Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LỜi hứa của bà

❊ ❊ ❊

Bà Sung Rye hiện đang sống tại làng Soseongri, huyện Seongju, tỉnh Gyeongsang Bắc. Năm bà 72 tuổi (năm 2017), bà đã xuất hiện trên sóng truyền hình vào ngày lễ Cha Mẹ.

Đang trên đường đến nhà trồng dưa lê, bỗng dưng bà nghe thấy âm thanh ồn ào phía sau. Ban đầu bà tưởng đó là tiếng xe đẩy của ai đó, đến khi quay lại thì thấy một chiếc xe jeep quân dụng. À mà không, có lẽ đó phải là một chiếc xe tăng. Không không, cũng không phải xe tăng. Con quái vật khổng lồ không rõ hình thù ấy đang chạy về phía bà Sung Rye. Bà cuống cuồng chạy trốn. Thế nhưng, không hiểu sao chân bà lại nặng nề như bị buộc vào một tảng đá, dù cố gắng thế nào, bà vẫn chỉ đứng yên một chỗ. Chết mất. Bà sẽ chết mất thôi. Sống hơn bảy mươi năm trên đời, dù là con người, con vật, hay cả thiên nhiên đi chăng nữa, cũng chẳng có thứ gì làm bà sợ hãi, tuy nhiên con quái vật này lại khác. Bà run rẩy, răng va lập cập vào nhau, xương khớp thì tê cứng lại. “Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Rõ ràng bà đang cố hét lên, nhưng lại chẳng có âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng, dường như tất cả tiếng nói đều đã bị khóa chặt lại trong lồng ngực rồi. Một lần nữa, bà dồn hết sức lực và hét lớn: “Làm ơn cứu tôi với!”

“AAAAA!”

Thay vì mấy chữ “Làm ơn cứu tôi với”, một tiếng la hét thảm thiết vang lên. Hình như trong lúc ngủ bà đã đổ rất nhiều mồ hôi, nên gió luồn qua khe cửa thổi vào làm bà lạnh sống lưng. Từ sau ngày hôm ấy, bà rất hay gặp những cơn ác mộng kiểu này. Bà hay mơ thấy mình đang đi trên con đường làng quen thuộc thì bỗng nhiên có một thứ gì đó khổng lồ từ phía sau lao đến. Bên ngoài cửa sổ trời vẫn còn tối, bà ngước nhìn đồng hồ thì thấy vẫn chưa đến 4 giờ sáng, nhưng cũng sắp tới giờ bà phải thức dậy rồi. Bà Sung Rye lấy canh dưa chuột từ trong tủ lạnh ra, múc một muỗng cơm nguội còn thừa từ tối qua cho vào. Tuy bà không thấy đói, nhưng nghĩ nếu cứ nhịn đói thì sẽ chẳng có tí sức lực nào, bà cố húp sạch bát canh rồi rời khỏi nhà.

Hằng ngày, bà Sung Rye đều đi đến nhà kính vào lúc 5 giờ sáng. Bà phải nhanh chóng hoàn thành công việc vào buổi sáng, vì đến trưa nhà kính sẽ trở nên cực kỳ nóng bức. Làm việc trong không gian nóng hừng hực như vậy sẽ khiến bà phải thở dốc và đổ mồ hôi ròng ròng. Kể từ ba năm trước, sau khi chồng mất, bà Sung Rye đã thu hẹp quy mô trồng trọt. Giờ bà chỉ trồng dưa lê để nuôi sống bản thân và trồng thêm một số loại nông sản khác để gửi cho con cháu. Tuy nhiên năm nay dưa lê không đạt được sản lượng như những năm trước. Hiện tại, bà không thể thụ phấn cho hoa cái và loại bỏ bớt những mầm hỏng cẩn thận được như hồi xưa. Tất cả đều tại cái hệ thống THAAD[1] đó cả.

Khi người ta bắt đầu thảo luận để lựa chọn pháo đài Seongsan ở Seongju làm địa điểm xây dựng THAAD, thanh niên trẻ tuổi đi khắp mọi nơi trong làng để tuyên truyền về hệ thống THAAD. Sau khi tham dự buổi thuyết trình về vấn đế này tại nhà văn hóa làng, bà Sung Rye mới được biết về thứ vũ khí gọi là THAAD. Bà cho rằng dù xây dựng ở Seongju, Chilgok hay Seoul thì cũng chẳng có gì khác biệt. THAAD sẽ đe dọa sự sống còn của tất cả mọi người và gây ra thiệt hại cho nền kinh tế. Nó sẽ gây nguy hại đến môi trường và hủy hoại lòng tốt của loài người. Bà đã kiến nghị lên chủ tịch quận, tham gia vào những cuộc biểu tình thắp nến và những cuộc tuần hành hòa bình.

Sau một thời gian ồn ào về việc lựa chọn địa điểm xây dựng THAAD, cuối cùng nơi được chọn là sân golf gần nhà bà. Bà cùng với những bà lão khác trong làng thay phiên nhau đứng chặn ở lối vào sân golf. Suốt mấy ngày liền, hễ họ đang ngủ thì một chiếc xe bồn xuất hiện làm họ phải bỏ chạy ra ngoài, đang chuẩn bị ăn cơm thì họ bị cảnh sát đuổi ra khi còn chưa kịp động đũa. Nhưng đến đêm họ vẫn tìm cách quay trở lại. Người dân bị xô đẩy, bị té ngã, bị giẫm lên và bị tống ra ngoài. Ông lão hàng xóm bị nứt xương sườn, còn bà Sung Rye thì bị gãy một chiếc răng cửa. Cho dù vậy, họ vẫn không hề bỏ cuộc.

Sau khi bà rửa sạch và hoàn tất việc đóng gói dưa lê thì cũng đã tầm 11 giờ. Hồi trước vào buổi trưa bà thường có thời gian để ăn uống, ngủ trưa và nghỉ ngơi một chút, nhưng dạo gần đây bà thường đi đến nhà văn hóa làng. Trên đường đến nhà văn hóa, bà vẫn không quen được với những bức bích họa và các tấm băng rôn giăng đầy trên tường. Bà Sung Rye cẩn thận đặt một viên đá dẹt lên tháp đá ước nguyên trước cửa nhà văn hóa. Đã hơn năm mươi năm trôi qua kể từ ngày bà kết hôn và theo chồng đến sống tại Soseongri, ở ngôi làng này chưa từng xảy ra bất cứ chuyện nhỏ nào chứ đừng nói là sự kiện lớn đến thế này. Đây là lần đầu tiên bà thấy nhiều người lạ mặt tới vậy xuất hiện trong làng.

Trong sân nhà văn hóa, họ đã bắc sẵn một chiếc nồi lớn. Bà Sung Rye và các bà lão trong làng dùng nó để nấu cơm cho ít nhất hai mươi người ăn, những lúc nhiều thì hơn cả trăm người. Tối đến, mọi người ninh nước canh, cắt tỉa sẵn các nguyên liệu và trộn các loại rau để chuẩn bị cho khách ngày hôm sau. Không chỉ người dân trong làng mà rất nhiều người khác cũng phải vất vả vì chuyện này. Những người dân thuộc khu vực lân cận đã đến giúp trấn giữ lối vào sân golf, thậm chí mỗi khi có những cuộc mít tinh lớn, nhiều người ở xa cũng lặn lội tìm về để góp thêm một phần sức lực. Thế nên dù thế nào, bà cũng muốn ít nhất có thể đảm bảo cho họ đủ ba bữa một ngày. Dù chủ động làm việc này vì lòng biết ơn nhưng không phải vì thế mà bà Sung Rye không thấy mệt. Từ việc đồng áng đến việc bảo vệ lối vào sân golf, dọn bữa đúng giờ sau đó lại dọn dẹp, cứ loanh quanh chạy hết chỗ này đến chỗ kia, khiến cả cơ thể lẫn tâm trí bà đều kiệt quệ.

Vào đúng ngày lễ Cha Mẹ, phiên tòa xét xử đầu tiên về vấn đề yêu cầu vô hiệu hóa quyết định phê duyệt cho quân đội Mỹ xây dựng hệ thống THAAD đã diễn ra tại Seoul. Những người dân Soseongri không thể nào không có mặt, nên họ đã thuê một chiếc xe buýt nhỏ để lên Seoul. Vào 6 giờ sáng, bà Sung Rye đến trước nhà văn hóa làng để chuẩn bị lên xe. Vừa tới nơi, bà đã nhìn thấy bà lão hàng xóm đang còng lưng đứng phía trước xe buýt.

“Ôi trời, bà ra đây làm gì thế? Bà cũng định đi với chúng tôi luôn sao?”

Những người cao tuổi hay ốm bệnh thường không thể ngồi lâu trên xe buýt, vả lại họ cũng cần tới dụng cụ hỗ trợ khi di chuyển nên việc đi lại sẽ gặp khó khăn. Vì vậy, những cụ già khỏe mạnh và trẻ tuổi hơn một chút như bà Sung Rye đã xung phong tham gia phiên tòa. Ấy thế mà cụ bà hàng xóm đã gần 90 vẫn chống gậy ra đến tận đây.

“Không phải như vậy...”

Bà lão trao cho bà Sung Rye chiếc túi ni lông đang lủng lẳng trên cổ tay mình. Bên trong có sáu gói bánh Castella và sáu lon nước ngọt để mọi người ăn uống dọc đường.

“Chúng ta đều đã lớn tuổi cả rồi... Cực cho mấy bà quá đi. Cảm ơn các bà. Có chết tôi cũng sẽ không bao giờ quên ân huệ này.”

Sau đó, bà lão vỗ vai chào từng người một, đến khi tất cả lên xe hết rồi bà vẫn nán lại đó một lúc lâu. Bà Sung Rye mở cửa sổ, vẫy tay cho tới khi bóng bà lão hoàn toàn khuất dạng.

Đến Seoul, họ được các tổ chức dân sự và tổ chức tôn giáo ra chào đón. Khi tất cả còn đang bối rối vì sự tiếp đón nồng nhiệt bất ngờ, người ta còn cài hoa cẩm chướng lên ngực áo của các bà nữa. Suốt thời gian qua, bà Sung Rye thường cùng đón lễ Cha Mẹ với gia đình hai người con trai ở Daegu. Con cái thường mua thức ăn ngon chiêu đãi bà và còn biếu cả tiền tiêu vặt. Mấy đứa cháu thì sẽ làm hoa cẩm chướng dành tặng bà. Thế nhưng năm nay vì chuyện THAAD mà bà bận bịu đến nỗi không thể gặp mặt con cháu. Đang cố kìm nén tâm trạng rối bời, vừa nhìn thấy những bông hoa cẩm chướng, bà như chực trào nước mắt.

“Xin cảm ơn. Thật lòng cảm ơn mọi người.”

Một bà lão quê mùa chỉ biết làm nông và nội trợ như bà không ngờ lại nhận được sự tiếp đãi nồng hậu thế này. Thì ra bà và họ - những người vốn dĩ không có lý do gì để gặp nhau - lại có thể thân thiết như mẹ con đến mức này. Nếu không có họ cùng kêu gọi, cùng hành động, cùng đấu tranh, thì e là bà đã chẳng thể đi tới được đây.

Bước vào tòa án, bà cố gắng để giữ một tinh thần thép. Bà quyết tâm dù có bị đuổi ra ngoài, bà cũng sẽ lớn tiếng phản đối và nói hết suy nghĩ của mình. Tuy nhiên, bà không có gì để phản đối vì người phát ngôn của Bộ Quốc phòng nói nhỏ đến nỗi bà chẳng thể nghe rõ điều gì. Luật sư bên phía người dân đã lần lượt chỉ ra những sai sót về thủ tục và nội dung, sau đó bốn cụ bà cũng nói lên ý kiến của mình. Thẩm phán không giới hạn thời gian và cơ hội phát biểu, mà lắng nghe đến cùng câu chuyện của các bà. Chỉ điều đó thôi cũng đủ làm cho tâm trạng của họ được giải tỏa phần nào.

Sau đó bọn họ đến Đại sứ quán Mỹ để tặng dưa lê nhưng bị chặn lại từ lối vào. Bà Sung Rye thấp đến mức không đứng đến vai của cảnh sát, vì thế bà chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ngoài hàng rào do cảnh sát tạo thành. Rốt cuộc, họ đành nhờ cảnh sát gửi hộ dưa lê và lá thư vào bên trong rồi quay vể. Họ tin rằng đối phương sẽ thay đổi suy nghĩ sau khi ăn dưa lê Seongju. Tất cả những gì họ muốn nói chỉ là: “Dưa lê của làng Soseongri chúng tôi rất ngon.”

Hôm sau thì, bà Sung Rye đổ bệnh. Sau khi ăn bát mì mà bà hàng xóm mang sang, bà cứ nằm trằn trọc cả ngày trên giường. Thế rồi, cháu gái đang học lớp 8 của bà gọi điện tới:

“Bà đang ở đâu vậy?”

“Ở đâu là sao, bà đang ở nhà chứ ở đâu.”

“Bà ở nhà thật không vậy? Dạo này bà có hay ở nhà đâu?”

“Con đang nói gì thế?”

“Bà đã lên Seoul phải không? Bà ơi, bà xuất hiện trên thời sự rồi đó!”

Khi vừa đặt chân đến Seoul, khi bước vào tòa án, rồi cả khi ghé qua Đại sứ quán Mỹ, bà đã nhìn thấy rất nhiều máy quay. Một vài thanh niên đã đi theo và hỏi bà những câu kiểu như: “Soseongri bây giờ thế nào? Việc làm nông ở đó ra sao? Tòa án đã nói những gì?...” Bà đã trả lời thành thật hết mức có thể, vì bà muốn vấn đề này được phủ sóng nhiều hơn trên báo chí và ti vi. Có vẻ như người ta đã đưa tin này lên thời sự rồi. Dù một mặt bà cảm thấy thật may mắn khi chuyện này được nhiều người biết đến, nhưng mặt khác bà cũng lo con cháu mình sẽ không thích điều này.

“Bà thật tuyệt quá! Con đã khoe khắp lớp học thêm rồi! Ai cũng khen bà ngầu quá trời luôn!”

Chỉ khi nghe cháu gái nói vậy, bà Sung Rye mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vì ngại nên bà Sung Rye bắt đầu nói lảng sang chuyện khác.

“Bà lên hình có đẹp không con?”

“Ờm... Cũng giống như ở ngoài thôi bà ạ.”

Chắc vì thấy thú vị nên cháu gái bà tiếp tục cười khanh khách. Nó kể thêm về tin tức trên thời sự và còn dặn bà phải giữ gìn sức khỏe rồi cúp máy.

Sau khi nhận được cuộc điện thoại từ cô cháu gái, bà càng thấy vững tâm hơn nữa. Thật lòng mà nói THAAD có được xây dựng hay không cũng chẳng liên quan gì đến bà. Có nó ở đó hay không thì bà cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa. Thế nhưng, khi đã không còn gì trao lại cho con cháu, bà nhất định phải giữ lại mảnh đất này, không thể để nó trở thành nơi xây dựng THAAD được. Vì lợi ích cho thế hệ sau, bà Sung Rye tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc!

[1] Terminal High Altitude Area Defense: hệ thống phòng thủ khu vực tầm cao giai đoạn cuối, là một hệ thống tên lửa đạn đạo của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, được thiết kế để bắn hạ các tên lửa đạn đạo tầm ngắn, trung bình và trung gian. (Nguồn: Wikipedia)

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.