Tôi là luật sư và hiện đang mở một văn phòng luật riêng ở Seocho-dong. Dạo gần đây, tôi đang nhận tư vấn pháp luật miễn phí cho một trường hợp.
Tuy biết số của nhau nhưng chúng tôi chưa từng một lần gọi điện trực tiếp. Nhìn thấy màn hình hiện lên ba chữ “Kang Min Ah”, tôi phải ngẫm nghĩ một chút. Kang Min Ah sao? Có phải chính là Kang Min Ah đó? Là chị Min Ah ư?
“Em đang bận hả? Có thể nói chuyện được không?”
“Không, hôm nay em nghỉ làm. Có chuyện gì, chị cứ nói tự nhiên.”
“À, vậy sao? Xin lỗi em nhé, em đang nghỉ mà chị lại gọi điện làm phiền... Ừ thì, chuyện là, chị đang có một chuyện cần tư vấn mà em lại là luật sư duy nhất chị biết. Ha ha.”
Thật ra là tôi đang lái xe trên đường. Từ 7 rưỡi sáng nay tôi có một buổi gặp mặt ăn sáng, sau đó thì phải đến trại tạm giam để gặp luật sư bào chữa. Tôi đang đi thì nhận được điện thoại của chị. Vì muốn chị thoải mái nên tôi mới bảo là mình nghỉ hôm nay, nhưng không ngờ lại khiến chị áy náy vì sợ làm phiền tôi. Hóa ra dù biết nhau gần hai mươi năm rồi mà giữa chị và tôi vẫn khách sáo như thế. Nhưng cũng có lẽ vì chúng tôi suy nghĩ quá nhiều cho đối phương, nên mới không thể nào thân thiết hơn được nữa.
Chị kể rằng không lâu trước đó, người yêu của chị bị ốm, giờ chị đang gặp phải rất nhiều khó khăn.
“Dù gì thì giờ chị đã ngoài 45, có lẽ đến lúc phải chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi. Nếu được thì em tư vấn giúp chị, còn không thì giới thiệu cho chị luật sư chuyên về khoản này cũng được.”
Đã mười năm trôi qua kể từ lúc chị giới thiệu người yêu với toàn thể bạn bè trong nhóm tại bữa tiệc tân gia. Thời gian ấy, tôi bận chuẩn bị cho kỳ thi tư pháp nên không thường xuyên tham gia các buổi tụ tập được, nhưng dù thế nào tôi vẫn dành thời gian đến mừng chị có nhà mới. Đó là một căn nhà chung cư cũ kỹ, tường ngoài chằng chịt những vết nứt dài và sâu, tường phòng khách được lấp kín bởi những cuốn sách với đủ loại kích cỡ khác nhau, chiếc bàn phòng khách vừa dài vừa hẹp, trên bàn có đặt một bó hoa và một khung ảnh nhỏ, trong ảnh là cảnh chị và người yêu nhìn nhau cười rạng rỡ... Trong đầu tôi, những hình ảnh ngày hôm đó vẫn hiện lên thật rõ ràng, sống động. Hôm ấy tôi say khướt và cuối cùng còn bật khóc. Người yêu chị hỏi vì sao đột nhiên tôi lại khóc. Tôi nói chị phải làm cho chị Min Ah hạnh phúc, không được chia tay chị và hàng loạt những điều vô nghĩa khác nữa, rồi sau đó ngủ thiếp đi trong vòng tay của chị. Trong lúc còn đang mơ màng thì tôi loáng thoáng nghe thấy ai đó nói: “Chắc tại con bé học hành vất vả quá ấy mà.”
Ngày hôm ấy, như thường lệ, người yêu chị Min Ah vừa đến công ty liền đi ra ngoài hút thuốc cùng đồng nghiệp, nhưng không hiểu sao lại thấy trong bụng khó chịu nên quay về văn phòng trước. Thấy vậy, đồng nghiệp bên cạnh mới hỏi vì sao lại về sớm thế.
“Hình như tôi bị đầy bụng.”
“Sáng ra được ăn uống thịnh soạn đến mức nào mà đẩy bụng được vậy?”
“Sáng nay tôi có ăn gì đâu. Nhưng sao lại thấy khó tiêu thế này? Hôm qua tôi cũng chỉ ăn qua loa mấy đồ linh tinh thôi.”
Đang nói thì tự dưng người yêu chị Min Ah ôm chặt lấy vùng bụng trên vì quá đau đớn rồi ngã khuỵu. Thấy vậy, người đồng nghiệp đang cười đùa bên cạnh liền cứng đờ ra. Bố người đồng nghiệp đó qua đời vì nhồi máu cơ tim cũng có triệu chứng tương tự. Người yêu chị Min Ah được đồng nghiệp tóm lấy cổ tay, kéo lên taxi để đến một bệnh viện đại học gần đấy, vừa tới sảnh thì chị ngất xỉu. Đúng như dự đoán, chị ấy bị nhồi máu cơ tim cấp tính. Các bác sĩ ngay lập tức tiến hành phẫu thuật đặt stent tim[1]. Tới khi bệnh nhân không còn nguy hiểm đến tính mạng thì bệnh viện mới liên hệ với người nhà thông qua bộ phận nhân sự của công ty. Bố mẹ của người yêu chị Min Ah liên tục túc trực trước phòng dành cho bệnh nhân cần điều trị đặc biệt. Mỗi lần đến giờ vào thăm, mẹ chị ấy đều khóc và cầu nguyện cho con.
Hôm đó, chị Min Ah bận tối mày tối mặt cả ngày. Chị gọi điện hai lần nhưng người yêu không nghe máy nên chỉ để lại tin nhắn hỏi “Em bận à?” nhưng rồi cũng quên khuấy đi mất. Đến lúc về chị mới phát hiện người yêu vẫn chưa xem tin nhắn, thế là chị bèn gọi điện nhưng máy lại tắt nguồn. Tuy cảm thấy lạ nhưng chị nghĩ có thể điện thoại người yêu hết pin nên cứ về nhà trước xem sao. Trong nhà không có ai, điện thoại của người yêu vẫn ở trạng thái tắt nguồn, đến lúc này nỗi lo bị đè nén mới bùng lên dữ dội. Chị không biết số điện thoại của công ty người yêu. Lúc nào cũng có thể gọi điện cho nhau nên họ không nhất thiết phải liên hệ qua số ở văn phòng.
Chị vội bắt taxi đến công ty người yêu. Không có ai ở quầy lễ tân, chỉ lác đác vài nhân viên tan ca muộn. Chị phân vân không biết nên lên thẳng văn phòng hay kéo đại một người bất kỳ để hỏi thăm, nhưng làm vậy chị lại sợ bị coi là kẻ kỳ quặc. Đang lúc còn lưỡng lự thì chị thấy một cô gái đeo thẻ nhân viên giống với người yêu mình đi xuống từ thang máy.
“Chào cô, tôi đến gặp bạn làm ở công ty này. Trưởng nhóm Kim Hee Kyung của phòng marketing ấy mà. Tôi không liên lạc được với bạn ấy cả ngày hôm nay. Cô biết cách nào để liên lạc với phòng marketing không?”
Cô gái hơi nghiêng đầu rồi quay qua hỏi người đồng nghiệp vừa mới bước ra sau:
“Trưởng nhóm hôm nay bị ngất ấy, thuộc phòng nào nhỉ?”
“Hình như là phòng marketing?”
Chị lảo đảo lùi sau vài bước. Cô gái vội nắm lấy tay chị và nói thêm:
“Ôi, tôi không chắc chắn đâu. Có thể đó không phải bạn của chị cũng nên. Chị đừng vội lo lắng quá.”
“Bị ngất sao? Tại sao chứ? Giờ bạn ấy đang ở đâu vậy?”
“Tôi không rõ nữa. Tôi nghe nói đột nhiên trưởng nhóm ngất xỉu ở công ty và đã được đưa đến bệnh viện đại học ở bên kia đường, nhưng cũng có người nói cô ấy ngất xỉu trên tàu điện ngầm lúc đi làm nên được đưa đến bệnh viện gần đó.”
Người đồng nghiệp vỗ một cái lên lưng cô gái và nói với chị Min Ah:
“Chị là bạn cô ấy ạ? Vậy chị thử liên hệ với gia đình của bạn chị xem. Tôi nghe nói bệnh viện đã liên hệ về nhà rồi.”
Xem ra họ đã nhận thấy điều gì đó kỳ lạ rồi. Cũng đúng thôi, làm gì có người bạn nào chỉ vì không gọi điện được mà chạy tới tận công ty để tìm chứ. Chị không thể hỏi thêm gì nữa. Chị Min Ah đã sống cùng người yêu suốt 10 năm nay. Với cả hai, đối phương chính là gia đình duy nhất. Vậy “gia đình” và “nhà” mà người kia vừa nói tới là ai, ở đâu chứ? Không thể hỏi gì hơn, chị đành quay về. Nhưng bây giờ chị không thấy buồn, việc cấp bách hiện tại là phải tìm ra xem người yêu đang ở đâu.
Trước tiên, chị Min Ah đến bệnh viện gần công ty. Chị đoán người yêu mình nếu bị ngất đưa vào đây hẳn sẽ ở trong phòng điều trị đặc biệt nên đã lên thẳng phòng điều trị đặc biệt của khoa nội ở tầng 2, sau đó lên tầng 3 thì gặp mẹ của người yêu đang ở trước phòng điều trị đặc biệt khoa tim mạch. Đó là người mẹ từng quỳ gối trước mặt chị và khóc lóc van xin chị hãy buông tha cho con gái bà. Hồi đầu mới biết chuyện, bà không thèm nhìn mặt con gái nhưng từ vài năm trước đã bắt đầu liên lạc trở lại. Tuy tình cảm không như xưa nhưng hiện tại quan hệ mẹ con đã đỡ hơn nhiều, có điều bà vẫn không thể chấp nhận người yêu của con gái mình lại là phụ nữ.
“Hôm đó hình như mẹ cô ấy đã đánh chị 30 phát thì phải. Vừa đánh vừa bảo tất cả là lỗi của chị.”
Chị vừa nói vừa nở nụ cười mệt mỏi như muốn bỏ cuộc. Người yêu kéo tay chị lại nắm thật chặt. Hai bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo đan lấy nhau. Trên móng tay cái của cả hai có gắn một viên đá hình trái tim màu xanh da trời giống hệt nhau. Mười ngón tay đan cài, khiến tôi chẳng thể phân biệt được tay ai với ai nữa.
Tôi hỏi người yêu chị đã đỡ hơn chưa.
“Tiểu phẫu thành công rồi. Có điều cô ấy sẽ phải uống aspirin cả đời.”
“Từ giờ chắc chị ấy cũng phải cai thuốc lá đi thôi.”
Tôi không biết nói gì nên chỉ thốt lên câu đó trong vô thức, chị Min Ah ngồi bên cạnh gật gù đồng ý. Cả chị và người yêu đều có công việc và thu nhập ổn định. Họ không ngừng học tập, chăm chỉ tích lũy kinh nghiệm và trau dồi năng lực. Vốn dĩ họ cũng đã mua một số loại bảo hiểm hưu trí và bảo hiểm y tế để đề phòng khi bệnh tật. Dù chi phí bảo hiểm là một gánh nặng không nhỏ nhưng vì nghĩ bản thân đã không còn nằm trong hệ thống an sinh xã hội nữa, nên dẫu phải vất vả, bận rộn, họ vẫn cố gắng chuẩn bị cho cuộc sống về già. Nhưng sau sự việc lần này, chị Min Ah bỗng nhận ra việc chuẩn bị cuộc sống về già không phải là như thế.
Tôi giải thích cho chị về hợp đồng chỉ định người giám hộ. Khi đăng ký hợp đồng này, chị sẽ được lựa chọn trước người giám hộ, trong trường hợp không thể tự bảo vệ tài sản và cơ thể do bị thương, bị ốm hoặc vì các lý do khác, người giám hộ sẽ thay chị quyết định. Việc này khá đơn giản, chỉ cần công chứng giấy tờ và đăng ký ở cơ quan có thẩm quyền là được. Tuy chẳng phải việc gì phức tạp, nhưng với những người không quen thì có thể sẽ cảm thấy bỡ ngỡ, vì vậy tôi quyết định giúp đỡ họ. Về vấn đề điều trị duy trì sự sống (life sustaining treatment), tôi dự định giúp họ điền và nộp “Bản chỉ dẫn trước về chăm sóc sức khỏe (advance healthcare directive)”. Họ muốn lập một di chúc riêng về tài sản, nên tôi quyết định sẽ giúp họ công chứng di chúc để nó lập tức có hiệu lực nếu chẳng may một bên qua đời. Hai chị trong nhóm bạn của chúng tôi cũng đồng ý đứng ra làm chứng cho họ.
“Đây là những việc có thể làm trong khuôn khổ pháp luật. Sau này em sẽ tìm hiểu thêm giúp các chị.”
Cảm ơn em.
Người yêu của chị Min Ah lịch sự cúi đầu cảm ơn tôi rồi chìa tay ra ngỏ ý muốn bắt. Bàn tay chị mềm mại và ấm áp, không hề ẩm ướt, bết dính, mà cũng chẳng thô ráp. Tuy chỉ mới gặp nhau ba lần nhưng lần nào chị cũng để lại ấn tượng tốt đẹp trong tôi. Tôi mong chị có thể luôn khỏe mạnh.
Chị Min Ah ra ngoài hỏi nhân viên của tôi về chi phí tư vấn. Tôi một mực từ chối còn chị một mực đòi trả cho bằng được, hai bên cứ đùn đẩy qua lại giống hệt như mấy cụ bà vẫn hay đòi nhét tiền xe vào ví của nhau. Đến cuối cùng, tôi giành chiến thắng. Chị Min Ah bối rối nói:
“Chị tìm đến em đâu phải để được tư vấn miễn phí thế này. Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của em. Thực sự rất xin lỗi và cũng cảm ơn em nữa.”
“Dù gì đây cũng là chuyện em cần phải tìm hiểu mà. Chị đừng thấy áy náy làm gì.”
Với tôi mà nói, đó là một lời tỏ tình cần tới rất nhiều dũng khí. Nhưng có vẻ những người xung quanh không để ý quá nhiều, lời tôi nói nhanh chóng tan vào không khí. Thật may là chẳng có ai tinh ý nhận ra.
Tôi yêu chị Min Ah.
Suốt một thời gian dài, tôi đơn độc khổ sở vì điều ấy. Có quá nhiều thứ tôi cần phải hiểu rõ trước khi thổ lộ tình cảm của mình. Nhưng có lẽ đó chỉ là viện cớ mà thôi, thực ra tôi rất sợ mọi người sẽ biết chuyện. Đến lúc được chị giới thiệu người yêu, tôi đã kinh ngạc và bàng hoàng vô cùng. Nhưng không phải là vì lý do như người khác vẫn nghĩ. Ngược lại, tôi thấy hối hận và oán giận chính mình. Thực ra, đến bây giờ cảm giác ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất trong tôi.
Nếu có thể gặp gỡ một người cùng tôi đi đến trọn đời, nhất định tôi sẽ nhờ chị và người yêu chị làm chứng, để giống như các chị, chúng tôi cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ về mặt pháp luật.
[1] Đặt stent là một thủ thuật can thiệp qua da để đưa stent (khung lưới kim loại nhỏ) vào bên trong động mạch vành, giúp mở rộng lòng mạch đang bị hẹp và giữ cho nó không bị hẹp trở lại. Biện pháp này giúp giải quyết tắc nghẽn mạch vành tim, làm giảm đau thắt ngực và điều trị nhồi máu cơ tim. (Nguồn: suytim.com.vn)