Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
GIỮA VÔ SỐ NGÃ RẼ BẤT ĐỊNH, TÔI ĐUỔI THEO MỘT TIA SÁNG MƠ HỒ - Đáng ra đã thuận buồm xuôi gió

❊ ❊ ❊

Mùa thu năm 2016, Yoo Kyung đang học lớp 12. Chỉ còn chưa đầy một năm nữa là sẽ tới kỳ thi đại học, vậy mà suốt hai tháng nay cô bé không hề đến lớp học thêm toán vào mỗi thứ Bảy.

“Trong siêu thị có bán nến không? Có cần mang theo cốc giấy để phòng nến chảy không nhỉ?”

“Muốn bị bỏng à? Ai lại đi cầm nến thật chứ! Ôi trời!”

Bạn bè cô đều đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Cách đây ít lâu, Yoo Kyung mới theo dõi một vài tài khoản mạng xã hội của các kênh truyền thông. Trong lúc cô đang mải mê đọc tin tức mới được đăng lên, thì Ha Na tìm kiếm danh sách đồ dùng cần chuẩn bị cho buổi biểu tình.

“Nghe nói tại điểm tổ chức người ta bán nhiều nến điện tử lắm. Chúng ta có thể đến đó mua. Có người khuyên nên chuẩn bị cả đệm lót và chăn nữa, như vậy có quá nhiều đồ không nhỉ?”

Buổi biểu tình chính thức bắt đầu từ 6 giờ tối nhưng vì có vài hoạt động bên lề và phải giữ chỗ nữa, nên cả nhóm quyết định sẽ hẹn gặp nhau lúc 3 giờ chiều. Ha Na nhìn thẳng vào mắt từng người một như muốn xác nhận lại thật chắc chắn.

“Cấm đi trễ! Đúng 3 giờ, ai không có mặt trước cửa soát vé thì mọi người sẽ đi trước đấy!”

“Này, cậu mới đừng đi trễ ấy! Ngày nào cũng đi muộn mà còn bày đặt.”

Ha Na nháy mắt tỏ ý bảo đừng lo, rồi giơ nắm tay ra. Nhưng không một ai hưởng ứng nên Yoo Kyung vốn đang ngồi ở vị trí xa nhất, vươn tay ra chạm nắm tay cùng Ha Na.

Mẹ đổ đầy nước ấm vào bình giữ nhiệt rồi chuẩn bị thêm cả chiếc chăn nhỏ, miếng giữ nhiệt và áo mưa cho Yoo Kyung. Vừa chuẩn bị, mẹ vừa cằn nhằn không ngớt về chuyện năm cuối rồi mà cô chẳng chịu lo học hành gì cả.

“Ủa thế hôm nay bố mẹ không ra ngoài à?”

“Hôm nay mẹ phải làm thêm buổi tối. Bố sẽ ở nhà nấu cơm cho em con. Mà này, trời lạnh đấy nên con nhớ đi tất vào.”

Yoo Kyung mở hộc tủ của mẹ lấy đôi tất lông thường dùng để đi leo núi rồi đi vào, mãi mới nhét được đôi chân mang tất dày cộm vào đôi giày thể thao. Vác theo chiếc ba lô căng phồng hơn tưởng tượng, cô vừa ra đến cửa thì mẹ gọi với theo:

“Yoo Kyung, khoan đã! Đi ra thì vứt luôn hộ mẹ túi rác!”

“Con biết rồi. Mẹ mau đưa cho con.”

Ngoài ban công, mẹ lẩm bẩm không ngớt: “Được rồi, được rồi, sao không được thế này?” Rồi ngay sau đó là một tiếng hét ngắn ngủi. Xem ra túi lại rách nữa rồi. Mẹ có thói quen giẫm chân đè lên túi rác để có thể nhét thêm đồ. Lần nào cũng sẽ có vật gì đó đâm thủng túi, sau đó lại phải dùng băng dính dán lại. Yoo Kyung không thích chuyện này chút nào. Mấy túi rác đó đáng giá mấy đồng chứ? Yoo Kyung vừa bực vừa khó chịu nên quay phắt ra ngoài.

“Thôi con không biết đầu! Con trễ rồi! Lát nữa mẹ tự đi mà vứt!”

Tuy cô không dư dả thời gian nhưng cũng chẳng đến nỗi muộn giờ. Chỉ là cố ghét phải nhìn cảnh phiền phức này.

Không ngờ lại có nhiều người đến vậy. Đây là lần đầu tiên trong đời Yoo Kyung chứng kiến một đám đông vĩ đại đến thế. Tất cả đều đang cầm một ngọn nến trong tay. Ở đó có không ít học sinh mặc đồng phục trạc tuổi cô. Yoo Kyung thấy rùng mình ớn lạnh. Nhìn sân khấu được bố trí sẵn và lắng nghe bài phát biểu, Yoo Kyung tưởng như mình đang tham gia một lễ hội nào đó.

Làn sóng bằng nến bắt đầu nhấp nhô. Chỉ chưa đầy một phút, làn sóng ánh sáng lan ra cùng với những tiếng hô vang, càng lúc càng lớn dần và lấp đầy mọi khoảng trống. Yoo Kyung hít thở dồn dập như thể đã quên mất cách hô hấp. Vào lúc cô cảm thấy mình như sắp ngất đi vì ngột ngạt và choáng váng, thì làn sóng tiến gần đến nơi Yoo Kyung đang đứng. Cô không bị chìm xuống hay bị làn sóng đẩy ra. Cô hét lên thật lớn và thật dài để hòa thành một với làn sóng vĩ đại đó.

Không rõ tại sao vào thời khắc đó, Yoo Kyung chợt nghĩ đến túi rác cô bỏ lại trước khi ra khỏi nhà. Bình thường mẹ cô phải tiết kiệm từng chiếc một, mấy ngày hè nóng nực nhà cô cũng không dám bật điều hòa vì sợ tốn tiền điện, bố mẹ cô thì phải làm việc đến đêm muộn mới có thể trở về nhà... Cô không thể chịu đựng nổi sự thật rằng, từ trước đến nay cô vẫn luôn coi đó là cuộc sống bình thường. Trong bầu không khí náo loạn và ồn ào ấy, Yoo Kyung gọi điện cho mẹ và hỏi bằng giọng thật lớn:

“Mẹ! Mẹ đã vứt túi rác khi nãy chưa?”

“Con gọi điện chỉ để hỏi chuyện đó hả?”

“Dạ! Mẹ chưa vứt thì đừng vứt! Đợi con về rồi con vứt!”

“Dĩ nhiên là đã vứt luôn rồi! Sao tự nhiên con lại thế?”

“Có gì đâu! Mẹ này, con xin lỗi!”

“Mẹ đang làm việc mà, mẹ cúp máy đây. Nhớ về nhà sớm!”

Ha Na thì nhớ tới chị gái học đại học muộn của mình. Chị ấy vừa tốt nghiệp trường trung cấp nghề là quyết định đi làm luôn, nhưng sau một năm thì lại nghỉ việc và nói mình sẽ học lên đại học. Vì những người xung quanh lúc nào cũng nói về chuyện chuyên ngành, niên khóa làm chị cũng muốn thử một lần cho biết. Nhưng học ôn thi có vẻ không hề dễ dàng. Vốn thông minh và thận trọng, chị từng lựa chọn đi làm thay vì học tiếp, thế nhưng bây giờ chị lại thường xuyên hối hận vì đã không học sớm hơn và than thở chuyện học hành khó quá. Trong khi chị mình phải trầy da tróc vảy để giành được một chỗ ngồi trong giảng đường đại học thì lại có những người chẳng cần đổ một giọt mồ hôi vẫn được khoác lên mình cái mác sinh viên. Cũng vì thế mà Ha Na phải bước ra đường, hòa mình vào dòng người đông đúc xung quanh.[1]

Một người bạn khác thì lại nghĩ đến vụ tai nạn xảy ra vào hai năm trước[2]. Cô vẫn thường đến thăm nơi tưởng niệm, vẫn để dải ruy băng màu vàng gắn trên cặp sách và hộp bút. Cô không thể nào coi đó là chuyện xảy ra với những người xa lạ ở một nơi xa xôi nào đó. Bất thình lình cô chợt thấy thật buồn bã và sợ hãi. Cô muốn người ta nhất định phải truy cứu trách nhiệm của kẻ gây ra vụ việc ấy. Tất cả những người giơ cao ngọn nến ở đây đều đang mang trong mình những suy nghĩ, cảm xúc và nỗi niềm riêng.

Đêm hôm đó, Yoo Kyung nằm trên giường xem điện thoại, cô phát hiện một video trên YouTube giải thích cặn kẽ phương pháp, trình tự và thời hạn luận tội tổng thống nên đã chia sẻ lên nhóm chat chung. Ngay lập tức có một bạn khác hỏi: “Có khi nào cái này sẽ được ra trong đề thi đại học năm nay không?” Nếu thực sự đề tài này được đưa vào bài thi đại học và nếu cô trả lời đúng, thì cô nên vui hay nên buồn đây?

Trước kỳ thi một ngày, Yoo Kyung đang ngồi trong phòng tự học để đọc lại vở ôn tập một lần cuối. Đúng lúc ấy, Ha Na báo cho cô tin dữ. Yoo Kyung nói bạn đừng có đùa. Ha Na mở điện thoại ra tìm kiếm bài báo rồi đưa cho cô xem. Nhưng Yoo Kyung vẫn không thể tin nổi vào mắt mình.

“Đời nào Hàn Quốc lại hoãn kỳ thi đại học chứ...”

Cô không còn tâm trạng để làm gì, đang thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà thì mẹ cô gọi điện tới.

“C... Con ổn chứ? Không sao, không sao đâu. Tất cả đều bị hoãn lại mà.”

“Ôi, con cũng chẳng biết nữa. Hỏng bét hết rồi.”

Đây đâu phải là mỗi vấn đề học hành thôi đâu. Từ một tháng trước, cô đã điều chỉnh lịch ngủ nghỉ, sinh hoạt, đi vệ sinh cho phù hợp với thời gian diễn ra kỳ thi. Ngoài ra, cô cũng rất để ý chuyện ăn uống để mình không bị tiêu chảy hay táo bón, không bị cảm lạnh, dị ứng vào đúng đợt thi. Thậm chí, để tránh có kinh vào thời điểm quan trọng, từ ba tháng trước cô đã uống thuốc ngừa thai để điều chỉnh chu kỳ kinh nguyệt. Nhưng tất cả mọi nỗ lực giờ đều đã đổ sông đổ bể.

Về nhà xem tin tức, cô thấy cảnh tượng một học sinh đang quấn chăn đọc sách trong nhà thể dục được tạm thời dùng làm nơi lánh nạn. Những người bạn cùng lứa với cô cũng đang thấp thỏm, bất an và bế tắc trước tương lai. Yoo Kyung tự thấy xấu hổ về nỗi bực dọc ban nãy của mình.

Sáng ngày hôm sau bước vào lớp, cô bắt gặp nụ cười mệt mỏi của bạn bè. Có phải những ai sinh năm 1999 đều là những kẻ không may mắn không? Là thế hệ được sinh ra vào năm cuối cùng của thế kỷ 20 - giai đoạn khó khăn nhất vì cuộc khủng hoảng kinh tế, là thế hệ đã cùng Hàn Quốc trải qua một tai nạn nghiêm trọng, và cũng là thế hệ đầu tiên trong lịch sử bị hoãn kỳ thi đại học ngay trước ngày thi.

Một tuần sau, kỳ thi đại học được tổ chức, nhưng đề thi không hề liên quan tới vấn đề luận tội tổng thống, Yoo Kyung đã làm bài thi hỏng bét. Cô còn thiếu một chút nữa mới đạt đủ điểm sàn. Điểm toán và tiếng Anh kém một bậc so với dự kiến. Cô trượt cả nguyện vọng một lẫn nguyện vọng hai. Sau khi bàn bạc cùng bố mẹ, cô quyết định sẽ học lại một năm. Bố cô tiếc nuối nói:

“Nếu không bị hoãn thi thì...”

Mẹ cô vừa liếc xéo cô vừa nói:

“Từ lúc con đi tham gia cái buổi biểu tình đốt nến gì đó kia là mẹ đã biết ngay rồi.”

Yoo Kyung lắc đầu:

“Tất cả đều bị hoãn như nhau mà. Với lại mấy đứa bạn đi cùng con ra quảng trường Gwanghwamun đều đỗ hết mà, chỉ có mình con là trượt thôi.”

“Cái gì mà một mình con trượt? Có biết bao nhiêu người thi đại học, kiếm việc làm đến hai, ba lần mới trúng tuyển cơ mà!”

Hồi trước, cả nhà quyết định rằng sau khi Yoo Kyung đỗ đại học thì cô sẽ đảm nhiệm một phần việc nhà, nhưng vì cô phải thi lại nên quyết định đó cũng sẽ được hoãn một năm. Tuy nhiên, Yoo Kyung hứa sẽ phụ trách việc phân loại và vứt rác. Chỉ đơn giản là vì cô muốn làm thế mà thôi.

[1] Vụ bê bối chính trị liên quan tới cựu tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye và bạn thân Choi Soon Sil. Bà Choi Soon Sil đã lợi dụng quan hệ để con gái mình được vào học tại trường Đại học nữ Eehwa danh tiếng và hưởng nhiều ưu đãi.

[2] Vụ lật phà Sewol xảy ra vào ngày 16 tháng Tư nầm 2014, khiến cho 304 người thiệt mạng. Trên phà khi ấy chủ yếu là học sinh của trường trung học Danwon.

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.