“Harry, có một trật tự nhất định nào trong tất cả những điều mà thầy kể không?
– Có chứ, tất nhiên rồi. ..
– Trật tự thế nào?
– Ờ nhỉ, bây giờ anh mới hỏi tôi điều đó… Có thể là không có thật.
– Harry, việc này rất quan trọng! Em không thể làm được nếu thầy không giúp em!
– Vậy thì cái trật tự của tôi không có gì quan trọng cả. Cái trật tự của anh rốt cuộc mới là quan trọng. Chúng ta đang chương mấy rồi nhỉ? 19 à?
– Thứ 20.
– Thế thì 20: chiến thắng nằm chính trong tay anh, Marcus ạ. Chỉ cần anh mong muốn cho nó xuất hiện”.
Roy Barnaski gọi điện cho tôi vào sáng thứ Bảy ngày 28 tháng Sáu.
– Anh Goldman thân mến, ông ta nói với tôi, anh có biết thứ Hai sẽ là ngày nào không?
– 30 tháng Sáu.
– 30 tháng Sáu rồi cơ đấy! Thời gian phi nhanh như điên ấy nhỉ. IL tempo è passato[1], anh Goldman. Thế điều gì sẽ xảy ra vào ngày 30 tháng Sáu vậy?
– Là ngày lễ nước sô đa uống với kem lạnh trên toàn quốc, tôi trả lời. Tôi vừa mới đọc một bài báo về chủ đề này.
– 30 tháng Sáu, là ngày hết kỳ hạn của anh, Goldman! Đó chính là điều xảy ra vào ngày ấy. Tôi vừa mới nói chuyện với Douglas Claren, người đại diện của anh. Anh ta đang cuống cả đít lên. Anh ta nói sẽ không gọi cho anh nữa bởi vì anh đã trở thành một kẻ cứng đầu khó bảo. “Goldman là một con ngựa điên”, anh ta nói với tôi như vậy. Chúng tôi cố gắng chìa tay ra cứu anh, cố gắng thu xếp, nhưng anh thì chỉ thích phi nước đại không chủ đích, đâm thẳng đầu vào tường.
– Chìa tay ra cứu? Ông muốn tôi bịa ra cả một thể loại truyện gợi dục về Nola Kellergan.
– Lại nói quá đáng rồi, Marcus. Tôi muốn làm cho công chúng giải trí. Mang lại cho họ mong muốn mua sách. Càng ngày người ta càng ít mua sách, chỉ trừ khi mà chúng ta tìm ra cho họ những chuyện kinh hoàng liên quan tới những ước muốn ấu thơ không thể khống chế của chính họ.
– Tôi sẽ không bao giờ viết một cuốn sách rác rưởi chỉ để cứu vãn sự nghiệp của mình.
– Nếu anh muốn thế thì tùy. Vậy thì vào ngày 30 tháng Sáu: Marisa, cô thư kí của tôi - người anh vẫn rất quen biết, sẽ đến văn phòng của tôi vào lúc 10 giờ 30 để họp. Cứ thứ Hai hàng tuần, vào lúc 10 giờ 30, chúng tôi sẽ xem xét lại tất cả những sự việc chính xảy ra trong tuần. Cô ta sẽ nói với tôi: “Đến hôm nay là hạn cuối cùng để Marcus Goldman nộp bản thảo nhưng chúng ta vẫn chưa nhận được gì”. Tôi sẽ gật đầu vẻ nghiêm trọng, chắc hẳn là tôi cứ để cho ngày hôm đó trôi qua cái đã, kiềm chế nghĩa vụ kinh khủng của mình lại, sau đó vào 17 giờ 30, đau thắt cả lòng, tôi sẽ phải gọi điện thoại cho Richardson, trưởng phòng tư pháp của công ty, để thông báo cho anh ta biết việc này. Tôi sẽ nói với anh ta là chúng tôi sẽ tiến hành ngay lập tức các thủ tục để kiện anh vì tội không tuân theo các điều khoản của hợp đồng và chúng tôi sẽ yêu cầu anh phải đền bù thiệt hại và lãi suất, ước tính tương đương khoảng mười triệu đô la.
– Mười triệu đô la? Ông thật là nực cười, Barnaski.
– Ừ, anh có lí đấy. Mười lăm triệu.
– Ông là thằng đểu, Barnaski.
– Chính thế đấy, đó chính là sai lầm của anh đấy, Goldman: anh mới là thằng đểu! Anh muốn vào chơi trong sân của người lớn, nhưng anh lại không muốn tôn trọng luật chơi. Anh muốn chơi ở NHL[2], nhưng anh lại không chấp nhận tham gia vào những trận playoff và mọi việc không thể như vậy được. Nên anh biết gì không? Bằng số tiền thu được từ vụ kiện anh, tôi sẽ trả công hậu hỉ cho một nhà văn trẻ triển vọng kể lại chuyện Marcus Goldman, hay là một tay nào đó đầy hứa hẹn nhưng vì tình riêng đã phá hủy sự nghiệp và tương lai của mình. Anh ta sẽ tới phỏng vấn anh trong một túp lều rách ở bang Florida nơi anh phải lui về đó để lẩn tránh và say mèm ngay từ lúc 10h sáng để ngăn mình không hoài niệm về quá khứ. Hẹn sớm gặp lại anh, Goldman, trong phiên tòa.
Ông ta dập máy.
Ít lâu sau cú điện thoại kinh hoàng này, tôi đến tiệm Clark’s để ăn trưa. Tại đây, tôi mường tượng ra các thành viên gia đình nhà Quinn, vào năm 2008. Tamara đang đứng sau quầy thu ngân, mắng xối xả con gái bởi vì cô không làm đủ như này hay không làm đủ như kia. Gòn ông Robert thì đang trốn trong một góc, ngồi trên một chiếc ghế dài nhỏ ăn món trứng chưng và đọc chuyên mục thể thao của tờ Concord Herald. Tôi ngồi cạnh bà Tamara, mở một tờ báo tình cờ vớ được và giả vờ chúi mũi vào đó để nghe cho rõ hơn tiếng phàn nàn ngần ngại rằng nhà bếp có vẻ bẩn, phục vụ còn chậm, cà phê nguội tanh nguội ngắt, những chai đựng si rô lá đỏ thì dính dấp, những lọ đường thì trống rỗng, bàn ghế dính đầy dầu mỡ, rằng ở phía trong thì nóng quá, rằng bánh không ngon và bà sẽ chẳng bỏ ra một xen để trả cho món ăn như thế, rằng hai đô la cho một cốc cà phê thì đúng là ăn cướp và bà sẽ không bao giờ có thể chuyển nhượng được cái quán này nếu như bà đã biết nó chỉ đáng là một quán ăn bình dân hạng hai, bà chính là người đã ôm mộng về cái nhà hàng này và hơn nữa vào thời kì của bà, tất cả mọi người trong bang đều đến cả đây để ăn bánh mỳ kẹp và ai cũng kháo nhau rằng đó là loại bánh mì ngon nhất vùng. Bởi nhận ra tôi đang lắng nghe, nên bà nhìn tôi vẻ khinh khỉnh và lên giọng mắng mỏ:
– Này, cậu kia, tại sao cậu nghe tôi hả?
Tôi giả bộ không biết gì, quay về phía bà:
– Tôi ư, đâu có, tôi có nghe bà nói gì đâu, thưa bà.
– Tất nhiên là cậu đang giỏng tai lên nghe, tại vì cậu trả lời tôi đấy thôi! Cậu từ đâu tới?
– New York, thưa bà.
– Bà ta tỏ ra nhã nhặn ngay lập tức, như thể hai tiếng “New York” tạo ra hiệu ứng tức thì khiến thái độ bà mềm mỏng hẳn, bà hỏi tôi giọng ngọt như mía lùi:
– Một thanh niên điển trai như vậy từ New York tới Aurora này để làm gì vậy?
– Tôi viết một cuốn sách.
– Bà ta lập tức sa sầm nét mặt và rống lên như bò:
– Một cuốn sách ư? Cậu là nhà văn hả? Tôi căm ghét bọn nhà văn! Đó là một loài độc hại, vô tích sự và dối trá. Cậu sống bằng gì? Bằng trợ cấp của Nhà nước hả? Con gái tôi là chủ cái nhà hàng này, và tôi báo cho cậu biết trước, con tôi không bao giờ bán chịu đâu nhé! Thế nên nếu cậu không thể trả được thì hãy biến khỏi đây ngay. Hãy biến ngay khỏi đây trước khi tôi gọi điện cho cảnh sát. Cảnh sát trưởng chính là con rể tôi đấy.
Jenny, đứng đằng sau quầy thu ngân, tỏ vẻ ngán ngẩm.
– Mẹ à, đó là Marcus Goldman, một nhà văn nổi tiếng.
Bà Quinn sặc cà phê:
– Mẹ kiếp, ra cậu là thằng đĩ đực bám váy gã Quebert đó hả?
– Chính là tôi, thưa bà.
– Cậu lớn nhanh quá nhỉ… Thậm chí trông cũng không đến nỗi tồi. Cậu có muốn biết tôi nghĩ thế nào về Quebert không?
– Không, cảm ơn, thưa bà.
– Nhưng dù sao tôi cũng muốn nói với cậu: tôi nghĩ hắn là con hoang của một mụ đàn bà đĩ thỏa và hắn đáng phải ngồi ghế điện!
– Kìa mẹ! Jenny phản đối.
– Đó là sự thật!
– Mẹ, thôi đi nào.
– Im đi, con gái! Mẹ đang nói chuyện. Hãy nhớ lấy, đó là gã nhà văn đểu cáng. Nếu như anh còn có một chút gì đó gọi là trung thực, thì hãy viết sự thật về Harry Quebert: hắn là tên đểu nhất trên thế giới, một gã trụy lạc, một thằng éo lả và là một tên sát nhân. Hắn đã giết cô bé Nola, mẹ Cooper và theo một cách nào đó, thì hắn cũng là kẻ giết con gái Jenny của tôi.
Jenny chạy trốn vào bếp. Tôi nghĩ rằng cô đang khóc. Ngồi trên chiếc ghế cao ở quầy bar, dáng người thẳng đứng như chữ “i”, mắt ánh lên vẻ giận dữ điên dại, ngón tay chĩa thẳng lên trời, Tamara Quinn kể cho tôi nghe lí do cơn thịnh nộ của bà và Harry Quebert đã làm nhơ bẩn tên tuổi của ông như thế nào. Sự kiện mà bà đã chứng kiến xảy ra vào ngày Chủ nhật 13 tháng Bảy năm 1975, đáng lẽ đó phải là ngày đáng nhớ đối với gia đinh Quinn khi họ đã tổ chức một bữa tiệc ngoài vườn, ngay từ lúc giữa trưa, trên thảm cỏ vừa được cắt tỉa đẹp đẽ (như đã ghi rõ trên tấm thiệp được gửi tới cho khoảng một tá khách mời).
* * *
Ngày 13 tháng Bảy năm 1975
Đó là một sự kiện lớn và Tamara Quinn đã dự trù đâu ra đấy: bạt đã được căng trong vườn, dụng cụ bằng bạc và khăn ăn trắng đã được bày hiện trên bàn, bữa trưa gồm các món buffet được đặt từ một đầu bếp tên tuổi ở Concord, với những món khai vị như cá, thịt nguội, hải sản và xà lát Nga. Một nhân viên phục vụ thành thục đã được báo trước để đảm trách phục vụ đồ uống mát và rượu vang Ý. Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo. Bữa trưa này sẽ là một buổi hội ngộ của những người có vai vế bậc nhất: Jenny chuẩn bị chính thức giới thiệu người yêu mới của mình với một số nhân vật tầm cỡ trong giới thượng lưu ở Aurora.
Chỉ còn mười phút nữa là đúng giữa trưa. Tamara tự hào ngắm nghía sự bày trí trong khu vườn của mình: tất cả đã sẵn sàng. Bà đang đợi tới phút cuối để mang các món ăn ra, tại vì trời quá nóng. A! Tất cả mọi người sẽ thưởng thức món ốc đỏ, sò đốm và tôm hùm trong lúc lắng nghe những câu chuyện xuất sắc của Harry Quebert, và bên cạnh anh ta, sẽ là con gái Jenny tuyệt vời của bà. Đúng là hoành tráng, và Tamara run lên vì hứng chí khi tượng tưởng ra khung cảnh đó. Bà tiếp tục ngắm nghía công trình chuẩn bị của mình, sau đó kiểm tra lại một lần cuối cùng kế hoạch bày trí các bàn tiệc và chỗ ngồi mà bà đã ghi lại ra giấy rối cố gắng học thuộc. Tất cả đều hoàn hảo. Chỉ còn thiếu duy nhất các vị khách mời.
Tamara đã mời bốn người bạn gái của mình cùng với chồng của họ. Bà đã suy nghĩ rất lâu về số lượng khách mời. Đó là một sự lựa chọn khó khăn: quá ít khách mời có thể sẽ gây ra cảm giác về một bữa tiệc ngoài vườn thất bại, nhưng quá nhiều người tham dự để khiến cho buổi trưa tinh tế của bà mang dáng vẻ của một bữa trưa dân dã khoa trương. Rốt cuộc, bà đã quyết định chọn ra trong số bạn bè của mình bốn người mà bà cho rằng họ sẽ có khả năng truyền tin mạnh nhất trong thành phố, nhờ họ mà người ta sẽ nhanh chóng nói rằng Tamara Quinn đã tổ chức một sự kiện sang trọng có tính chất sàng lọc bởi vì con rể tương lai của bà là ngôi sao của giới trí thức Mỹ. Vì vậy bà đã mời Amy Pratt người tổ chức buổi vũ hội mùa hè, Bell Carlton người được cho là có gu ăn chơi tinh tế nhất bởi vì chồng của bà ta thay xe hơi hàng năm, Cindy Tirsten người đứng đầu nhiều câu lạc bộ phụ nữ và Donna Mitchell người mắc bệnh dịch nói nhiều và suốt ngày chỉ biết khoe khoang về thành công của con cái. Tamara đã sẵn sàng làm cho các bà này sáng mắt ra. Ngay từ khi nhận được thiệp mời, họ liền lập tức gọi điện thoại để hỏi lí do của buổi liên hoan này là gì. Nhưng Tamara cố tình giữ thái độ lập lờ bằng vẻ thờ ơ rất là bác học: “Tôi phải thông báo cho các bà biết một tin đặc biệt”. Bà sốt ruột muốn nhìn thấy bộ mặt của các bà bạn khi họ chứng kiến con gái Jenny của bà sánh vai cùng chàng trai nổi tiếng Quebert trong suốt cuộc đời. Rồi gia đình nhà Quinn sẽ nhanh chóng trở thành tâm điểm của mọi cuộc thảo luận và những màn đố kỵ.
Tamara, vì quá bận bịu với bữa trưa, là một trong những người hiếm hoi trong thành phố này không bồn chồn đứng trước cửa nhà gia đình Kellergan. Ngay từ đầu giờ sáng, bà đã biết tin, cũng như tất cả mọi người, bà cảm thấy lo lắng cho bữa tiệc ngoài vườn của mình: Nola đã cố gắng tự tử. Nhưng ơn Chúa, cô bé đáng thương tự tử không thành và bà cảm thấy may mắn của mình nhân lên gấp đôi: ban đầu nếu Nola chết thì bữa tiệc sẽ bị hủy bỏ vì thật không nên không phải nếu vẫn tổ chức liên hoan trong một hoàn cảnh như vậy. Thêm nữa, thật may làm sao vì đó là Chủ nhật chứ không phải là thứ Bảy, bởi nếu Nola cố gắng tự tử vào một ngày thứ Bảy, thì bà sẽ phải kiếm người thay thế công việc của cô bé ở tiệm Clark’s và điều này rất phức tạp. Rõ ràng Nola rất tử tế vì đã hành động vào sáng Chủ nhật, hơn nữa lại không thành công.
Hài lòng với mọi điều ở bên ngoài, Tamara đi xem xét những thứ đang diễn ra ở bên trong căn nhà. Bà thấy Jenny đã ở đúng vị trí, trước lối vào, sẵn sàng đón tiếp khách mời. Tuy vậy, bà vẫn phải rủa xả cái ông Bobbo đáng thương một trận dù ông đã mặc sơ mi và thắt cà vạt nhưng vẫn chưa xỏ quần dài, bởi lẽ vào ngày Chủ nhật, Ông được quyền mặc quần đùi ngồi đọc báo trước hiên nhà và ông rất thích cảm giác mát mẻ khi gió lùa vào bên trong, thật là dễ chịu.
– Thôi ngay cái trò “chuổng cời” này đi! Bà vợ ông la lối. Ông định thế nào hả? Khi Harry Quebert nổi tiếng đã là con rể của chúng ta rồi, thì ông vẫn cứ đi đi lại lại với cái quần đùi của ông hả?
– Bà biết đấy, Bobbo trả lời, tôi cho rằng anh ta không giống như những gì chúng ta nghĩ về anh chàng đâu. Suy cho cùng, đó là một thanh niên cực kì bình dị. Anh ta thích các động cơ ô tô, uống bia lạnh, tôi nghĩ rằng anh ta sẽ không cảm thấy bị xúc phạm khi nhìn thấy tôi trong bộ đồ ngày Chủ nhật. Hơn nữa, tôi sẽ hỏi anh ta…
– Ông sẽ không hỏi anh ta bất kì điều gì hết! Ông không được phát ngôn bất kì một điều ngu ngốc nào trong cả bữa ăn! Hơn nữa, rất đơn giản: tôi không muốn nghe thấy tiếng của ông. À này, ông Bobbo, nếu pháp luật cho phép, thì tôi sẽ khâu miệng ông lại để ông không thể nói được nữa: mỗi khi ông mở mồm, chỉ toàn nói những lời ngu ngốc. Cứ ngày Chủ nhật, bắt đầu từ bây giờ, sẽ luôn là quần dài, áo sơ mi. Chấm hết. Sẽ không còn chuyện ông đi đi lại lại trong nhà với cái quần lót ấy nữa. Từ bây giờ chúng ta sẽ là những người cực kỳ quan trọng.
Trong lúc nói, bà phát hiện ông chồng của mình đang nguệch ngoạc mấy dòng trên một tấm bưu ảnh đặt trước mặt, trên chiếc bàn thấp trong phòng khách.
– Cái gì thế? bà tru lên.
– Cái này.
– Đưa tôi xem.
– Không, Bobbo che những dòng chữ và toàn bộ bức ảnh.
– Bobbo, tôi muốn xem.
– Đây là thư tín cá nhân.
– Ôi, quý ông bây giờ lại viết thư tín cá nhân cơ đấy. Đưa cho tôi xem, tôi đã bảo ông rồi! Chính tôi là người quyết định trong căn nhà này, hiểu chưa?
Bà ta giật lấy từ tay ông chồng tấm ảnh mà ông đang cố gắng giấu dưới tờ báo của mình. Bức ảnh chụp một con chó nhỏ. Bà đọc to bằng một giọng giễu cợt:
Nola yêu quý!
Chúng tôi chúc cháu mau chóng bình phục và chúng tôi hi vọng cháu sẽ sớm quay trở lại tiệm Clark’s. Đây là những viên kẹo để giúp cuộc đời của cháu thêm dịu ngọt. Chúc cháu mọi điều tốt đẹp nhất.
Gia đình bác Quinn.
– Cái trò vô bổ này có nghĩa là gì thế, Tamara kêu lên.
– Một bưu ảnh tặng Nola. Tôi sẽ đi mua thêm kẹo và sẽ gửi cùng nó. Điều này sẽ làm cho cô bé vui vẻ, bà không nghĩ vậy sao?
– Ông thật nực cười, Bobbo! Cái bưu ảnh với con chó nhỏ này thật là nực cười, câu chữ của ông viết ở đây cũng thật là nực cười! Chúng tôi hi vọng cháu sẽ sớm quay trở lại tiệm Clark’s. Con bé vừa mới cố gắng vứt bỏ tất cả: ông thật sự nghĩ là nó sẽ muốn quay trở lại phục vụ cà phê à? Thế còn kẹo? Ông muốn nó làm gì với mấy cái kẹo ấy bà?
– Cô bé sẽ ăn kẹo, tôi nghĩ rằng nó sẽ thích. Bà thấy không, bà phá hoại hết cả. Chính vì thế mà tôi không muốn cho bà xem.
– Ôi, thôi, đừng có mà nỉ non nữa, Bobbo, Tamara bực bội xé phăng tấm bưu ảnh thành bốn mảnh. Tôi sẽ gửi hoa cho cô bé, những bông hoa sang trọng từ một cửa hàng có tiếng ở Montburry, chứ không phải mấy cái kẹo mua trong siêu thị. Và chính tôi sẽ tự viết cho cô bé, trên một tấm giấy bìa trắng tinh. Tôi sẽ viết, bằng một nét chữ cực đẹp: Chúc sớm bình phục. Từ gia đình Quinn và Harry Quebert. Còn giờ thì ông hãy mau mặc quần dài vào, các khách mời của tôi sắp đến rồi.
Donna Mitchell cùng chồng bấm chuông cửa đúng vào 12 giờ, tiếp ngay theo là Amy và Cảnh sát trưởng Pratt. Tamara ra lệnh cho phục vụ mang ngay cocktail đến để chào mừng khách, và họ cùng nhau uống trong vườn. Cảnh sát trưởng Pratt kể lại việc mình bị cú điện thoại lôi khỏi giường ngủ như thế nào: Cô bé Kellergan đã cố gắng uống cả một đống thuốc. Tôi nghĩ là cô bé đã nuốt hết mọi thể loại, kể cả thuốc ngủ. Nhưng không có gì nghiêm trọng cả. Cô bé đã được đưa đến bệnh viện Montburry để rửa ruột. Chính ông mục sư đã tìm thấy cô bé trong phòng tắm. Ông ta khẳng định rằng cô bé bị sốt và uống nhầm thuốc. Tôi thì tôi nói rằng… Nhưng thôi, quan trọng là cô bé không bị sao.
– May mà chuyện xảy ra vào buổi sáng chứ không phải là vào buổi trưa, Tamara nói. Thật đáng tiếc nếu các ông các bà không đến đây được.
– À phải rồi, bà có điều gì quan trong muốn báo cho chúng tôi vậy? Donna sốt ruột hỏi.
Tamara cười rạng rỡ và trả lời sẽ tuyên bố khi tất cả khách mời đã đến đông đủ. Ngay sau đó, gia đình Tristen đến và vợ chồng Carlton cũng có mặt vào lúc 12 giờ 20 với lý do họ gặp vấn đề trong việc định hướng của chiếc ô tô mới của mình. Tất cả mọi người đã tới. Tất cả mọi người, chỉ trừ Harry Quebert. Tamara đề nghị uống tiếp một chầu cocktail nữa để chào mừng sự có mặt của mọi người.
– Chúng ta còn đợi gì nữa? Donna hỏi.
– Các ông bà sẽ thấy; Tamara trả lời.
Jenny mỉm cười; đó sẽ là một ngày tuyệt vời.
12 giờ 40, Harry vẫn chưa tới. Đã mời khách đến ly thứ ba. Rồi ly thứ tư vào lúc 12 giờ 58.
– Lại uống tiếp một ly chào mừng nữa á? Amy Pratt phàn nàn.
– Bởi vì thật mừng làm sao khi các ông bà đến đây. Tamara tuyên bố và bắt đầu lo lắng thực sự về sự chậm trễ của vị khách mời đặc biệt.
Mặt trời như thiêu đốt. Mọi người bắt đầu chuếnh choáng hơi men. Tôi đói rồi, rốt cuộc Bobby nói và lập tức nhận ngay một cú đập gáy ra trò. Đã 13 giờ 15, Harry vẫn chưa tới. Tamara cảm thấy bụng mình quặn lại.
* * *
– Chúng tôi đợi chờ mòn mỏi, Tamara thổ lộ với tôi tại bàn bar của tiệm Clark’s. Nhân danh Chúa, chúng tôi đã đợi mòn đợi mỏi! Trời nóng như thiêu đốt. Ai nấy đều đổ mồ hôi ròng ròng…
– Cơn khát của đời tôi, Robert hét lên và cố gắng chen vào cuộc trò chuyện của chúng tôi.
– Im đi! Tôi mới là người được hỏi vì những điều mà tôi biết. Những nhà văn lớn như anh Goldman đây không quan tâm tới những đồ thân lừa như ông đâu.
Bà ta ném một chiếc đĩa về phía ông chồng rồi quay sang nói với tôi:
– Tóm lại, chúng tôi đã đợi tới tận một rưỡi chiều.
* * *
Tamara đã hi vọng ô tô bị hỏng hay thậm chí là một vụ tai nạn. Bất kì điều gì, miễn không phải là bà đang bị lừa. Giả vờ có việc phải làm ở trong bếp, bà đi gọi điện thoại nhiều lần đến ngôi nhà ở Goose Cove, nhưng không ai trả lời. Vậy là bà mở đài để nghe tin tức, không hề có một vụ tai nạn nào được thông báo, và cũng không có một nhà văn nổi tiếng nào bị chết ở bang New Hampshire vào ngày hôm đó. Hai lần, bà thấy tiếng xe ô tô trước nhà, lần nào tim bà cũng đập dữ đội: là anh ta! Nhưng không: đó là những người hàng xóm ngu dốt.
Những vị khách mời không thể chịu đựng hơn được nữa: chết ngạt vì nóng bức, rốt cuộc họ chạy hết ra ngồi dưới tấm bạt để cho mát hơn chút ít. Họ ngồi đó, cảm thấy buồn chán trong một sự yên lặng chết chóc. “Tôi hi vọng rằng đó sẽ là một tin cực kì quan trọng”, rốt cuộc Donna nói. “Nếu như tôi uống thêm một ly nữa, tôi sẽ nôn ra mất”, Amy phát biểu. Cuối cùng, Tamara yêu cầu phục vụ bày thức ăn lên bàn và mời mọi người vào bữa.
14 giờ, bữa trưa đã bắt đầu được một lúc nhưng vẫn chưa có tin tức gì của Harry. Jenny đau lòng không thể nuốt được bất cứ cái gì. Cô cố gắng không bật khóc nức nở trước tất cả mọi người. Tamara, điên lên vì giận dữ: trễ hẹn những hai giờ đồng hồ, anh ta sẽ không đến nữa. Làm thế quái nào mà anh ta lại có thể chơi bà một vố như vậy được chứ? Loại đàn ông lịch lãm nào lại cư xử như vậy? Như thế chưa đủ khiến Tamara điên tiết, Donna vẫn một mực nài nỉ bà thông báo tin tức quan trọng đấy là gì. Tamara không nói gì. Bobby bất hạnh muốn cứu vãn tình thế và danh dự cho vợ mình, bèn đứng dậy, trịnh trọng nâng cốc của mình lên và tuyên bố đầy vẻ tự hào, mắt hướng về các vị khách mời: “Các bạn thân mến của tôi, chúng tôi muốn thông báo các bạn biết rằng chúng tôi vừa có một chiếc ti vi mới”.
Tất cả mọi người im lặng một lúc lâu vì khó hiểu. Tamara cũng không thể chịu đựng được vì bị làm trò cười, cũng đứng lên và tuyên bố: “Robert bị ung thư. Ông ấy sắp chết”. Các vị khách mới ngay lập tức đều mủi lòng, cả Bobbo cũng vậy, ông thậm chí còn không biết là mình sắp chết và tự hỏi bác sĩ đã gọi điện thoại đến nhà lúc nào và tại sao vợ ông không nói gì với ông. Bỗng Robert bật khóc nức nở vì ông thấy nhớ cuộc sống quá. Gia đình ông, con gái ông, thành phố bé nhỏ của ông: ông sẽ nhớ tất cả mọi thứ. Mọi người liền ôm lấy ông và hứa sẽ đến bệnh viện thăm ông cho tới tận khi ông trút hơi thở cuối cùng và họ sẽ không bao giờ quên ông.
Sở dĩ Harry không tới dự bữa tiệc do Tamara Quinn tổ chức là bởi anh đang ngồi ở đầu giường bệnh của Nola. Ngay khi nhận được tin báo của Pinkas, anh lập tức đến ngay bệnh viện Montburry nơi Nola điều trị. Anh đã ở trong bãi đỗ xe nhiều giờ liền, bên cạnh tay lái, không biết phải làm gì. Anh cảm thấy có lỗi: nếu như nàng muốn chết, là tại anh. Ý nghĩ này khiến anh cũng muốn tự tử. Anh cứ để mặc cho cảm xúc tuôn trào: anh đang cảm nhận mức độ tình cảm anh dành cho nàng. Và anh nguyền rủa tình yêu; khi nàng ở đó, ngay bên cạnh anh, anh có thể thuyết phục mình rằng giữa họ không có gì sâu nặng, anh cần phải tránh xa nàng trong đời, nhưng ngay bây giờ khi anh có nguy cơ mất nàng, anh không thể tưởng tượng mình có thể sống mà thiếu nàng. Nola, Nola yêu quý. N-O-L-A. Anh yêu nàng biết nhường nào.
17 giờ, rốt cuộc anh cũng có đủ can đảm để bước vào bệnh viện. Anh hi vọng không bị ai bắt gặp, nhưng trong sảnh chính, anh đã chạm mặt David Kellergan, đôi mắt ông đỏ mọng vì khóc.
– Thưa mục sư… Tôi biết tin về Nola, tôi rất lấy làm tiếc.
– Cảm ơn đã đến để chứng tỏ tình thân của anh, Harry. Chắc hẳn anh đã nghe thấy người ta nói rằng Nola cố ý tự tử: đó chỉ là một lời nói dối bất hạnh. Con tôi bị đau đầu và đã uống nhầm thuốc. Con bé rất hay lơ đãng, giống như tất cả những đứa trẻ khác.
– Tất nhiên rồi, Harry trả lời. Thuốc với chả thang, thật tệ hại. Nola đang ở trong buồng nào ạ? Tôi muốn đến chào cô ấy một tiếng.
– Anh thật tốt bụng, nhưng anh biết đấy, tốt nhất là nó nên tránh gặp mọi người vào lúc này. Con bé cần được nghỉ ngơi. Mong anh thông cảm.
Tuy nhiên, mục sư Kellergan có mang theo một cuốn sổ nhỏ mà tất cả các khách đến thăm có thể viết vào đó. Sau khi ghi Chúc mau chóng bình phục. HLQuebert, Harry làm ra vẻ ra về và ngồi chết dí trong chiếc Chevrolet của mình. Anh còn đợi thêm một tiếng đồng hồ nữa, và khi nhìn thấy ông mục sư đi ra phía xe của mình, anh kín đáo quay lại bệnh viện và hỏi thăm phòng của Nola. Phòng số 26 trên tầng 2. Anh gõ cửa, tim đập thình thịch. Không có tiếng trả lời. Anh nhẹ nhàng mở cửa: Nola chỉ có một mình, đang ngồi ở mép giường. Nàng quay lại nhìn thấy anh; mới đầu mắt nàng sáng lên nhưng sau đó nàng có vẻ buồn.
– Hãy để mặc em, Harry… Hãy để mặc em nếu không em sẽ gọi y tá.
– Nola, anh không thể để mặc em được
– Anh đã rất độc ác, Harry. Em không thể gặp anh được. Gặp anh làm em đau khổ. Vì anh mà em muốn chết.
– Hãy tha lỗi cho anh, Nola.
– Em chỉ có thể tha lỗi cho anh nếu như anh muốn em. Nếu không, hãy để cho em yên.
Nàng nhìn anh chằm chập; anh mang vẻ mặt đau buồn và hối lỗi đến độ nàng không thể ngăn nổi mình dành cho anh một nụ cười.
—Ồ, Harry yêu quý, đừng có làm bộ mặt của một con cún bất hạnh như thế chứ. Anh có hứa là sẽ không bao giờ độc ác nữa không?
– Anh hứa.
– Hãy xin em tha thứ cho anh vì tất cả những ngày anh bỏ mặc em một mình trước cửa nhà anh khi không mở cửa cho em.
– Anh xin em tha lỗi, Nola.
– Hãy xin lỗi một cách tử tế hơn. Hãy quỳ xuống. Hãy quỳ gối và hãy xin em tha thứ.
Anh quỳ gối, không suy nghĩ gì nữa, anh cúi đầu lên đầu gối để trấn của nàng. Nàng cúi xuống và ve vuốt gương mặt anh. - Hãy đứng dậy đi Harry. Và hãy đến bên em đi Harry yêu quý. Em yêu anh. Em yêu anh ngay từ khi nhìn thấy anh. Em muốn là vợ của anh mãi mãi.
Trong khi Harry và Nola ở cùng nhau trong bệnh viện, thì ở Aurora nơi bữa tiệc ngoài vườn đã kết thúc nhiều tiếng đồng hồ trước đó, Jenny giam mình trong phòng riêng, khóc lóc vì xấu hổ và buồn bã. Robert cố gắng an ủi con gái mình, nhưng cô từ chối mở cửa. Tamara bị chi phối hoàn toàn bởi cơn tam bành, rời khỏi nhà để đến gặp Harry đòi lời giải thích. Bà để lỡ mất một vị khách tới nhà bấm chuông khi bà vừa đi khỏi chưa được mười phút. Robert ra mở cửa, thấy Travis Dawn đang nhắm chặt mắt trong bộ quân phục diễu hành, chìa ra cho ông một bó hồng và nói một tràng không dừng:
—Jenny-có-muốn-đi-cùng-mình-đến-buổi-vũ-hội-mùa-hè-không, cảm-ơn-nhiều.
Robert phá lên cười.
– Travis, hình như cháu muốn nói chuyện với Jenny?
Travis mở to mắt và suýt hét toáng lên.
– Bác Quinn? Cháu, cháu xin lỗi. Cháu thật là vô dụng quá. Chỉ là vì cháu muốn… Tức là, bác có cho phép cháu dẫn con gái của bác đến dự buổi vũ hội mùa hè được không ạ? Tất nhiên là nếu cô ấy đồng ý. Tức là, cũng có thể cô ấy đã có ai đó rồi. Có phải là cô ấy đã hẹn hò với ai rồi phải không ạ? Cháu tin chắc thế mà! Cháu thật là ngu ngốc quá.
Robert thân mật vỗ vai Travis.
—Thôi nào, con trai của ta, cháu không thể may mắn hơn được đâu. Hãy vào đi.
Ông dẫn viên cảnh sát trẻ vào bếp và lấy trong tủ lạnh ra một chai bia.
– Cảm ơn bác, Travis nói và đặt những bông hoa lên mặt bàn.
– Không, đấy là dành cho tôi. Còn cháu, cháu cần cái gì đó mạnh hơn nhiều.
Robert cầm lên một chai Whisky và rót vào một cốc đã có sẵn đá bên trong.
– Hãy uống cạn một hơi nhé, cháu muốn không?
Travis vâng lời. Robert nói tiếp:
– Con trai của ta, con có vẻ rất căng thẳng. Cần phải thư giãn đi. Con gái không thích đàn ông căng thẳng. Hãy tin ta, ta cũng biết một vài bí quyết.
– Tuy nhiên cháu không phải là đứa nhút nhát, nhưng khi nhìn thấy Jenny, cháu như bị tắc tị. Cháu không còn biết gì nữa…
– Đó là tình yêu, con trai ạ.
– Bác nghĩ vậy ạ?
– Chắc chắn.
– Đúng là con gái bác, cô ấy thật tuyệt vời, bác Quinn ạ: quá dịu dàng, quá thông minh và đẹp đến thế! Cháu cũng không biết mình có nên nói với bác không, nhưng đôi khi cháu đi qua tiệm Clark’s chỉ là để nhìn thấy cô ấy qua cửa kính. Cháu ngắm cô ấy… Cháu ngắm nhìn cô ấy và cảm thấy tim mình như muốn nổ tung trong lồng ngực, cứ như thể cháu sắp chết ngạt trong bộ quân phục. Thế có phải là tình yêu không ạ?
– Chắc chắn rồi.
– Và bác biết không, vào lúc đó, cháu muốn ra khỏi xe, đi vào tiệm Clark’s và hỏi Jenny xem cô ấy có khỏe không, hay là cô ấy có muốn đi xem phim sau khi kết thúc công việc không. Nhưng cháu chưa bao giờ dám bước vào. Thế cũng là tình yêu à bác?
– Cũng cái khỉ gì, đó là trò khỉ ngu ngốc. Cứ thế thì sẽ để lỡ mất các cô gái mà mình yêu. Không nên nhút nhát, con trai của ta. Cháu còn trẻ, đẹp trai, cháu có tất cả các phẩm chất cần có.
– Thế cháu phải làm gì bây giờ bác Quinn?
Robert lại rót thêm cho Travis một cốc đầy whisky nữa.
– Ta cũng rất muốn gọi Jenny xuống đây nhưng nó vừa mới trải qua một buổi chiều khó khăn. Nếu cháu muốn một lời khuyên thì hãy uống nốt và nên quay về nhà: cởi bộ quân phục này ra và chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản. Sau đó, cháu gọi điện thoại đến đây để rủ Jenny ra ngoài ăn tối. Hãy nói cháu muốn đi ăn một chiếc bánh mì kẹp thịt ở Montburry. Ở đấy, có một quán con gái bác rất mê, ta sẽ cho cháu địa chỉ. Cháu sẽ thấy, mình sẽ không thể may mắn hơn đâu. Và buổi tối, khi cảm thấy không khí không còn căng thẳng nữa, hãy rủ nó đi dạo một vòng. Rồi hai đứa đi tìm một cái ghế dài, cùng ngồi ngắm những vì sao. Sau đó, cháu hãy chỉ cho nó các chòm sao trên trời…
– Các chòm sao nào? Travis thất vọng hỏi. Nhưng cháu chẳng biết chòm sao nào cả!
– Thế thì chỉ cần chỉ cho nó chòm sao Bác Đẩu là được.
– Chòm sao Bắc Đẩu ả? Cháu cũng không biết nó như thế nào!
– Ôi trời, chết cháu tôi!
– Giời, thôi cứ chỉ cho nó bất kì một chòm sao nào đó sáng trên trời và đặt đại cho tên gì cũng được. Phụ nữ lúc nào cũng thấy lãng mạn khi một thằng đàn ông biết thiên văn. Cố gắng đừng có nhầm lẫn giữa một vì sao đổi ngôi với một chiếc máy bay. Sau đó, hãy hỏi con bé có muốn làm bạn nhảy với cháu vào buổi vũ hội mùa hè không.
– Bác có nghĩ là cô ấy đồng ý không ạ?
– Chắc chắn.
– Cảm ơn bác Quinn! Cảm ơn bác nhiều!
Sau khi Travis quay về, Robert cố gắng thuyết phục Jenny ra khỏi phòng riêng. Hai bố con cùng ăn kem trong bếp.
– Con sẽ đi dự vũ hội mùa hè với ai đây, bố ơi? Jenny hỏi đầy vẻ bất hạnh. Con sẽ chỉ có một mình và tất cả mọi người sẽ trêu chọc con.
– Đừng có nói những điều kinh khủng như vậy con. Bố chắc là có hàng đống thanh niên đang mơ ước được đi cùng với con.
Jenny nuốt hẳn một miếng kem thật to.
– Con rất muốn biết đó là ai! Cô rên rỉ trong khi miệng đầy kem. Tại vì con chẳng biết ai cả.
Vào lúc đó, chuông điện thoại kêu. Robert để cho con gái trả lời điện thoại và ông nghe thấy Jenny nói: “A, chào Travis”, “Ừ”, “Ừ, mình sẽ rất vui” , “Ba mươi phút nữa à, tuyệt vời. Hẹn gặp lại ngay nhé”. Cô dập điện thoại và vội vàng đến kể cho bố mình nghe rằng đó là người bạn của cô, Travis vừa mới gọi điện thoại để rủ cô đi ăn tối ở Montburry. Robert cố gắng tỏ ra ngạc nhiên:
– Con thấy chưa, ông nói với con gái, bố đã nói với con là con sẽ không phải đi dự vũ hội mùa hè một mình mà.
Và đúng lúc đó, tại Goose Cove, Tamara đang lục lọi trong ngôi nhà không có người. Bà đã gõ cửa rất lâu, nhưng không có tiếng trả lời; nếu như Harry lẩn trốn thì bà sẽ đến tìm anh ta. Nhưng trong nhà không có ai và bà quyết định tiến hành một cuộc điều tra nho nhỏ. Bà bắt đầu từ phòng khách, sau đó là các phòng khác và cuối cùng là phòng làm việc của Harry. Bà lục lọi đống giấy tờ vương vãi trên bàn làm việc, đến tận khi thấy trang giấy mà anh vừa mới viết:
Nola của anh, Nola yêu quý, tình yêu Nola. Em đã làm gì? Tại sao em lại muốn chết? Phải chăng là vì anh? Anh yêu em, anh yêu em hơn tất cả. Đừng bỏ anh đi. Nếu em chết thì anh cũng chết. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của anh, Nola à, đó là em. Bốn chữ: N-O-L-A.
Và bà Tamara vô cùng kinh ngạc, nhét tờ giấy vào túi, quyết định chắc chắn như đinh đóng cột là sẽ hủy hoại Harry Quebert.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Italy, có nghĩa: Đã lâu lắm rồi.
[2] Viết tắt của National Hockey League: Liên đoàn Hockey Quốc gia.