Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cô gái trẻ đơn độc Một Mình

❊ ❊ ❊

Mẹ ơi, bây giờ ở Seoul tuyết đang rơi dày đặc. Lúc con mới lên đây hồi ba năm trước, tuyết cũng rơi nhiều như vậy. Đến tận cuối tháng Ba mà tuyết vẫn rơi dày nên người ta còn đưa cả tin trên thời sự đấy mẹ ạ. Quê mình chẳng mấy khi có tuyết nên con thấy chuyện này thật mới mẻ. Lúc ấy, con không biết tuyết rơi nhiều vậy là do khí hậu thất thường hay do Seoul vốn dĩ là một nơi như vậy nữa. Dẫu sao, phải sống một mình ở nơi xa lạ không người quen thân nên con thấy lạnh lẽo và mệt mỏi hơn nhiều.

Vậy là đã được một tháng kể từ khi con chuyển sang nhà mới. Nhà cửa đại khái cũng tạm ổn rồi. Nhưng mẹ này, giờ mẹ vẫn còn buồn chuyện con dọn ra ngoài đấy à? Con tưởng thấy con phải tự mình làm mọi chuyện, ít nhất mẹ cũng sẽ nói “Con vất vả rồi” chứ? Mẹ đúng là vẫn lạnh lùng như thế nhỉ?

Mẹ nói không sai, cuộc sống này đúng là không dễ dàng. Nhưng dù khó khăn đến đâu, con vẫn thấy thoải mái hơn khi sống cùng mẹ. Chắc mẹ nghĩ con lên Seoul là vì ảo tưởng về một cuộc sống thành thị hoa lệ phải không? Đúng vậy, đó cũng là một phần lý do. Ban ngày con bận bịu làm việc, đi làm về đi xem triển lãm, xem ca nhạc, ghé qua rạp phim hay hiệu sách. Đôi khi có thời gian, con còn đi nghe các bài giảng liên quan đến ngành nhân văn học nữa. Ở khu nhà mình không có chỗ nào để làm những việc ấy cả, đến cả cửa hàng của mấy chuỗi cà phê nổi tiếng cũng không có nữa. Dĩ nhiên đây chưa phải là cuộc sống con mơ ước, con vẫn chưa có đủ tiền và thời gian để làm điều mình yêu thích.

Lúc mới nhận được thông báo trúng tuyển vào công ty, con cứ ngỡ mức lương đó đủ để con sống dư dả một mình. Con đâu có thích tiêu xài phung phí, cũng không có bất kỳ khoản chi đặc biệt nào cả. Nhưng con không hề biết tiền thuê nhà ở Seoul lại đắt đỏ đến thế. Thành thực mà nói, không phải cứ có nhiều tiền thì con có thể làm mọi việc mình muốn đâu, bởi vì con tan làm rất muộn. Người dân Seoul kỳ lạ lắm mẹ ạ, hình như họ không hề ngủ. Ở công ty, con hay gọi bữa tối ở một nhà hàng, nhưng nếu đặt hàng sau 6 giờ 30 thì người ta sẽ giao hàng chậm và phải chờ gần một tiếng đồng hồ. Đa số các tòa nhà quanh đầy đều sáng đèn tới tận 9, 10 giờ tối. Đã tan làm giờ đó rồi mà họ vẫn không muốn về nhà ngay, họ còn phải đi uống bia với nhau, say rồi thì lại đổi quán khác nhậu tiếp tăng hai, tăng ba. Chỉ có điều, Seoul không phải là một thành phố an toàn đến vậy.

Con chuyển nhà lần này thật ra là vì có người định đột nhập vào phòng con theo đường ống dẫn gas. Vì là mùa hè nên con đã đặc biệt cẩn thận hơn. Khi mặt trời vừa lặn, con nhất định sẽ đóng kín toàn bộ cửa sổ lớn có thể nhìn ra bên ngoài. Con chỉ để mở cửa sổ nhỏ cạnh bồn rửa bát cho thoáng mà thôi. Nhưng sao hôm đó con lại sơ suất như thế chứ? Con mở cửa trong lúc dọn dẹp, nhưng dọn dẹp xong con chỉ đóng cửa mà quên không cài chốt.

Đang ngủ thì con bỗng nghe thấy tiếng kẽo kẹt chát chúa. Lúc đầu con còn tưởng mình nằm mơ hay là người ở tầng trên đang làm gì đó, nhưng rồi con nghe một giọng đàn ông rủa thầm: “Chết tiệt.” Khi ấy, cảm giác nóng như lửa đốt chạy từ bàn chân lên đến đỉnh đầu con. Con không thể bật dậy, cũng chẳng dám mở mắt. Tiếng động ấy phát ra từ đâu? Từ cửa chính, từ bên ngoài cửa sổ hay ở chính giữa nhà? Con đã quên cài cửa rồi sao? Có phải kẻ trộm đang trốn ở đâu đó trong nhà? Vì ngủ say nên con không nghe được tiếng mở cửa? Hàng loạt suy nghĩ quay mòng mòng trong đầu con. Vừa đúng lúc ấy, âm thanh cót két chợt vang lên. Con biết ngay đó là tiếng cửa sổ lớn. Cái cửa đó lúc nào cũng bị kẹt cả.

Con vẫn nằm im giả vờ ngủ. Vừa hay con cũng đang xoay mặt về hướng cửa sổ nên chỉ cần mở mắt ra là có thể thấy hết. Đáng lẽ phải mở mắt nhìn nhưng vì sợ quá nên con không dám hé mắt. Con nắm chặt tay và tự nhủ sẽ mở mắt sau khi thầm đếm đến 3. Cửa sổ mờ đục đang mở ra chừng 10cm, con thấy cái bóng hình tròn của đầu người nhô lên. Lúc đầu con không rõ kẻ đó ở bên ngoài hay bên trong vì trời tối đen như mực. May mà mắt con nhanh chóng quen được với bóng tối nên con nhận ra bóng đen đó ở phía ngoài cửa sổ.

Kẻ đó bám vào ống dẫn gas, luồn tay qua khe cửa sắt chống trộm cố gắng để mở cửa sổ. Dù biết cửa sổ mới chỉ bị hé một chút, bên ngoài còn có cửa chống trộm và đây là tầng 3, nhưng con vẫn không dám làm gì. Trong lúc con còn đang run sợ, hắn vẫn gắng sức tìm cách mở cửa. Và rồi, cửa sổ nhẹ nhàng mở tung. Phải tới lúc ấy con mới tỉnh táo lại. Thu hết can đảm, con hét lên thật lớn để báo động cho cả khu nhà biết. Kẻ khả nghi ngoài kia cũng giật mình hét lên và trượt tay rơi xuống đất. Sau đó, con mới báo cho cảnh sát.

Hắn ta không chết, cũng chẳng bị thương nặng mà chỉ bị trật mắt cá chân nên không bỏ chạy được và đã bị bắt tại trận. Thế nhưng hắn cứ rên rỉ: “Tôi chết mất, tôi chết mất thôi” nên người ta đành phải đưa hắn đến bệnh viện. Sau đó con còn bị cảnh sát mắng cho một trận. Họ bảo con suýt chút nữa hại chết người ta, lỡ hắn chết hoặc tàn tật thì sao, uy hiếp một người đang ở độ cao như thế mà được à, cuối cùng họ còn bảo con sau này hãy im lặng mà báo cảnh sát. Họ nổi giận với con trong khi con còn đang run rẩy vì sợ hãi. Đương nhiên con đâu có để yên như vậy. Con bù lu bù loa, đòi nộp đơn khiếu nại lên Viện Kiểm sát và Nhà Xanh[1], đòi đưa vụ việc này lên các kênh tin tức. Sau đó, cảnh sát trưởng đến xin lỗi, họ giao vụ việc cho một nữ cảnh sát xử lý và mọi việc được giải quyết êm đẹp.

Lúc hắn bị bắt, con chợt nhận ra đó là người sống ở tầng 1, cùng dãy phòng với con. Hắn nhỏ hơn con 2 tuổi, nghe nói chưa từng có tiền án. Hắn khai với cảnh sát rằng lúc đó đang say nên mới phạm sai lầm, hắn không hề cố ý nhắm vào con và cũng không hề biết có phụ nữ sống trong phòng, hắn cũng hoàn toàn không thể nhớ nổi tại sao mình lại làm như vậy. Liệu có tên say bí tỉ nào leo theo ống dẫn gas vừa hẹp vừa nguy hiểm, rồi thò tay mở cửa sổ thoăn thoắt như thế không hả mẹ? Con tuyệt đối không tin những lời ấy, vậy mà cảnh sát dường như lại tin hắn.

Hắn muốn xin lỗi nhưng con từ chối. Con không thích nhớ lại chuyện này, cũng ghét phải nhìn mặt hắn. Bà chủ tòa nhà này sống một mình cùng một chú chó. Bà ấy lập tức đuổi cổ hắn đi, nhưng con không thể sống tiếp trong căn phòng đầy nỗi ám ảnh ấy nữa. Con mới gia hạn hợp đồng nhưng may là vẫn có thể chuyển đi ngay. Thực ra tòa nhà con mới chuyển vào cũng là nhà của bà chủ nhà cũ. Vì còn một phòng trống nên con được chuyển vào với điều kiện thuê giống nhà trước mà không cần trả thêm phí. Bà ấy đúng là giỏi thật đấy, ở Seoul đắt đỏ này mà có đến tận hai tòa nhà cho thuê. Không biết hồi trẻ bà ấy làm nghề gì nhỉ? Nói chung, tòa nhà này tuy cũ hơn nhưng phòng lại rộng rãi, dù xa ga tàu điện ngầm nhưng lại gần bến xe buýt, và hơn hết là phòng ở trên tầng 7 nên con thấy yên tâm hơn nhiều. Mọi chuyện là vậy đó mẹ.

Kể tóm tắt thế này, chắc mẹ cũng nghĩ đó không phải là chuyện gì quá to tát. Nhưng mẹ biết không, bây giờ con phải đến bệnh viện điều trị tầm lý và uống thuốc đấy, buổi tối nếu tắt đèn thì con không tài nào ngủ được. Con toàn bật đèn sáng trưng, trùm kín chăn rồi nằm trằn trọc, thử tắt đèn thì sợ quá nên con lại bật đèn bàn lên. Phải đến tận khi mặt trời mọc và trời sáng rõ thì con mới chợp mắt được. Cuộc sống của con như một mớ bòng bong. Hồi tìm nhà cũ, con đã hơi chần chừ vì nó ở tầng 3. Nếu trả thêm 5 triệu won nữa sẽ thuê được tầng cao hơn, thêm 10 triệu won sẽ thuê được nhà có khóa bằng mật khẩu và lắp camera ở hành lang chung, thêm 20 triệu won thì có thể thuê một căn nhà có phòng bảo vệ ngay cổng lớn. Thật không may, con chẳng có nhiều tiền tới vậy. Tuy nhiên sau biến cố này, con nhận ra một điều, ít tiền không chỉ đáng thương mà còn dễ gặp nguy hiểm nữa.

Nếu biết con gái mình đã phải tới đồn cảnh sát, điều trị tâm lý và tự mình chuyển nhà, liệu mẹ sẽ nói gì nhỉ? Mẹ sẽ bảo con hãy lập tức bỏ ngay cái công ty vớ vẩn ấy đi và về nhà với mẹ? Hay mẹ sẽ kêu con đừng ca thán nữa, hãy tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của bản thân?

Thật lòng mà nói, con hơi buồn một chút mẹ ạ. Con không cần ai đó túm cổ áo và mắng kẻ đột nhập là đồ điên. Con không cần ai đó sừng sộ với cảnh sát vì họ đã nói năng thô lỗ với người bị hại. Con cũng không cần ai đó hét lớn với bà chủ nhà để đòi lại tiền đặt cọc cho con chuyển nhà ngay lập tức. Con chỉ muốn có một người ở bên lo lắng hỏi thăm, kiên nhẫn chờ đến khi con bình tâm trở lại. Thế nhưng lại chẳng có ai cả, buồn thật đấy mẹ ạ. Nhưng mẹ biết điều làm con buồn hơn là gì không? Ấy là vì con biết, dù có nói với mẹ thì mẹ cũng sẽ chỉ bảo đó là lỗi của con mà thôi. Lúc nào mà mẹ chẳng như vậy. Hồi con bị ốm, bị đau, cảm thấy mệt mỏi hay gặp phải thất bại, hay thậm chí kể cả khi con bị người ta lừa dối, làm tổn thương, mẹ cũng bảo đó là lỗi của con, là con ngốc nên mới để bị lừa.

Con biết mẹ là một người tuyệt vời. Bố con kém cỏi nên mẹ phải thay bố kiếm tiền nuôi gia đình và lo cho mấy anh em con ăn học đầy đủ. Con biết ơn mẹ rất nhiều. Hồi mẹ làm nhân viên bán hàng, cả ngày đi khắp nơi bán tài liệu học tập, tháng nào mẹ cũng bị hỏng một đôi giày, giờ nghĩ lại con vẫn không khỏi xót xa. Mẹ nói đúng, chẳng có gì phải xấu hổ khi mẹ không giải được những bài tập trong sách mẹ bán vì mẹ mới chỉ học hết lớp 1. Mẹ còn nhớ hồi mẹ phải làm ở trung tâm thương mại từ sáng đến tối, sau đó về nhà thì lại nhờ vào cà phê mà thức đêm để học ôn thi không? Mẹ giỏi thật đấy, kỳ thi lấy chứng chỉ môi giới bất động sản bố lúc nào cũng trượt mà mẹ thi một lần đã đỗ luôn. Thực sự là quá giỏi!

Không thể tự tin và mạnh mẽ như mẹ, con thật thảm hại, mẹ nhỉ? Nhưng mỗi khi gặp khó khăn, mẹ đều có con để giãi bày còn gì. Mẹ đâu có kêu ca phàn nàn đơn thuần đâu, mẹ trút ào ào nỗi tức giận của mẹ lên con, còn con trở thành thùng rác cho mẹ giải tỏa. Mỗi khi nhà mình có ai gặp chuyện, mỗi khi gia đình nảy sinh mâu thuẫn, mẹ lại muốn con giúp mẹ xoa dịu cảm xúc. Hà cớ gì lại phải là con hả mẹ? Đến tận bây giờ, con vẫn không thể quên nổi vẻ mặt tức giận như thể vừa bị phản bội của mẹ khi con nói mình sẽ lên Seoul tìm việc. Mẹ vừa muốn con độc lập, trưởng thành phù hợp với lứa tuổi, vừa muốn con làm một đứa con gái ngoan ngoãn, đáng yêu luôn khích lệ người thân trong gia đình sao? Nhưng mẹ ơi, con xin lỗi, con không làm được đâu.

Mẹ vẫn thường hay nói: “Về sau mày cứ thử đẻ ra và nuôi dưỡng một đứa con gái như mày xem!” Lời ấy giống như là đang nguyền rủa con vậy. Nhưng mẹ biết không, con đâu có như vậy ngay từ lúc vừa mới sinh ra, chính mẹ là người đã nuôi con thành ra thế này mà.

Sao câu chuyện lại chuyển sang hướng này nhỉ? Con bắt đầu viết là vì sợ quá nên không ngủ được thôi. Bình thường con vẫn luôn tỏ ra là mình ổn, nói rằng con không sao hết, mẹ có cuộc sống của mẹ, con có cuộc sống của con, bố mẹ và con cái có thể hòa hợp hoặc không, cũng như bao mối quan hệ khác trên đời. Nhưng xem ra con không thực lòng nghĩ như vậy thì phải?

Có lẽ bức thư này sẽ chẳng thể nào gửi được đến tay mẹ rồi.

[1] Dinh tổng thống của Hàn Quốc.

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.