Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gửi bố Jin Myung

❊ ❊ ❊

Ồ giờ mới chỉ 7 giờ thôi à? Con bé nhà thằng cả đang ngủ, còn mấy đứa nhà con gái vẫn chưa sang. À, vì đang nghỉ hè nên Ji Yoo sẽ ở đây ít lâu. Từ hồi đầu năm, con dâu nhà mình đã đi làm trở lại. Lúc đẻ Ji Yoo nó nghỉ việc luôn, giờ cũng được tám năm rồi. Đợt trước, ban ngày thì nó chăm con, đến tối thì đi học để lấy cái bằng gì đó. Nghe nói dạo này đến cả thanh niên cũng khó tìm việc lắm thì phải. Vậy mà mẹ bọn trẻ vẫn có thể kiếm việc dù đã ngoài 40, dĩ nhiên là nó cũng phải vất vả rất nhiều trong quãng thời gian vừa rồi. Lúc biết tin, tôi tự hào quá, cứ nói với nó mãi: “Ôi trời, con dâu tôi giỏi quá, giỏi quá đi mất.” Nhưng mà lúc đó, tôi đâu có biết nó sẽ gửi Ji Yoo ở đây suốt kỳ nghỉ hè.

Mà thôi, con gái mình cũng vậy mà. Nó chẳng nói chẳng rằng tự ý chuyện đến kế bên nhà luôn. Lúc đầu, nó nhờ tôi chăm Soo Bin trong khoảng thời gian con bé đi nhà trẻ thôi, vậy mà năm sau nó lại đẻ luôn thêm cả thằng Kang Bin nữa. Giờ cũng đã được sáu năm rồi đấy. Bố Jin Myung ạ, tôi đâu có biết nhà trẻ cho tan học sớm như vậy. Tôi tưởng chỉ cần trông một, hai hôm khi con gái mình làm đêm thôi chứ... À mà không, dù có biết trước, tôi cũng đâu thể bảo mấy đứa đừng gửi cháu cho mình trông. Thấy con cái vất vả mưu sinh như vậy, ai mà nỡ từ chối cho được.

Giờ thì tôi đã quen với cuộc sống này rồi, cũng chẳng khổ cực mấy, chỉ là gần đây tôi phải chuẩn bị ba bữa một ngày rồi còn cả bữa phụ nữa, quả thực có chút vất vả. Thực ra, đáng lẽ giờ này tôi phải đi nấu bữa sáng cho mấy đứa cháu nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tôi không muốn nấu lắm. Được ngày dậy sớm nên tôi ngồi đây viết thư cho bố Jin Myung này.

Đang nghỉ hè mà phải trông ba đứa trẻ con đúng là mệt càng thêm mệt. Bình thường, tan học ở nhà trẻ, các bà hay dẫn cháu ra sân chơi. Trong lúc bọn trẻ chơi đùa, chúng tôi sẽ ngồi nói chuyện phiếm với nhau. Hôm nào trễ thì rủ nhau đi ăn ở quán ăn gần đó rồi về nhà. Thế nhưng, dẫn ba đứa cháu ra sân chơi và đi ăn ngoài thì tốn kém lắm. Chẳng còn cách nào khác, tôi suốt ngày chỉ ở nhà nấu cơm dọn dẹp, dọn dẹp xong thì lại nấu cơm. Vừa dọn xong, nhà cửa đã lại bề bộn. Khắp nơi vương vãi nào là đồ chơi, bút sáp, giấy màu rồi cả sách truyện cổ tích nữa. Mấy đứa nhỏ cứ chạy nhảy lung tung, giẫm lên đồ đạc, trượt chân té ngã, đụng nhau u đầu, đánh nhau rồi khóc lóc, khiến tôi đầu tắt mặt tối cả ngày.

Tôi cảm thấy khá lo lắng vì không thể kèm cặp chuyện học hành cho các cháu. Mẹ Ji Yoo đã gửi kèm vở ghi chép cảm nhận, sổ nhật ký, và còn đánh dấu sẵn những phần bài tập cần làm trong cuốn để ôn luyện. Vậy mà con bé Ji Yoo chẳng chịu mở ra xem. Có lần tôi nói cứ thế này nó sẽ bị mẹ mắng, thì nó lại bảo là cháu làm xong hết rồi. Thứ Sáu tuần trước, lúc đến đón Ji Yoo, con dâu đã mắng cho nó một trận nên thân vì không chịu làm một chút bài tập nào cả. Đứng bên cạnh, tôi thấy khó xử vô cùng.

Chẳng biết con dâu tìm hiểu từ bao giờ, nhưng nó đã đăng ký cho Ji Yoo đi học thêm toán ở một trung tâm gần nhà, học võ ở câu lạc bộ Taekwondo, và học thổi sáo ở trung tâm dạy nhạc. Mỗi tuần gia sư còn đến nhà dạy một buổi nữa. Con trai phân trần không phải hai đứa nó định bắt Ji Yoo học hành nhiều như vậy, nhưng vợ nó thấy có lỗi vì gửi con ở đây cả tháng trời, sợ tôi trông cháu vất vả nên mới thế. Nó bảo tôi cứ đưa con bé đi học rồi tranh thủ nghỉ ngơi. Hai đứa nó đều phải đi làm, chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì con gái đang nghỉ hè, vậy nhưng người thấy có lỗi và quan tâm tôi không phải con trai, mà lại là con dâu. Thấy con dâu vất vả như vậy, tôi vừa cảm kích vừa áy náy không thôi.

Có lẽ cuộc sống của con người ta thời nay là thế đấy, ông ạ. Con cái vừa thấy có lỗi vừa không an tâm khi giao cháu cho ông bà lớn tuổi trông cả ngày, các cụ thì lo lắng mình không thể chơi đùa, kèm cặp các cháu, còn bọn trẻ con thì phải chạy tới chạy lui học đủ thứ đến mệt lử. Vừa tốn tiền vừa mệt thân, mọi thành viên trong gia đình còn chẳng thể thường xuyên gặp mặt nhau. Tôi không hiểu nổi tại sao cả nhà cứ phải vất vả như thế để làm gì.

Nghĩ lại, tôi thấy ngày xưa chúng ta nuôi con thật dễ dàng. Hồi còn mở cửa hàng bán gạo, suốt cả ngày chúng ta chỉ quanh quẩn ở nhà, nhưng sau này đóng cửa hàng rồi cả tôi và ông đều bận rộn với công việc của riêng mình. Bố Jin Myung thì chạy xe suốt ba ca, về tới nhà là lăn ra ngủ luôn. Còn tôi thì phải bỏ bọn trẻ ở nhà để đi làm ca đêm, kiếm thêm đồng ra đồng vào. Mỗi sáng khi đặt hộp cơm và bình nước vào ba lô cho các cháu, tôi đều thấy hối hận vô cùng. Giá như trước đây tôi từng một lần chuẩn bị cặp sách và đồ dùng cho mấy đứa con mình thì tốt biết mấy.

Giờ tôi vẫn thấy tội nghiệp cho con gái mình, ông ạ. Hồi đó nó lớp 5 hay lớp 6 ấy nhỉ? Tôi quên ký vào bài kiểm tra cho nó nên nó bị phạt đứng cuối lớp cả tiếng đồng hồ. Vậy mà tôi cũng chẳng hề hay biết, phải đến khi bạn học cùng lớp nó kể thì tôi mới hay. Tôi hỏi vì sao nó không nói gì, thì nó bảo chẳng phải chuyện gì to tát. Nó không giận dỗi, không khóc lóc, cũng chẳng oán trách bố mẹ mà ngược lại còn xem đó như chuyện nhỏ, khiến tôi càng áy náy hơn nữa. Có lẽ vì vậy nên giờ tôi mới trông con cho nó để bù đắp.

Cách đây không lâu, tôi có dẫn mấy đứa cháu ra sân chơi. Một bà cụ tôi hay gặp đã hỏi kia là cháu ngoại hay cháu nội. Tôi trả lời là cháu ngoại, thì bà ấy hỏi tiếp con gái mình làm nghề gì. Dù biết không nên nhưng vì muốn khoe mà tôi đã nói một tràng. Tôi kể là con gái mình chưa bao giờ để mất vị trí thứ nhất toàn trường, thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng dù chưa một lần đi học thêm, và hiện giờ thì nó đang làm trong một công ty tốt nhất cả nước. Nghe xong bà ấy liền bảo: “Ôi, thế thì con gái bà được 0 điểm đảm đang.”

Dạo này người ta hay nói thế lắm, ông ạ. Con gái chỉ ở nhà nội trợ được 100 điểm, con gái làm công chức hoặc giáo viên về nhà đúng giờ được 80 điểm, con gái đi làm về trước bữa ăn tối được 50 điểm, còn con gái làm ở công ty lớn mà đến 2, 3 giờ đêm mới tan làm thì chỉ được 0 điểm thôi. Bởi vì, con gái làm việc càng lâu thì thời gian các bà phải trông cháu càng dài mà. Bố Jin Myung ơi, con gái chúng ta, đứa con gái đáng tự hào của vợ chồng ta chẳng được điểm đảm đang nào cả. Tôi vừa đau lòng vừa bực bội, nhưng cũng không thể phản đối được câu nào. Quả thực trông cháu mệt lắm, ông ạ.

Cứ 7 rưỡi sáng là con gái sẽ dẫn mấy đứa cháu còn đang ngái ngủ sang đây. Tôi cho mấy đứa ăn sáng, rửa mặt, thay đồ rồi dẫn ra xe để đi nhà trẻ. Đi chợ, dọn dẹp một chút là đã đến 2 giờ chiều rồi. Sau đó, tôi sẽ trông bọn trẻ cả buổi chiều. Từ năm ngoái, con gái bận rộn hơn nên hay phải làm thêm giờ tới khuya. Tôi cho bọn trẻ ăn cơm chiều ở nhà mình, tối thì dắt về nhà con gái để bọn nó tắm rửa rồi đi ngủ. Trước khi đi ngủ, tôi nhất định phải nằm bên cạnh đọc truyện cho mấy đứa nghe. Nhiều khi thấy bọn trẻ say ngủ, tôi lại không cầm được nước mắt.

Dạo này cổ tay, cổ chân, vai và lưng tôi, chẳng có chỗ nào là không đau cả. Đợt trước lúc bế Soo Bin đứng dậy tôi bị trật khớp, đến giờ vẫn chưa khỏi hẳn. Tháng trước, tôi còn bị zona thần kinh nữa. Nhưng con gái mình kỹ tính lắm. Làm sao bà mẹ già này có thể nuôi cháu cho vừa lòng cô con gái giỏi giang được cơ chứ? Miệng thì nói mẹ làm sao cũng được, tùy ý mẹ, nhưng thực ra lúc nào nó cũng lo lắng, không yên tâm.

Có lần tôi luộc đồ lót và khăn tay của mấy đứa trẻ con thì con gái bực bội bảo tôi rằng, vải này đã được xử lý kháng khuẩn rồi nên không được luộc. Tôi băm nhỏ rau để nấu thức ăn giặm thì nó bảo không phải thực phẩm hữu cơ thì con nó không ăn được. Nhưng không phải trước đây nó cũng từng có lần bị bỏng chỉ vì vội vàng ăn cơm rang tôi nấu à? Lúc con gái không đăng ký được cho bọn trẻ học lớp bán trú mà chỉ có thể học lớp bình thường, đến 2 giờ chiều là về, nó bảo cũng chẳng thể nào làm gì được. Không hiểu sao nghe nó nói như vậy, tôi thấy rất đáng ghét. Nhưng thực ra, đáng ghét nhất vẫn phải là con rể không chịu để tâm đến chuyện của con cái. Mà thôi, thằng Jin Myung nhà mình cũng y như vậy, trách ai được bây giờ.

Bố Jin Myung nhớ không, hồi đó vợ chồng mình đã bàn với nhau, khi bọn trẻ lập gia đình hết rồi, hằng ngày chúng ta sẽ thư thả tản bộ, vận động nhẹ nhàng, rồi lâu lâu thì đi du lịch đây đó. Làm lụng cả đời rồi, cứ tưởng về già sẽ được nghỉ ngơi nhưng ai mà ngờ lại còn phải trông cháu nữa chứ.

Nói thật, từ sau tang lễ của bố Jin Myung, tôi u uất lắm. Ông còn nhớ không, ngày xưa vợ chồng mình vẫn thích xem chương trình mua sắm các tour du lịch trên ti vi ấy? Chúng ta còn ghi lại cả những nơi muốn đến nữa, Chuncheon này, Yeosu này, rồi đảo Jeju, Nhật Bản, Hawaii nữa chứ. Chúng ta đã tự bảo nhau rằng đợi cháu lớn thêm một chút rồi sẽ đi. Vậy mà sao bố Jin Myung lại rời bỏ tôi sớm như vậy? Mọi người ai cũng bảo ông ra đi ở tuổi đấy là có phúc rồi, nhưng tôi nào có vui cho được, còn rất nhiêu thứ tôi muốn thực hiện cùng ông cơ mà.

Tuy vì mấy đứa cháu mà tôi mệt mỏi, nhưng cũng nhờ chúng mà tôi có thể mỉm cười mỗi ngày. Bình thường, không biết bằng cách nào mà bọn trẻ luôn biết đâu là món tôi nấu và chỉ chọn món đó để ăn. Lúc vẽ tranh gia đình, nhất định chúng sẽ vẽ bà đứng ngay sát cạnh mình.

Vào ngày Cha Mẹ[1], chúng không tặng hoa cẩm chướng cho bố mẹ mà lại đem tặng tôi. Vào mùa đông năm ngoái, Soo Bin mang về cho tôi cây điều ước nó làm trong bữa tiệc Giáng sinh ở nhà trẻ, trên tấm thiệp có viết nguệch ngoạc dòng chữ: “Chút Ngoại dồi dào sức phẻ”.

Một tuần nữa bọn trẻ sẽ đi học trở lại. Bây giờ thì tôi chỉ mong kỳ nghỉ hè nhanh nhanh kết thúc, nhưng tới lúc con bé lớn về nhà, còn mấy đứa nhỏ cũng đi nhà trẻ, chắc nhà cửa sẽ hiu quạnh lắm.

Bố Jin Myung chắc không biết đâu nhỉ? Từ hồi con gái mình còn bé, lúc nào tôi cũng bảo nó: “Đừng có sống cuộc đời giống như mẹ.” Tôi dặn nó muốn học gì thì học, sau đó kiếm một công việc bản thân yêu thích rồi chăm chỉ làm việc, kiếm thật nhiều tiền, mua nhà, mua xe đứng tên của mình. Giờ con gái có vẻ vất vả, nhưng dường như nó đang sống đúng như những gì tôi đã căn dặn. Nhưng mà, để nó có thể tiếp tục cuộc sống ấy, chắc tôi sẽ phải chăm cháu thêm ít lâu nữa.

Có lần, con gái mình tham dự buổi liên hoan ở công ty, uống rượu đến say mèm, về tới nhà khóc lóc xin lỗi tôi. Thấy nó như vậy, tôi chẳng dễ chịu chút nào cả. Sao nó lại phải thấy có lỗi chứ? Nó chỉ đang nỗ lực hết sức để sống đúng như những gì tôi dạy thôi mà. Nhưng bố Jin Myung này, thực ra tôi thấy có chút oan ức. Tôi là con của bố tôi, là vợ của ông, là mẹ của bọn trẻ và giờ thì là bà ngoại của Soo Bin. Vậy cuộc đời của riêng tôi thì nằm ở đâu?

Ôi trời, đã 7 giờ rưỡi rồi ông ạ. Tôi phải đi nấu cơm đây.

[1] Được tổ chức vào ngày 8 tháng Năm hằng năm, nhằm tưởng nhớ và tôn vinh công ơn dưỡng dục của cha mẹ. Vào ngày này, con cái thường tặng bố mẹ mình hoa cẩm chướng để bày tỏ lòng biết ơn.

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.