Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert Hay Chuyện Nàng Nola

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
Ngôi Nhà Hạnh Phúc Ở Alabama

❊ ❊ ❊

”Khi viết tới đoạn kết của cuốn sách, Marcus ạ, hãy làm cho độc giả đến phút cuối vẫn còn phải giật mình.

– Tại sao?

– Tại sao à? Tại vì phải giữ độc giả say mê tới phút cuối. Như khi anh chơi bài: phải giữ vài quân át chủ bài vào lúc kết.”

Jackson, Alabama, ngày 28 tháng Mười năm 2008

Chúng tôi đã đến Alabama.

Khi tới sân bay Jackson, chúng tôi được một cảnh sát bang trẻ tuổi đón tận nơi, tên là Philip Thomas mà Gahalowood đã liên lạc trước đó mấy ngày. Anh ta mặc đồng phục, đứng thắng như chữ l, mũ sụp xuống mắt đợi chúng tôi ở sảnh dành cho người đi đón. Anh ta trịnh trọng chào Gahalowood rồi nhìn tôi, hơi kéo mũ lên một chút.

– Hình như tôi gặp anh ở đâu đó rồi thì phải? Anh ta hỏi tôi. Trên truyền hình à?

– Có thể, tôi trả lời.

– Tôi có thể giúp anh, Thomas, Gahalowood xen vào. Anh ta chính là tác giả của cuốn sách hiện nay tất cả mọi người đều nhắc tới. Phải coi chừng đấy, anh ta có khả năng gây rắc rối lớn mà anh không lường trước được đâu.

– Vậy gia đình Kellergan chính là gia đình anh miêu tả trong sách à? Viên cảnh sát hỏi tôi, cố gắng không để lộ sự ngạc nhiên.

– Chính xác, Gahalowood tiếp tục trả lời thay tôi. Đừng có đến gần người này, sĩ quan. Chính tôi từng có cuộc sống thanh bình cho đến khi gặp phải anh ta.

Sĩ quan Thomas thực hiện công việc với thái độ vô cùng nghiêm túc. Theo yêu cầu của Gahalowood, anh ta đã chuẩn bị sẵn cho chúng tôi một tập tài liệu về gia đình Kellergan, chúng tôi cùng xem nhanh trong quán ăn gần sân bay.

– David J. Kellergan sinh ở Montgomery năm 1923, Thomas giải thích. Ông ta học tôn giáo rồi mục sư, đến Jackson nhận nhiệm vụ tại nhà thờ Mt Pleasant. Cưới Louisa Bonneville năm 1955. Họ sống chung với nhau trong ngôi nhà trên một khu phố yên tĩnh tại phía bắc thành phố. Năm 1960, Louisa Kellergan sinh được một cô con gái, đặt tên là Nola. Chẳng có gì phải lưu ý thêm. Một gia đình không có vấn đề gì, có tín ngưỡng ở Alabama. Cho đến khi xảy ra thảm kịch năm 1969.

– Thảm kịch à? Gahalowood nhắc lại.

– Một vụ hỏa hoạn. Một đêm, cả ngôi nhà bị cháy. Louisa Kellergan chết trong vụ hỏa hoạn.

HỎA HOẠN CHẾT NGƯỜI TẠI LOWER STREET

Một người phụ nữ đã bị chết tối qua trong vụ hỏa hoạn chính ngôi nhà của mình trên đường Lower Street. Theo lính cứu hỏa, một ngọn nến vẫn còn được thắp sáng có thể là nguyên nhân của thảm kịch. Toàn bộ ngôi nhà bị phá hủy. Nạn nhân là vợ của một vị mục sư trong vùng.

Theo báo cáo của cảnh sát, đêm ngày 30 tháng Tám năm 1969, vào lúc khoảng một giờ sáng, trong khi mục sư túc trực tại chân giường của một con chiên đang hấp hối; Louise. và Nola đang ngủ thì xảy ra hỏa hoạn bất ngờ. Đúng lúc về tới trước nhà thì vị mục sư nhận thấy khói dày đặc bốc ra từ ngôi nhà. Ông vội vàng vào trong: tầng trên đã bén lửa. Tuy nhiên, ông cũng tới được phòng của con gái, thấy nó gần như vô thức, vẫn nằm trên giường. Ông bế con chạy ra ngoài vườn rồi quay trở lại cứu vợ, nhưng lúc đó lửa đã lan ra cả ngoài cầu thang. Hàng xóm được báo động chạy đến nhưng chỉ còn có thể bất lực đứng nhìn. Khi lính cứu hỏa tới nơi thì toàn bộ tầng trên đã cháy rụi: những lưỡi lửa tỏa ra từ cửa sổ, liếm lên mái nhà. Louisa Kellergan được đưa ra nhưng đã chết vì ngạt. Báo cáo của cảnh sát kết luận rằng một cây nến còn cháy đã bén lửa vào rèm cửa rồi nhanh chóng bùng ra cả căn nhà xây bằng gỗ lát. Vị mục sư còn viết trong tờ khai rằng vợ ông thường xuyên đốt nến thơm để trên tủ đầu giường trước khi ngủ.

– Nhìn ngày tháng kìa! Tôi kêu lên khi đọc bản báo cáo. Nhìn ngày xảy ra vụ hỏa hoạn kìa, trung sĩ!

– Ôi, lạy chúa tôi: ngày 30 tháng Tám năm 1969.

– Thanh tra điều tra vụ này từ lâu nghi ngờ thủ phạm chính là người cha, Thomas giải thích.

– Tại sao anh biết điều đó?

– Tôi có nói chuyện với ông ta. Ông ấy tên là Edward Horowitz. Bây giờ thì ông ấy đã về hưu rồi. Suốt ngày ông ấy chỉ có mỗi việc sửa thuyền phía trước nhà.

– Đi gặp ông ấy được không? Gahalowood hỏi.

– Tôi đặt hẹn cho các anh rồi. Ông ấy đợi chúng ta lúc 3 giờ.

Horowitz đang đứng trước nhà, vẻ trơ trơ, đang chăm chú sơn vỏ một chiếc ca nô gỗ. Lúc đó trời mây xám xịt rất hung dữ nên ông ta mở sẵn cửa ga ra để làm chỗ trú nếu cần. Ông mời chúng tôi tự lấy bia từ két bia để ngay dưới đất, nói chuyện với chúng tôi trong khi vẫn không dừng công việc của mình, nhưng vẫn khiến chúng tôi hiểu rằng ông ta hoàn toàn chú ý đến chúng tôi. Ông kể lại vụ hỏa hoạn của gia đình Kellergan, nhắc lại tất cả những điều mà chúng tôi đã đọc trong bản báo cáo của cảnh sát, không có thêm chi tiết gi.

– Suy cho cùng, vụ hỏa hoạn này là câu chuyện thật kì cục, ông ta kết luận.

– Tại sao ông lại nói như vậy? Tôi hỏi.

– Từ lâu, người ta đã nghĩ chính David Kellergan đốt nhà và giết vợ. Hoàn toàn không hề có bằng chứng gì về tất cả các sự việc mà ông ta kể: cứ như là có phép màu, ông ta về nhà rất đúng lúc để cứu đứa con gái, nhưng lại quá muộn để cứu người vợ. Bản thân tôi rất muốn tin chính ông ta đã châm lửa đốt nhà. Nhất là chỉ vài tuần sau, ông ta lại bỏ thành phố đi. Nhà cháy, vợ chết, còn ông ta thì bỏ đi. Có cái gì đó không rõ ràng, nhưng chúng tôi không bao giờ có chút xíu bằng chứng nào có thể nói ông ta là tội phạm.

– Cũng cùng một kịch bản như vụ con gái ông ta mất tích, Gahalowood nhận xét. Năm 1975, Nola hoàn toàn biến mất, hẳn là cô ấy bị giết hại, nhưng không hề có bất kì một yếu tố nào cho phép khẳng định điều đó.

– Anh nghĩ gì vậy, trung sĩ? Tôi hỏi. Rằng ông mục sư đã giết vợ rồi giết con gái à? Anh cho rằng chúng ta đã bắt nhầm tội phạm à?

– Nếu đúng như vậy thì thật là thảm họa, Gahalowood nghẹn họng. Chúng tôi có thể hỏi thêm ai được, thưa ông Horowitz?

– Khó nói lắm. Các anh có thể đi thăm đền Mt Pleasant. Có thể ở đó họ có sổ đăng kí giáo dân, sẽ có một số người biết mục sư Kellergan. Nhưng 39 năm trôi qua rồi…các anh sẽ mất rất nhiều thời gian.

– Chúng tôi chẳng còn thời gian nữa mà mất, Gahalowood đáp lại.

– Tôi biết David Kellergan rất gần gũi với giáo phái Ngũ tuần trong vùng, Horowitz nói tiếp. Những người điên vì Chúa sống thành cộng đồng trong trang trại cách đây một giờ đi đường. Ngay sau khi xảy ra hỏa hoạn, vị mục sư đã chuyển ra sống ở đó. Tôi biết điều này vì chính tôi phải tới đó gặp ông ta trong quá trình điều tra. Ông ấy sống ở đó cho tới tận khi bỏ đi. Cứ vào đó và xin nói chuyện với mục sư Lewis, nếu như ông ta vẫn còn ở đó thì chính ông ta là thủ lĩnh của giáo phái này.

Mục sư Lewis mà Horowitz nói đến là người quản lí cộng đồng của nhà thờ mới của Đấng cứu thế. Sáng ngày hôm sau chúng tôi đã tới đó. Sĩ quan Thomas đến đón chúng tôi tại nhà nghỉ Holiday. Nhà nghỉ nằm ngay bên đường, và chúng tôi thuê hai phòng-một phòng do Nhà nước bang New Hampshire trả tiền, một phòng do chính tôi trả tiền. Chúng tôi đi đến một khu trang trại rộng, phần lớn dùng để trồng trọt. Sau khi bị lạc trên con đường trồng toàn ngô, chúng tôi gặp một người lái máy kéo, nhờ anh ta dẫn chúng tôi tới tận khu nhà ở và chỉ cho chúng tôi ông mục sư.

Chúng tôi được một người phụ nữ to béo và tốt bụng đón tiếp hết sức thân tình, bà mời chúng tôi vào phòng làm việc. Vài phút sau, chúng tôi được gặp ông Lewis. Tôi cũng biết chắc hẳn ông ta khoảng 90 tuổi, nhưng bề ngoài trông ông ta trẻ hơn đến 20 tuổi. Ông ta có vẻ rất thân thiện, dễ mến, chẳng có gì giống với miêu tả của Horowitz.

– Cảnh sát à? Ông ta vừa nói vừa bắt tay chào từng người.

– Cảnh sát bang New Hampshire và cảnh sát của Alabama, Gahalowood giới thiệu rõ. Chúng tôi điều tra về cái chết của Nola Kellergan.

– Tôi có cảm giác rằng gần đây mọi người chỉ nói về mỗi chuyện này.

Vừa bắt tay, ông vừa nhìn tôi chăm chú và hỏi tôi:

– Anh có phải là… .

– Đúng vậy, chính là anh ấy đấy, Gahalowood trả lời với vẻ khó chịu.

– Vậy… tôi có thể làm gì cho các anh đây?

Gahalowood bắt đầu cuộc hỏi cung.

– Thưa mục sư Lewis, nếu như tôi không nhầm, thì ông có biết Nola Kellergan.

– Đúng vậy. Chính xác thì tôi biết rất rõ bố mẹ của cô bé. Hai con người tuyệt vời, lịch sự. Rất gần gũi với cộng đồng của chúng tôi.

– “Cộng đồng” của các ông nghĩa là gì?

– Chúng tôi thuộc trào lưu Ngũ tuần, thưa trung sĩ. Không có gì hơn. Chúng tôi chia sẻ các ý tưởng đạo giáo với nhau. Vâng, tôi biết, một số người gọi chúng tôi là giáo phái. Mỗi năm, chúng tôi phải tiếp hai lần các cơ quan xã hội đến kiểm tra xem con cái của chúng tôi có được đi học không, có được nuôi nấng chu đáo không hay có bị đối xử thậm tệ không. Họ cũng còn đến để xem chúng tôi có vũ khí không hay chúng tôi có phải là những người tôn sùng người da trắng không. Câu chuyện thật lố bịch. Con cái của chúng tôi đều đi học ở trường của nhà nước, và chưa bao giờ trong đời tôi có lấy một khẩu súng nhỏ. Tôi còn tham gia tích cực vào chiến dịch bầu cử tổng thống của Barack Obama. Thế chính xác là anh muốn biết gì?

– Điều xảy ra vào năm 1969, tôi nói.

– Apollo 11 hạ cánh xuống mặt trăng, Lewis trả lời. Chiến thắng huy hoàng của người Mỹ trước kẻ thù Xô viết.

– Ông biết rất rõ tôi muốn nói tới chuyện gì. Vụ hỏa hoạn ở gia đình Kellergan. Điều gì thực sự xảy ra? Điều gì xảy ra với bà Louisa Kellergan?

Trong khi tôi còn chưa nói hết lời cuối cùng, thì Lewis nhìn tôi chằm chằm rất lâu và hướng tới phía tôi.

– Gần đây, tôi thấy anh xuất hiện rất nhiều trên vô tuyến, anh Goldman ạ. Tôi nghĩ rằng anh là nhà văn có tài, nhưng tại sao anh lại không đi tìm hiểu thông tin về Louisa? Và tôi nghĩ chính vì thế mà bây giờ anh tới đây phải không? Cuốn sách của anh rất vô lí, nói một cách chính xác là như vậy, tôi nghĩ hiện tại anh đang vô cùng lo lắng, có đúng không? Anh tới đây để làm gì? Tìm sự bào chữa cho những lời dối trả của anh ư?

– Tìm sự thật. Tôi trả lời.

Ông ta cười buồn bã.

– Sự thật ư? Nhưng sự thật nào hả anh Goldman? Sự thật của Chúa hay sự thật của con người?

– Sự thật của ông. Sự thật của ông về cái chết của Louisa Kellergan là gì? Có phải David Kellergan đã giết vợ không?

Viên mục sư Lewis đứng dậy khỏi chiếc ghế mà ông ta đang ngồi, đóng cửa phòng làm việc vẫn còn để ngỏ. Sau đó, ông ta đứng cạnh của sổ nhìn kĩ ra bên ngoài. Cảnh tượng này nhắc tôi liên tưởng ngay đến cuộc viếng thăm của chúng tôi tới Cảnh sát trưởng Pratt. Gahalowood ra hiệu cho tôi rằng đến lượt anh ta tiếp tục câu chuyện.

– David trước kia là một người đàn ông thật sự tốt, cuối cùng ông Lewis thì thầm.

– Trước kia thôi ư? Gahalowood vặn lại.

– Thì tôi không gặp ông ta suốt 39 năm rồi.

– Ông ấy đã đánh con gái phải không?

– Không! Không! David là người đàn ông có trái tìm trong sáng, nhân hậu, một người có đức tin. Khi David mới đến Mt Pleasant, không một ai thèm đến nhà thờ. Sáu tháng sau, sáng Chủ nhật nào các hàng ghế trong nhà thờ cũng chật kín người. Ông ấy hoàn toàn không phải là người dám làm điều xấu cho vợ con, dù là một điều nhỏ nhất.

– Vậy thì họ là ai? Gahalowood hỏi nhẹ nhàng. Những người trong gia đình Kellergan là ai?

Vị giám mục Lewis gọi vợ tới. Ông yêu cầu mang trà và mật ong đến cho tất cả mọi người. Ông quay trở lại ngồi vào ghế và nhìn chúng tôi lần lượt từng người một. Cái nhìn của ông ta thật dịu dàng và giọng nói rất ấm áp.

– Nhằm mắt lại! Hãy nhắm mắt lại. Tôi sẽ đưa các anh trở về Jackson, Alabama, năm 1953.

* * *

Jackson, Alabama, tháng Một năm 1953

Câu chuyện này thuộc thể loại truyện cả nước Mỹ ưa thích. Một ngày đầu năm 1953, một vị mục sư trẻ từ Montgomery tới, bước vào ngôi đền thờ Mt Pleasant đổ nát nằm tại trung tâm Jackson. Trời hôm đó giông bão lớn: nước từ trời trút xuống như những chiếc ri-đô, những dòng nước mạnh hiếm có dọn sạch tất cả các con phố. Cây cối chao đảo, những tờ báo bứt ra khỏi tay người bán báo dạo đang trú dưới mái hiên của một cửa hàng để bay vút lên không trung trong khi đó những người qua đường di chuyển bằng cách chạy vội từ chỗ trú này sang chỗ trú khác.

Vị mục sư đẩy cánh của ngôi đền thờ khiến nó kêu lên kèn kẹt: bên trong tối lắm, trời lạnh giá. Ông chậm chạp tiến vào giữa các hàng ghế. Nước mưa dột bên trong ở những nơi mái thủng, tạo nên những vũng nước trên nền nhà. Nơi này hoàn toàn không có bóng người, không hề có một con…chiên và ít có dấu hiệu sinh sống của con người. Ở chỗ đốt nến, chỉ còn lại xác vài cây nến đã cháy. Ông tiến lên bàn thờ, hướng tới phía bục giảng đạo, bước lên bậc cầu thang gỗ đầu tiên.

– Đừng làm vậy.

Một giọng nói không biết ở đâu bỗng vang lên khiến vị mục sư giật mình. Ông quay đầu lại, thấy một người đàn ông đậm người bước ra từ bóng tối.

– Đừng làm vậy, ông ta nhắc lại. Cầu thang bị mọt hết rồi, anh có nguy cơ ngã gẫy cổ. Có phải anh là mục sư Kellergan không?

– Vâng, David lúng túng trả lời.

– Xin chúc mừng anh tới giáo xứ mới. Tôi là linh mục Jeremy Lewis, tôi lãnh đạo Cộng đồng Giáo hội mới của Chúa cứu thế. Khi người tiền nhiệm anh ra đi, tôi được yêu cầu phải chăm nom tới giáo đoàn này. Bây giờ, nó thuộc trách nhiệm của anh.

Hai người đàn ông nồng nhiệt bắt tay nhau. David Kellergan run run.

– Anh run à? Lewis nhận ra. Anh sắp chết rét rồi kia! Đi nào, có một quán cà phê trong góc phố. Chúng ta đi uống một cốc thật nóng và sẽ nói chuyện sau.

Jeremy Lewis và David Kellergan làm quen nhau như vậy. Ngồi trong quán cà phê gần đó, họ cùng đợi cơn bão tan.

– Người ta bảo tôi là Mt Pleasant không được tốt lắm, David Kellergan mỉm cười, hơi ngạc nhiên, nhưng thú thực tôi không tin là nó tồi tệ đến thế.

– Vâng. Tôi không giấu rằng anh chuẩn bị nhận nhiệm vụ ở một giáo xứ trong tình trạng suy tàn. Các giáo dân chẳng thèm đến, cũng không còn cống hiến nữa. Cả tòa nhà đang rơi vào đổ nát. Nhiều việc cần phải làm. Tôi hi vọng rằng điều này không làm anh sợ.

– Rồi anh sẽ thấy, thưa linh mục Lewis, còn phải tồi tệ hơn nữa mới có thể khiến tôi sợ.

Lewis mỉm cười. Ông đã cảm thấy bị mê hoặc bởi nhân cách mạnh mẽ và uy tín của người đồng nhiệm trẻ.

– Anh lập gia đình chưa? Ông hỏi.

– Chưa. Tôi vẫn còn độc thân.

Kellergan, vị mục sư mới, đã bỏ ra sáu tháng đi tới từng gia đình trong giáo xứ để tự giới thiệu với các con chiên và thuyết phục họ trở lại trên ghế ngồi của toà thánh Mt Pleasant hàng sáng Chủ nhật. Sau đó, ông đứng ra gây quỹ nhằm sửa lại mái của đền thờ. Tuy ông không đi phục vụ chiến tranh ở Triều Tiên, nhưng ông đã nhiệt tình tổ chức một chương trình tái hòa nhập cho các cựu chiến binh. Sau đó, một số người còn tình nguyện tham gia sửa lại phòng phụ của giáo hội. Dần dần, cuộc sống cộng đồng được tái thiết lập, ngôi đền Mt Pleasant đã tìm lại vẻ huy hoàng của nó, còn mục sư David Kellergan nhanh chóng được coi là ngôi sao đang lên của Jackson. Những người có địa vị, đồng thời là thành viên của giáo xứ cho rằng Kellergan có triển vọng chính trị. Người ta đồn Kellergan sẽ có thể chiếm được ghế trong hội đồng thành phố. Có thể sau đó, ông còn được bầu giữ một nhiệm kì tại nhà nước liên bang. Có thể sẽ là Nghị viện, ai mà biết trước được. Kellergan là người rất có năng lực.

Một buổi tối cuối năm 1953, David Kellergan ăn tối trong quán ăn nhỏ gần ngôi đền thờ. Ông ngồi tại quầy như thường lệ. Cạnh ông, một phụ nữ trẻ bất chợt quay lại, khi nhận ra ông thì mỉm cười:

– Xin chào mục sư, cô nói.

Ông hơi bối rối, mỉm cười đáp lại:

– Tôi xin lỗi, thưa cô, nhưng chúng ta có quen nhau không nhỉ?

Cô gái phá lên cười, tay nghịch nghịch những lọn tóc vàng:

– Em là thành viên giáo hội của ông. Em tên là Louisa. Louisa Bonneville.

Bối rối vì không nhận ra cô, ông đỏ mặt, cô cũng cười thật tươi. Ông châm điếu thuốc để tự trấn an đôi chút.

– Em có thể xin ông một điếu không? Cô hỏi.

Ông chìa ra cho cô gói thuốc lá.

– Ông đừng nói là em hút thuốc nhé, thưa mục sư? Louisa nói.

Ông mỉm cười.

– Tôi hứa.

Louisa là con gái một gia đình có địa vị trong giáo xứ. David và cô bắt đầu hẹn hò và nhanh chóng yêu nhau. Ai cũng cho rằng họ là cặp đôi hoàn hảo, viên mãn. Họ cưới nhau vào mùa hè năm 1955, rạng ngời vì hạnh phúc. Họ muốn có thật nhiều con, ít nhất là sáu đứa, ba con trai, ba con gái, những đứa trẻ vui vẻ, tươi cười sẽ làm náo động ngôi nhà ở Lower Street nơi đôi vợ chồng trẻ vừa mới dọn tới. Nhưng Louisa mãi không mang thai. Cô chữa chạy tại nhiều chuyên gia, mới đầu không có kết quả gì. Cuối cùng, mùa hè năm 1959, bác sĩ cũng báo tin vui: cô đã có bầu.

Ngày 12 tháng Tư năm 1960, tại bệnh viện đa khoa Jackson, Louisa Kellergan sinh hạ đứa con đầu tiên và duy nhất.

– Con gái rồi, thầy lang thông báo cho mục sư David Kellergan đang bồn chồn đi lại ngoài hành lang.

– Ôi con gái! Mục sư Kellergan reo lên, rạng rỡ hạnh phúc.

Ông háo hức vội đi gặp vợ lúc này đang bế trên tay đứa trẻ mới lọt lòng. Ông ôm chặt vợ, ngắm đứa bé mắt vẫn còn nhắm. Rõ ràng tóc nó sẽ màu vàng giống mẹ.

– Mình đặt tên con là Nola nhé? Louisa gợi ý.

Ông mục sư thấy Nola là tên tuyệt đẹp nên gật đầu đồng ý.

– Chào mừng con, Nola, ông nói với con gái.

Trong suốt những năm tiếp theo, gia đinh Kellergan luôn được coi là một tấm gương sáng. Sự tốt bụng của người cha, sự dịu dàng của người mẹ và đứa con tuyệt vời của họ. David Kellergan luôn có hàng tỉ ý tưởng và dự định, lúc nào cũng được vợ mình ủng hộ. Tất cả các ngày Chủ nhật trong dịp hè, họ thường xuyên đi picnic ở Cộng đồng Giáo hội mới của Chúa cứu thế, vì mối quan hệ thân thiết với linh mục Jeremy Lewis mà David Kellergan vẫn giữ gìn kể từ khi họ gặp nhau lần đầu gần 10 năm trước vào một ngày giông bão. Những người quen biết với gia đình Kellergan thời kì đó đều rất ngưỡng mộ hạnh phúc của họ.

* * *

– Tôi không bao giờ biết ai Hạnh phúc hơn họ, linh mục Lewis nói với chúng tôi. David và Louisa luôn dành cho nhau tình yêu vô bờ bến. Thật điên rồ. Cứ như Chúa sinh ra họ để yêu nhau vậy. Họ là người cha, người mẹ cực kì tuyệt vời, năng động và yêu thương con cái. Một gia đinh khiến mọi người khao khát có được một mái ấm như thế, mang lại cho cộng đồng niêm hi vọng vĩnh cửu vào cuộc sống gia đình tốt đẹp. Thật tuyệt vời khi chứng kiến điều đó. Nhất là trong cái xã hội Alabama thối nát của những năm 1960 khi đang hoành hành nạn phân biệt chủng tộc.

– Nhưng tất cả đã bị đảo lộn, Gahalowood nói.

– Đúng vậy.

– Chuyện xảy ra như thế nào?

Yên lặng hồi lâu. Khuôn mặt linh mục Lewis biến dạng. Không thể ngồi yên được một chỗ, ông lại đứng lên, đi đi lại lại trong phòng.

– Tại sao lại phải nói về những chuyện này? Linh mục Lewis hỏi. Chuyện xảy ra cách đây quá lâu rồi…

– Thưa linh mục Lewis, điều gì xảy ra năm 1969?

Ông quay mặt nhìn cây thánh giá lớn treo trên tường, nói với chúng tôi:

– Chúng tôi đã trừ tà cho nó. Nhưng mọi chuyện diễn ra không mấy tốt đẹp.

– Gì? Gahalowood thốt lên. Ông đang nói chuyện gì thế?

– Cô bé… Cô bé Nola. Chúng tôi làm lễ trừ tà ma cho nó. Nhưng đó là cả một thảm kịch. Tôi nghĩ trong người Nola có quá nhiều quỷ dữ.

– Ông định nói điều gì thế ?

– Vụ hỏa hoạn… xảy ra vào ban đêm. Đêm đó, sự việc xảy ra không hoàn toàn chính xác như David Kellergan kể với cảnh sát. Đúng là anh ta trở về từ nhà một giáo dân đang hấp hối. Khoảng 1 giờ sáng khi về tới nhà, anh ta thấy ngôi nhà đang bốc lửa. Nhưng… biết nói với các anh thế nào nhỉ… Mọi chuyện xảy ra không như David Kellergan đã kể với cảnh sát.

* * *

Ngày 30 tháng Tám năm 1969

Jeremy Lewis đang ngủ rất say nên không nghe thấy tiếng chuông cửa. Matilda, vợ ông, là người ra mở cửa và ngay lập tức quay trở vào đánh thúc ông dậy. Lúc đó là 4 giờ sáng. “Jeremy, dậy đi! Bà nói mà nước mắt lưng tròng. Thảm kịch đã xảy ra… Mục sư Kellergan đã ở đây rồi… Nhà anh ấy bị cháy, Louisa đã… cô ấy đã chết!”

Lewis nhảy ngay xuống giường. Ông thấy mục sư Kellergan trong phòng khách, mặt tái xanh, hoàn toàn suy sụp và đang khóc lóc. Nola, đứa con gái đứng bên cạnh. Matilda đưa Nola vào ngủ trong phòng dành cho khách.

– Chúa ơi! David, chuyện gì xảy ra vậy? Lewis hỏi.

– Ngôi nhà bị cháy. Louisa đã chết. Cô ấy đã chết!

David Kellergan không kiềm chế nổi; vật vã trong ghế bành, ông cứ mặc cho nước mắt chảy đầm đìa trên mặt. Toàn thân run rẩy. Jeremy Lewis đưa cho Kellergan một cốc rượu mạnh.

– Thế Nola ổn chứ? ông hỏi.

– Vâng, nhờ ơn Chúa. Bác sĩ đã khám cho nó. Nó không việc gì.

Đôi mắt Jeremy Lewis mờ đi.

– Chúa ơi… David, thật là một bi kịch. Thật là một bi kịch.

Ông đặt bàn tay lên đôi vai người đồng nhiệm để an ủi anh ta.

– Tôi không hiểu điều gì đã xảy ra, Jeremy ạ. Tôi đến thăm một giáo dân đang hấp hối. Khi trở về, cả căn nhà đang bốc cháy. Ngọn lửa lúc đó đã rất lớn.

– Chính anh đã cứu Nola ra à?

– Jeremy… Tôi phải nói với anh một điều.

– Là gì vậy? Cứ nói tất cả với tôi, lúc nào tôi cũng bảo vệ anh.

– Jeremy… Khi về đến trước nhà, lửa cháy đã rất to…Toàn bộ tầng trên đã bốc lửa rồi! Tôi muốn trèo lên để cứu vợ tôi, nhưng cả cầu thang cũng đã bén lửa! Tôi không thể làm gì được! Hoàn toàn không thể làm gì được!

– Trời ơi… Thế Nola thì sao?

David Kellergan như trực nôn.

– Tôi nói với cảnh sát rằng tôi đã trèo lên trên tầng, cứu Nola ra khỏi nhà, nhưng tôi không thể quay lại cứu vợ tôi được.

– Thế đó không phải sự thật ư?

– Không, Jeremy. Khi tôi về tới nhà, toàn bộ ngôi nhà đã bốc cháy. Còn Nola … con bé đang hát ở ngoài cổng.

Sáng hôm sau, David Kellergan ở một mình với con gái trong phòng ngủ dành cho khách. Mới đầu, ông định giải thích cho con gái biết rằng mẹ nó đã chết.

– Con yêu quý, ông nói với con gái, con có nhớ tối hôm qua không? Lửa đã làm cháy nhà, con nhớ không?

– Có.

– Chuyện nghiêm trọng đã xảy ra. Rất nghiêm trọng, rất đau buồn và sẽ làm cho con rất đau lòng. Mẹ đang ở trong phòng thì xảy ra hỏa hoạn, và mẹ không chạy thoát được.

– Vâng, con biết. Mẹ chết rồi, Nola giải thích. Mẹ rất độc ác. Cho nên con đốt phòng của mẹ.

– Gì cơ? Con vừa nói gì thế?

– Con vào trong phòng mẹ, thấy mẹ đang ngủ. Con thấy mẹ có vẻ rất độc ác. Mẹ độc ác! Độc ác! Con muốn mẹ chết. Thế là con lấy diêm trên tủ và đốt rèm cửa.

Nola mỉm cười với người cha đang bắt nó nhắc lại câu chuyện. Nola lại nhắc lại lần nữa. Lúc đó, David Kellergan nghe thấy tiếng sàn nhà kêu cót két, ông quay lại, linh mục Lewis đến hỏi thăm tình hình đứa trẻ, đã nghe được cuộc đối thoại của hai bố con.

Họ ngồi với nhau trong phòng làm việc đóng kín cửa.

– Chính Nola đốt nhà anh à? Nola đã giết mẹ của nó à? Lewis choáng váng kêu lên.

– Xuỵt! Đừng kêu to như vậy, Jeremy! Nó nó nói nó đốt nhà, nhưng Chúa ơi, điều đó không thể là sự thật!

– Trong người Nola có quỷ không? Lewis hỏi.

– Quỷ ư? Không, không! Cũng có lúc tôi và mẹ nó nhận thấy nó có những cử chỉ và hành động rất kì lạ, nhưng hoàn toàn không có gì là độc ác.

– Nola đã giết chết mẹ nó, David. Anh có nhận thấy hết tính nghiêm trọng của câu chuyện không?

David Kellergan run rẩy. Ông khóc, đầu óc quay cuồng. Ông muốn nôn. Jeremy Lewis chìa ra cho ông cái giỏ giấy để ông trút vào đó cho nhẹ người.

– Đừng nói gì với cảnh sát đấy, Jeremy, tôi xin anh!

– Nhưng chuyện rất nghiêm trọng, David!

– Đừng nói gì hết! Nhân danh Chúa, đừng nói gì cả. Nếu cảnh sát biết chuyện, Nola sẽ phải đi cải tạo, hoặc Chúa mới biết được nó sẽ phải đi đâu. Nó mới có chín tuổi…

– Vậy thì phải chữa chạy cho nó, Lewis nói. Nola bị quỷ ám, phải cứu lấy nó.

– Không, Jeremy, đừng làm vậy.

– Cần phải trừ tà cho nó, David ạ. Đó là giải pháp duy nhất để giải thoát nó khỏi cái ác.

* * *

– Tôi đã trừ tà cho Nola, linh mục Lewis giải thích với chúng tôi. Nhiều ngày liên tục, chúng tôi cố gắng đuổi con quỷ trong người nó ra.

– Chuyện mê sảng gì thế? Tôi thì thào.

– Thế đấy! Lewis đứng dậy, tại sao các anh lại nghi ngờ tới mức độ ấy chứ? Nola không phải là Nola: Quỷ dữ đã sở hữu cơ thể của nó!

– Thế ông đã làm gì đứa bé? Gahalowood hỏi.

– Về nguyên tắc, chỉ cần cầu nguyện là đủ, trung sĩ ạ!

– Để tôi đoán nhé, nhưng trong trường hợp này, cầu nguyện không đủ!

– Đúng thế, con quỷ quá mạnh! Vậy nên chúng tôi phải dìm đầu con bé xuống chậu nước thánh, để có thể chiến thắng được quỷ dữ.

– Giả vờ dìm cho chết trôi, tôi nói.

– Nhưng thế cũng không ăn thua. Cho nên, để hạ gục con quỷ, làm cho nó phải từ bỏ cơ thể của Nola, chúng tôi đã đánh nó.

– Ông đánh đứa trẻ mới 9 tuổi sao? Gahalowood không thể chịu được nữa.

– Không, không phải đứa trẻ, mà là con quỷ!

– Ông điên rồi, Lewis!

– Chúng tôi phải giải thoát cho cô bé! Chúng tôi nghĩ sẽ làm được điều đó. Nhưng Nola bắt đầu lâm vào các cơn khủng hoảng. Hai bố con nó ở trong nhà chúng tôi một thời gian thì con bé bắt đầu không thể kiểm soát nổi. Nó bắt đầu thấy mẹ nó.

– Ông muốn nói Nola bắt đầu bị hoang tưởng à? Gahalowood hỏi.

– Còn tệ hơn thế nữa: nó bắt đầu phát triển theo kiểu như một dạng nhân cách đúp. Có lúc nó trở thành chính người mẹ và nó tự trừng phạt mình bởi việc nó đã làm. Một hôm, tôi gặp nó la hét trong phòng tắm. Nó đổ nước đầy bồn tắm, một tay túm đầu tự bắt mình phải nhúng đầu vào nước đá. Không thể tiếp tục như thế được nữa nên David quyết định bỏ đi. Thật xa. Anh ấy bảo, anh ấy phải rời Jackson, rời Alabama, khoảng cách và thời gian chắc chắn sẽ giúp Nola tốt hơn. Lúc đó, tôi nghe nói giáo xứ Aurora đang tìm mục sư mới, anh ấy không chần chừ nửa giây. Vậy là anh ấy ra đi, chôn mình ở đầu kia của đất nước thuộc bang New Hampshire.

tác: The Truth About the Harry Quebert Affair ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Phụ Nữ - 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.