồi không thấy anh đi đâu giải trí cả. Anh lại trăn trở về cuốn sách ư?

– Tuần trước, tôi đã phát hiện ra một điều khiến tôi trăn trở.

– Là gì vậy?

– Đó chính là vấn đề, vì tôi biết rõ điều đó là gì. Phải làm gì khi nhận ra người mà ta luôn tôn thờ yêu quý, luôn coi là tấm gương sáng bỗng phản bội và lừa dối ta?

Denise yên lặng một lúc suy nghĩ rồi nói:

– Em đã từng trải qua điều đó. Với người chồng đầu tiên. Em bắt gặp anh ta trên giường với người bạn gái thân nhất của em.

– Thế cô đã làm gì?

– Không làm gì cả. Em đã không nói gì và cũng không làm gì cả. Lúc đó là ở Hamptons, bọn em đi nghỉ cuối tuần cùng với hai vợ chồng cô bạn thân nhất của em, tại một khách sạn bên bờ biển. Cuối chiều thứ Bảy, em đi dạo một mình đọc theo bờ biển. Chỉ một mình, bởi vì chồng em bảo anh ta mệt. Em đã quay trở về sớm hơn dự tính rất nhiều. Thực ra đi dạo một mình cũng chẳng có gì vui thú cho lắm. Em quay về phòng, mở cửa bằng thẻ từ và em thấy họ trên giường. Chồng của em ở trên người cô bạn gái thân nhất của em. Mở bằng thẻ từ nên không gây ra tiếng động nào, họ không nhìn thấy em cũng chẳng nghe thấy em. Em nhìn họ giây lát, nhìn gã chồng của mình đang hì hục đủ mọi tư thế để khiến đứa bạn gái thân nhất của em rên rỉ như một con chó nhỏ. Sau đó, em yên lặng ra khỏi phòng, vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, và em lại đi đạo. Một tiếng sau em trở về phòng: chồng em ngồi ở quầy bar của khách sạn uống rượu gin và cười với chồng của đứa bạn em. Em im lặng. Bọn em cùng ăn tối. Em làm như không có chuyện gì xảy ra. Buổi tối, anh ta ngủ như một đống thịt, anh ta mệt. Em câm lặng, em không nói gì suốt sáu tháng.

– Cuối cùng, cô đề nghị li dị?

– Không, anh ta bỏ em đi theo cô ta.

– Cô có bao giờ tiếc là đã không phản ứng?

– Ngày nào cũng tiếc.

– Vậy thì tôi sẽ phải hành động. Có phải cô muốn khuyên tôi làm thế?

– Đúng. Hãy hành động, Marcus ạ. Đừng có ngu đần dại dột đáng thương để bị lừa như bản thân em.

Tôi mỉm cười.

– Cô là tất cả ngoại trừ loại người ngu đần dại dột đáng thương.

– Marcus, anh đã phát hiện ra điều gì vào tuần trước thế?

* * *

5 ngày trước

Ngày 31 tháng Mười, giáo sư Gideon Alkanor, một trong những chuyên gia hàng đầu về tâm lí trẻ em của bờ Đông mà Gahalowood rất quen thân đã khẳng định chắc chắn: Nola đã mắc chứng bệnh nhiễu loạn tâm lí nghiêm trọng.

Ngày hôm sau, từ Jackson trở về, Gahalowood và tôi đã lái xe xuống tận Boston, ở đó Alkanor tiếp chúng tôi tại phòng làm việc của ông ấy trong bệnh viện Children’s Hospital. Trên cơ sở các yếu tố đã được gửi tới từ trước, giáo sư cho rằng có thể lập một bảng dự báo về bệnh rối loạn tâm thần trẻ nhỏ cho Nola.

– Tóm lại điều đó có nghĩa là gì? Gahalowood sốt ruột.

Alkanor kéo kính xuống và thong thả lau mắt kính, như là để suy nghĩ về điều ông ta sắp sửa nói ra. Sau đó, ông ta quay về phía tôi:

– Rốt cuộc, tôi cho rằng anh có lí, anh Goldman ạ. Tôi đã đọc cuốn sách của anh cách đây mấy tuần. Căn cứ vào những điều anh miêu tả và những yếu tố mà Perry mang tới cho tôi, tôi kết luận rằng đôi khi Nola bị mất ý niệm về thực tại. Đó là khi cô ta rơi vào tình trạng khủng khoảng, như lúc cô ta đốt phòng ngủ của mẹ mình. Đêm 30 tháng Tám năm 1960, Nola đã nhìn nhận thực tế một cách sai lầm: cô ta muốn giết mẹ mình nhưng vào thời điểm đó, thì giết người đối với cô ấy không có nghĩa gì hết. Cô ta hành động mà không ý thức được tính nghiêm trọng của nó. Đang trong giai đoạn chấn thương tâm lí đầu tiên, thì tiếp sau đó, Nola lại bị chấn thương tâm lí lần nữa khi chịu hình phạt trừ tà và mỗi khi nhớ lại, chuyện đó trở thành một yếu tố kích hoạt hoàn hảo cho các cơn khủng hoảng về hiện tượng trùng lặp nhân cách, lúc ấy Nola trở thành người mẹ mà chính cô ta đã giết chết. Từ đó, mọi việc trở nên phức tạp: khi Nola mất ý niệm về thực tại, thì ký ức về người mẹ và hành động đốt phòng quay trở lại ám ảnh cô ta.

Tôi đứng im choáng váng.

– Vậy ông muốn nói rằng…

Alkanor gật đầu trước khi tôi chưa nói hết rồi tiếp lời:

– Nola tự đánh mình vào những lúc khủng hoảng.

– Nhưng điều gì có thể gây ra những cơn khủng khoảng đó? Gahalowood hỏi.

– Hẳn là những chấn động cảm xúc dữ dội: trầm uất hay một nỗi buồn quá lớn. Tất cả những điều mà anh Goldman đã miêu tả trong cuốn sách đó, cuộc gặp gỡ với Harry Quebert, người cô ta đã yêu điên cuồng, rồi sự hắt hủi của ông ta khiến cô bé thậm chí đã muốn tự tử. Tôi kết luận đây đúng là một trường hợp “điển hình”. Mỗi khi cô bé bị khủng hoảng, cô ấy đều nhìn thấy mẹ mình và tự trừng phạt bản thân vì những điều mình đã làm.

Trong suốt những năm đó, Nola và mẹ cô ấy chỉ là một. Chúng tôi cần mục sư Kellergan khẳng định việc này nên thứ Bảy, ngày 1 tháng Mười một năm 2008, chúng tôi đã đến ngôi nhà số 245 Terrace Avenue. Trung sĩ Gahalowood và tôi đã thông tin lại cho Travis biết điều mà chúng tôi đã khám phá ở Alabama và trung sĩ yêu cầu Travis có mặt trong cuộc viếng thăm cha Kellergan để trấn an tâm lí ông mục sư.

Khi nhìn thấy chúng tôi ở trước cửa, cha Kellergan tuyên bố ngay lập tức:

– Tôi không có gì để nói với các anh. Không có gì để nói với anh, không có gì để nói với bất kì ai.

– Chính tôi mới là người có điều cần nói với ông, Gahalowood bình tĩnh giải thích. Tôi biết chuyện gì đã xảy ra ở Alabama vào tháng Ba năm 1969. Tôi biết về vụ cháy nhà, tôi biết tất cả.

– Anh không biết gì hết.

– Ông phải nghe họ nói, Travis lên tiếng. Hãy để chúng tôi vào nhà, David. Chúng ta sẽ thấy khá hơn khi vào trong nói chuyện.

Rốt cuộc thì David Kellergan cũng nhượng bộ; chúng tôi đi vào trong và được ông ta dẫn vào bếp. Ông ta tự rót cho mình một cốc cà phê nhưng không mời chúng tôi, rồi ngồi xuống bàn. Gahalowood và Travis ngồi đối diện với ông ta còn tôi thì đứng sau họ.

– Rốt cuộc là chuyện gì? Kellergan hỏi.

– Tôi đã tới Jackson, Gahalowood trả lời. Tôi đã nói chuyện với linh mục Jeremy Lewis. Tôi biết Nola đã làm gì.

– Hãy câm đi.

– Cô ấy bị bệnh rối loạn tâm thần trẻ nhỏ, phải chịu đựng các cơn khủng hoảng tâm thần phân liệt. Ngày 30 tháng Tám năm 1969, Nola đã đốt phòng ngủ của mẹ mình.

– Không! David Kellergan hét lên. Anh nói dối.

– Tối hôm đó, ông thấy Nola ca hát dưới cổng nhà. Rốt cuộc ông cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Và ông đã cho trừ ma cho Nola vì nghĩ rằng làm như vậy là tốt cho cô ấy. Nhưng thật ra nó lại là một thảm họa. Cô ấy bắt đầu rơi vào những cơn khủng hoảng về trùng lặp nhân cách trong đó cô ấy cố gắng trừng phạt chính bản thân mình. Vì thế, ông đã bỏ chạy thật xa khỏi Alabama, ông đã đi xuyên qua đất nước với hi vọng bỏ lại những bóng ma ở phía sau mình, nhưng chính bóng ma của vợ ông đã theo đuổi hai bố con bởi vì nó luôn luôn tồn tại trong đầu Nola.

Một giọt nước mắt lăn trên gò má của David Kellergan.

– Đôi khi nó rơi vào khủng hoảng, ông ta nghẹn ngào. Tôi không thể làm gì. Nó tự đánh chính mình. Nó vừa là con gái, vừa là mẹ. Nó tự đánh đòn, rồi nó van vỉ chính nó hãy dừng lại.

– Vì thế ông đã mở nhạc và giam mình trong gara, bởi ông không chịu đựng nổi.

– Đúng! Đúng! Không thể chịu đựng nổi. Nhưng tôi biết làm gì. Đứa con gái yêu quý của tôi, nó ốm yếu đến thế đấy.

Ông ta bắt đầu khóc nức nở. Travis nhìn ông ta, khiếp sợ vì những gì đang khám phá.

– Tại sao ông không đưa cô ấy đi chữa bệnh? Gahalowood hỏi.

– Tôi sợ người ta sẽ mang nó đi. Người ta sẽ giam giữ nó! Hơn nữa các khủng hoảng cũng ngày càng thưa dần. Thậm chí tôi còn cảm thấy trong suốt nhiều năm ký ức về vụ hỏa hoạn trong Nola đã biến mất, tôi thậm chí đã nghĩ các cơn khủng hoảng đã hoàn toàn chấm dứt. Càng ngày càng tốt hơn. Cho đến tận mùa hè năm 1975. Bỗng nhiên, tôi không hiểu tại sao, nó lại một lần nữa rơi vào khủng hoảng trầm trọng.

– Vì Harry, Gahalowood nói. Cuộc gặp gỡ với Harry là một chấn động tâm lí quá lớn đối với cô ấy.

– Mùa hè năm ấy thật kinh khủng, cha Kellergan nói. Tôi cảm thấy các cơn khủng hoảng bắt đầu quay trở lại. Tôi gần như có thể dự đoán được. Thật là kinh hoàng. Nó tự đánh khắp người, lên ngực nó bằng chiếc thước sắt. Nó đổ đầy một chậu nước và tự nhúng đầu mình xuống, đồng thời van vỉ mẹ nó hãy dừng lại. Rồi nó giả giọng nói của mẹ nó, tự chửi bới mình không tiếc lời.

– Những trận dìm đầu xuống nước, chính ông đã bắt cô ta phải chịu đúng không?

– Jeremy Lewis cho rằng chỉ còn duy nhất biện pháp đó. Người ta bảo tôi rằng Lewis tính trừ tà cho con bé, chứ thực ra chúng tôi chưa bao giờ nói với nhau chuyện này. Bỗng nhiên, ông ta tuyên bố rằng con quỷ đã nhập vào cơ thể của Nola và cần phải giải thoát nó. Tôi chấp nhận chỉ vì một mong muốn duy nhất là ông ta không tố giác Nola với cảnh sát. Jeremy đúng là hoàn toàn điên, nhưng tôi có thể làm gì khác được? Tôi không có lựa chọn nào khác. Ở đất nước này, người ta có thể bỏ tù trẻ con…

– Thế còn các vụ bỏ nhà đi? Gahalowood hỏi.

– Đã có lần nó bỏ đi. Một lần, suốt cả tuần. Tôi còn nhớ đó là vào tuần cuối cùng của tháng Bảy năm 1975. Tôi biết phải làm gì? Gọi cảnh sát chăng? Sẽ nói với họ thế nào? Rằng con gái tôi bị điên ư? Tôi tự nhủ sẽ đợi đến hết tuần mới thông báo với mọi người. Tôi đi tìm nó suốt cả tuần, cả ngày lẫn đêm. Và rồi, nó quay trở về nhà.

– Ngày 30 tháng Tám, điều gì đã xảy ra?

– Nó bị khủng hoảng trầm trọng. Tôi chưa bao giờ thấy nó trong tình trạng như vậy. Tôi đã cố gắng trấn an nó, nhưng chẳng làm gì được. Vì thế tôi đã nhốt mình trong gara để sửa cái mô tô chết tiệt kia. Tôi vặn nhạc to hết cỡ. Tôi trốn trong đó suốt cả buổi chiều. Chuyện sau đó thì các anh biết rồi đấy: khi tôi rời gara đi tìm nó, nó không còn ở đó nữa… Ban đầu tôi tìm nó quanh khu phố, và tôi nghe thấy người ta nói có người nhìn thấy một cô gái máu me đầy người gần Side Creek. Tôi hiểu ngay tình hình đã trở nên nghiêm trọng.

– Ông đã nghĩ gì lúc đó?

– Thành thật mà nói, mới đầu tôi nghĩ Nola bỏ nhà đi cùng với những vết đòn mà nó vừa gây ra cho bản thân. Tôi nghĩ bà Deborah Cooper có thể đã chứng kiến Nola đang trong cơn khủng hoảng. Bởi trên hết đó là ngày 30 tháng Tám, chính là ngày xảy ra vụ hỏa hoạn ngôi nhà chúng tôi ở Jackson.

– Cô ấy đã bao giờ chịu những cơn khủng hoảng dữ dội như vậy vào cùng ngày hôm ấy không?

– Không.

– Vậy điều gì khiến nó bùng nổ?

David Kellergan do dự giây lát trước khi trả lời. Travis Dawn hiểu rằng cần phải động viên ông ta nói tiếp.

– Nếu ông biết điều gì, thì phải nói cho chúng tôi biết. Nó rất quan trọng. Hãy làm điều đó vì Nola.

– Khi tôi vào trong phòng con bé ngày hôm đó, nó không có ở đấy và tôi phát hiện một phong bì lớn đã bóc ở trên giường nó. Trên phong bì có để tên nó. Trong đó có một bức thư. Tôi nghĩ rằng chính bức thư ấy đã gây ra cơn khủng hoảng. Đó là một bức thư chia tay.

– Một bức thư? Vậy mà ông chưa bao giờ nói với chúng tôi về bức thư cả! Travis thốt lên.

– Bởi vì nét chữ trên bức thứ ấy chỉ rõ rằng chủ nhân của nó là một người đàn ông lớn tuổi. Thế anh muốn thế nào? Muốn cả thành phố này sẽ nghĩ Nola là loại gái lăng loàn à? Vào lúc đó , tôi chắc chắn cảnh sát sẽ tìm ra nó và dẫn nó về nhà. Dứt khoát tôi sẽ đưa nó đi điều trị bệnh thật tốt.

– Ai là tác giả của bức thư chia tay đó? Gahalowood hỏi.

– Là Harry Quebert.

Tất cả chúng tôi đều ngây người ra. Cha Kellergan đứng dậy và biến mất giây lát trước khi quay trở lại với một hộp các tông đựng đầy thư.

– Tôi đã tìm thấy các bức thư này sau khi con bé biến mất, nó giấu chúng trong phòng, đằng sau chiếc gương vẹo. Nola có quan hệ thư tín với Harry Quebert.

Gahalowood rút ngẫu nhiên một bức thư ra và đọc lướt.

– Làm thế nào mà ông biết đó là Harry Quebert? Gahalowood hỏi. Chẳng có bức thư nào được kí bên dưới cả.

– Bởi vì… tất cả những bức thư này đều được in trong cuốn sách của anh ta.

Tôi lục tìm trong hộp các tông: đúng là nó đựng toàn bộ những bức thư trong cuốn sách Nguồn gốc cái xấu xa, hay ít nhất là những bức thư mà Nola nhận được. Có đủ cả: những bức thư về bản thân họ, những bức thư ở bệnh viện Charlotte’s Hill. Tôi thấy những nét chữ rõ ràng, một bản viết tay hoàn hảo, tôi có cảm giác khiếp sợ: tất cả những cái này đều thật là hiện thực.

– Đây chính là bức thư định mệnh cuối cùng, cha Kellergan nói và đưa một chiếc phong bì cho Gahalowood.

Ông ta đọc xong rồi đưa cho tôi.

Em yêu quý,

Đây là bức thư cuối cùng của anh. Đây là những lời cuối cùng của anh. Anh viết cho em để nói với em lời vĩnh biệt.

Kể từ ngày hôm nay, sẽ không còn “chúng ta” nữa.

Những người yêu nhau rời xa nhau và không còn gặp lại, chuyện tình của họ cũng kết thúc.

Em yêu, anh sẽ rất nhớ em. Anh nhớ em vô cùng.

Đôi mắt anh đẫm lệ. Trong anh đang bốc cháy.

Chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa; anh nhớ em vô cùng. Hi vọng em sẽ được hạnh phúc.

Anh tự nhủ rằng anh và em chỉ là giấc mơ, bây giờ đã đến lúc phải thức dậy.

Suốt đời anh nhớ em.

Vĩnh biệt. Anh yêu em, sẽ không bao giờ yêu nữa.

– Nó trùng với trang cuối cùng của cuốn Nguồn gốc cái xấu xa, Kellergan giải thích cho chúng tôi.

Tôi thừa nhận. Tôi cũng nhận ra những dòng chữ này. Tôi cảm thấy choáng váng.

– Ông biết được Nola và Harry trao đổi thư từ với nhau từ khi nào? Gahalowood tra hỏi.

– Tôi mới chỉ biết cách đây vài tuần. Tôi nhìn thấy cuốn Nguồn gốc cái xấu xa ở ngoài chợ. Người ta vừa mới bán trở lại. Không biết tại sao tôi lại mua nó. Tôi phải đọc cuốn sách này để cố hiểu. Ngay lập tức, tôi có cảm giác đã đọc những câu chữ này ở đâu đó rồi. Trí nhớ thật kì lạ. Suy nghĩ mãi, tôi cũng thấy tất cả sáng rõ: đó chính là những bức thư mà tôi tìm thấy trong phòng Nola. Không chạm đến từ ba mươi năm nay nhưng tôi lưu giữ chúng chỗ nào đó trong bộ nhớ. Tôi đọc lại chúng và chính từ đó mà tôi đã hiểu Thưa trung sĩ, bức thư quái ác khiến cho con gái tôi điên lên vì đau buồn. Có thể Luther Caleb đã giết chết Nola, nhưng dưới con mắt của tôi, Quebert cũng có tội ngang anh ta: nếu không có cơn khủng hoảng đó, có thế nó sẽ không trốn nhà đi và không gặp phải Caleb.

– Đó chính là lí do ông đã tới nhà nghỉ tìm Harry… Gahalowood phỏng đoán.

– Đúng vậy. Trong suốt ba mươi ba năm, tôi đã tự hỏi không biết ai là tác giả của những bức thư chết tiệt này. Và câu trả lời, ngay từ đầu, đã nằm trong tất cả các thư viện trên toàn nước Mỹ. Tôi đã tới nhà nghỉ Sea Side và chúng tôi đã cãi nhau. Tôi điên tiết quay về nhà lấy súng, nhưng khi trở lại đó, thì hắn đã biến mất. Có lẽ tôi đã bắn chết hắn. Hắn biết là con gái tôi yếu đuối thế mà vẫn đẩy nó vào đường cùng.

Tôi như rơi từ trên trời xuống:

– Ông nói “hắn biết” có nghĩa là gì? Tôi hỏi.

– Hắn biết mọi chuyện về Nola! Toàn bộ! David Kellergan kêu lên.

– Ý ông là Harry đã biết tất cả các cơn khủng hoảng thần kinh của Nola?

– Đúng vậy! Tôi biết thỉnh thoảng Nola đã tới nhà hắn cùng với chiếc máy chữ. Tất nhiên là tôi không còn biết gì thêm nữa. Thậm chí tôi còn thấy đó là điều tốt cho con bé khi nó quen biết với một nhà văn. Lúc đó đang kỳ nghỉ hè nên nó cũng có việc để mà làm. Cho đến tận khi gã nhà văn chết tiệt đó đến tìm tôi gây chuyện bởi vì hắn nghĩ rằng vợ tôi đánh đập Nola.

– Harry đã tới tìm gặp ông vào mùa hè đó ư?

– Đúng vậy. Vào giữa tháng Tám. Một vài ngày trước khi con gái tôi biến mất.

* * *

Ngày 15 tháng Tám năm 1975

Lúc đó là giữa buổi chiều. Từ của sổ phòng làm việc, mục sư Kellergan nhìn thấy một chiếc xe Chevrolet đen đến đỗ trước bãi xe của nhà thờ. Ông thấy Harry Quebert xuống xe và bước nhanh về phía lối vào chính của tòa nhà. Ông tự hỏi không biết anh ta tới đây với mục đích gì: kể từ khi đến Aurora, Harry chưa một lần nào đến nhà thờ. Ông nghe thấy tiếng cửa mở ra, rồi tiếng bước chân trên hành lang và giây lát sau, ông thấy Harry Quebert xuất hiện ở khung cửa phòng làm việc đang để ngỏ.

– Chào anh Harry, thật là một bất ngờ thú vị, mục sư nói.

– Chào mục sư, tôi có làm phiền ông không?

– Không hề, mời anh vào.

Harry bước vào trong phòng, đóng chặt cửa phía sau.

– Mọi chuyện ổn chứ? Mục sư Kellergan hỏi. Nhìn vẻ mặt anh thật lạ quá.

– Tôi đến để nói chuyện với ông về Nola.

– Ồ, thật đúng lúc, tôi muốn cảm ơn anh. Tôi biết thỉnh thoảng con gái tôi có ghé qua chỗ anh và khi về lúc nào nó cũng vô cùng vui vẻ. Tôi hi vọng điều này không làm phiền anh . .. Nhờ có anh mà nó có kì nghỉ hè thật lí thú.

Mặt Harry vẫn không biểu lộ nét vui vẻ.

– Sáng nay, Nola tới chỗ tôi. Cô ấy khóc và kể cho tôi nghe về mẹ của cô ấy.

Vị mục sư tái xanh mặt.

– Về…về vợ tôi? Nó kể gì với anh?

– Kể là bị bà ấy đánh đập! Bà ấy dìm đầu Nola xuống chậu nước đá!

– Harry, tôi…

– Thôi ngay đi mục sư. Tôi biết hết rồi.

– Harry, thực ra chuyện phức tạp hơn vậy nhiều Tôi…

– Phức tạp hơn vậy ư? Bởi vì ông định cố gắng thuyết phục tôi tin có lí do chính đáng giải thích cho những hành động tội lỗi này ư? Hả? Tôi sẽ đi gặp cảnh sát, ông mục sư ạ. Tôi sẽ tố cáo.

– Không, Harry… Đừng làm vậy…

– Có, tôi sẽ đi. Ông có tin không? Ông nghĩ tôi sẽ không dám làm vì ông là người của nhà thờ à? Ông chẳng là gì cả! Làm cha kiểu gì mà để cho vợ tra tấn con gái như thế?

– Harry… xin anh hãy nghe tôi nói. Có hiểu nhầm khủng khiếp ở đây nên chúng ta phải bình tĩnh nói chuyện với nhau.

– Tôi không biết là Nola đi kể với Harry, ông mục sư giải thích. Anh ta không phải là người đầu tiên nghi ngờ có chuyện kì quái, nhưng cho đến tận lúc ấy thì tôi mới chỉ gặp vấn đề với lũ bạn của Nola, với lũ trẻ con tôi có thể dễ dàng trả lời. Nhưng ở đây thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Vậy nên, tôi phải thú nhận mẹ của Nola chỉ tồn tại trong đầu nó. Tôi cầu xin anh ta đừng kể lại cho bất kì ai, nhưng anh ta cứ nhúng mũi vào việc chẳng can dự gì tới mình, cứ một mực chỉ bảo tôi những điều phải làm với chính con gái tôi. Anh ta muốn tôi đưa nó đi chữa bệnh! Cho nên tôi đuổi anh ta cút đi. Rồi một tuần sau, con gái tôi biến mất.

– Và ông cố tình lánh mặt Harry trong suốt ba mươi năm, tôi nói. Bởi vì ông và Harry là hai người duy nhất biết bí mật của Nola.

– Anh biết đấy, nó là đứa con duy nhất của tôi! Tôi muốn tất cả mọi người đều giữ kỉ niệm tốt đẹp về nó, chứ không phải nghĩ nó bị điên. Hơn nữa, nó không hề điên! Chỉ là hơi yếu đuối mong manh! Và nếu cảnh sát biết được sự thật về các cơn khủng hoảng của nó, họ sẽ không bao giờ tìm kiếm tích cực như thế. Họ sẽ bảo nó bị điên nên bỏ nhà đi là chuyện bình thường.

Gahalowood quay về phía tôi.

– Tất cả những điều này nghĩa là thế nào, hả nhà văn?

– Nghĩa là Harry nói dối: ông ấy không đợi Nola ở nhà nghỉ. Ông ấy muốn cắt đứt quan hệ. Ngay từ đầu ông ấy đã chủ định cắt đứt quan hệ với Nola. Ông ấy chưa bao giờ muốn bỏ trốn với Nola. Ngày 30 tháng Tám năm 1975, Nola nhận được bức thư cuối cùng của Harry thông báo rằng ông ta sẽ không đi cùng cô ấy.

Sau khi có lời khai của cha Kellergan, Gahalowood và tôi ngay lập tức quay trở lại trụ sở cảnh sát ở Concord để so sánh bức thư với trang cuối trong cuốn bản thảo được chôn cùng Nola: chúng hoàn toàn giống nhau.

– Ông ấy đã tính toán tất cả! Tôi kêu lên. Ông ấy quyết từ bỏ Nola. Ngay từ đầu ông ấy đã tính như vậy.

Gahalowood gật đầu đồng tình:

– Khi Nola đề nghị ông ta cùng bỏ trốn, Harry nói rằng sẽ không ra đi cùng Nola. Ông ta không hình dung nổi việc dính líu với bé gái mười lăm tuổi.

– Thế mà cô ấy đã đọc bản thảo viết tay, tôi ngạc nhiên.

– Tất nhiên, nhưng Nola tin đấy chỉ là tiểu thuyết. Nola không biết Harry viết chính xác là chuyện có thật và đoạn kết đã được ấn định: Harry không muốn có Nola. Stefanie Larjinjiak có nói bọn họ quan hệ thư từ với nhau, Nola còn rình rập người đưa thư đến. Sáng thứ Bảy hôm xảy ra việc Nola bỏ trốn, ngày mà cô ấy tưởng sẽ đi xa và được hạnh phúc mãi mãi với người bạn đời của mình, cô ấy kiểm tra lại hòm thư lần cuối. Cô ấy muốn chắc chắn không bỏ lỡ bức thư nào có thể làm lộ âm mưu bỏ trốn của họ. Nhưng Nola chỉ tìm thấy bức thư này, trong đó Harry thông báo tất cả chấm hết.

Gahalowood nghiên cứu chiếc phong bì đựng bức thư cuối cùng.

– Đúng là có địa chỉ người nhận trên phong bì nhưng lại không dán tem, cũng không có dấu bưu điện, ông nói. Vậy bức thư được bỏ thẳng vào thùng thư.

– Anh muốn nói chính Harry tới tận nơi bỏ vào đó?

– Đúng. Hẳn là ông ta bỏ vào đó ban đêm, trước khi đi thật xa. Hẳn là ông ta làm việc đó vào phút cuối cùng, trong đêm thứ Sáu chuyển sang thứ Bảy, như vậy sẽ ngăn cản Nola đi đến nhà nghỉ. Thứ Bảy, khi phát hiện ra bức thư của Harry, Nola lâm vào tình trạng điên loạn, suy sụp và mất phương hướng. Cô ấy rơi vào cơn khủng khoảng trầm trọng nhất và tự tra tấn bản thân. Cha Kellergan hoảng sợ, nên lại tự giam mình trong gara. Khi bình tĩnh trở lại, Nola nhận ra có mối liên hệ với bản thảo cuốn sách. Cô ấy muốn được giải thích nên cầm bản thảo đi bộ tới nhà nghỉ. Cô ấy hi vọng mọi chuyện không phải là sự thật, cô sẽ thấy Harry ở đó. Nhưng trên đường đi Nola gặp Luther và mọi chuyện xoay theo chiều hướng xấu.

– Nếu vậy thì tại sao Harry lại quay trở về Aurora ngày hôm sau khi Nola mất tích?

– Ông ta biết Nola biến mất. Vì đã gửi cho cô ấy bức thư này nên ông ấy lo sợ. Có khả năng ông ta cảm thấy tội lỗi và nhất là ông ta sợ có ai đó nhặt được bức thư hay tập bản thảo thì ông ta sẽ gặp chuyện rắc rối. Ông ta muốn quay lại Aurora để theo sát diễn biến tình hình, thậm chí còn phải thu hồi các chứng cứ có khả năng quy kết trách nhiệm cho ông ta.

– Phải tìm gặp Harry. Nhất định tôi phải nói chuyện với ông ấy. Tại sao ông ta lại làm cho tôi tin rằng ông ta chờ đợi Nola trong khi chính ông đã viết hẳn bức thư tuyệt tình?

Gahalowood cũng tiến hành tổng điều tra trên cơ sở các cuộc gọi điện thoại và các sao kê thẻ tín dụng. Nhưng thẻ tín dụng của Harry không hề lưu thông tin gì và điện thoại cũng không có tín hiệu. Khi hỏi thông tin từ các trạm hải quan, chúng tôi mới phát hiện ông ta đã đi qua trạm Milbrooke ở Vermont để vào Canada.

– Vậy có nghĩa là ông ấy đã qua biên giới Canada, Gahalowood nói. Tại sao lại chọn Canada?

– Ông ấy cho rằng đó là thiên đường của các nhà văn, tôi trả lời. Trong bản thảo cuốn Những chú mòng biển ở Aurora mà ông ấy để lại cho tôi, thì kết thúc là ông ta tới đó với Nola.

– Rồi, nhưng xin lưu ý anh rằng, sách của ông ấy không hề viết chuyện thật. Thứ nhất là Nola đã chết, và hình như ông ấy chưa bao giờ có dự định bỏ đi cùng Nola. Thế mà ông ấy để lại cho anh bộ bản thảo trong đó viết ông ta và Nola sum họp ở Canada. Vậy đâu là sự thật?

– Tôi chẳng hiểu gì cả! Tôi thừa nhận. Vì lí do quỉ quái nào mà ông ấy lại bỏ đi chứ?

– Vì ông ấy muốn che giấu một điều gì đó, nhưng chúng ta chưa biết chính xác là điều gì.

Lúc đó, chúng tôi chưa biết lí do, và cũng chưa đi tới tận cùng của ngạc nhiên. Sự kiện lớn xảy ra sau đó đã trả lời các câu hỏi của chúng tôi.

Tối hôm đó, tôi nói với Gahalowood rằng hôm sau tôi sẽ bay về New York.

– Thế là thế nào? Anh trở về New York ư? Nhưng đúng là anh điên thật rồi, nhà văn ạ, chúng ta sắp tới đích rồi! Đưa hộ chiếu của anh đây, tôi tịch thu.

Tôi mỉm cười.

– Tôi không bỏ anh đâu, trung sĩ ạ. Nhưng đến lúc rồi.

– Đến lúc gì?

– Đến lúc phải đi bỏ phiếu. Nước Mỹ có cuộc hẹn gặp với Lịch sử bây giờ!

* * *

Ngày mùng 5 tháng Mười một năm 2008, trong khi cả New York còn liên hoan chiến thắng của Obama, thì tôi có cuộc hẹn ăn trưa với Barnaski tại nhà hàng Pierre. Chiến thắng của Đảng Dân chủ khiển bộ mặt ông ta nom thật dễ chịu: “Tôi thích người Black! Ông ta nói với tôi. Tôi thích những người Black điển trai! Nếu anh được mời đến Nhà Trắng, thì cho tôi đi theo nhé! Nào, thế nào, anh có tin tức gì quan trọng muốn nói với tôi?”

Tôi kể cho ông ta nghe điều tôi khám phá về Nola với bản báo cáo chứng rối loạn tâm thần ở trẻ, khuôn mặt ông ta rạng rỡ hẳn lên:

– Vậy những cảnh anh miêu tả hành vi thô bạo của người mẹ là chính Nola tự gây ra à?

– Đúng vậy.

– Thật là tuyệt vời! Ông ta hét vang cả nhà hàng. Cuốn sách của anh giống như tín hiệu báo trước! Chính người đọc cũng đang trong thời điểm điên loạn vì nhân vật người mẹ tồn tại mà lại không tồn tại thực sự. Anh quả đúng là thiên tài, anh Goldman! Thiên tài!

– Không, chỉ đơn giản là tôi bị nhầm. Tôi bị Harry lừa.

– Harry có biết chuyện không?

– Có. Sau đó, ông ta đã biến khỏi mặt đất.

– Thế là thế nào?

– Không thể tìm thấy ông ta nữa. Rõ là ông ta đã qua biên giới Canada rồi. Ông ta chỉ để lại cho tôi một tín hiệu duy nhất rất bí ẩn và một tập bản thảo chưa được xuất bản về Nola.

– Anh có bản quyền không?

– Xin lỗi tôi không hiểu?

– Cuốn bản thảo chưa được xuất bản, anh có bản quyền không? Tôi mua lại của anh.

– Mẹ kiếp, Roy! Không có chuyện đó!

– Ồ, xin lỗi, tôi mới chỉ hỏi thế thôi mà.

– Có một chi tiết nào đó bị thiếu. Có cái gì đó mà tôi không hiểu nổi. Chuyện về bệnh tâm thần trẻ nhỏ, rồi Harry biến mất. Bức xếp hình bị thiếu một miếng, dù biết vậy nhưng tôi không thể hiểu nổi.

– Anh là người cả lo, Marcus ạ, hãy tin tôi, lo lắng như thế cũng chẳng để làm gì. Hãy tới bác sĩ Freud bảo ông ấy kê cho anh đơn thuốc an thần. Còn về phía tôi, tôi sẽ liên lạc với báo chí, chuẩn bị buổi họp báo về căn bệnh của trẻ, sẽ làm cho tất cả mọi người tin rằng ta biết chuyện ngay từ đầu nhưng đây là sự ngạc nhiên thần kì nhất: một cách cho mọi người thấy rằng sự thật đôi khi ở đâu đó và không nên giới hạn ở những ấn tượng đầu tiên. Những người đã lật mặt anh sẽ cảm thấy lố bịch, họ sẽ nói rằng anh là nhà chiêm tinh đại tài. Thế là tự nhiên, người ta sẽ lại nhắc tới cuốn sách của anh, ta sẽ lại bán được cả đống. Quả này thì ngay cả những kẻ không hề có ý định mua sách cũng không thể cưỡng lại được trí tò mò muốn biết tại sao anh lại viết về người mẹ. Goldman, anh thật là thiên tài; bữa trưa cứ để tôi trả tiền.

Tôi hơi nhăn mặt, bảo với ông ta:

– Tôi không cảm thấy hoàn toàn thuyết phục, Roy ạ. Tôi muốn có thời gian để đào sâu thêm nữa.

– Anh thì chẳng bao giờ thấy được thuyết phục cả, anh bạn trẻ đáng thương của tôi ạ! Chúng ta không có thời gian để “đào sâu thêm” như anh nói. Anh đúng là nhà thơ, anh nghĩ thời gian trôi qua có một ý nghĩa nhưng thời gian trôi qua, thì hoặc là chúng ta kiếm được thêm tiền, hoặc là chúng ta mất tiền mà thôi. Tôi thì hoàn toàn tin tưởng vào giả thuyết đầu tiên. Tuy nhiên, có thể là anh đã biết, kể từ hôm qua chúng ta đã có một tân tổng thống, đẹp trai, da đen và rất nổi tiếng. Theo tính toán của tôi, ta sẽ phải nghe nhắc đến ông ấy dưới tất cả các giọng điệu trong vòng hơn một tuần, một tuần sẽ chỉ có chỗ cho ông ta. Vậy nên trong giai đoạn này liên lạc với báo giới và các phương tiện thông tin đại chúng khác là vô ích, chỗ tốt nhất dành cho chúng ta may ra chỉ là những bài ngắn trong mục chó chết chẹt là cùng. Cho nên một tuần nữa tôi mới liên lạc với báo giới, như vậy anh sẽ có thêm chút thời gian. Dĩ nhiên trừ trường hợp có một nhóm người phương nam đội mũ nhọn nổ súng ám sát tân tổng thống, chúng ta sẽ không thể chiếm vị trí trên trang nhất trong vòng một tháng. Nếu vậy thì vâng, phải đến một tháng. Thế thì đúng là thảm họa: một tháng nữa là Noel, lúc đó chẳng ai còn để ý đến câu chuyện của chúng ta nữa. Vậy nên trong vòng một tuần, chúng ta sẽ loan báo câu chuyện thần kinh ở trẻ nhỏ. Nếu còn thời gian, tôi sẽ cho xuất bản gấp một cuốn sổ tay cho các ông bố bà mẹ, kiểu như: Phát hiện sớm bệnh tâm thần ở trẻ nhỏ hoặc làm thế nào để con mình không trở thành một Nola Kellergan mới, không thiêu sống quý vị trong giấc ngủ. Chắc chắn sẽ thành công vang dội. Nhưng thực ra chúng ta không còn thời gian nữa.

Tôi chỉ có một tuần trước khi Barnaski công bố tất cả. Một tuần để tìm hiểu điều gì chưa rõ, vẫn còn làm cho tôi phải băn khoăn áy náy. Thế mà đã bốn ngày trôi qua; bốn ngày không làm được gì. Tôi gọi điện liên tục cho Gahalowood, anh ta chỉ biết thừa nhận là bó tay. Cuộc điều tra đang trong ngõ cụt, không tiến triển gì thêm nữa. Sau đó, Vào đêm ngày thứ năm, một sự kiện xảy ra đã làm thay đổi cuộc điều tra. Đêm ngày 10 tháng Mười một. Cảnh sát giao thông Dean Forsyth đi tuần trên đường từ Montburry đi Aurora đã đuổi theo một xe ô tô không dừng đèn đỏ và chạy quá tốc độ. Một vụ vi phạm thường thấy, nhưng người lái xe lại túa đẫm mồ hôi và có vẻ bấn loạn, khiến viên cảnh sát trẻ nghi ngờ:

– Ông từ đầu tới, thưa ông? Cảnh sát Forsyth hỏi.

– Montburry.

– Ông làm gì ở đó?

– Tôi tới chơi nhà bạn.

– Tên bạn ông là gì?

Vẻ lúng túng, sợ hãi lộ rõ trong ánh mắt người lái xe càng khiến viên cảnh sát tò mò. Anh ta chiếu đèn lên mặt người đàn ông và thấy vết cào trên má.

– Má ông bị sao thế?

– Tôi bị vướng một cành cây thấp khỏi tầm nhìn.

Viên cảnh sát không tin.

– Tại sao ông chạy xe nhanh như thế?

– Tôi tôi xin lỗi. Tôi đang vội. Anh có lí, tôi nhẽ ra không nên làm vậy.

– Ông có uống rượu không?

– Không.

Qua kiểm tra nồng độ cồn, đúng là người đàn ông này không uống rượu. Giấy tờ xe hợp pháp, soi đèn pin kiểm tra bên trong chỉ phát hiện nhiều vỏ lọ thuốc nằm ngổn ngang ở ghế sau. Tuy nhiên, viên cảnh sát vẫn có linh cảm đáng ngờ: vẻ bấn loạn nhưng cũng lại rất điềm tĩnh ở người lái xe. Bất chợt, anh ta phát hiện đôi tay người đàn ông này quá bẩn, giầy dính đầy bùn còn quần thì ướt sủng.

Mời ông xuống xe, Forsyth nhấn từng chữ.

– Tại sao, hả? Hả? người lái xe ấp úng.

– Hãy làm theo và ra khỏi xe.

Người đàn ông không chịu. Cảnh sát Forsyth phải dùng vũ lực ép ông ta xuống xe. Anh dẫn người này về đồn cảnh sát gần đó, chụp ảnh theo quy định rồi lấy dấu vân tay. Thông tin hiện trên màn hình máy tính lúc đó khiến viên cảnh sát không khỏi bối rối. Mặc dù lúc đó là một giờ rưỡi sáng, anh ta vẫn nhấc điện thoại vì nhận thấy phát hiện của mình đủ độ quan trọng để mời trung sĩ Perry Gahalowood ra khỏi giường ngủ.

Ba tiếng sau, khoảng 4 giờ rưỡi sáng, đến lượt tôi bị điện thoại gọi dậy.

– Nhà văn à, Gahalowood đây, anh đang ở đâu thế ?

– Trung sĩ à, tôi trả lời vẫn còn ngái ngủ, tôi đang ở trên giường ngủ của tôi ở New York, anh còn muốn tôi ở đâu nữa! Có chuyện gì vậy?

– Chúng ta đã túm được chú chim của chúng ta rồi, ông ta nói.

– Xin lỗi tôi không hiểu?

– Kẻ đốt nhà Harry… chúng tôi đã tóm được hắn đêm nay.

– Cái gì?

– Anh đang ngồi đấy chứ?

– Không, tôi vẫn còn đang nằm.

– Thế thì càng tốt. Tại vì nó sẽ làm anh sốc mạnh đấy.

tác: The Truth About the Harry Quebert Affair ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Phụ Nữ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.