Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 604 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXV CUỘC ĐỤNG ĐỘ (Tiếp theo)

❊ ❊ ❊

Altieri, còn lại một mình, đứng trong văn phòng của ông, như là một sự do dự để cân nhắc nơi ông một sự quyết định.

Cuối cùng, ông quyết định, và gọi một tên gia nhân:

– Bảo Castruccio đến gặp ta, ông nói vắn tắt.

Vài phút sau, một người đàn ông độ ba mươi tuổi mặc sắc phục sĩ quan lính bắn súng hỏa mai, đến trình diện.

– Castruccio, ông nói, mi có muốn tháp tùng với ta, tối nay, trong một chuyến đi nguy hiểm không?

– Ngài biết rằng tôi luôn luôn sẵn sàng hy sinh tính mạng cho ngài.

– Tốt. Tối nay lúc mười giờ, mi có mặt ở đây cùng các người bạn của mi, Romani và Ghiberto.

– Chúng tôi sẽ có mặt. Việc này liên quan đến...?

Castruccio ra dấu của một người làm nhiệm vụ ám sát.

– Phải, Altieri nói.

– Hoan hô!... Ai?...

– Mi sẽ thấy người đó.

– Ở đâu?...

– Mi sẽ biết.

– Tốt. Ở đây tối nay, lúc mười giờ, với những chiếc dao găm sắc bén?

– Mi đã hiểu ta.

Viên sĩ quan đi ra. Altieri có một nụ cười. Đây là lần thứ nhất kể từ nhiều năm qua, ông có một sự yên tĩnh, lắng dịu trong cái tâm hồn bị dày xé bởi những dục vọng. Thật vậy, một sự tin tưởng còn lại ở ông, từ cuộc thăm viếng của viên cảnh sát trưởng: Là Gennero không chống lại ông. Đó là một điểm chính yếu. Mặc dù sự thành công của cuộc âm mưu lúc bấy giờ đối với ông được bảo đảm, dù cho nó có bị khám phá ra trước giờ hành động, một người đàn ông thật cương quyết và thật tinh tế như là viên cảnh sát trưởng có thể làm cho hỏng tất cả. Đối với những lý do của cuộc viếng thăm vừa qua vẫn còn xa lạ đối với ông, đó chỉ là sự trung lập, nếu không phải là lòng tốt của Gennero, tỏ ra thuộc về ông.

Nên Altieri sẽ đắc thắng: Ông sẽ là thủ tướng!

Cuối cùng, nếu Roland chết, chỉ trong một ít thời gian nữa, ta sẽ chinh phục được Léonore. Rằng Léonore đã thề nguyền với một sự trung thành tuyệt đối, không thể nào lay chuyển đối với Candiano khi chàng còn sống, việc đó có thể hiểu... Nhưng sự trung thành đó đã kéo dài tám năm. Nó sẽ còn tiếp tục mãi đối với người chết không?...

Đó là việc không thể có, không thể công nhận...

Người thiếu nữ quá tự hào về dòng dõi của những vị thủ tướng xưa, nàng sẽ sung sướng với danh nghĩa là thủ tướng phu nhân. Tính kiêu căng của nàng sẽ được vuốt ve cho đến tận những sớ thịt.

Léonore sẽ đầu hàng do tính kiêu căng... rồi tình yêu sẽ đến!

Phải đã từ lâu, Altieri không cảm thấy những nguồn hy vọng như vậy nở ra trong tim của mình.

Lần này, gần như không có chiến đấu, ông sẽ thắng trận, hoặc ít nữa, nếu như có chiến đấu, ông có tất cả những yếu tố của cuộc thắng trận.

Từ lúc đó, Altieri rất thanh thản, chỉ nghĩ đến việc tổ chức ám sát Roland Candiano vào buổi tối... Và thế là cái từ “ám sát” tự nhiên hiện ra trong tâm trí của ông mà ông không cảm thấy ngạc nhiên.

Ông điềm tĩnh ra khỏi văn phòng, gần như tươi cười.

Nhưng ông không đi ngang qua những gian tiền sảnh chứa đầy những viên sĩ quan, do một thang lầu kín đáo, ông đi lên lầu trên, nơi có những gian phòng của Dandolo và con gái của ông.

Ông hy vọng mơ hồ gặp được Léonore.

Và nếu ông gặp được nàng, có thể nói là khiêu khích nàng, khuất phục nàng bằng một ánh mắt đắc thắng trước, làm cho nàng biết rằng những việc trọng đại đang được chuẩn bị.

Ông không thấy Léonore, lẫn Dandolo, rồi trở xuống văn phòng, đi vào những gian tiền sảnh, trò chuyện vui vẻ với nhiều vị sĩ quan.

Chưa bao giờ Altieri xuất hiện ra trước những kẻ trung thành cũng như những kẻ cận thần của mình với một gương mặt vui vẻ như thế.

Người ta thấy ông luôn luôn u ám.

Thế là ông gây ra một sự ngạc nhiên nơi những người này, và hầu như một sự lo sợ nơi những người khác.

Bởi vì những cận thần của Altieri, giống như tất cả những cận thần khác, chỉ vui mừng hoặc là lo sợ do theo cái cảm giác được thể hiện trên gương mặt của vị chủ nhân.

Altieri có triều đình của ông, cũng như Bembo có triều đình của ông ta, cũng như thủ tướng Foscari cũng có triều đình riêng của ông ta.

Chỉ có điều những cận thần của Altieri đều mặc sắc phục quân nhân. Dinh thự của ông giống như một đồn canh mà những binh sĩ đều là những sĩ quan có ngôi thứ.

Buổi chiều, trời vừa tối, Altieri đi ra khỏi dinh.

Ông có một mình và trùm trong một chiếc áo choàng rộng che kín một phần gương mặt của ông.

Altieri đi rất nhiều vòng trong thành phố Venise.

Chẳng bao lâu, đêm tối xuống hẳn, ông đi đến một khu vực buồn thảm nhất và có tiếng xấu nhất ở Venise.

Viên đại úy thống lĩnh đến tìm cái gì ở đây?

Tại đây, những thủy thủ hạ lưu sinh sống, tại đây cũng là nơi sinh sống của những cô gái giang hồ, những cô gái bất hạnh bị cảnh bần cùng thúc đẩy, họ sẵn sàng đem những nụ hôn để đổi lấy một miếng bánh mì.

Cuối cùng, đó cũng là nơi sống của những kẻ ăn xin đủ loại, những kẻ, ban ngày đi ca hát kèm theo một cây đờn lục huyền, hoặc là những kẻ đi phô trương trên quảng trường công cộng một vết ghẻ hoặc một sự tàn tật để nhận lòng thương hại và sự bố thí của mọi người.

Nên đó là khu vực của khốn khổ.

Và cũng là khu vực của gái mãi dâm.

Nhưng có lẽ có nhiều người khác hơn là những kẻ khốn nạn, những người ăn xin, cũng ở trong cái khu vực buồn thảm đó...

Altieri đi vào một con đường hẻm tối tăm.

Chúng tôi nói can đảm, bởi vìâ ông ta có một mình.

Thật vậy, trong bóng tối chuyển động những vật lộn xộn, những kẻ chắc chắn biết chơi dao một cách dễ dàng, và sâu trong đêm tối, những đôi mắt chiếu ngời theo dõi dấu vết ông, giống như mắt những con ác thú đi săn mồi.

Có lẽ dáng đi khoan thai và vẻ điềm tĩnh của Altieri đã cứu thoát ông chăng; cũng có lẽ ông được nhận ra và ông gieo rắc một sự khủng khiếp cho những sinh vật đang lúc nhúc hai bên cạnh con đường nhỏ, và ông đi ngang qua, điềm tĩnh, cao ngạo.

Cuối cùng, ông đứng lại trước một ngôi nhà thấp đằng sau một con sông nước vỗ rì rào.

Ngôi nhà chỉ có một tầng trệt, dưới một mái nhà có trổ một cửa nhỏ trên mái. Và cái cửa hé mở giống như một con mắt chột đang rình rập.

Bên dưới có một cửa lớn và một cửa sổ.

Cánh cửa sổ có đèn sáng.

Altieri tìm cách liếc nhìn vào bên trong, xuyên qua những cửa kính lồng khung trong những lưới chì, rất dày, và bị phủ lên một lớp bụi làm thành một tấm màn gớm ghiếc che con mắt những kẻ tò mò.

Altieri cương quyết gõ cửa.

Một bà già, dơ dáy, rụng răng, đầu ngất ngưởng, đôi mắt nhấp nháy hiện ra, giơ cao cây đèn dầu lên khỏi đầu để nhận ra người lạ.

Bà già liếc nhìn người khách, tỏ ra hài lòng với sự xem xét của mình và làm thinh chờ đợi như là một nữ tu.

Altieri hỏi:

– Có phải Spartivento ở đây không?

– Ở đây, thưa đức ông, để phục vụ ngài, bà già nói vừa lùi lại với một nụ cười như khuyến khích ông khách, nhưng ở trên chiếc miệng hé mở để lộ những cái nướu không răng, chỉ là một sự kỳ dị gớm ghiếc.

Cánh cửa trống, Altieri đi vào.

Bà già cẩn thận đóng lại và chỉ cho người khách một chiếc ghế đẩu bằng cây.

Ông lắc đầu từ chối.

Bên trong nhà, thấp hơn mặt lộ đường, đi xuống do ba, bốn bậc thang rung rinh. Người ta thấy những con vật độn rơm treo trên trần nhà, một bầy mèo đang đi dạo với những bước chân lấm lét lưng cong vòng và cái đuôi lông dựng đứng, những tấm vải quý, những chiếc bình đựng những loại bột kỳ lạ, những thanh gươm, những dao găm, những nữ trang quý giá, những tấm ảnh thánh mẫu và những túi dâm hương, những lọ cổ cong, những dụng cụ nấu ăn để ngổn ngang trên những chiếc ghế bành đắt tiền, tất cả bị phủ dưới lớp bụi dày.

Ở cuối, có một cái cửa lớn và một cửa sổ, cửa lớn mở ra một thang lầu do đó người ta leo lên gác. Cửa sổ bị mọt ăn mở ra trên con sông mà làn nước đen kịt vỗ nhè nhẹ với những âm thanh êm ái và buồn thảm.

Một người đàn ông kém dũng cảm hơn Altieri tất sẽ run sợ.

Ông ném lên tất cả những vật đó một ánh mắt thờ ơ và khinh bỉ, rồi lại nhìn bà già thấy bà đang tiếp tục mỉm cười. Bà bắt đầu nói liến thoắng, giọng nho nhỏ:

– Có phải đức ông đến vì con trai tôi không, hay là vì con gái tôi, hay là vì tôi? Là vì chúng tôi không phải cùng làm một việc, ngài thấy không?... Ngài muốn coi bói, biết quá khứ, hiện tại và tương lai, biết xem ngài có được yêu thương không, và ngài phải làm thế nào để được yêu thương? Vậy thì, chính tôi trả lời cho ngài. Ngài có muốn chất bột thanh xuân không, rượu trường sinh, những sự huyền bí phù phép và bùa yêu, ngài có muốn đưa vào trong mạch máu của người đàn bà thờ ơ và lãnh đạm như là cẩm thạch tất cả những ngọn lửa yêu đương quá độ không? Cũng chính là tôi sẽ trả lời cho ngài... Ngài có muốn một chất độc dược tinh tế không để lại dấu vết, làm buồn ngủ một cách nhẹ nhàng kẻ tình địch đáng ghét đến khảy đờn dưới cửa sổ người đẹp của ngài? Cũng chính là tôi, thưa đức ông, sẽ có vinh hạnh phục vụ cho ngài... Trái lại, ngài có muốn một người bạn gái đẹp đẽ cho đêm nay, mạnh mẽ, cân đối, hăng hái và lão luyện trong các trò chơi của ái tình không? Chính con gái tôi sẽ đưa đến cho ngài trong chốc lát. Ngài chỉ cần nói rằng ngài muốn như thế nào: Nâu cũng như đêm tối, vàng cũng như Vénus, người Đức, người Pháp, người Tây Ban Nha, người Nubiens da đen?... Hãy nói đi, thưa đức ông!...Cuối cùng ngài có muốn đánh bại một người chồng ghen tương hoặc là một người tình nhân nào hung bạo không, ngài có muốn một nhát dao tài giỏi cho kẻ nào ngài sẽ thừa kế để họ đi theo tổ tiên của họ không, chính là con trai tôi mà tôi sẽ gọi... Hãy chọn đi, thưa đức ông, người mẹ, đứa con trai hoặc là đứa con gái?

Altieri đáp lại:

– Chính Spartivento mà ta đến gặp.

– Con trai của tôi! Đúng là nó có ở đây, để phục vụ cho ngài. Người ta sẽ bảo rằng nó chờ đợi cuộc thăm viếng của ngài. Bởi vì nó phải đi chiến dịch, và người ta còn hứa cho nó mười ê-quy; nhưng nó đã ở lại nhà, đứa trẻ thân mến. Chắc chắn, có việc gì đã bảo nó...

– Thôi đi mụ già, mi hãy im đi, và gọi con trai của mi!

– Mời ngài đi lên, bà già nói vừa mở cánh cửa ở cuối phòng!

Altieri thấy cầu thang đen và hôi hám.

Ông có một phút do dự, rồi xem lại chiếc dao găm còn nằm yên trong vỏ, ông đi lên với một bước chân vững vàng, trong lúc bà già dùng cây gậy đập hai nhát lên trần nhà.

Trên cao thang lầu, Altieri thấy mình đứng trong một gian phòng rộng rãi nhưng trần nhà thấp, mà một góc phòng được soi sáng bởi ánh sáng âu sầu của một đèn nhỏ, trong khi phần còn lại gian phòng nằm trong bóng tối.

Cái gác dường như vắng vẻ.

Ở đây chỉ có một chiếc giường xấu để trong một góc, vài chiếc ghế đẩu xung quanh một cái bàn, một cái chai và vài cái ly trên cái bàn đó, độ một chục thanh gươm dài và mũi nhọn treo trên những cây đinh, và một người đàn ông cao và gầy gò cúi gập mình làm đôi, tay cầm một cái mũ – một cái mũ mà chiếc lông dài màu đen quét lên sàn nhà.

– Spartivento xin hầu ngài, người đàn ông nói vừa đứng thẳng lên.

Spartivento[1] xứng với cái tên gọi hoặc là cái biệt danh của gã.

Gã mảnh khảnh, đầy góc nhọn xương xẩu, với một gương mặt mỏng như lưỡi dao, một cái mũi nhọn, một chiếc miệng mím chặt với một vẻ uy nghiêm. Gã mặc toàn đen và đeo ở thắt lưng một cây dao găm ngắn để trong một cái vỏ bằng nhung đỏ đã sờn. Đôi mắt gã sáng ngời, bàn tay với những ngón tay dài và co quắp luôn luôn động đậy.

Đó là một gã thích khách danh tiếng, người chuyên đâm thuê giết mướn, kẻ đao phủ sốt sắng này còn ghê gớm hơn cả kẻ đao phủ chính thức.

Và bây giờ gã đang chờ đợi người khách quyết định, đã từng quen thuộc thấy họ đều do dự trước khi giao phó cho gã những mưu định ám muội của họ.

Altieri cũng cùng tâm trạng như những người khác.

Ông nạp cống lễ cuối cùng cho cái việc phức tạp đó, lúc bấy giờ, lương tâm cũng ngự trị phần nào trong tâm hồn ông, nhưng ngọn lửa ghen hờn đã đốt cháy tất cả...

Đột nhiên, ông quyết định... Cũng như những người khác!

– Này thầy, ông nói, ta nghe nói đến tài khéo léo đặc biệt của thầy trong việc sử dụng dao găm hoặc là gươm.

– Tôi giết chết khá sạch sẽ nạn nhân của tôi.

Spartivento nói điều đó với sự khiêm nhượng thật sự của người đàn ông biết chính xác về giá trị của mình.

– Ai bảo mi rằng đây là vụ giết người? Altieri hỏi.

– Thế tại sao ngài đến đây? Gã thích khách hỏi, thật tình sửng sốt. Bà mẹ chắc đã lầm lẫn?

Và gã bắt đầu bước đi về phía thang lầu, đôi mày nhíu lại.

– Đứng lại, Altieri nói, và hãy lắng nghe.

Người đàn ông trở lại, nghiêng mình và chờ đợi, chiếc mũi to nhọn hếch lên, một nửa gương mặt hiện ra ánh sáng, một nửa kia ở trong bóng tối, làm cho gương mặt càng thêm sắc bén hơn.

– Mi đã đoán đúng, Altieri nói tiếp. Liên quan đến một vụ giết người. Mi có sẵn sàng thi hành việc ta ra lịnh không?

– Ngài biết rõ giá cả của tôi không?

– Cái giá của mi không đáng kể. Ta sẽ trả theo, cái giá mi đòi hỏi, miễn là mi đừng giết hụt nạn nhân của mi. Hãy lắng nghe...

– Hai mươi ê-quy cho nhà quý tộc tầm thường.

– Tốt. Người đàn ông mà ta sắp chỉ định cho mi thật ghê gớm, ta báo trước cho mi và khuyên mi...

– Đó là năm chục ê-quy cho một chức sắc cao cấp trong giới tăng lữ hoặc là trong chính phủ.

– Bỏ đi! Khi ta bảo với mi...

– Một nửa trả trước, Spartivento chấm dứt mà chiếc mũ được sử dụng trong một cái chảo mới, lại quét sàn nhà lần nữa.

Altieri lục trong thắt lưng, lấy ra một nắm tiền vàng và đặt mạnh lên trên một góc bàn.

– Ô! Ô! Spartivento nói giản dị.

– Bây giờ mi có lắng nghe ta không?

– Hãy nói đi.

– Mi có sẵn sàng giết người không?

– Đó là nghề của tôi.

– Người đàn ông rất mạnh mẽ, ta báo trước cho mi. Tốt hơn mi nên đem theo vài người bạn...

– Một mình tôi, đủ rồi.

– Ta bảo mi rằng người đàn ông đó rất nguy hiểm.

– Ông ta sẽ chết, dù ông ta có dũng cảm và mạnh mẽ như là một kẻ thích khách thật sự.

– Mi sẽ không sợ hãi?

Spartivento có một ánh mắt ngạc nhiên.

– Sợ hãi là cái gì? Gã nói.

– Nếu như ta muốn, mi có thể hành động ngay đêm nay?

– Trong một giờ.

– Và mi sẽ đánh ngay vào chỗ tốt? Người đàn ông sẽ không còn sống sót?...

– Bởi vì ngài trả tiền.

– Ta nhắc lại với mi rằng ông ta ghê gớm... Hãy coi chừng.

Spartivento gỡ lấy một thanh gươm, rờ thử mũi gươm, đeo vào thắt lưng, trùm lên một chiếc áo khoác và nói:

– Ở đâu?

– Trong đảo Olivolo... Nhưng thầy hãy đợi một lát. Không nên đi đến ngay bây giờ.

– Vậy chừng nào?

– Đến mười giờ... Không sớm hơn! Đến mười giờ rưỡi, khi làm xong, mi sẽ đi qua trước cửa giáo đường Sainte-Marie-Formose. Mi sẽ thấy bốn người đàn ông ở đó. Ta sẽ là một trong bốn người... Và ta sẽ có trong mình ta một số vàng bằng số mà ta vừa trao cho mi.

– Tốt! Vậy hẹn đến mười giờ!

Spartivento treo thanh gươm lên một cây đinh và cởi chiếc áo khoác ra.

– Nơi chính xác? Gã hỏi.

– Ngôi nhà của Dandolo. Mi biết không?

– Tôi biết.

– Người đàn ông sẽ ở bên trong cùng với một ông già. Chính người trẻ cần phải sát hại, mi nghe không?

– Tôi nghe rõ.

– Mi làm thế nào để đi vào hoặc là dụ ông ta đi ra ngôi vườn?

– Đó là việc của tôi.

– Ta có thể đi yên lòng?

– Xin hãy bình yên. Đến mười giờ rưỡi, người đàn ông sẽ nhận lãnh nhát dao của tôi, và tôi sẽ có mặt dưới cửa giáo đường Sainte-Marie-Formose.

– Ta có lời hứa của mi, bấy giờ Altieri trùm trong chiếc áo khoác và đi thẳng về phía thang lầu.

Spartivento ra hiệu ngăn ông lại và hỏi:

– Ngài còn quên một việc.

– Việc nào?

– Tên của người đàn ông?

– Quan hệ gì đến mi? Altieri nói vừa giật mình.

– Tôi luôn luôn muốn biết ai bị tôi sát hại.

– Mi muốn biết? Altieri nói tiếp với một giọng u ám.

– Rất cần thiết... Nếu không tôi sẽ không sát hại.

– Đó là một người đàn ông rất ghê gớm, đã thực hiện nhiều việc to tát, đã đi ra khỏi ngôi mộ bị người ta nhốt kín ông ta, đã từng sát hại nhiều kẻ thù của mình, đang chỉ huy những toán cướp đang chiếm cứ trên núi và ở đồng bằng.

– Tên ông ta?

– Hãy coi chừng! Ít có người sử dụng dao tài giỏi như ông ta.

– Tên ông ta?

– Ta nghĩ thật sự là tốt hơn mi nên đem theo vài người bạn giúp đỡ mi.

– Tên ông ta? Ngài không nói sao?

– Ta nói: Roland Candiano.

– Chính Roland Candiano mà tôi phải sát hại tối nay ở trong đảo Olivolo? Có phải ngài nói đúng như vậy không?

– Đúng như vậy: Roland Candiano.

Gã thích khách đi đến chiếc bàn nơi gã đã để nắm tiền vàng của Altieri vừa mới quăng ra.

Và gã nói:

– Ngài hãy lấy lại số tiền của ngài.

– Hử? Sao? Viên đại úy thống lĩnh gầm lên.

– Tôi nói: Ngài hãy lấy lại số tiền của ngài.

– Tại sao? Tại sao? Altieri nghiến răng.

– Tại vì tôi sẽ không sát hại Roland Candiano.

Altieri nắm chặt lấy cánh tay của Spartivento và thét lên:

– Khốn nạn, mi muốn rằng ngày mai ta cho bắt giữ mi và giam mi vào dưới những ngục thất sao? Cái nghề nghiệp gớm ghiếc của mi chỉ được làm ngơ với điều kiện là mi có thể giúp đỡ một công trạng nào đó cho Quốc gia...

– Và tôi, tôi không nhìn nhận Quốc gia, cả vị chúa tể. Đừng hăm dọa tôi, ngài lãnh chúa, xin ngài tin tôi. Đây này... Ngài hãy lắng nghe... Ngài nghe những gì? Nước sông đang rên rỉ giữa các chân cột nhà tôi?... Có lẽ đó là những lời rên rỉ của những kẻ đã hăm dọa tôi chẳng hạn như ngài.

Gã thích khách đứng bật lên, vóc người mảnh khảnh của gã dường như dài thêm, và gã nói:

– Tôi, người ta không hăm dọa được tôi.

Altieri nhìn xung quanh mình với một sự khởi đầu khủng khiếp.

Spartivento nói tiếp:

– Ngài trách cứ tôi điều gì? Tôi bảo ngài cầm lại tiền; việc thương lượng không vừa ý tôi; tôi không ăn cắp của ngài. Thế ngài có gì để nói?

– Số vàng đó... Ta để lại cho mi. Nhưng, nào hãy xem, ta không hăm dọa nữa. Mi là một kẻ dũng cảm. Ít ra mi cũng nói cho ta biết tại sao mi không muốn sát hại Roland Candiano?

Với hy vọng kích thích lòng tự phụ của gã thích khách, ông nói kháy:

– Nhưng ta có cần gì để hỏi mi điều đó! Mi sợ hãi, có thế thôi! Ngày mai ta sẽ nói khắp nơi rằng Spartivento đã sợ hãi.

– Không một ai sẽ tin lời ngài; và rồi, có quan hệ gì, gã thích khách nói nghiêm trang, tôi đã bảo ngài rằng tôi không biết sợ hãi.

– Thôi đi nào, nhát gan! Chỉ nghe đến tên Roland Candiano, mi đã run sợ!

– Nếu giả sử có điều đó, thì cũng được chấp nhận. Chưa bao giờ có ai động đến Roland người Dũng cảm mà không bị hối hận cay đắng. Nhưng còn tôi, tôi không có ngại cái chết.

– Thế thì, tại sao! Tại sao! Mi hãy nói đi...

Chà! Bởi tất cả lũ quỷ, mi sẽ nói ra, mi không biết rằng mi đang tiếp xúc với ai!

– Xin lỗi ngài đại úy thống lĩnh, tôi biết rõ điều đó, Spartivento thản nhiên nói.

– Và biết ta là ai rồi, mi dám đương đầu với ta sao?

– Tại sao không?... Tôi ít lo ngại về ngài đến nỗi tôi không cần đề phòng để quăng ngài cho cá ăn và rằng ngài có thể yên ổn ra về.

Mặt Altieri tái xanh rồi đỏ bừng lên, ông nghiến răng. Nhưng sự bình tĩnh của gã thích khách, thái độ từ chối dứt khoát của gã ít ra cũng gây cho ông sự thận trọng.

– Còn nói cho ngài nghe tại sao tôi không muốn sát hại Roland Candiano, Spartivento nói tiếp, thật dễ dàng.

– Chà! Chà!... Hãy xem nào...

– Ngài thấy thưa đức ông Altieri, tôi là một tên thích khách, nhưng tôi không phải là một tên cảnh binh; mỗi người có cái nghề của mình, quỷ ơi!. Cái nghề của tôi là phục vụ cho những người trung lưu tốt không biết sử dụng gươm giáo, không hiểu miếng stoccata imbroccata và punto riverso[2]. Tôi cho họ thuê cánh tay để đổi lấy đồng tiền. Nhưng tôi không có phụ trách những công việc của Quốc gia. Ở Venise có một vị thủ tướng, một hội đồng tối cao, một tôn giáo pháp đình, một viên cảnh sát trưởng và một đám đông cảnh binh. Đó là việc làm của họ chớ không phải là việc của tôi để rượt đuổi, bắt giữ và sát hại những kẻ địch của Quốc gia. Roland Candiano là kẻ phản nghịch, nổi loạn chống lại lực lượng pháp đình và lực lượng quân đội. Với danh nghĩa phản nghịch, ngài có thể bắt giữ ông ta. Nhưng với danh nghĩa đó, ông ta đối với tôi là thiêng liêng!

Altieri đã khoanh tay và lắng nghe với một nỗi cay đắng xót xa. Những lời nói đó chứng tỏ thế lực lớn mạnh của Candiano.

Spartivento nói tiếp:

– Tôi không biết ngài có hiểu tôi không... Tôi tin rằng ngài không thể nào hiểu nổi tôi. Tôi còn việc này để nói với ngài: Tôi không có nói quá nhiều cho tôi. Tôi là một ngoại lệ, tôi, là một kẻ đứng riêng rẽ, tôi đã giết người, mình tôi dính đầy máu. Có lẽ tôi sẽ bị giết chết một ngày kia, có lẽ người đao phủ đã tính đến số tiền nào mà ông ta sẽ rút tỉa từ chiếc thủ cấp của tôi, cũng như tôi đã tính đến cái giá mà tôi rút tỉa được từ những nhát dao găm của tôi. Thật là tự nhiên, phải không! Cho nên, chúng ta đừng nói đến tôi. Nhưng mà ở trong Venise có hàng ngàn người đàn ông và đàn bà không có ăn cắp, không có giết người, họ đã sốt sắng làm tròn bổn phận người công dân tốt của họ và thực hành nghề nghiệp của họ với nghệ thuật.

Nhờ họ, Venise đã thịnh vượng, mạnh mẽ, giàu có và được kính trọng; những người này buôn bán, những người khác làm thợ, những người kia làm việc bằng trí óc, những kẻ nọ bằng chân tay, mỗi người làm việc theo tài sức của mình. Chắc chắn ngài không biết rõ những việc đó? Vậy thì! Ngài cũng không biết rõ những lời nguyền rủa đang dâng lên từ xã hội đó. Dường như thật sự rằng công việc lao động, đó là địa ngục. Không thưa các ngài quý tộc, các ngài đã thực sự lạm dụng thái quá cái quyền mà ngài có thể ngược đãi những người dân nghèo khổ. Chính vì những người đó mà tôi đã nói với ngài, thưa đức ông đại úy thống lĩnh. Việc đó làm cho ngài ngạc nhiên? Tuy nhiên đó là sự thật. Những người dân đó chỉ còn hy vọng ở nơi Roland Candiano. Ông ta phải giải phóng cho họ. Ông ta đã nói lên điều đó. Ông ta sẽ làm việc đó. Người phản nghịch đó nói đến sự nổi loạn như là một hành động cần thiết. Tôi thích ông ta như vậy. Và nếu như tôi giết chết ông ta, nếu như tôi tước mất ông ta đi khỏi lòng hy vọng của biết bao nhiêu người đã không có làm gì hại đến tôi, tôi thấy dường như sau đó tôi buộc phải tự sát, bởi vì tôi sẽ tự xét mình rất đáng khinh!

Gã thích khách nói như vậy.

Gã nói thật giản dị, không kiểu cách, và không hiểu rõ ràng cái ý nghĩa thâm thúy trong lời công kích của gã. Cái điều chắc chắn, đó là gã thích khách, một hạng phiến loạn ghê gớm, ở ngoài lề của nền đạo đức, bị xã hội xa lánh, cái nấm ung độc mọc ở trong máu và trong sự lung lạc của một thời kỳ quái lạ. Gã thích khách đó, mà nghề nghiệp là giết người không biết thương xót, lại thương hại đến những cảnh khốn khổ cơ cực đang lúc nhúc xung quanh gã.

Spartivento đã bảo với Altieri:

– Tôi không biết ngài có hiểu tôi không...

Altieri không hiểu. Nhưng ông có cảm giác rằng ông đụng phải ở đó, một cái gì đầy sâu sắc, ghê gớm mà ông không biết.

Ông im lặng nghĩ ngợi và đầy giận dữ.

Thế là khắp nơi, nơi nhà ông, trong dinh thự ông, ở trong phòng vợ ông, trên quảng trường công cộng, và cho đến trong hang cùng ngõ hẻm ở Venise, Candiano sừng sững trước mặt ông và thách thức ông!

Bấy giờ một cơn giận dữ vô lý xâm chiếm lấy Altieri.

Ông lấy làm nhục nhã vì đã sợ hãi!

Ông lấy làm nhục nhã vì đã muốn sử dụng đến gã thích khách, trong khi mà ông, đang tràn trề sức mạnh và can đảm, ông có thể, ông phải tự so tài với Roland. Không thốt lời nào, ông trùm vào chiếc áo khoác, và đi xuống thang lầu, trong lúc Spartivento, từ trên gác kêu bảo bà già:

– Hãy mở cửa và để cho đi qua bình yên...

Altieri ra khỏi cái sào huyệt đó, lẹ làng đi về dinh mình và về đến nơi lúc vừa điểm chín giờ.

Một giờ sau, ba người sĩ quan đúng hẹn có mặt ở trong văn phòng của ông.

Altieri quan sát họ với sự hài lòng.

Cả ba người trong tư thế bình tĩnh, được võ trang bằng những thanh gươm và dao găm sắc bén, khẩu súng ngắn đeo ở thắt lưng, bên ngoài mặc áo giáp da bò, đôi vai rộng, lực lưỡng, biểu hiện một sức mạnh vô địch...

Romani và Ghiberto tận tụy cho đến chết với Castruccio. Ông này giàu có và có địa vị ở triều đình, ủng hộ họ bằng uy tín và tiền bạc của ông.

Còn Castruccio, ông lại tận tụy cùng Altieri vì ông ta đã hứa hẹn với ông một cấp bậc cao.

Thành thử ra ba người đàn ông đó đã thành lập đội vệ binh của viên đại úy thống lĩnh, một đội vệ binh đặc biệt.

Chỉ một dấu hiệu của Altieri, Castruccio tất sẽ nhảy vào trong lửa.

Và chỉ một dấu hiệu của Castruccio, Romani và Ghiberto tất sẽ để cho bị giết chết tại chỗ.

Vừa bước vào văn phòng của Altieri, Castruccio nói:

– Chúng tôi đến đây, trung thành với lời hứa.

– Sẵn sàng tất cả! Hai người bạn đồng hành nói thêm vừa chào viên đại úy thống lĩnh.

Tuy nhiên, Altieri nghĩ thầm:

– Họ đều cương quyết, can đảm, khéo léo, mạnh mẽ. Và chúng ta sẽ là bốn người. Nhưng bốn người chúng ta không sánh bằng lưỡi dao găm của gã thích khách. Chà! Gã này sẽ trả giá đắt cho sự phản bội của gã...

– Chúng ta sẽ đi đâu? Castruccio hỏi.

– Hãy lắng nghe ta, Altieri nói. Ngày vĩ đại sắp đến. Tất cả những vận may đều về chúng ta. Giờ đây tất cả đã sẵn sàng. Mỗi người có một vai trò và vị trí được chỉ định... Nhưng còn ta, ta mang cả gánh nặng của tất cả những sự lo sợ trong một cuộc phiêu lưu như thế, ta cần phải bận tâm lo đến những chướng ngại vật có thể xảy ra đột ngột vào giờ chót. Ta đã gạt ra rất nhiều. Còn sót lại cho ta một chướng ngại vật, ghê gớm nhất, nó có thể làm thất bại cái kế hoạch lớn, đưa ta lên đoạn đầu đài và tất cả các ông vào ngục thất. Chính cái chướng ngại vật đó mà chúng ta sẽ trừ khử đêm nay.

Ba người đàn ông chăm chú lắng nghe với một sự tự hào vì đã được vị chỉ huy của họ bộc lộ tâm sự như thế.

Mỗi người trong bọn họ nhìn thấy ở đây những dấu hiệu của một ân huệ quý báu cho tương lai... khi vị tướng lĩnh của họ sẽ là thủ tướng.

Altieri nói tiếp:

– Chắc các ông biết rằng Roland Candiano hiện đang ở Venise?

– Chà! Chà! Castruccio kêu lên, chính là liên quan đến ông ta?

– Người ta nói rằng thủy thủ ở cảng sẵn sàng nổi dậy giúp ông ta, Romani nói tiếp.

– Trong những quán rượu, quán cơm, bọn dân đen, bọn gái làng chơi, bọn phu khuân vác ở Lido chỉ nói đến ông ta, Ghiberto cũng nói.

– Phải, Castruccio khinh bỉ nói, nhưng không một nhà quý tộc, không một vị sĩ quan, không một người đàn ông nào có tên tuổi ở Venise lại có hành động cứu ông ta ra khỏi tay kẻ đao phủ đang rình rập ông ta. Gã Roland Candiano đó không đáng kể.

– Mi đã lầm, Altieri nói. Có lẽ Candiano có nhiều kế hoạch mà chúng ta không được biết.

– Những kế hoạch đó sẽ không có thời gian để thực hiện, bởi vì trong vài ngày, chúng ta sẽ là chúa tể ở Venise.

– Ta tin điều đó, ta hy vọng điều đó... Tuy nhiên, cần phải dự liệu tất cả. Chúng ta sẽ có khá nhiều việc làm vào cái ngày nổ bùng cuộc chiến đấu lớn nên không cần phải vướng víu thêm với đám dân đen. Candiano có thể làm trở ngại cho chúng ta vào ngày đó. Cho nên ta quyết định rằng chúng ta phải trừ khử ông ta.

– Chúng ta hãy trừ khử ông ta! Castruccio nói.

– Nhưng mà, Ghiberto hỏi, tại sao người đàn ông đó không bị bắt giữ từ lâu? Kể ra ông ta là kẻ phiến loạn...

– Chúng ta đừng nên lo nghĩ đến những sự hèn nhát của sở cảnh sát Venise. Chúng ta nên hành động như những người đàn ông và cho chính chúng ta. Altieri giữ ý để không nói thêm rằng sở cảnh sát đã thử hoài công tìm bắt Candiano, và càng không muốn thú nhận thêm rằng ông ta đã thử sai tên thích khách đi sát hại chàng.

Ông đứng lên và nói ngắn gọn:

– Chúng ta hãy đi! Lên đường, chúng ta có kế hoạch hành động của chúng ta.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng ý có nghĩa: Cắt, tách đôi ngọn gió.

[2] Những thế đánh gươm bằng tiếng Ý (đâm thẳng– đâm xuyên – đâm trái).

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.