Nào, với lòng biết ơn và quyết tâm sẽ sống hạnh phúc, xin mời cô dâu chú rể cúi lạy hai đấng sinh thành nhà gái vì nhờ có ông bà dưỡng dục mà chúng ta mới có được một cô dâu xinh đẹp, nết na thế này.”
Chồng tôi nâng hai tay lên, quỳ xuống và cúi rạp người lạy bố mẹ tôi. Tôi cúi đầu thật thấp rồi đứng thẳng người trở lại, cố cắn thật chặt môi dưới vì sợ mình sẽ khóc òa lên. Mẹ tôi hơi cúi đầu len lén đưa tay lau nước mắt. Trong lúc con gái út chuẩn bị kết hôn thì con gái cả lại làm thủ tục ly hôn, thế nhưng mẹ tôi vẫn bình tĩnh đứng ra xử lý hai chuyện hoàn toàn trái ngược ấy. Ngày chồng tôi ngỏ lời cầu hôn cũng chính là ngày chị gái tôi trở về nhà.
Hôm ấy, chị tôi không xuất hiện với một chiếc vali lớn mà chỉ cầm theo một chiếc ví nhỏ, trông cứ như thể chị chỉ vừa mới ra cửa hàng tiện lợi để mua mì gói về. Khi chị nói sẽ ly hôn, không thể tiếp tục sống chung với anh rể thêm một ngày nào nữa, tôi hoàn toàn không dám tin đó là sự thật.
Anh rể là đồng nghiệp vào công ty cùng thời điểm với chị. Anh ấy là một người có năng lực và khá lịch sự, luôn công nhận và thành tâm chúc mừng cho những thành quả chị đạt được. Nhờ chiến thắng trong một cuộc thi do công ty tổ chức mà chị tôi là người đầu tiên được tiến hành dự án độc lập trong số những người vào công ty cùng đợt với chị. Sau khi biết kết quả, anh rể vô cùng vui mừng nhưng lại không dám bộc lộ sự phấn khích ở nơi làm việc. Đợi đến lúc tan ca, hai người đến quán karaoke, anh mới bật nhạc thật lớn và hò hét chúc mừng chị đến mức khàn cả giọng. Bình thường, anh còn giúp chị đọc trước báo cáo, cùng nghiên cứu và thảo luận các vấn đề công việc. Bí mật yêu nhau gần 3 năm thì chị chuyển sang công ty khác. Mùa thu năm ấy, hai người đã tổ chức hôn lễ.
Nghe chị kể mấy chuyện sau này của anh rể, tôi không khỏi sửng sốt. Sao anh rể lại dẫn chị về nhà bác cả? Sao lại ép chị uống rượu và bắt chị hát chứ? Việc này làm tôi nhớ lại buổi liên hoan khi tôi vừa vào công ty chưa được bao lâu. Vì tôi là nhân viên mới và cũng lại là người trẻ nhất nên mấy vị tiền bối liên tục mời rượu và bắt tôi phải hát. Mặc dù không muốn nhưng tôi vẫn làm, để rồi trong lòng thấy hổ thẹn vô cùng. Về tới nhà, tôi khóc suốt cả một đêm hôm ấy. Tôi nghĩ mình có thể hiểu cảm giác của chị khi đó. Nhưng dù vậy, nhà đang có bao nhiêu người lớn, chị có cần phải bỏ đi mà không nói tiếng nào như vậy không? Anh rể và các bác nhà thông gia hẳn sẽ phải thấy khó xử lắm. Giữa hai nhận định này, tôi không biết đâu là đúng đâu là sai nữa.
Xong lễ dạm hỏi, chúng tôi chính thức bắt tay chuẩn bị cho đám cưới. Tôi và bạn trai phải bàn bạc và quyết định về rất nhiều vấn đề khác nhau như: địa điểm, quy mô, thời gian, trình tự nghi thức trong hôn lễ; rồi đến cấu trúc, diện tích của nhà tân hôn, đổ đạc trong nhà cần mua những gì, sắp xếp ra sao; rồi cả chuyện thời gian, địa điểm, chi phí cho chuyến trăng mật nữa... Đôi khi nảy sinh bất đồng ý kiến, chúng tôi đều phải cố hết sức để có thể hài hòa mong muốn của hai bên. May mắn là đến cuối cùng, chúng tôi không cãi nhau to lần nào nhưng cả hai đều khá mệt mỏi.
Hôm chụp hình cưới, chúng tôi phải cố gắng duy trì tâm trạng vui vẻ suốt buổi chụp hình. Tối hôm ấy, bạn trai gọi điện cho tôi, trước khi cúp máy anh ngập ngừng nói:
“Anh vừa cho bố mẹ xem ảnh mình chụp hôm nay. Bố mẹ khen con dâu nhà mình rất xinh đẹp.”
“Ồ vậy sao, anh nhớ gửi lời cảm ơn bố mẹ giúp em nhé.”
“Ừ, ừm, với lại... Bố mẹ hỏi xem vào hôm tổ chức hôn lễ, em có thể thử mặc bộ váy khác cho đa dạng phong cách hơn được không, vì em mặc cái gì cũng đẹp hết mà? Em thấy cái đầu tiên em thử thế nào? Chiếc có viền ren ở cổ ấy?”
Váy cưới tôi mặc lúc chụp hình là dạng váy trễ vai. Hóa ra bố mẹ chồng không thích kiểu váy hở quá nhiều như vậy. Nhưng chiếc váy đuôi cá mặc trong đám cưới không chỉ hở vai mà còn ôm sát từ ngực xuống đùi, tôn lên đường cong của cơ thể. Chẳng biết “mặc gì cũng đẹp”, “thử váy khác cho đa dạng phong cách” là lời của bố mẹ bạn trai tôi hay là lời của bạn trai tôi nữa.
Ngày hôm sau, tôi tham khảo ý kiến từ một đồng nghiệp đã kết hôn trong lúc ăn trưa, cô ấy nói đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
“Bắt đầu từ việc váy cưới phải kín đáo vì có nhiều người lớn tham dự, đến chuyện rèm cửa nên là màu vàng, chăn đệm phải có màu sáng, bát đũa phải thế này thế kia, rồi kế đến là hỏi mật khẩu vào nhà. Vào nhà thì mở hết tủ quần áo, tủ lạnh, tủ dưới bồn rửa bát, thậm chí còn có mẹ chồng can thiệp cả vào việc gấp quần lót ra sao nữa.”
Tôi nhớ đến những chuyện chị gái kể. Mẹ chồng chị còn mở túi ni lông nằm trong góc tủ đá ra xem, đem vứt hết sạch sành sanh các món ăn kèm chị gọi về. Nhưng điều chị tôi không thể chịu nổi chính là việc anh rể hoàn toàn không hề nhận biết được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Lúc ấy, tôi rất mong hai anh chị sẽ hòa giải và âm thầm đứng về phía anh rể.
“Anh rể đúng là không tinh ý thật.”
“Không tinh ý cũng là một loại quyền lực, em ạ.”
Chị nói đúng. Không tinh ý cũng có thể hiểu là tấm khiên để không cần phải quan tâm đến ánh nhìn của người khác. Nhưng có nhất thiết phải diễn giải như vậy không? Người sai là hai bác thông gia, đâu phải anh rể. Chỉ là anh rể suy nghĩ có chút đơn giản thôi, nhưng một người đã đến tuổi lập gia đình rồi mà vẫn suy nghĩ đơn giản như vậy thì liệu có bình thường không? Tôi từng nghe nhiều người nói, đàn ông dù có lớn thì vẫn chỉ là đứa trẻ to xác, cả đời cũng không thể chững chạc lên nổi. Có phải tôi đang coi những ý kiến đó là sự thật hiển nhiên? Có phải rồi tôi cũng sẽ sống cuộc đời chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn những người lớn xa lạ dần can thiệp vào cuộc đời mình mà chẳng thể làm gì, chỉ có thể oán trách ông chồng trẻ con? Không đâu! Chắc chắn bố mẹ bạn trai tôi không nói như vậy về váy cưới mà là anh ấy đã lựa lời nói lại cho dễ nghe, vì anh ấy là người tinh ý, biết quan sát mà.
Ngay sáng hôm sau, tôi gọi điện cho bạn trai nói sẽ đổi sang kiểu váy cổ trụ trong lễ cưới. Nhân viên trong cửa hàng, bạn trai và người lớn hai nhà đều khen ngợi ý kiến này, chỉ duy nhất một người cảm thấy tiếc nuối, ấy chính là chị tôi.
“Đó là đám cưới của em cơ mà. Váy là do em mặc. Quan trọng nhất là em phải thấy hài lòng.”
Tôi đáp lại là tôi cũng thấy hài lòng. Một lễ cưới tuyệt vời là khi chồng, gia đình hai bên và các khách mời đều cảm thấy thoải mái, tất cả đều khen ngợi tôi - vậy là đủ rồi. Thậm chí tôi còn thầm nghĩ, có lẽ vì chị tuyệt đối không chịu thỏa hiệp nên cuộc hôn nhân của chị mới tan vỡ như thế.
Khoảng một tháng trước hôn lễ, các đồ dùng cỡ lớn trong nhà như đồ nội thất, đồ điện gia dụng, đồ dùng trong phòng ngủ đều đã được chuyển vào nhà mới. Lúc rảnh rỗi, chúng tôi tranh thủ mua sắm những món đồ lặt vặt, trước ngày cưới chừng một tuần, chúng tôi chuyển quần áo, sách vở, đồ dùng cá nhân sang nhà mới.
Khi tôi thông báo việc sắp xếp nhà cửa đã gần xong, mẹ chồng liền nói muốn tới xem thử. Vì bà hầu như không xen vào quá trình mua nhà hay sắm sửa đồ đạc nên tôi mời bà đến nhà mà không cảm thấy chút áp lực nào. Nhưng khoảnh khắc mẹ chồng bước vào, tôi liền căng thẳng, miệng khô khốc, môi cười méo xệch. Bà bước từng bước chậm rãi, ngắm nghía mọi ngóc ngách trong nhà như thể đang quay một cảnh phim chậm. Ánh mắt của bà quan sát không sót chỗ nào nhưng bà tuyệt đối không chạm tay vào bất cứ thứ gì. Bà không mở những cánh cửa đang đóng và cũng không lật ra những món đồ đang được che phủ, đến cả ghế xô pha bà cũng không ngồi. Sau khi xem xét một lượt, bà nói:
“Nhà cửa đẹp đấy. Con đã phải vất vả nhiều rồi.”
Tôi vừa mới thả lỏng và định thở phào một hơi thì bà liền tiếp tục:
“Nhưng con nên xem lại tấm rèm màu xám trong phòng khách đi. Cái đấy chắc nên đổi thành màu khác, phòng khách không nên chọn rèm màu tối đâu. Năng lượng bên ngoài vào nhà qua đường cửa sổ, mình mà che chắn như thế thì vận may cũng bị chặn hết. Mẹ sẽ mua một cái màu vàng và gửi đến cho các con.”
Đột nhiên tôi nhớ tới lời của đồng nghiệp. Bắt đầu từ việc váy cưới phải kín đáo vì có nhiều người lớn tham dự, đến chuyện rèm cửa nên là màu vàng... Mắt tôi lóa đi, tôi không thể nhìn thấy gì ngoài một màu trắng xóa. Đây thực sự mới là khởi đầu thôi sao? Sợ hãi và ngờ vực, nhưng tôi không cách nào nói ra lời từ chối. Đây không đơn thuần chỉ là vấn đề màu sắc của rèm cửa.
Cuối cùng tôi quyết định sẽ mặc chiếc váy đuôi cá trễ vai đã chọn ban đầu. Thấy tôi đổi ý, quản lý cửa hàng liền khen tôi đã làm đúng.
“Thật ra do nhà chồng không thích nên lúc đó em mới đổi.”
“Phần lớn khách hàng đổi thiết kế váy cưới sau khi đã lựa chọn, đều là vì váy không kín đáo, người lớn không thích. Nhưng tôi nghĩ cô vẫn nên mặc chiếc váy mình thích. Như vậy thì mới không hối hận. Đời người chỉ làm đám cưới một lần thôi mà.”
“Vậy sao lần trước chị lại khen đó là quyết định đúng đắn khi em gọi điện đến muốn đổi kiểu váy?”
“Vì tôi muốn cô dâu luôn cảm thấy thoải mái trong lòng.”
“Người lớn có thường can thiệp vào chuyện chọn váy cưới không chị?”
“Có rất nhiều người đến lựa váy cưới chung với cô dâu. Hễ là váy cưới người lớn chọn, cô dâu sắp cưới nào cũng lộ rõ vẻ không thích dù vẫn phải đồng ý. Cũng có người sau đó một mình quay lại thử váy khác, có người còn nhờ chúng tôi nói với người lớn rằng chiếc váy họ chọn chẳng may bị hỏng mất, ngược lại cũng có những bà mẹ chồng trả thêm tiền cho chúng tôi để yêu cầu lén may thêm tay áo. Chuyện gì cũng có thể xảy ra cả.”
Sau khi đặt may xong váy cưới, tôi và bạn trai cùng đi uống cà phê. Hai chúng tôi không nói câu nào một hồi lâu, rồi tôi cất lời trước:
“Mong anh hiểu rằng em lựa chọn chiếc váy ấy không phải vì nhất định phải mặc, em phản đối rèm cửa màu vàng cũng không phải vì em đặc biệt ghét bỏ nó hay gì cả. Sau này cũng vậy, sẽ có những lúc em nói ghét cái này, không làm cái kia. Khi em nói em không thích gọi điện thoại, không thích nấu ăn, thì lý do không đơn thuần chỉ là vì em không thích. Hy vọng anh có thể hiểu được điều ấy.”
“Anh hiểu rồi. Em làm gì cũng đúng.”
Trong suốt khoảng thời gian chuẩn bị cho hôn lễ, tôi đều nghĩ đến lời chị gái nói: Đừng cố gắng làm vợ, làm con dâu hay làm mẹ của ai đó. Tôi sẽ sống thật với chính bản thân mình.