Má ửng hồng. Váy tennis ngắn. Tất dài quá đầu gối. Cô bé khẽ lắc vai rồi xoay người, đẩy hông về phía camera.
Suốt toàn bộ quá trình, trên môi cô bé không hề hé lộ một nụ cười. Đằng sau khuôn mặt thờ ơ ấy, Joo Kyung nhìn thấy tất cả: ý chí, tham vọng, tinh thần phản kháng, lòng hối hận và sự mệt mỏi. Thật tự nhiên, cô bé đưa tay phải lên vén những lọn tóc rủ xuống gương mặt. Joo Kyung vô thức hít vào một hơi thật sâu. Trong thoáng chốc, cô ngừng thở và trái tim hình như cũng ngừng đập.
Trong khoảnh khắc, tựa như linh hồn lạc lối tìm thấy cơ thể thực sự của mình, cô bé ấy chiếm lấy trái tim Joo Kyung. Cô phải lòng gương mặt vô cảm, phải lòng những lọn tóc tung bay và phải lòng cả những khớp ngón tay dày dặn của cô bé.
* * *
Mỗi khi thấy người ta sử dụng hình ảnh pháo hoa để thể hiện những cảnh bùng nổ cảm xúc trong chương trình hài kịch, Joo Kyung đều nghĩ đó chỉ là trò hài hước rẻ tiền. Tuy nhiên, hôm nay pháo hoa thực sự đã nổ trong trái tim Joo Kyung, khiến cho toàn bộ xương cốt lồng ngực cô như muốn vỡ vụn. Joo Kyung không thể không thừa nhận, phải, đôi khi trong lòng cũng có thể nảy sinh những chùm pháo hoa như vậy. Cố hết sức để bình tĩnh lại, cô quay sang hỏi em gái đang nằm bên cạnh.
“Nhóm tân binh hả?”
“Mấy nhỏ đó ấy à? Không phải đâu, cũng lâu phết rồi đó. Tên gì ấy nhỉ, cũng chả nhớ nữa. Dạo này nhiều nhóm giống vậy lắm.”
Cuối bài hát, trên màn hình xuất hiện tên nhóm nhạc và tên ca khúc. Joo Kyung lôi điện thoại thông minh ra, ngồi xoay lại để em gái không nhìn được màn hình. Chẳng hiểu sao, nhưng cô không muốn bị nó phát hiện ra. Sau khi nhập tên nhóm nhạc vào thanh tìm kiếm, hình ảnh của sáu thành viên nữ lần lượt xuất hiện, Joo Kyung run run chạm tay vào bức hình của cô bé ấy.
Tên em là Won. Thông tin về năm sinh, chiều cao, cân nặng, công ty quản lý, lý lịch học tập, các giải thưởng từng được nhận đều có ở đó, ngoài ra còn có cả đường dẫn đến tài khoản mạng xã hội nữa. Mạng xã hội của cô bé chỉ có vỏn vẹn hai tấm hình tự chụp trước khi lên sân khấu kèm theo ngày tháng và địa điểm, ngoài ra chẳng còn gì khác. Dường như cô bé là một người khá ít nói. Nhóm đã ra mắt được bốn năm rồi, Joo Kyung cũng không hề xa lạ với các thành viên này. Ấy vậy mà tại sao bao lâu nay cô lại chẳng biết gì về sự tồn tại của Won? Cô tự hỏi rồi lại nghĩ, bất kỳ mối quan hệ nào cũng cần tới thời điểm thích hợp. Giây phút này, chính là thời khắc định mệnh ấy.
Sau khi em gái ra ngoài vì có hẹn, Joo Kyung ở nhà cầm điện thoại tìm video biểu diễn của Won. Thật không ngờ, có rất nhiều bài quen thuộc đến mức cô có thể ngâm nga theo những đoạn điệp khúc. Một cảm giác xao xuyến lạ lẫm xâm chiếm lấy trái tim Joo Kyung. Thì ra bài hát này là do Won hát, thì ra giọng hát này chính là giọng của Won.
Có nhiều chương trình Joo Kyung đã xem rồi nhưng đến bây giờ, cô mới để ý tới hành động của Won. Cô thích dáng vẻ Won nghiêng đầu lắng nghe các thành viên khác nói. Cô thích cách Won lấy quýt trên bàn rồi bóc vỏ ăn một mình. Cô thích lúc Won cười ha hả đầy sảng khoái mà không hề che miệng. Cô thích hai tiếng “Không có” đầy dứt khoát khi người dẫn chương trình yêu cầu Won hãy lựa chọn một trong số các khách mời nam làm hình mẫu lý tưởng. Cô cũng thích cả câu trả lời gãy gọn “không hề” khi người ta hỏi liệu giữa con gái với nhau có hay ganh tị không.
Trời đã sáng. Suốt cả đêm Joo Kyung nằm nghiêng bên trái xem điện thoại nên má trái của cô hơi sưng lên.
Tới lúc đó cô mới nhận ra em gái đã đi qua đêm mà không gọi về. Chiều nay cô có hai ca làm thêm. Sau khi đặt chuông báo thức, Joo Kyung nhắn tin bảo em đừng đánh thức mình dậy rồi lại nằm xuống. Cô tìm một video tổng hợp những đoạn hát của Won, để chế độ lặp lại liên tục. Và thế là, giọng ca của Won theo chân cô vào tận giấc mơ. Trong mộng, Joo Kyung cùng Won dạo bước bên nhau trên một con đường dốc. Cả hai vui vẻ nói rất nhiều chuyện. Won cười ha hả đầy sảng khoái, còn Joo Kyung cười khúc khích rồi lấy tay che miệng.
Joo Kyung tham gia fancafe[1] trực tuyến để tìm hiểu về lịch trình của nhóm. Sau đó, cô tìm đọc những bức thư mà Won đã gửi cho người hâm mộ. Chúng cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là cảm ơn mọi người đã bỏ nhiều phiếu giúp nhóm giành được hạng nhất, kể chuyện được tham gia diễn xuất trong bộ phim truyền hình mới, khuyên mọi người nên giữ gìn sức khỏe trong những ngày trời lạnh...
Cô tham gia vừa đúng vào kỳ chiêu mộ thành viên thứ tư của fanclub[2]. Thành viên chính thức sẽ được đăng ký tham gia vào buổi ký tặng hoặc buổi ghi hình trước và còn được ưu tiên đặt trước vé buổi công diễn nữa. Joo Kyung trả phí tham gia không chút chần chừ. Vài ngày sau, album ảnh, gậy cổ vũ phát sáng (light stick), bình giữ nhiệt có in logo và tên nhóm được gửi đến nhà. Đó là sản phẩm chính thức của fanclub. Trớ trêu thay, hàng lại được giao vào đúng lúc cô đang đi làm thêm nên em gái ở nhà là người nhận.
“Gì đây? Chị thích nhóm nhạc nữ hả?”
Chìa thùng hàng ra, em gái nhếch mép cười khẩy một cái. Suốt thời trung học phổ thông, nó là người đại diện cho fanclub tại địa phương của một nhóm nhạc thần tượng. Mỗi lần các oppa[3] đến biểu diễn, mấy đứa sẽ góp tiền thuê các biển quảng cáo ngoài trời chạy dọc tuyến đường từ sân bay vào nội thành để chào mừng. Khi nhóm tổ chức công diễn ở nơi khác, em gái Joo Kyung chịu trách nhiệm thuê xe buýt du lịch để những người hâm mộ ở khu vực lân cận có thể cùng nhau đến nơi biểu diễn. Ngoài ra, mấy đứa chúng nó còn gửi xe đồ ăn, lẵng hoa đến trường quay phim và gửi quà sinh nhật vào đúng ngày sinh nhật của thần tượng nữa. Lúc ấy, Joo Kyung thấy thật bó tay với đứa em thích làm mấy chuyện rắc rối và cả những đứa đã tin tưởng gửi tiền cho nó.
Ở địa phương không đủ điều kiện cơ sở vật chất để tổ chức nhiều buổi biểu diễn và trưng bày nên nguồn tài nguyên văn hóa thường đổ dồn về Seoul, kéo theo nền văn hóa hâm mộ cũng được hình thành tập trung ở thủ đô. Vì thế, em gái Joo Kyung cố sống cố chết học hành để có thể thi đỗ vào một trường đại học ở Seoul. Với gia đình Joo Kyung thì đó cũng là chuyện tốt, vì dù sao thành tích của nó cũng đã tăng lên đáng kể. Nhưng đến khi thực sự lên được Seoul, nó lại chẳng còn tình cảm gì với các oppa nữa.
Bây giờ thì tới lượt Joo Kyung lặng lẽ bước trên con đường em gái mình từng đi. Cô đã góp tiền để gửi đồ ăn tới buổi biểu diễn ngoài trời cho nhóm. Nếu chỉ là mấy món bình thường thì cô sẽ không tham gia, nhưng họ nói là sẽ gửi món gà hầm sâm với bào ngư được giữ ấm kìa. Buổi tối trời khá lạnh mà trang phục biểu diễn lại mỏng manh, ít nhất Won của cô cũng phải được ăn một bữa đàng hoàng chứ. Joo Kyung thầm nghĩ có lẽ đây chính là nỗi lòng của em gái cô ngày trước.
Nụ cười mỉa mai của em gái xuất hiện ngày một thường xuyên hơn. Con bé bắt đầu chất vấn cô đủ kiểu: “Giờ chị cũng thích người nổi tiếng sao? Đến tuổi này rồi mà chị còn thích thần tượng à? Mà lại còn là nhóm nữ nữa chứ?” Trong lúc cô còn đang chưa biết phải trả lời ra sao để cắt ngang những lời thao thao bất tuyệt của em gái, thì con bé đã buông một câu nằm ngoài dự đoán:
“Bạn trai chị có biết không đấy?”
Quả thật, lúc này toàn bộ trái tim, tâm trí và tình cảm của Joo Kyung đều chỉ hướng về một mình Won. Dù vậy, điều ấy cũng không có nghĩa cô thấy ghét bỏ hay muốn ngó lơ bạn trai mình. Hai cảm giác này là hai chuyện hoàn toàn khác nhau cơ mà. Đâu phải cứ thích bánh gạo thì sẽ không thích xem phim, đâu phải cứ học yoga rồi thì người ta sẽ không đến viện bảo tàng mỹ thuật nữa. Joo Kyung chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc em gái nghĩ gì mà lại đem tình cảm cô dành cho Won so sánh với cảm xúc cô dành cho bạn trai. Vậy mà phản ứng của bạn trai cô cũng y chang.
“Em thích con gái à?”
“Em thích Won. Em không thích con gái mà em chỉ thích Won thôi.”
“Thì đó. Won không phải là con gái chắc?”
“Tình cảm em dành cho Won không phải là tình yêu.”
“Vậy chứ là tình gì? Tình bạn hả? Nhưng giữa nghệ sĩ với người hâm mộ thì lấy đâu ra tình bạn.”
“Dù gì đi nữa, em cũng không hẹn hò với em ấy. Mà cầu thủ bóng đá anh thích thì sao? Chẳng phải cũng là con trai à? Ứng cử viên mà chúng ta nhiệt tình ủng hộ trong cuộc bầu cử lần trước cũng là đàn ông còn gì. Thích một người có thể là vì ngưỡng mộ, muốn được giống như người đó, hoặc là cảm thấy đồng cảm, mà thực ra cũng có thể chỉ là thích như vậy thôi, không cần lý do gì hết. Là nam hay nữ cũng đâu quan trọng đến thế.”
Bạn trai cô im lặng, chẳng biết là vì bị thuyết phục hay đã bó tay bỏ cuộc.
Trên fancafe đăng thông báo chuẩn bị mở đợt đăng ký tham dự buổi ghi hình công khai sắp tới. Vì không biết phải cạnh tranh khốc liệt đến mức nào nên Joo Kyung cứ thong thả, để rồi cuối cùng chưa gì cô đã thấy thông báo ngừng nhận đơn.
Đợt đăng ký tham gia buổi ghi hình tiếp theo, cô mở sẵn trang web, nhanh tay gửi bình luận nên đã đăng ký thành công. Cô đến đài truyền hình từ lúc trời còn tờ mờ sáng. Sau khi đứng chờ điểm danh hết một tiếng đồng hồ, người hâm mộ phải tiếp tục chờ đợi thêm hai tiếng nữa. Đứng giữa đường hứng chịu gió rét khiến cô cảm thấy như thể mình đang trong quá trình khổ tu. Trải qua biết bao khó khăn, thế mà cuối cùng cô chỉ được xem một bài hát. Nhưng dẫu sao Won của cô vẫn đẹp như tiên nữ giáng trần vậy. Trong giờ nghỉ giải lao giữa các cảnh quay, các thành viên không nghỉ ngơi mà vẫn liên tục giao lưu với người hâm mộ. Khi Joo Kyung hét gọi: “Won ơi!”, cô bé đã quay lại và vẫy tay chào. Trong lúc nhảy, rõ ràng Won còn dùng ngón tay làm thành trái tim hướng về phía Joo Kyung nữa chứ. Sau khi về tới nhà, toàn thân cô đau nhức. Kết quả là cô đã nằm bẹp hết hai ngày vì sốt.
Sau đó, cô đã mua 10 đĩa CD của nhóm. Trong số những người mua CD, sẽ có người may mắn trúng vé tham dự buổi ký tặng nên cô dồn hết tiền vào đó để tăng tỷ lệ trúng. Nhưng Joo Kyung đã chẳng trúng vé nào. Giữ cả đống đĩa cũng chẳng để làm gì nên cô đem tặng cho bạn bè, học sinh cô dạy kèm và cả bạn trai mình. Bạn trai cô châm chọc thời nay chẳng còn ai nghe đĩa CD nữa, nhưng hôm sau lại khen nhạc của nhóm hay hơn anh tưởng.
* * *
Buổi sáng thứ Hai, như thường lệ, lịch trình trong tuần sẽ được đăng lên fancafe. Vào sáng thứ Tư, nhóm sẽ ghi hình cho chương trình mà Joo Kyung ghét nhất: Ngôi sao trở lại. Đã thành thông lệ, các ca sĩ sắp phát hành album mới và diễn viên có phim chuẩn bị công chiếu đều sẽ tham gia chương trình này. Tới đây nghệ sĩ phải làm đủ trò lố bịch không làm không được như giả giọng, khoe tài năng, hóa trang, diễn xuất, làm hành động dễ thương, thể hiện sức mạnh, trò chơi đổi tuổi (em út thành chị cả, chị cả thành em út)... Đặc biệt nếu là khách mời nữ, họ sẽ bị ghép đôi với nghệ sĩ nam bất kể anh ta có lớn hơn bao nhiêu tuổi. Ôi trời ơi, tại sao Won phải tham gia cái chương trình này chứ? Nhất định cứ phải tham gia hay sao?
Trên bảng tin, Joo Kyung viết: “Hy vọng công ty lựa chọn chương trình cẩn thận trước khi cho nghệ sĩ tham gia”. Bài viết của cô nhận được rất nhiều lời bình luận thể hiện sự đồng tình nhưng công ty lại không có phản hồi gì. Có vẻ họ không hề kiểm tra chi tiết các bài đăng trên bảng tin. Cô gọi điện thẳng đến công ty. Đường dây bận liên tục, cô phải cầm điện thoại gần hai tiếng đồng hồ mới có thể nói chuyện với nhân viên phụ trách, nhưng lại chỉ nhận được một câu trả lời vô trách nhiệm: “Tôi biết rồi, tôi sẽ chuyển lời giúp cô.”
Chiều hôm đó, Joo Kyung tìm đến đài truyền hình nơi Won có lịch tham gia chương trình radio phát sóng trực tiếp. Tuy nhiên, các thành viên lại đi thẳng từ bãi đỗ xe dưới hầm lên phòng thu nên người hâm mộ đã tốn công vô ích khi đứng chờ ở sảnh. Joo Kyung đứng ở cầu thang ngoài trời của đài truyền hình nghe radio qua ứng dụng điện thoại. Sau đó, cô di chuyển đến gần lối vào bãi đậu xe và đợi xe của nhóm đi ra. Chiếc xe chạy chầm chậm, một cửa sổ từ từ hạ xuống, Won bất ngờ ló mặt ra và giơ tay vẫy chào. Joo Kyung ngay lập tức hét lên:
“Đừng tham gia Ngôi sao trở lại! Đứng tham gia Ngôi sao trở lại, Won ơi!”
Chẳng biết Won có nghe được hay không, còn chiếc xe đã nhanh chóng rời khỏi đài truyền hình.
Nghĩ đến việc Won sẽ tham gia Ngôi sao trở lại, Joo Kyung bực bội đến mức học không vào mà làm việc cũng chẳng xong. Hai ngày đầu tuần cô trằn trọc không ngủ nổi. Đến thứ Tư, lịch trình vẫn chẳng có gì thay đổi. Joo Kyung quyết định đổi ca làm thêm và đến đài truyền hình để chờ. Vì bãi đỗ xe của đài này ở trên mặt đất nên muốn lên trường quay nhất định phải đi qua sảnh, như vậy có khả năng cô sẽ gặp được Won một lát.
Joo Kyung vắt óc suy nghĩ. Cô có nên nằm chắn ngang ở cửa ra vào? Hay là nắm lấy cổ chân của Won? Hay là phóng hỏa đốt trường quay nhỉ? Vừa đúng lúc đó, một chiếc xe quen thuộc xuất hiện. Ngay khi Won và các thành viên khác bước xuống xe, dàn vệ sĩ đã vây xung quanh họ. Một loạt máy ảnh giống như đại bác chen lấn nhau. Joo Kyung bị xô đẩy giữa đám đông nhốn nháo và tụt lại phía sau. Cô cố gắng đuổi theo và không ngừng gọi tên Won. Đến nước này thì làm sao có thể ngăn Won không tham gia được chứ! Nhưng dù thế nào cô cũng không thể từ bỏ như thế được.
“Won ơi! Nhìn qua đây đi! Won, nghe tôi nói nè!”
Cả nhóm đi qua sảnh dưới sự bảo hộ của vệ sĩ, đến trước cửa vào nơi có nhân viên bảo vệ đài truyền hình đứng canh. Chỉ cần bước qua cánh cửa kia, Joo Kyung sẽ không thể đi theo, không thể nói gì, không thể gọi tên Won được nữa. Cô cảm thấy trái tim mình như sắp bị bóp nghẹt. Đúng lúc ấy... Vào đúng lúc ấy, Won đột ngột dừng lại và hướng mắt về phía Joo Kyung. Dồn hết tất cả sức lực còn lại trong người, Joo Kyung hét lên to hết mức có thể:
“Đừng làm hành động dễ thương! Won ơi, xin em đừng làm thế!”
Won vẫn tiếp tục mỉm cười tươi tắn.
Joo Kyung ngồi ngay ngắn trước màn hình ti vi đang phát chương trình Ngôi sao trở lại. Won và các thành viên đang chia sẻ về tình hình gần đây, giới thiệu bài hát và vũ đạo mới, tiếp theo là thử giả giọng. Joo Kyung xem với tâm trạng vừa chán nản vừa lo lắng, cuối cùng một người dẫn chương trình nói:
“Nào, giờ hãy thử làm hành động dễ thương nhé?”
Trái tim Joo Kyung như muốn vỡ tung. Cô vừa nắm chặt tay vừa lầm bẩm: “Đừng làm, đừng làm, đừng có làm cái trò đó!”
“Trước tiên là em út Won nhé?”
Joo Kyung nhắm mắt, bịt tai lại và hét thật lớn. Cô không thể nghe thấy điều gì khác. Hai mắt cô nhắm nghiền đến đau nhức, trước mắt cô chỉ còn một màu tối đen. Dường như cô đang trôi nổi trong vũ trụ - một vũ trụ tối tăm, không điểm dừng, không tồn tại bất cứ thứ gì, kể cả cái trò tỏ vẻ dễ thương dở hơi kia. Lạ lùng thay, cảm giác giống như một đứa trẻ lạc lõng giữa không gian vô định lại khiến Joo Kyung thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Đúng vậy, chẳng sao hết. Đù có làm trò dễ thương hay không thì cũng chẳng sao. Đó vẫn mãi là Won của cô. Mặc kệ ba cái trò vớ vẩn đấy!
[1] Tương tự như một diễn đàn, dành cho người hâm mộ và thần tượng tương tác với nhau, phải đăng ký mới có thể tham gia. Ở đây thành viên sẽ được phân chia thành các cấp bậc (trả phí hoặc trả lời câu hỏi), cấp bậc càng cao càng được hưởng nhiều phúc lợi.
[2] Câu lạc bộ người hâm mộ yêu thích chung một nhóm nhạc.
[3] Cách xưng hô của con gái với người con trai lớn tuổi hơn ở Hàn Quốc.