Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bước vào thế giới mới

❊ ❊ ❊

Mùa hè năm 2016, tôi tham gia cuộc biểu tình chiếm giữ tòa nhà chính của trường đại học nhằm yêu cầu hiệu trưởng từ chức.

“Phải Kim Jeong Yeon đó không?”

Tôi bắt gặp một gương mặt khá quen thuộc. Là bạn cùng khoa hay đã từng làm chung bài tập nhóm với tôi nhỉ?

“Chúng ta từng học chung lớp Văn học Cổ điển. Tớ là Kim So Mi học bên khoa Thời trang, bạn học của Hye In.”

Giờ thì tôi nhớ ra rồi, đó là bạn của bạn tôi, tôi và cô ấy từng học chung với nhau một môn đại cương. Thế là chúng tôi ngồi cạnh nhau trò chuyện ở cuối hành lang. Bắt đầu từ chuyện ganh tị với Hye In đang dạo chơi bên đất Mỹ, rồi tới chuyện môn học đại cương yêu thích, bộ phim, cuốn sách và buổi trình diễn thú vị mới xem gần đây. Đang nói mấy chuyện vô thưởng vô phạt thì bỗng nhiên So Mi tâm sự mình đang có ý định thôi học.

“Thật ra tớ đang trên đường gặp giáo sư hướng dẫn nhờ tư vấn. Không hiểu sao lại rẽ vào đây nữa.”

Tôi tò mò muốn biết lý do nhưng lại ngại không hỏi. Đúng lúc cuộc nói chuyện bị gián đoạn một cách gượng gạo trong chốc lát, thì đèn báo hiệu điện thoại của tôi phát sáng. Đó là người bạn chuyên viết bài cho một tiệm sách trực tuyến mà gần đây tôi đang thân thiết trở lại.

“Bạn trai cậu à?”

“Không đến mức bạn trai. Chỉ là người bạn từng trò chuyện trong một khoảng thời gian thì tạm dừng, giờ đang liên lạc trở lại.”

“Sao hai cậu lại tạm dừng liên lạc?”

“Lúc ấy có nhiều bài tập quá, lại nhiều môn phải học, rồi còn phải nộp thêm một bài tiểu luận nên tớ khá bận rộn.”

“Nghe giống hệt lý do chia tay của mấy người nổi tiếng vậy.”

“Ý cậu là mấy thông báo của công ty đại diện theo kiểu vì lịch trình bận rộn nên tình cảm tự nhiên cũng trở nên xa cách, do vậy hai người quyết định duy trì mối quan hệ tiền bối - hậu bối tốt đẹp, phải không?”

Cả hai chúng tôi cùng cười vang. Cậu bạn kia lại nhắn tin mời tôi đi uống một ly nếu có thời gian. Đắn đo một hồi, tôi bèn nhắn lại: “Đang biểu tình, không đi được”, thế là cậu ấy trả lời: “Bó tay, ha ha ha”. Tôi cho So Mi xem tin nhắn thì cô ấy bảo: “Quả là bó tay thật.” Đúng lúc đó tôi bỗng thấy một bóng đen vụt qua bên ngoài cửa sổ. Tôi cúi thấp người xuống, còn So Mi giật bắn dậy.

“Cảnh sát à?”

“Lúc cậu vào đây, bọn họ có ở đó không?”

Khi bước vào tòa nhà chính, tôi thấy một vài người đàn ông mặc thường phục nhưng rất có dáng cảnh sát cứ lượn lờ xung quanh. Vừa sợ vừa khó chịu nên tôi nhanh chóng chìa thẻ sinh viên ra rồi vội vàng chạy vào bên trong tòa nhà. Xem ra cả So Mi cũng chạm trán mấy tay cảnh sát đứng trước tòa nhà rồi. Tôi hỏi bọn họ là ai thì chẳng ai trả lời và còn dọa rằng hành động của sinh viên sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

“Trường chúng ta là trường nữ nên cảnh sát lại càng được nước ngang ngược hơn nữa. Bình thường chỉ có con gái với nhau thật tuyệt vời, nhưng những lúc thế này thì thật đáng sợ.”

Nghe tôi nói, So Mi ngẫm ngợi chốc lát rồi mới chậm rãi trả lời:

“Trái lại, tớ cảm thấy thế này an toàn hơn ấy chứ. Cậu thử tưởng tượng nếu có cả mấy tên con trai ở đây, liệu chúng ta có thể nằm thoải mái thế này không?”

Suốt đêm, các sinh viên tình nguyện thay nhau canh giữ cửa, chia nhóm đi tuần tra cả bên trong lẫn bên ngoài tòa nhà chính. Tôi cùng So Mi tán gẫu thêm với nhau về vụ việc lần này, về việc chiếm giữ tòa nhà chính lẫn cách tổ chức những buổi thương lượng, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Chúng tôi không có lãnh đạo và cũng chẳng có người đại diện. Khi cần thiết, chúng tôi thành lập tổ truyền thông, tổ quản lý hàng hóa, tổ quản lý an ninh... Những người có thời gian sẽ thay phiên nhau làm trong khả năng cho phép. Tài khoản quyên góp được mở định kỳ, và chỉ trong một thời gian ngắn chúng tôi đã quyên đủ số tiền mục tiêu. Các sinh viên đã tốt nghiệp tạo nhóm chat riêng để quyên tiền, tìm hiểu các quán ăn có nhận giao hàng và cứ đúng đến bữa thì gửi đồ ăn tới tòa nhà chính để tiếp tế. Thực đơn hằng ngày cực kỳ phong phú, từ cơm cuộn, bánh gạo cay đến gà, salad, bít tết. Thú thật, có những lúc tôi đến tòa nhà chính chỉ để được ăn miễn phí.

Tôi có nhiệm vụ tìm hiểu và quản lý các vật dụng ở mọi ngóc ngách trong tòa nhà, nếu thiếu thì mua bổ sung. Một công việc không quá khó khăn, ở đây, chỉ cần thấy có món đồ nào đó hết (dụng cụ rửa mặt, mỹ phẩm, băng vệ sinh, bông tẩy trang, bông ngoáy tai...), sẽ có ai đó bổ sung kèm theo một mảnh giấy nhỏ ghi “Xin cứ dùng thoải mái”. Mọi thứ luôn gọn gàng đến mức tôi không thể tin nổi đang có rất nhiều người cùng sử dụng chung đồ đạc.

Mỗi ngày, chúng tôi đều tổ chức thảo luận ở giảng đường dưới tầng hầm tòa nhà chính. Bất kỳ ai có nguyện vọng đều có thể phát biểu, không cần công khai mã sinh viên, chuyên ngành hay họ tên. Đôi khi để bàn bạc và quyết định thông qua bỏ phiếu nhiều vấn đề lớn nhỏ như phương thức biểu tình, cách sử dụng tiền quyên góp, cách điều hành bảng tin trực tuyến, cách quản lý không gian chung..., cuộc họp có thể kéo dài đến ba bốn tiếng, khiến ai cũng thấy ngột ngạt, khó chịu. Tài liệu tóm tắt dành cho giới ngôn luận được hoàn thành bằng cách đăng tải dự thảo lên bản tin trực tuyến để tất cả có thể cùng nhau chỉnh sửa thông qua bình luân. Bên ngoài trường học, phương pháp của chúng tôi được gọi là “chủ nghĩa dân chủ ‘ốc sên’”.

Hôm đó là ngày hè nóng nhất trong năm. Dự báo sẽ có mưa, không khí vô cùng nóng bức và nhớp nháp. Bữa sáng là bánh mì kẹp và cà phê đá nhưng tôi ăn chưa hết một nửa. Tuy không buồn ngủ nhưng tôi thấy không có sức sống, cũng chẳng muốn ăn gì. Thân thể nặng nề, tôi quyết định nằm đại xuống sàn nhà. Dù chỉ nằm yên nhưng tôi vẫn thấy khó thở nên cứ lăn qua lăn lại không thôi. Thấy vậy, So Mi bảo tôi thử cởi móc áo ngực ra xem sao. Vội vàng cởi bỏ chiếc áo, tôi cảm thấy như được sống lại.

Có thông báo mới được đăng trên bảng tin: “Khẩn. Tổ chức nói chuyện với hiệu trưởng lúc 11 giờ sáng, tại hội trường lớn tầng 1 của tòa nhà chính”. Cuối cùng cũng đã có động tĩnh từ vị hiệu trưởng vẫn luôn phớt lờ yêu cầu trao đổi của sinh viên. Ai nấy đều xôn xao, cả những sinh viên không có mặt tại trường cũng gửi tin nhắn báo sẽ đến. Tôi và So Mi cùng nhau đến hội trường sớm hơn giờ hẹn và chờ đợi. Đến 11 giờ, thay vì hiệu trưởng, cảnh sát ập tới. Trong chớp mắt, cảnh sát từ dưới tầng hầm đi qua hành lang và tiến vào hội trường lớn.

Các sinh viên lập tức khoác chặt tay nhau và cố gắng chịu đựng. Tôi khoác tay hai sinh viên bên cạnh, rõ ràng bạn sinh viên bên phải tôi cũng đang run lập cập. Tôi cố nắm thật chặt tay bạn ấy, nước mắt không ngừng tuôn trào. So Mi gấp gáp đưa cho tôi chiếc khẩu trang và bảo:

“Có thể sẽ bị chụp hình đấy. Cậu đeo vào đi.”

Chiếc khẩu trang ướt đẫm nước mắt dính chặt vào da mặt khiến tôi khó thở hơn. “Một, hai, ba, hây! Một, hai, ba, hây!” Cứ mỗi tiếng “hây”, cảnh sát lại đẩy mạnh. Sinh viên ngã rạp xuống như dãy domino, người này đè lên người kia. Khuỷu tay của ai đó quật trúng gò má khiến tôi ngã theo, cánh tay đang khoác vào tay So Mi bị bẻ ngược ra sau. Tiếng la hét vang lên khắp nơi. Giữa mớ âm thanh hỗn độn ấy là những tiếng gào thét khẩn thiết cầu xin hãy thả tay ra và tiếng thổn thức xin hãy tạm dừng lại trong giây lát.

Lần đầu tôi trải qua tình huống này, hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng và thực sự vô cùng đáng sợ. Đúng lúc đó, một tiếng hát chợt vang lên. Tôi không biết chính xác là ai, vì lý do gì mà lại hát bài hát đó vào đúng thời điểm ấy. Tôi không nhớ ra tựa đề hay ca sĩ hát bài này, nhưng đó là một giai điệu rất quen thuộc, cả tôi cũng có thể dễ dàng hát theo.

“Giữa vô số ngã rẽ bất định, tôi đuổi theo một tia sáng mơ hồ. Chúng ta sẽ cùng nhau đi tới tận cùng. Bước vào thế giới mới...[1]”

Ca khúc ấy trở thành nguồn an ủi giúp chúng tôi bình tâm hơn đôi chút. Nhưng nó chỉ kéo dài trong giây lát. Cảnh sát nữ tiến vào, cật lực tách từng người ra, sau đó tôi cũng bị nhấc lên và kéo ra ngoài. Ngày hôm ấy, để trấn áp 150 sinh viên, người ta huy động tới hơn 1.600 cảnh sát.

Dẫu sao, tôi cũng chỉ bị thương nhẹ. Nhiều bạn khác bị kiệt sức, có người bị té ngã, bầm tím khắp người, thậm chí còn bị gãy xương. Trong lúc xảy ra va chạm, một vài người còn bị mảnh thủy tinh đâm vào. Thế nhưng, những vết thương thể chất ấy vẫn chẳng là gì, điều làm tôi đau đớn hơn cả là những vẻ mặt: vẻ mặt thờ ơ của những giáo viên khoanh tay đứng nhìn sinh viên của mình bị kéo đi, vẻ mặt cười đùa với nhau của mấy viên cảnh sát như thể chẳng có chuyện gì, nhưng hơn cả là vẻ mặt của ai đó tôi không biết - người đã gửi cả một lực lượng cảnh sát hùng hậu như vậy tới.

Suốt một thời gian dài, tôi không thể đi đến những chốn xô bồ đông đúc. Khoảnh khắc ngắn ngủi khi ấy cứ vụt qua trước mắt tựa như ảo ảnh khiến toàn thân tôi run bắn. Ngay cả khi nằm yên trên giường, tôi cũng có cảm giác như thể người mình bị nhấc bổng lên rồi ném thẳng xuống, nên không tài nào ngủ yên giấc. So Mi thi phải bó bột cổ tay. Lượng người tham gia chiếm đóng tòa nhà chính vẫn tiếp tục tăng lên, sinh viên gửi hơn 2.000 đơn khiếu nại lên Quốc hội và Bộ Giáo dục yêu cầu làm sáng tỏ các nghi ngờ liên quan đến vấn đề điều hành trường học của hiệu trưởng. Thanh tra Chính phủ vào cuộc, cuối cùng hiệu trưởng phải từ chức.

So Mi quyết định sẽ tiếp tục đi học.

“Tớ ghét cái trường này. Tớ cảm thấy bị phản bội, tớ thấy sợ hãi và chán ngấy. Thế nhưng, tớ không nghỉ học được, không thể nào rời đi như thế này được.”

Dường như tôi có thể thấu hiểu được suy nghĩ của So Mi. Ở đây, chúng tôi đã có quá nhiều ký ức chẳng thể nào quên: ca khúc đã cùng nhau hát vang, những đêm rối rắm nhưng vẫn có thể ngủ ngon, và cả cuộc diễu hành bằng đèn pin của hơn 10.000 sinh viên đang học và đã tốt nghiệp trong khuôn viên trường. Những đàn chị dẫn đầu, các đàn em theo sau, tất cả đi một vòng lớn từ cổng chính qua thư viện, tòa nhà chính, giảng đường lớn rồi lại trở về cổng chính. Khi ấy tôi gần như đứng cuối đoàn diễu hành, trước mắt tôi ánh đèn điện thoại sáng lấp lánh giống như một dải Ngân Hà.

Tôi hy vọng những thành quả từ mùa hè năm ấy được nhắc đến nhiều hơn, hy vọng sự việc ấy được công nhận. Bởi vì, điều đó sẽ chứng minh rằng giảng đường đại học - con đường giúp người ta trau dồi tri thức và tìm kiếm việc làm - mãi mãi là nơi hội tụ của trí tuệ và chính nghĩa, và đồng thời chuyện này cũng rất cần thiết để người ta tránh lặp lại thói quen đánh giá thấp thành tựu của nữ giới. Qua lần ấy, tôi đã học được rằng một chiến thắng nhỏ cho phép chúng ta đặt ra những câu hỏi và thử thách lớn hơn. Tôi đã viết một câu để làm hình nền điện thoại di động:

“Tôi mạnh mẽ. Càng đoàn kết thì chúng ta càng mạnh mẽ hơn.”

[1] Ca khúc Into The New World do nhóm nhạc nữ Girl's Generation (SNSD) thể hiện. (Chú thích của tác giả)

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.