Tôi cứ nghĩ vẫn đủ thời gian để vượt qua vạch kẻ ngang dành cho người đi bộ. Nhưng khi đèn giao thông mới chỉ màu vàng, chưa chuyển sang đỏ, bác tài xế taxi đã giảm tốc độ và dừng lại trước vạch kẻ.
“Cô muốn nghe một bài hát không?”
Bác tài xế tuổi tầm 60 đột nhiên với tay cầm lấy cây ghi ta đặt bên ghế phụ và bắt đầu đàn một bài.
“Tôi đang trở về nhà, sau khi đã mãn hạn tù... (I’m coming home. I’ve done my time...)”
Đó là một bài hát khá nổi tiếng, Hãy buộc dải ruy băng màu vàng lên cây sồi già ( Tie A Yellow Ribbon Round The Old Oak Tree). Ca khúc là nỗi lòng của một người đàn ông mãn hạn tù gửi tới vợ mình. Ông nói nếu vợ vẫn còn đợi chờ mình thì xin hãy buộc dải ruy băng vàng lên cây sồi già trước cổng làng. Tôi nhớ mình đã từng đọc qua về nội dung câu chuyện này trên một tờ tạp chí từ cách đây khá lâu. Tín hiệu đèn vừa đổi, bác tài vội đặt cây đàn trở về chỗ cũ và lại một lần nữa nắm chắc tay lái.
“Tôi từng có ước mơ trở thành ca sĩ. Trước đây tôi cũng sáng tác nhạc, nhưng giờ thì đã hoàn toàn từ bỏ rồi.”
“Ồ, thì ra là vậy ạ.”
Vì đang ngà ngà say nên tôi chỉ trả lời cho có lệ. Bác tài không quá quan tâm, vẫn tiếp tục nói:
“Tôi rất muốn hát và cũng có một vài người nhất định mà mình muốn gặp. À, nếu cô không thích nghe thì cứ nói với tôi nhé.”
Đôi khi, tôi vẫn viết bài cho các trang tin mạng với tư cách là phóng viên của tờ báo trường đại học. Bất chợt, tôi nghĩ hay là lần này hãy thử viết một bài về tài xế taxi chơi đàn ghi ta. Ở mỗi ngã tư và lối sang đường dành cho người đi bộ, tôi được nghe thêm một vài câu hát nữa. Sau khi xe dừng trước cửa nhà, tôi chính thức giới thiệu bản thân và ngỏ ý muốn nói chuyện thêm với bác tài. Thấy bác có vẻ khó xử, tôi quyết định không tắt đồng hồ đo quãng đường và hỏi xem người bác muốn gặp là ai.
“Khi đó tôi đúng là không biết suy nghĩ. Lúc nào cũng chỉ muốn chơi nhạc, không đem về nhà được lấy một đồng, lại còn hay động tay động chân...”
Trong suốt một khoảng thời gian dài, bác không thể nào từ bỏ giấc mơ. Bác cùng bạn bè thành lập nhóm nhạc, đi hát ở các tiệm cà phê nhạc sống và các sự kiện nhưng vẫn không kiếm đủ tiền tiêu vặt. Bác cầm bản thu âm thử tìm tới các công ty thu âm. Nhưng rốt cuộc vẫn không tìm thấy cơ hội. Bác không có tình cảm với người vợ gặp gỡ thông qua mai mối. Thậm chí vào lúc hai cô con gái sinh đôi ra đời, bác cũng đang chè chén thâu đêm với mấy người trong nhóm nhạc, than thân trách phận, đổ lỗi cho ông trời không nhận ra tài năng của mình. Thế nhưng, vợ bác chẳng hề phàn nàn lấy một câu mà chỉ một mình nuôi con khôn lớn. Đến tận bây giờ bác vẫn không biết vợ mình đã kiếm kế sinh nhai bằng cách nào trong suốt quãng thời gian ấy.
Đã vậy bác còn từng ngoại tình. Từ trước đến giờ vợ bác chưa bao giờ cằn nhằn lấy một câu, nhưng riêng chuyện này thì bà không thể để yên. Cứ về đến nhà là bà ngửi mùi, lộn trái tất cả các túi, có điện thoại gọi tới bà cũng không cho bác nghe. Mỗi khi bác ra ngoài, bà đều đi theo, thậm chí còn mang theo cả con gái, cả ngày giám sát bác hát ở quán cà phê. Bỗng nhiên một ngày nọ, vợ bác và hai con gái biến mất không chút dấu vết. Đến cả một mẩu giấy nhắn cũng chẳng để lại. Họ không hề liên lạc với bà con hay bạn bè gì cả. Mới đó mà đã hai mươi năm trôi qua rồi.
“Giờ thì tôi đã tìm được nơi ở của họ rồi. Hai con gái vừa học vừa đi làm nên chắc vẫn còn là sinh viên. Tôi chẳng giúp ích gì được cho họ nên không có mặt mũi nào liên lạc trước. Vì luôn mong ước một lúc nào đó họ tình cờ đi xe taxi của mình, nên tôi vẫn hay chạy vòng quanh khu nhà và trường học của mấy đứa. Nhưng tôi chưa được gặp mẹ con họ lấy một lần. Xem ra cả nhà đều không đi taxi rồi. Đáng ra tôi nên làm tài xế xe buýt mới phải...”
Bác tài gãi gãi sau đầu và cười ngượng nghịu. Tiền taxi mỗi lúc một tăng, tôi nói mình muốn nghe và đề nghị bác hát hết cả bài. Một lần nữa, bác cầm lấy cây ghi ta. Vì bác muốn tránh lộ mặt nên tôi chủ yếu chỉ chụp tay và bóng dáng đánh đàn của bác.
“... Và giờ đây cả chiếc xe buýt đều đang cổ vũ. Tôi chẳng thể tin nổi vào mắt mình. Cả trăm dải ruy băng phấp phới trên cây sồi già. Tôi đang trở về nhà. (... Now the whole damn bus is cheering. And I can't believe I see. A hundred yellow ribbons ’round the old oak tree. I’m coming home.)”
Khi hát đến câu “Cả trăm dải ruy băng phấp phới trên cây sồi già”, tôi thấy mắt bác ngấn lệ. Lồng ngực tôi cũng nghẹn ngào.
Ngày hôm ấy, tiền taxi của tôi nhiều hơn bình thường 30.000 won.
Phản ứng của độc giả với bài báo khá tích cực, thậm chí còn được ghim trên trang chủ của cổng thông tin điện tử. Phần lớn mọi người đều nói bài báo giúp họ một lần nữa nghĩ lại về ý nghĩa của gia đình, hoặc hy vọng bác tài có thể nhận được sự tha thứ từ vợ và sống cuộc đời hạnh phúc. Một số đài truyền hình liên hệ với tôi để hỏi xin thông tin về bác tài xế taxi, nhưng tôi lại không có địa chỉ liên lạc của bác. Tôi những tưởng câu chuyện sẽ kết thúc tại đó với dư âm tiếc nuối...
Đến buổi chiều tối, bài viết của tôi nhận được hàng loạt các bình luận nói rằng họ cũng đã từng gặp bác tài xế taxi đánh đàn ghi ta kia. Người tài xế tóc mái lốm đốm bạc, luôn đặt chiếc ghi ta bên ghế phụ và hay cất lên những khúc nhạc cũ mỗi khi chờ đèn giao thông. Thế nhưng mỗi bình luận lại kể một câu chuyện khác về lý do bác bắt đầu đi lái taxi: vì để tìm lại mối tình đầu đã phải chia tay do sự phản đối của cha mẹ, vì để tìm lại cậu con trai đã bỏ nhà ra đi, vì để tìm lại đứa em út đã được nhận nuôi do gia cảnh khó khăn... Một vài người trả thêm tiền taxi để được lắng nghe toàn bộ bài hát, một số khác thì cho bác tiền theo khả năng của mình, nhưng đại đa phần đều không nhận lại tiền thừa. Dần dần, xuất hiện nhiều hơn những bình luận ác ý và điện thoại khiếu nại gọi tới cũng ngày một nhiều hơn. Sau khi đăng bài xin lỗi, tôi phải gỡ bài báo ban đầu của mình xuống.
Tôi viết email đến những độc giả đã để lại bình luận, gửi thắc mắc đến hiệp hội taxi tư nhân, dạo quanh các bãi đậu xe taxi để hỏi thăm nhưng vẫn không tìm ra bác tài xế taxi kia. Sao lúc ấy tôi không nghĩ đến chuyện ghi lại biển số xe nhỉ? Dù giờ chẳng thể làm gì, nhưng tôi vẫn muốn biết vì sao khi ấy bác lại làm thế. Tôi thấy tiếc số tiền và khoảng thời gian đã tiêu tốn với bác ta, tôi tức giận bản thân vì đã viết ra một bài báo không trung thực. Nhưng trên hết thảy, tôi cảm thấy xấu hổ. Dù đó là thật hay giả, thì tôi cũng đang mang nỗi bất hạnh của người khác để viết thành một câu chuyện buồn nhằm khiến cho độc giả phải cảm động.
Bố tôi là một người đàn ông tài giỏi, thân thiện và rất lịch sự. Có lẽ vì thế mà trong tang lễ của bố mới có nhiều người đàn ông trung niên mặc âu phục thổn thức khóc than tới vậy. Họ kể rất nhiều chuyện về bố tôi. Đó là một người không bao giờ bắt đàn em đi mua cà phê thay mình, dù có thân thiết thế nào cũng vẫn gọi đối phương bằng chức danh, sử dụng kính ngữ, nhìn thấy cấp dưới thì luôn niềm nở chào hỏi trước. Lắng nghe những chuyện họ kể tôi không khỏi thắc mắc, người bố trong ký ức của họ và người bố trong ký ức của tôi sao lại khác nhau tới vậy?
Người bố đã thành đạt từ hai bàn tay trắng chẳng thể thấu hiểu những cô con gái bình thường của mình. Ông đặc biệt đặt rất nhiều kỳ vọng vào đứa con gái lớn là tôi. Nếu tôi không đáp ứng được sự trông đợi ấy, ông sẽ không ngần ngại mà trừng phạt thẳng tay. Mỗi kỳ thi, điểm thi của tôi tụt bao nhiêu thì tôi sẽ phải chịu từng ấy roi. Bắp chân tím bầm vì ăn đòn, nên thường trời chưa lạnh hẳn tôi đã phải mặc quần tất sẫm màu. Hằng ngày, tôi lớn lên trong những tiếng mắng chửi mình là đồ vô tích sự, đồ rác rưởi, đồ tốn cơm hại gạo. Trong suốt thời gian tổ chức tang lễ cho bố, tôi không rơi lấy một giọt nước mắt.
Dẫu biết rất rõ bạo lực đang diễn ra âm thầm thế nào và để lại những vết thương lòng sâu sắc ra sao, tôi vẫn viết ra bài báo ấy. Khắp nơi trên thế gian này tồn tại những câu chuyện cảm động, thần kỳ, day dứt và đầy nước mắt, nhưng đằng sau những giai thoại phi thường ấy liệu có phải là nỗi đau đớn của một ai đó khác? Sự bất cần và vô tâm của tôi thật đáng ghê tởm. Từ đó về sau, tôi thôi không viết báo nữa, thế nhưng tôi vẫn không ngừng tìm kiếm người tài xế taxi đêm hôm ấy.