Xin chào, tôi là Song Ji Seon. Tôi hiện mang thai tháng thứ chín và dự kiến sẽ sinh vào ngày 17 này. Tuổi tác ấy à, ha ha, năm nay tôi 38 rồi.
Ấy, xin đợi đã! Xin lỗi nhưng tôi có thể đi vệ sinh một lát không? Tháng cuối cùng nên cứ liên tục phải đi vệ sinh như thế này đấy. Thật ngại quá.
Vâng, bây giờ thì ổn rồi. Chúng ta bắt đầu lại thôi. Tôi chỉ cần nhìn vào đây và nói là được đúng không? Vâng, tôi hiểu rồi. Nhưng mà tôi run quá. Thật sao? Ha ha ha. Không đâu. Tôi đang run lắm đấy.
Đây là đứa con đầu lòng của tôi. Người ta vẫn hay gọi tôi là thai phụ lớn tuổi. Chị biết không, dạo này tôi hay vào các diễn đàn dành riêng cho các mẹ bỉm sữa để học hỏi cái này cái kia. Có vẻ có khá nhiều các bà mẹ trẻ, nhưng những người cùng lứa tuổi với tôi cũng không ít. Thú thật tôi không nghĩ mình nhiều tuổi, nhưng những người xung quanh không ngừng khuyên tôi phải cẩn thận, nên tôi cũng thấy lo lắng theo. Bên trung tâm y tế có phát cho tôi phiếu ưu đãi khi xét nghiệm tiểu đường thai kỳ và xét nghiệm máu cho thai phụ. À, hình như mỗi trung tâm y tế sẽ hỗ trợ khám những bệnh khác nhau, nhưng có vẻ chỗ nào cũng phát thuốc bổ sung axit folic và sắt thì phải. Tôi còn được nhận miếng dán “Trên xe có em bé” và huy hiệu phụ nữ mang thai ở đó nữa. Tôi phải kiểm tra khá nhiều thứ, nào là siêu âm, nào là khám sàng lọc trước sinh nữa. Có trung tâm kiểm tra các hạng mục ấy kèm theo điều kiện, có trung tâm tặng phiếu ưu đãi để kiểm tra ở bệnh viện gần đó. Trung tâm y tế chỗ tôi, hễ người nào trên 35 tuổi thì sẽ được tặng phiếu kiểm tra dành cho sản phụ lớn tuổi. Nhưng 35 tuổi là mốc xác định sản phụ lớn tuổi sao? Hay là chỉ trung tâm y tế gần nhà tôi mới vậy thôi?
Tôi gần như đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho việc sinh nở rồi. Trên diễn đàn dành cho mẹ bỉm sữa, người ta đăng lên một loạt danh sách những vật dụng cần thiết, có người còn tổng hợp rồi đăng lên cả một tệp tin excel luôn. Tôi tải về rồi gửi vào nhóm chat, nhờ mấy người bạn đã có con đi nhà trẻ hay con vào lớp 1 xem giúp, hỏi xem nếu có gì không dùng thì cho tôi xin. Họ tặng tôi khá nhiều món có giá trị như cũi và xe đẩy cho bé. Ngoài ra tôi cũng nhận được thêm những món đồ mà bất cứ em bé nào cũng yêu thích như ghế nhún, cánh cửa âm nhạc, đồ chơi treo nôi và cả một con sâu nữa. À, con sâu không phải là sâu thật đâu, chỉ là thú nhồi bông hình con sâu thôi. Bạn bè, người thân còn tặng cho tôi tất, áo cho trẻ sơ sinh, quần áo mặc lót bên trong và bộ áo liền quần để giữ ấm nữa. Nhưng ngoài những thứ này ra, tôi vẫn còn phải mua thêm khá nhiều đồ lặt vặt khác, ví dụ như cặp nhiệt độ, nhiệt ẩm kế, bồn tắm, bấm móng tay. Vì chưa biết có cho con bú được hay không nên tôi chuẩn bị thêm cả bình sữa, máy hút sữa và túi trữ sữa. Tôi còn mua sẵn áo ngực và áo chuyên dùng để cho con bú nữa. Bỉm và sữa bột cũng mua trước một ít rồi, mấy thứ như dầu gội, xà phòng và kem dưỡng ẩm dành cho em bé cũng đã mua. À còn cả ghế ngồi ô tô cho bé, địu em bé, chăn ủ và khăn quấn nữa.
Tất nhiên, đây là một khoản chi rất lớn. Dù cố gắng sử dụng đồ người khác cho và cùng chồng đến các hội chợ bán đồ trẻ em để mua sản phẩm giảm giá, nhưng chúng tôi vẫn tốn rất nhiều tiền. Bạn bè khuyên tôi nên mua thêm ấm chuyên dụng để đun nước pha sữa, máy tiệt trùng bình sữa, sau này cũng cần mua bộ đồ dùng ăn giặm dành cho bé nữa. Người ta nói, bây giờ nuôi con phải dựa vào sức mạnh của thiết bị. Bạn bè tôi bảo, ngày nay các nhà đều sống riêng, không có người thân cũng chẳng có hàng xóm để đỡ đần, một mình người mẹ chăm con thì buộc phải dựa vào sự hỗ trợ của thiết bị thôi chứ biết làm thế nào.
Hiện tại tôi vẫn chưa thấy cái gì tốt cả. Thú thật, trước đứa trẻ tôi chưa từng một lần gặp mặt hay chạm tay vào, tôi không thể thấy nó đáng yêu, dễ thương hay dâng trào tình mẫu tử với nó được. Nhưng đây chắc chắn là một trải nghiệm quý báu không gì có thể thay thế. Đó có lẽ cũng là chuyện dĩ nhiên thôi, suốt gần 10 tháng trời tôi bảo vệ và chịu trách nhiệm với một sinh linh bé nhỏ đang dần lớn lên trong mình, rồi sau đó thì đưa nó đến với thế giới bên ngoài. Chưa bao giờ tôi có một mối liên hệ chặt chẽ và sâu sắc như vậy với bất kỳ ai. Mỗi khi cảm nhận được sự ngọ nguậy của đứa bé, lòng tôi lại ngập tràn những cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời.
Nói tới vất vả thì, ừm, trước tiên phải kể đến cơ thể tôi khá là bất tiện. Tôi bị nghén trong một khoảng thời gian dài, hồi mới đầu tôi còn bị đau lưng kinh khủng, hệ tiêu hóa đã không tốt rồi lại còn bị táo bón nghiêm trọng. Không hiểu sao tôi bị ngứa khiếp lắm, nhất là ở bụng và mặt. Lúc nào tôi cũng phải mang theo kem dưỡng rồi vào nhà vệ sinh công cộng bôi lấy bôi để. Như chị cũng thấy đấy, giày này là giày thể thao của chồng tôi. Chân phù to quá nên tôi không đi vừa đôi giày nào của mình nữa. Vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà cơ thể tôi luôn trong tình trạng tồi tệ.
Nhưng chuyện ấy cũng không là gì hết. Hừm, tôi nên giải thích chuyện này thế nào đây? Có vẻ thế gian này đặc biệt ghét bỏ phụ nữ mang thai. Chẳng biết phải nói là lạnh lùng hay lạnh nhạt nữa? Dạo này do tỷ lệ sinh giảm nên Hàn Quốc có chính sách khuyến khích người dân hãy sinh thêm con, nhưng không phải làm vậy là sẽ có người thốt lên “Ồ, sinh con được hưởng nhiều ưu đãi quá nhỉ?” đâu. Với bụng bầu, tôi đã từng sử dụng phương tiện công cộng, đi dạo phố, đi ăn tại nhà hàng, đi đến công ty, nên tôi hiểu rõ thế gian này ghét phụ nữ mang thai đến nhường nào. Suốt từ lúc mang thai tới giờ, tôi chỉ được nhường chỗ vỏn vẹn đúng hai lần. Thực ra tôi cũng không mong họ sẽ nhường chỗ cho tôi, nhưng chỉ cần tôi đứng trước mặt là họ đã tỏ vẻ khó chịu rồi. Chưa bao giờ tôi thấy ghế dành riêng cho phụ nữ mang thai còn trống. Hồi mới mang thai, có lần vì đau lưng quá nên tôi đành ngồi tạm vào ghế dành cho người già. Nhưng một ông lão dùng tay gí gí vào đầu tôi thế này này. Tôi đưa ra huy hiệu và nói mình đang mang thai. Vậy mà ông ấy la toáng lên: “Thì sao? Mang thai thì sao?” Tôi còn biết làm gì nữa, vì sợ quá nên tôi đành tránh ra chỗ khác. Chắc chị cũng thấy những biểu tượng chỗ ngồi dành cho nhóm đối tượng đặc biệt như người già, người khuyết tật, phụ nữ mang thai và trẻ em trên tàu điện ngầm đúng không? Nhưng thỉnh thoảng tôi lại thấy biểu tượng chỗ ngồi dành cho phụ nữ có bầu và trẻ em bị gạch dấu X. Tôi sợ lắm, cảm thấy cứ như thể đang bị đe dọa vậy.
À, cả chuyện này nữa. Tôi thực sự không hiểu tại sao mọi người lại thích cằn nhằn tới vậy. Nào là sao béo thế, phải vận động đi chứ, rồi thì quần áo của cô chật ních rồi kìa. Lúc tôi ăn uống tốt thì người ta bảo tôi đừng ăn uống tùy tiện, lúc tôi không muốn ăn thì lại bảo tôi là kén cá chọn canh. Ai biết em bé trong bụng tôi là bé trai, đều bảo giờ phải sinh một đứa con gái. Nhưng người em tôi quen đang mang bầu con gái thì người ta lại bảo phải có một đứa con trai. Chắc là họ chỉ muốn nói một câu gì đó thôi. Mà chị tin được không, trên đời này lại có những người tùy tiện chạm vào bụng người khác đấy. Vâng, thật sự có người như vậy, chị ạ. Từ mẹ chồng, chị chồng đến tiền bối ở công ty rồi mấy bà lão trong xóm mà tôi không hề quen biết, ai cũng thử chạm vào bụng tôi. Họ làm như tôi là tài sản công cộng vây. Trời ạ, giờ nghĩ lại vẫn thấy bực mình. Chị xem, từ giây phút tôi làm mẹ, người ta liền nghĩ họ có thể đối xử tùy tiện với tôi.
À, nghỉ thai sản ấy hả? Công ty tôi rất nhỏ, nói tên ra chắc cũng không ai biết. Tôi nghe nói đến tận bây giờ chưa từng có người nào nghỉ việc tạm thời để chăm con cả. Sau khi sinh, họ ngay lập tức quay lại làm việc hoặc là sẽ nghỉ hẳn. Tôi đã nộp đơn xin phép từ tuần này sẽ bắt đầu nghỉ chuẩn bị sinh, sau đó nghỉ tạm thời một năm để chăm con. Thực ra, từ một tháng trước tôi đã muốn nghỉ để có thời gian chuẩn bị cho chu đáo hơn. Thế nhưng, quản lý hỏi sao tôi lại nghỉ sớm thế, rồi còn nói sinh con đầu lòng vốn thường trễ hơn thời gian dự kiến, nên bảo tôi hãy cố đi làm nốt tuần sau, nốt sự kiện sau, nốt buổi hội thảo sau... Bụng tôi đã tròn như quả bóng thế này mà vẫn phải đứng trông coi gian hàng triển lãm, đi ra hội chợ và tham gia buổi hội thảo hai ngày một đêm. Tôi cố làm hết tất cả những việc được giao và ngày ngày đi tim cấp trên để xin được nghỉ. Lần này, anh ta nói: “Nếu cô nghỉ tạm thời một năm, tôi không chắc cô có thể quay lại vị trí này hay không. Cô cũng thử đặt mình vào vị trí giám đốc mà xem, liệu cô có muốn trả tiền cho một người không làm việc không? Cô có muốn tiếp tục giữ một người như thế trong công ty không?” Anh ta nói mấy lời này mà bảo là vì lợi ích của tôi đấy. Cuối cùng, dồn hết các ngày nghỉ lại tôi cũng xin nghỉ được một tháng.
Tôi tìm hiểu mới biết nghỉ thai sản và nghỉ việc tạm thời chăm con là quy định bắt buộc, các công ty doanh nghiệp không thể từ chối hoặc đặt thêm điều kiện đi kèm. Người lao động có đủ điều kiện như tôi nộp đơn xin nghỉ thì công ty bắt buộc phải chấp nhận. Nếu không thực hiện sẽ bị phạt tù hoặc nộp phạt. Tôi in quy định đó ra rồi tới gặp cấp trên để nói chuyện. Anh ta bảo nộp phạt thì nộp phạt rồi còn nói thêm một câu: “Như thế này thì còn ai dám tuyển phụ nữ vào làm nữa?” Nghe xong, tôi không kìm được mà bật khóc. Tôi về viết email cho tất cả các nhân viên khác trong công ty, cho cả phó giám đốc và giám đốc nữa. Vâng, chính là bức thư được đăng lên báo đấy. Hình như có nhân viên nào đó đã đăng thư của tôi lên trang mạng xã hội của mình. Mọi người lan truyền nhau rồi được báo chí đưa tin, và dẫn đến mọi chuyện như bây giờ.
Phản ứng của công ty ấy ạ? Ôi thôi, khỏi phải nói. Họ chì chiết tôi đủ kiểu, nào là nỗi xấu hổ của công ty, trên đời chỉ có mình cô sinh con thôi hả, trong thời gian cô nghỉ đẻ ai bù chỗ trống cho cô, cô đúng là đồ ích kỷ... Toàn mấy câu kiểu như thế. Vì quá căng thẳng nên tôi bị băng huyết phải vào viện cấp cứu. Dù vậy nhưng tôi cũng nhận được khá nhiều sự ủng hộ và đồng cảm. Đặc biệt, các nhân viên nữ chưa kết hôn hoặc mới kết hôn là những người nhiệt tình nhất. Chị trưởng phòng hành chính đứng ra giúp tôi xử lý việc này cứ như thể đấy là việc của chính chị vậy. Ngày xưa, chị cũng quay trở lại làm việc sau một tháng nghỉ đẻ nên giờ người chị không có chỗ nào là không đau. Chị nói không muốn để nhân viên khác phải hứng chịu cảnh tương tự. Vâng, đó là người được đài phát thanh phỏng vấn đấy. Chị đồng ý tham gia phỏng vấn và xác định sẵn sẽ từ chức. Cuối cùng, trong vòng một tháng sau khi được chuyển tới trưởng nhóm, phó giám đốc, rồi giám đốc, đơn nghỉ phép của tôi cũng được phê chuẩn.
Tôi không làm việc này vì muốn được khen ngợi, thú thật tôi thấy hơi áp lực khi mọi chuyện thành ra thế này. Dù sao sau này quay về làm việc thì tôi vẫn phải nhìn mặt giám đốc, phó giám đốc và quản lý mà. Nhưng mặt khác tôi lại nghĩ, mọi chuyện đã được phanh phui thế này rồi thì chắc họ sẽ không dám sa thải tôi nữa. Chị nói xem, đây là thời đại nào rồi mà phụ nữ lấy chồng sinh con xong thì không thể đi làm, không thể xin nghỉ phép để chăm con? Vâng, xã hội hiện nay là vậy đấy, vẫn còn rất nhiều công ty như thế. Sau một năm, nếu tôi có thể quay trở lại làm việc, tôi sẽ trở thành nhân viên đầu tiên được nghỉ phép tạm thời để chăm con của công ty này. Nếu đã có người thứ nhất thì tôi nghĩ chắc chắn sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư và nhiều người khác nữa.
Vâng, tôi đã chia sẻ hết tất cả những điều muốn nói rồi, có lẽ là không còn gì nữa đâu ạ.
Gửi tin nhắn video cho chồng tôi sao? Không không. Tôi không thích mấy thứ kiểu này lắm.
Vâng, tôi hiểu rồi. Cảm ơn chị nhiều, chị đã vất vả rồi.