Thứ Tư ngày 10 tháng Chín năm 1975
– Bác sĩ biết không, vì cậu cảnh sát lịch lãm đó tán tỉnh con gái tôi nên tôi bắt nó phải mời anh ta đến nhà ăn trưa vào Chủ nhật. Nó không muốn nhưng tôi ép nó phải làm như vậy.
– Tại sao bà lại ép buộc cô ấy, thưa bà Quinn.
Bà Tamara nhún vai, đè toàn bộ trọng lượng của đầu xuống tay ghế, bà suy nghĩ giây lát rồi nói:
– Bởi vì… Bởi vì tôi không muốn con gái tôi cô độc suốt đời.
– Vậy là bà sợ con gái của bà phải sống cô độc suốt đời.
– Đúng vậy! Chính xác! Đến tận cuối đời!
– Thế còn bà, bản thân bà có sợ cô độc không?
– Có.
– Cô độc gợi cho bà điều gì?
– Cô độc chính là cái chết.
– Thể bà có sợ chết không?
– Thưa bác sĩ, tôi sợ nó vô cùng.