Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tên Tôi là Kim Eun Soon

❊ ❊ ❊

Năm nay Eun Soon 29 tuổi, đang làm nhân viên tại một chuỗi nhà hàng nhượng quyền thương hiệu.

Cách đây mười ba năm, bộ phim Tên tôi là Kim Sam Soon vô cùng nổi tiếng được công chiếu. Eun Soon hồi ấy đang học lớp 9, thường xuyên trốn học thêm để ở nhà dán mắt vào màn hình xem không sót tập nào. Cô nghĩ cô có thể hiểu được nỗi lòng của Sam Soon, hiểu toàn bộ từ đầu đến cuối. Vì Eun Soon cũng giống như Sam Soon, đều có chữ “Soon” trong tên của mình. Nghĩ đến những lúc phải sống với cái tên Kim Eun Soon, cô luôn siết chặt bàn tay và nuốt nước mắt vào trong.

Bộ phim ấy có thể được tóm tắt là “cuộc sống và hành trình tìm kiếm tình yêu của Kim Sam Soon - một bà cô có cái tên quê mùa với thân hình đẫy đà”. Bị thất tình, Sam Soon đau khổ như thể đã đánh mất cả thế giới. Sau đó, cô liên tục đi xem mắt và tự nhủ rằng đây có thể là người đàn ông cuối cùng của đời mình. Lúc ấy Eun Soon nghĩ, có lẽ đến khi bằng tuổi Sam Soon mình cũng sẽ như thế. Sam Soon trong phim 30 tuổi - cái tuổi quá xa xôi với một đứa trẻ mới có 16, cái tuổi thường xuyên bị đám trẻ con gọi là bà cô. Ấy thế mà sang năm, Eun Soon cũng sẽ bước sang cái tuổi ấy.

Từ khi đi làm, Eun Soon đã thôi không kẻ lông mày nữa. Cô không có thời gian nhưng không thể không trang điểm, nên hồi mùa xuân năm ngoái cô đã đi xăm mí mắt và xăm lông mày bán vĩnh viễn, đồng thời còn nối mi mỗi tháng một lần. Cô vốn rất thích trang điểm, hồi đi học ngày nào cũng trang điểm đầy đủ các bước, nhưng dạo này cô chỉ thoa kem nền CC sau khi rửa mặt, vào thang máy mới tranh thủ bôi son. Trong lúc bôi son của một thương hiệu cao cấp với chất lượng màu tuyệt vời, Eun Soon chợt nghĩ, trở thành người lớn đồng nghĩa với việc nhận được sự hỗ trợ của công nghệ và sản phẩm, thay thế cho thời gian và nhiệt huyết.

Dạo này cô đang tham gia vào khóa đào tạo nghiệp vụ của công ty, vì thế mỗi sáng cô mất khoảng một tiếng rưỡi để đi đến trụ sở chính. Độ tuổi trung bình của những thực tập sinh được ký hợp đồng tham gia khóa học cùng cô lần này cao đến mức đáng ngạc nhiên.

Trong toàn bộ bốn mươi người, có hơn mười người trên 30 tuổi và có hai người trên 40 tuổi. Hôm nay, họ thay phiên nhau đóng vai khách hàng để xử lý nhiều tình huống có thể phát sinh tại cửa hàng. Eun Soon vào vai một vị khách khó chiều cứ than phiền không ngớt, nào là thức ăn mặn quá, cứng quá, nguội quá, phục vụ thì chậm chạp, thái độ nhân viên lại không thân thiện. Mọi người nửa đùa nửa thật khen Eun Soon phàn nàn giỏi quá. Nghe vậy, cô cảm thấy hơi kỳ lạ. Thực ra cô chưa từng than phiền kiểu này bao giờ cả. Là con gái, là sinh viên, là nhân viên, là khách hàng, cô chỉ cố gắng làm tốt vai trò của mình, chưa bao giờ cô nghĩ đến hay đòi hỏi mình phải nhận được sự đối xử hợp lý.

Từ trước khi tốt nghiệp cấp ba, Eun Soon đã đi làm rồi. Cũng vì thế mà cô học đại học muộn. Cô học ngành quản trị kinh doanh, bây giờ thì đang làm công việc mà mẹ cô gọi là “chạy việc trong nhà hàng”. Cô bắt đầu đi làm thêm là để trang trải học phí. Thời sinh viên thì cô làm những công việc vặt như chạy bàn, rửa chén, dọn dẹp, sau khi tốt nghiệp thì trở thành nhân viên thực tập theo hợp đồng tại cửa hàng. Nếu cô làm tốt và đạt điểm cao trong khóa đào tạo nghiệp vụ, cô có thể trở thành quản lý chính thức và được phụ trách một chi nhánh. Eun Soon luôn rất hứng thú với những công việc mà người khác cảm thấy khó khăn. Cô thích gặp gỡ nhiều người. Khi trang trí lại cửa hàng cho phù hợp với mùa mới, Eun Soon thấy vô cùng hào hứng như thể đang được tự mình sáng tạo nên một thế giới nho nhỏ vậy. Từ phong cách cửa hàng, nội thất bên trong cho đến việc lên thực đơn và cách trình bày món ăn, cô nghĩ ra đủ những ý tưởng đa dạng khác nhau. Mục tiêu hiện tại của cô là trở thành quản lý chính thức ở cửa hàng hiện tại, sau này thì mở hẳn một thương hiệu riêng.

Đi làm về muộn, không có ngày nghỉ, mấy chuyện kiểu này Eun Soon đều có thể chấp nhận. Thế nhưng, không nhận được sự ủng hộ từ gia đình thực sự làm cô thấy rất khó khăn. Trước đây mẹ luôn ủng hộ mọi quyết định của cô. Khi cô muốn thi vào trường trung cấp nghề, khi cô muốn học lại đại học, mẹ cô đều đứng ra thay cô thuyết phục bố. Tuy nhiên lần này, đến cả bà cũng không hài lòng với lựa chọn cô đưa ra. Bà tức giận hỏi Eun Soon định đi làm thêm đến chừng nào. Eun Soon giải thích rằng chỉ cần từ từ trải qua từng bước một, cô sẽ trở thành quản lý chính thức. Nhưng dù cô có nói gì, mẹ cô vẫn tiếp tục hỏi: “Tại sao cứ nhất định phải làm ở nhà hàng? Con không thể làm luôn quản lý ngay từ đầu sao? Con đi học đại học xong chỉ để làm công việc này à?”

Chẳng những thế, dạo này cứ động một chút là bố cô lại ca bài “Tại mày 29 rồi”. Eun Soon bị ngã, bụng dạ khó tiêu hay điện thoại bị hỏng, tất cả đều tại cô đã 29 rồi. Có một lần cô bị ốm nặng, cả người mệt lả không dậy đi làm nổi phải nghỉ mất mấy ngày, lúc ấy cô thực sự đã nghĩ, lời bố cô nói là đúng.

Một buổi tối nọ, các bạn học cấp ba đến nhà hàng của Eun Soon chơi. Vì cô quá bận, không thể sắp xếp lịch được nên họ quyết định gặp nhau ở nhà hàng nơi Eun Soon làm việc. Người bạn kết hôn và sinh con đầu tiên còn đẩy theo em bé vừa đẩy 100 ngày tuổi nữa. Eun Soon cẩn thận chuẩn bị riêng cho bé món khoai tây và khoai lang hầm nhừ nhưng bạn cô cười bảo, em bé mới chỉ uống được sữa thôi. Bạn cô cũng đã mang theo sữa bột và nước ấm để pha rồi.

Cô ấy trông khác hẳn lúc còn nằm ở trung tâm chăm sóc bà bầu sau sinh. Cơ thể đã không còn phù nề nữa, chiếc váy yêu thích hồi trước khi cưới bây giờ cũng đã lại vừa vặn với người. Hôm nay cô ấy trang điểm nhẹ nhàng, không quá đậm. Từ một cái túi rất lớn, cô ấy thuần thục lấy ra bình sữa, phích giữ nhiệt, khăn tay, yếm, giấy ướt, lục lạc, và cuốn sách làm bằng vải để chuẩn bị cho em bé ăn. Hiện cô đang nghỉ thai sản nhưng danh sách những người đang chờ gửi con vào nhà trẻ để đi làm trở lại đã dài hơn cả trăm rồi. Bằng một vẻ mặt điềm nhiên, cô ấy nói không biết mình có thể quay lại làm việc hay không nữa. Vốn dĩ, đó là một người tận tâm, mẫn cán và yêu thích công việc của mình hơn bất kỳ ai. Cô ấy đã trải qua bao nhiêu khổ não mới có thể bình thản như bây giờ? Thấy bạn mình kiên cường và em bé xinh xắn như vậy, tâm trạng của Eun Soon rất phức tạp. Vừa dỗ dành con đang khóc, bạn cô vừa nói:

“Các cậu cũng phải nhanh lên đi. Hồi đẻ xong tớ nhận ra chỉ cần cách nhau 1 tuổi thôi, mức độ hồi phục cũng khác hẳn nhau đấy.”

Đây không phải lần đầu tiên Eun Soon nghe thấy những lời này. Bố cô, chú quản lý, mấy vị tiền bối giỏi giang và cả những người bạn bằng tuổi cô ngày hôm nay, tất cả đều cho rằng 29 tuổi là cơ hội cuối cùng để kết hôn. Nếu để lỡ thì sẽ không thể kết hôn hoặc bị đưa đẩy đến tình trạng phải kết hôn đại với một người nào đó.

Tâm trạng đã chẳng ra sao mà Eun Soon còn phải đối diện với một ông khách khó tính. Người đàn ông trung niên ngồi ngay bên cạnh bàn của bạn cô, than phiền rằng thịt có mùi lạ và nhất định bắt cô phải ăn thử. Cô xin lỗi và nói sẽ bảo nhà bếp làm lại, nhưng ông ta vẫn khăng khăng bắt cô ăn trước mặt mình, liên tục đập vào vai cô và không ngừng nói những lời bất lịch sự. Nếu là bình thường, cô chỉ quay đi và tự làu bàu một mình, nhưng hôm nay cô sẽ không thể chịu đựng được khi bị lăng mạ trước mặt bạn bè.

“Có chuyện gì vậy, thưa quý khách?”

Khi chú quản lý bước ra hỏi, ông khách liền lịch sự nhờ nấu lại đĩa khác. Với Eun Soon thi hạch sách đủ điều, nhưng khi vừa gặp chú quản lý lớn tuổi, ông ta lập tức thay đổi thái độ. Điều này khiến lòng tự tôn của cô bị tổn thương nghiêm trọng.

Trên đường về nhà, Eun Soon gọi điện cho bạn trai, xả hết mọi ấm ức mình phải chịu đựng cả ngày.

“Chắc là em phải bực mình lắm nhỉ? Nhưng mà em phản ứng vậy thì có hơi quá không? Chuyện đó có gì to tát mà em phải nhạy cảm như thế?”

“Cái gi? Thái quá? Nhạy cảm? Ừ cũng đúng thôi. Người chưa từng kiếm tiền như anh thì biết cái quái gì!”

Bạn trai của Eun Soon nhỏ hơn cô 3 tuổi, vẫn đang là sinh viên. Trên đời này Eun Soon ghét nhất từ “nhạy cảm”, còn cậu ấy thì ghét nhất câu “Anh thì biết cái gì?” Hai bên đều đã nói ra những lời lẽ làm tổn thương nhau. Eun Soon bảo sẽ liên lạc lại sau rồi cúp máy.

Thấy vẻ mặt Eun Soon mệt mỏi và xuống sắc hơn bình thường, bố cô hỏi có phải lại cãi nhau với bạn trai rồi không và tiếp tục đổ tội cho số tuổi của cô. Ngay từ đầu bố cô đã không hề hài lòng với cậu bạn trai nhỏ tuổi hơn.

“Thay vì đợi thằng bé đấy tốt nghiệp, kiếm việc làm, kết hôn với một người đã chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ không phải sẽ nhanh hơn sao? Công ty bố có nhiều đứa mải làm việc mà bỏ lỡ mất cơ hội kết hôn lắm. Hay để bố giới thiệu cho con nhé?”

“Con gái bố là hàng tồn kho hả? Sao bố cứ lo không thanh lý được thế? Với lại làm sao bố biết được mấy người ấy ế vì bận bịu công việc, hay vì xấu nên không ai thèm lấy?”

“Toàn là người tốt cả đấy. Đàn ông thì mới có mắt nhìn đàn ông.”

Lần này thì mẹ đứng về phe cô.

“Đàn ông đàn bà gì thì cũng là người sẽ ở cùng với nó cả đời, ông chen vào làm cái gì?”

Phải đến lúc này, Eun Soon mới bắt đầu tự vấn lòng mình. Liệu cô có thật sự muốn kết hôn hay không? Cũng không hẳn. Vậy thì cô gấp gáp làm gì? Vì cô đã 29 tuổi rồi ư? Tất cả những thứ cô phải chịu đựng chỉ là một phần của cuộc sống thường nhật, chẳng liên quan gì đến số tuổi cả. Dù có 39, 49 hay 59 tuổi đi chăng nữa thì cũng như vậy mà thôi.

Cách đây mười ba năm, Kim Sam Soon từng nói: “Tôi muốn trái tim mình trở nên chai cứng.”

Với Eun Soon - giờ cũng đang sắp bước sang ngưỡng cửa 30 - cuộc đời vẫn còn rất nhiều khoảnh khắc khiến trái tim cô rung động. Đó là khi cô đến nhà hàng, khi cô tham gia khóa đào tạo nghiệp vụ, khi cô gặp gỡ bạn trai, khi cô xem được một bộ phim thú vị, mặc một bộ váy đẹp hay xịt nước hoa thơm mát lên người. Cô không muốn trái tim mình trở nên chai cứng. Dù tên của cô có quê mùa, dù cuộc sống của cô có vất vả, dù tương lai vẫn còn nhiều bất định, nhưng cô vẫn muốn sống là một Kim Eun Soon với trái tim biết rung động.

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.