Menchu trang điểm cẩn thận, tỉ mỉ, tới từng mi li mét và lựa chọn trang phục để đạt tới hiệu ứng mà bà muốn tạo ra: một chiếc váy ngắn bó rất sát và một chiếc áo vest da rất tao nhã mặc ngoài chiếc áo len màu kem làm nổi bật bộ ngực người mặc tới mức Julia lập tức mô tả là “tai tiếng”. Có lẽ vì đã lường trước được điều này, chiều hôm đó Julia chọn cho mình phong cách thoải mái: giày lười bằng da, quần jean, một chiếc áo vest da ngắn, chun ở cổ tay và một chiếc khăn quàng lụa. César hẳn sẽ nói, nếu ông trông thấy hai người đậu chiếc Fiat của Julia bên ngoài văn phòng của Claymore, rằng ông hoàn toàn có thể nhầm họ là hai mẹ con.
Mùi nước hoa cùng tiếng động phát ra từ đôi giày cao gót của bà đã vượt lên trước hai người, len vào một văn phòng có tường lát gỗ rất đẹp, một chiếc bàn lớn bằng gỗ gụ, cùng những cây đèn và chiếc ghế theo phong cách siêu hiện đại, tại đó Paco Montegrifo bước tới hôn tay hai người, trên môi nở nụ cười tươi đã trở thành thương hiệu của anh ta, giúp trưng ra hai hàm răng đều tăm tắp, một tia sáng trắng nổi bật trên nền nước da bánh mật của người phụ trách đấu giá. Hai vị khách ngồi xuống những chiếc ghế bành cho phép họ có được góc nhìn tuyệt hảo về phía bức tranh quý giá của danh họa người Pháp Vlaminck đang nổi bật trong căn phòng; Montegrifo ngồi xuống ngay dưới bức tranh, ở phía đối diện chiếc bàn làm việc, với bộ dạng khiêm tốn của một người vô cùng áy náy vì đã không thể dành cho các vị khách một tầm nhìn tốt hơn, về phía một bức tranh của danh họa người Hà Lan Rembrandt chẳng hạn. Hay một tác phẩm của Leonardo, ít nhất đó cũng có thể là hàm ý phía sau cái nhìn nồng nàn anh ta dành cho Julia, sau khi đã dửng dưng đưa mắt lướt qua đôi chân bắt tréo đầy phô trương của Menchu.
Montegrifo nhanh chóng vào việc ngay sau khi thư ký của anh ta mang cà phê cho họ, được đựng trong những chiếc tách sứ của Công ty Đông Ấn, món cà phê được Menchu cho thêm đường hóa học vào để làm ngọt. Julia dùng cà phê nguyên chất, đắng và nóng bỏng mà không cho thêm đường, và cô uống từng ngụm nhỏ. Đến khi cô châm một điếu thuốc lá – Montegrifo bất lực cúi người qua bàn với chiếc bật lửa mạ vàng của anh ta – người phụ trách đấu giá đã phác xong những nét chính của tình hình hiện tại. Và Julia buộc phải thừa nhận không thể buộc tội anh ta quanh co lòng vòng.
Thoạt nhìn, mọi thứ có vẻ rõ như ban ngày: Claymore lấy làm tiếc họ không thể chấp nhận các điều kiện của Menchu về việc chia phần ngang nhau số lợi nhuận thu được từ bức tranh của Van Huys. Menchu cấn biết chủ sở hữu bức tranh, don – Montegrifo bình thản xem lại các ghi chú của anh ta – Manuel Belmonte, với sự đồng thuận của cô cháu gái và chồng của cô ta, quyết định hủy bỏ thỏa thuận đã có với dona[1] Menchu Roch và chuyển mọi quyền quyết định liên quan tới bức tranh của Van Huys cho công ty Claymore và đồng sự. Tất cả, anh ta nói thêm, đã được soạn thảo thành văn bản, được một công chứng viên chứng thực. Montegrifo dành cho Menchu một cái nhìn bày tỏ sự nuối tiếc sâu sắc, kèm theo một tiếng thở dài thông cảm của một kẻ từng trải.
“Ý anh muốn nói,” Menchu choáng váng nói, tách cà phê của bà đập xuống đĩa lạch cạch, “anh đang đe dọa giật bức tranh khỏi tay tôi?”
Montegrifo nhìn xuống hai chiếc khuy măng sét mạ vàng của mình như thể chính chúng mới vừa nói ra một nhận xét không đúng chỗ nào đó rồi cảnh vẻ kéo hai cổ tay áo hồ cứng lên.
“Tôi e rằng chúng tôi đã làm điều đó rồi,” anh ta nói với giọng ái ngại của một người lấy làm tiếc phải đưa cho một bà góa hóa đơn cần thanh toán mà ông chồng quá cố của bà ta để lại. “Tuy nhiên, tỷ lệ phần trăm ban đầu của bà trong phần lợi nhuận trên giá đấu giá vẫn như cũ; tất nhiên là trừ các chi phí liên quan. Claymore không hề có ý muốn tước đoạt bất cứ cái gì của bà, mà chỉ tránh những điều kiện quá đáng mà bà, thưa quý bà thân mến, đã tìm cách áp đặt.” Anh ta chậm rãi lấy hộp đựng thuốc lá bằng bạc của mình ra đặt trên mặt bàn. “Claymore chỉ đơn giản không thấy có lý do nào để nâng tỷ lệ phần trăm của bà lên. Vậy thôi.”
“Không có lý do nào sao?” Menchu tuyệt vọng đưa mắt sang Julia, trông đợi phản ứng phẫn nộ đồng cảm với mình. “Lý do ở đây, anh Montegrifo ạ, là nhờ những nghiên cứu chúng tôi thực hiện, giá của bức tranh sẽ tăng lên rất nhiều. Lý do như thế đã đủ chưa?”
Montegrifo nhìn Julia, phân trần trong im lặng một cách lịch thiệp rằng chưa bao giờ anh ta gộp cả cô vào màn mặc cả bẩn thỉu này. Quay sang Menchu, đôi mắt anh ta trở nên sắc lạnh.
“Nếu nghiên cứu mà hai người đã thực hiện,” – cách nói “hai người” đã thể hiện hoàn toàn rõ ràng anh ta nghĩ sao về tài năng nghiên cứu của Menchu – “làm tăng giá trị bức tranh của Van Huys, điều đó sẽ tự động làm tăng giá trị khoản phần trăm lợi nhuận bà đã thỏa thuận với Claymore.” Anh ta tự cho phép mình trưng ra một nụ cười nhã nhặn trước khi rời mắt khỏi Menchu và chuyển sang nhìn Julia. “Còn về phần cô, tình hình mới này không hề ảnh hưởng tới lợi ích của cô. Ngược lại là khác. Claymore,” anh ta nói, và nụ cười anh ta dành cho cô khiến người ta không thể còn có nghi ngờ nào khác về việc anh ta đang muốn nói chính xác tới ai ở Claymore, “nhận thấy cách cư xử của cô trong việc này thực sự mẫu mực. Vì thế chúng tôi mong muốn cô tiếp tục công việc phục chế bức tranh. Cô không cần lo lắng gì về mặt tài chính.”
“Và liệu tôi có thể biết,” Menchu nói, môi dưới của bà, cũng như bàn tay đang cầm tách cà phê, giờ đang run lên, “bằng cách nào anh biết được về bức tranh tường tận đến thế? Vì Julia có thể hơi ngây thơ, nhưng tôi không thể hình dung ra cô ấy có thể tâm sự hết chuyện đời mình cho anh chỉ trong một bữa tối dưới ánh nến. Hay cô ấy đã làm thế thật?”
Đó quả là một lời xúc phạm, và Julia định lên tiếng phản đối. Song Montegrifo đã ra hiệu đề nghị cô bình tĩnh.
“Thế này nhé, senorita Roch, khi tôi tự cho phép mình đưa ra vài đề nghị thuần túy mang tính chuyên môn với bạn bà mấy ngày trước, cô ấy đã chọn cách trả lời rất tế nhị bằng cách chỉ nói sẽ cân nhắc tới lời đề nghị của tôi. Những chi tiết về tình trạng bức tranh, dòng chữ được giấu kín và những chuyện khác, đã được cháu gái ông chủ sở hữu bức tranh vui lòng cung cấp cho chúng tôi. Cũng xin nói thêm, don Manuel quả là một người đáng mến. Và tôi phải nói rằng ông ấy rất miễn cưỡng khi phải rút lại ủy quyển trách nhiệm với bức tranh của bà. Dường như ông ấy là một người cực kỳ trung thành, vì ông ấy cũng đề nghị, mà thực ra là khăng khăng đòi không ai ngoài Julia được động tới bức tranh cho tới khi việc phục chế hoàn tất. Trong toàn bộ cuộc thương lượng này, mối liên minh, một liên minh mang tính chiến thuật, nếu bà muốn coi như thế, giữa tôi với cháu gái don Manuel đã tỏ ra rất hữu ích. Còn về phần senor Lapena, chồng cô ấy, anh ta không đưa ra thêm bất cứ lời phản đối nào sau khi tôi đề cập tới khả năng có một khoản ứng trước.”
“Thêm một tên phản đồ Judas nữa,” Menchu rít lên qua hai hàm răng nghiến chặt.
“Tôi nghĩ,” Montegrifo nhún vai nói, “bà có thể gọi anh chàng này như thế. Cho dù ta cũng có thể nghĩ tới những tên gọi khác nữa.”
“Tôi còn có trong tay một văn bản đã được ký kết, anh biết mà,” Menchu phản kháng.
“Tôi biết. Nhưng đó là một thỏa thuận không được chứng thực, trong khi thỏa thuận của tôi được soạn thảo trước sự chứng kiến của một công chứng viên, có cô cháu gái ông chủ sở hữu và chồng cô ta làm nhân chứng, kèm theo tất cả các loại đảm bảo, bao gồm một khoản ứng trước làm thế chấp từ phía chúng tôi. Nếu tôi được phép sử dụng cách diễn đạt mà Alfonso Lapena đã dùng khi anh ta ký vào bản thỏa thuận giữa chúng tôi, thì đó là một ván bài hoàn toàn mới, thưa quý bà thân mến của tôi.”
Menchu nhoài người ra trước với bộ dạng khiến Julia e rằng rất có thể tách cà phê bà đang cầm trên tay sẽ được dành trọn vẹn cho vạt trước chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm của Montegrifo, nhưng bà chỉ đặt nó xuống bàn. Bà đang bừng bừng phẫn nộ, và mặc dù đã trang điểm kỹ lưỡng, cơn tức giận vẫn làm cho khuôn mặt của bà già đi mấy tuổi. Khi bà nhổm người, chiếc váy lại co lên còn cũn cỡn hơn nữa, và Julia vô cùng bối rối, thực sự hối tiếc vì đã có mặt tại đây lúc này.
“Vậy Claymore sẽ làm gì,” Menchu gắt gỏng hỏi, “nếu tôi quyết định mang bức tranh tới một nhà bán đấu giá khác?” Montegrifo đang ngắm nhìn làn khói cuộn lên thành vòng xoáy ốc từ điếu thuốc của anh ta.
“Nói một cách chân thành,” anh ta nói, dường như đang suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề được tranh cãi, “tôi khuyên bà không nên phức tạp hóa tình hình lên làm gì. Làm thế sẽ là bất hợp pháp.”
“Tôi cũng có thể khởi kiện tất cả các người và trói chặt các người vào một vụ tranh tụng nhiều khả năng sẽ kéo dài nhiều tháng, đặt dấu chấm hết cho chuyện mang bức tranh ra đấu giá. Anh đã cân nhắc tới khả năng đó chưa?”
“Tất nhiên là rồi. Nhưng kết cục chỉ càng tệ hại hơn cho bà mà thôi.” Montegrifo mỉm cười lịch thiệp. “Như bà có thể hình dung, Claymore có trong tay những luật sư rất giỏi. Bà có nguy cơ sẽ mất tất cả. Mà như thế thì thật đáng tiếc.”
Menchu giận dữ kéo váy xuống khi đứng lên.
“Tất cả những gì tôi có thể nói với anh” – và giọng bà vỡ ra, hoàn toàn bị cơn giận dữ khống chế – “là tôi chưa từng gặp tên khốn kiếp nào đều giả như anh.”
Montegrifo và Julia cùng đứng dậy, cô không khỏi thấy bối rối, còn người phụ trách đấu giá hoàn toàn làm chủ được bản thân.
“Tôi không thể nói sao cho cô biết tôi lấy làm tiếc về tình thế này đến mức nào,” anh ta bình thản nói với Julia. “Tôi thực sự rất tiếc.”
“Cả tôi cũng vậy.” Julia đưa mắt nhìn Menchu, lúc này đang khoác túi lên vai bằng một cử chỉ dứt khoát như thể đeo một khẩu súng trường. “Liệu tất cả chúng ta có thể trở nên biết điều hơn một chút được không?”
Menchu lườm cô.
“Cô có thể tỏ vẻ biết điều nếu muốn, tôi thấy rõ là cô đã bị mắc câu gã lừa đảo này tới mức nào rồi, nhưng tôi sẽ rời khỏi ổ trộm cướp này ngay lập tức.”
Đôi giày cao gót của bà giận dữ khua trên sàn và bà bước ra thật nhanh. Julia vẫn đứng im tại chỗ, không biết có nên đi theo bà hay không.
“Một phụ nữ đầy cá tính,” Montegrifo nói.
Julia quay về phía anh ta, vẫn chưa chắc mình nên làm gì.
“Chỉ là bà ấy đã đặt quá nhiều hy vọng vào bức tranh. Hẳn ông cũng hiểu điều đó.”
“Ồ, tôi hiểu chứ.” Anh ta nở một nụ cười hòa giải. “Nhưng tôi không thể để bà ấy tống tiền tôi được.”
“Nhưng ông lại âm mưu sau lưng bà ấy, thông đồng với cô cháu gái và chồng cô ta. Tôi gọi việc đó là chơi bẩn.”
Nụ cười của Montegrifo càng nở rộng hơn. Đời là thế mà, dường như anh ta đang muốn nói vậy. Anh ta nhìn về phía khung cửa mà qua đó Menchu đã bỏ đi.
“Cô nghĩ bây giờ bà ấy sẽ làm gì?”
Julia lắc đầu.
“Không gì hết. Bà ấy biết mình đã thua cuộc.”
“Tham vọng, Julia, là một cảm xúc hoàn toàn chính đáng,” Montegrifo nói sau một thoáng im lặng. “Nhưng khi nói đến tham vọng, tội lỗi duy nhất chính là thất bại. Thắng lợi đương nhiên sẽ bao hàm cả phẩm hạnh.” Anh ta lại mỉm cười, lần này không hướng tới ai cả. “Senorita Roch cố can dự vào một thứ quá lớn với bà ấy… Chúng ta hãy coi như là” – anh ta nhả ra một vòng khói và dõi theo nó bồng bềnh bay lên trần nhà – “bà ấy chỉ đơn giản không đủ lớn mạnh cho tham vọng của mình.” Đôi mắt nâu của anh ta trở nên cứng rắn, và Julia nhận ra, phía sau tấm mặt nạ lịch thiệp bất di bất dịch, Montegrifo thực sự là một đối thủ nguy hiểm. “Tôi tin bà ấy sẽ không gây thêm cho chúng tôi rắc rối nào nữa,” anh ta nói tiếp, “vì điều đó sẽ là một tội lỗi cần phải bị trừng phạt. Cô hiểu chứ? Bây giờ, nếu cô không thấy phiền, ta hãy bàn về bức tranh của chúng ta.”
❀ ❀ ❀
[1] : Cách gọi trang trọng một người phụ nữ (tiếng Tây Ban Nha).