Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vòng đu quay

❊ ❊ ❊

Tôi đi chuyến tàu điện ngầm số 1 đến Incheon. Từ ga Incheon, tôi lên xe buýt số 23. Tôi định đến công viên giải trí Wolmido. Vòng đu quay gần như đã biến mất ở tất cả những khu vui chơi giải trí khác, nhưng riêng ở đây thì vẫn còn.

Tôi nhận được cuộc gọi từ anh trai vào một chiều Chủ nhật trong lúc đang ngủ trưa. Vì hơi đau đầu nên dù rất muốn, tôi vẫn không thể nào tỉnh dậy được. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại ở đầu giường liền rung lên. Vừa nhìn thấy tên anh trai, tôi đã biết ngay là có chuyện.

Bắt đầu từ mùa xuân, tôi đã linh cảm giây phút này sẽ sớm đến thôi. Linh cảm ấy thường xuất hiện khiến tôi nôn nao khó chịu.

“Anh cùng mẹ, chị dâu em với Sang Eun và Sang Jun đi ăn trưa cùng nhau. Bình thường mẹ không bao giờ nói muốn ăn món gì nhưng tự dưng hôm nay lại bảo thích ăn cua tuyết. Anh định gọi cho em, nhưng mẹ bảo ngày nào em cũng bận tối mắt tối mũi nên thôi cứ để em nghỉ ngơi. Ăn xong, bọn anh để mẹ xuống trước tòa chung cư, vì Sang Jun buồn ngủ nên bọn anh đi thẳng về nhà, nhưng không hiểu sao anh cứ thấy tâm trạng kỳ lạ thế nào ấy. Anh gọi điện nhưng mẹ không bắt máy. Anh nghĩ chắc mẹ đang nghỉ ngơi một chút... Nếu lúc đó anh chạy thẳng tới thì...”

Bỏ lửng câu nói ở đó, anh tôi run rẩy, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Đó không phải lỗi của anh. Là mẹ đã lựa chọn như vậy. Tôi vừa vỗ lưng anh vừa an ủi: “Không sao đâu, anh làm tốt lắm.” Nhưng rồi ngay lập tức, tôi hối hận.

Khi ấy là đầu mùa hè, buổi sáng trời vẫn còn hơi se lạnh. Bố đã đi làm, anh thì đi học nên ở nhà chỉ còn tôi và mẹ. Vì muốn ngủ nướng thêm, tôi cuộn tròn người trong chiếc chăn mỏng lăn qua lăn lại trên giường. Trong lúc đó, mẹ đang chuẩn bị cơm hộp. Mẹ làm cơm cuộn với cải bó xôi, cà rốt, củ cải muối, thịt hun khói, thanh cua và trứng. Mẹ còn chuẩn bị thêm một hộp hoa quả với đủ sắc màu nữa. Mẹ tự hào khoe với tôi rồi đóng nắp hộp lại.

“Con nói muốn đi chơi đu quay phải không? Hôm nay mẹ sẽ dẫn con đi nhé.”

Tôi vui đến nỗi cứ nhảy tưng tưng lên. Hai mẹ con tôi đi song song mà không nắm tay nhau. Tôi không ngừng hỏi mẹ là mình đi đâu, sao lại đi hôm nay, nghỉ học thì có sao không. Tuy tôi không nhớ rõ, nhưng có vẻ mẹ đã cho tôi một câu trả lời rất thuyết phục, vì sau đó tôi không còn thấy nghi ngờ gì nữa.

Vừa bước đến cổng công viên, vòng đu quay to lớn đã hiện ra trước mắt tôi. Vì là sáng ngày thường nên công viên khá vắng vẻ, tiết trời cũng bắt đầu ấm dần lên. Tất cả cô chú nhân viên đi ngang qua đều vui vẻ giơ tay vẫy chào tôi. Bước chân tôi càng lúc càng trở nên gấp gáp. Lúc đầu tôi chỉ đi trước mẹ một bước thôi, rồi sau đó là hai bước, ba bước, bốn bước, càng lúc càng xa hơn.

Tôi đến trước khu đu quay, còn mẹ thì đi tới quầy bán vé. Nhìn bóng lưng của mẹ, đột nhiên tôi thấy thật lạ lẫm. Chiếc đu quay đầy màu sắc chuyển động chầm chậm nhưng không hề dừng lại, nó cứ quay mãi với cùng một vận tốc, theo một quỹ đạo cố định, dần dần lên cao và trở nên xa vời vợi.

“Mẹ ơi, mình chơi cái kia trước đi!”

Đang định rút vài tờ tiền ra khỏi ví thì mẹ khựng lại, quay sang nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.

“Giờ con chưa muốn đi đu quay mẹ ơi. Con thấy cái kia hay hơn.”

Tôi cũng không nhớ “cái kia” là cái gì nữa. Nói chung, hôm đó tôi chỉ chơi mấy trò bình thường như vòng quay ngựa gỗ, xe điện đụng hay tàu cướp biển, rồi sau đó ngồi ở băng ghế công viên và ăn cơm cuộn. Đến cuối cùng thì tôi vẫn không đi đu quay.

Mẹ hỏi đi hỏi lại tôi mấy lần: “Không phải con nói muốn đi đu quay sao? Không đi thì có sao không?” Ngồi trên chuyến xe buýt trở về nhà, mẹ hạ thấp giọng nói với vẻ gì đó không chỉ đơn giản là tiếc nuối, mà còn rất hối hận và có lỗi.

“Hôm nay mẹ đã định cho con đi đu quay, vậy mà...”

“Lần tới nhất định chúng ta sẽ đi, mẹ nhé!”

Mẹ tôi không nói gì nữa.

Không lâu sau đó, mẹ bỏ nhà ra đi. Đến tận năm tôi thi đại học, bố tôi qua đời vì tai nạn giao thông, mẹ mới trở về. Tôi không biết giữa mẹ và bố đã xảy ra chuyện gì. Nhưng dù gì thì đó vẫn là chuyện giữa hai vợ chồng họ, bố còn sống hay đã mất thì tôi cũng không có ý định xen vào. Điều quan trọng nhất chính là mối quan hệ giữa mẹ và tôi đã kết thúc rồi. Tôi dọn ra một căn phòng trọ gần trường, anh trai mắng tôi là đứa không ra gì, nhưng tôi cũng mặc kệ.

“Anh thích thì cứ tự mình làm đứa con có hiếu đi.”

Thế nhưng, lời mẹ nói vào ngày tôi dọn đi giống như một con bướm đêm khổng lồ cứ không ngừng bám riết lấy tôi, vung vãi thứ bụi mịn khó chịu của nó lên người tôi.

“Dù vậy, con vẫn là con gái mẹ.”

Tôi muốn hỏi điều đó thì có liên quan gì, nhưng cuối cùng tôi lại chẳng nói gì cả. Tôi không muốn cho mẹ cơ hội để trải lòng và cầu xin tha thứ. Đúng, tôi là con gái mẹ. Nhưng vậy thì sao chứ?

* * *

Ngồi trên chuyến tàu số 1, tôi nghĩ tới mẹ. Vào năm 35 tuổi, bà dẫn con gái đến công viên giải trí chơi đu quay rồi bỏ nhà ra đi, để con gái lại đằng sau. Giờ thì tôi đã bằng tuổi mẹ tôi khi ấy. Tôi không có chồng con giống như mẹ, chỉ có công việc, tiền và một căn nhà của riêng mình. Đến lúc này tôi mới nhận ra mẹ còn trẻ đến thế nào. Dù vậy, tôi không thấu hiểu, không tha thứ và cũng không thù hận mẹ. Chỉ có điều, tôi vẫn thắc mắc một chuyện. Tại sao mẹ lại không gọi tôi tới vào bữa ăn cuối cùng?

Nhưng dù gì đi chăng nữa, chắc tôi cũng không thể đến công viên giải trí được nữa rồi.

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.