Min Jeong đang là nhân viên văn phòng, hiện đã kết hôn được năm năm. Mùa thu năm ngoái cô gia hạn hợp đồng thuê căn chung cư đang ở và từ bỏ kế hoạch mua nhà riêng dù đã thực hiện được nửa chặng đường.
Sau khi đi làm về, Min Jeong gặp người hàng xóm bằng tuổi mình trong thang máy. Chị ấy nói mình vừa đi ký hợp đồng căn chung cư tái quy hoạch, và bảo nếu quan tâm cô có thể đến thử tham quan nhà mẫu một lần. Min Jeong lắc đầu đáp:
“Mùa thu năm ngoái, tiền đặt cọc tăng nên nhà tôi đã đổ hết tiền vào đó rồi. Với lại, vợ chồng chúng tôi lấy đâu ra tiền để mua nhà?”
“Chỉ cần đăng ký thành viên của dự án tái phát triển là được, không cần tới sổ tiết kiệm mua nhà đâu.
Đến khi thực sự nhận nhà thì cũng phải mất đến năm, sáu năm nữa, trong khoảng thời gian đó chúng ta chăm chỉ kiếm tiền là được mà. Hãy tiếp tục làm hàng xóm của nhau nhé?”
Chị hàng xóm nói rằng trưởng phòng phụ trách là một người rất tuyệt vời, rồi bày tỏ thiện ý sẽ đặt giúp lịch hẹn tư vấn với vị trưởng phòng đó nếu cô muốn. Trong lúc bối rối, Min Jeong đã hẹn đi xem nhà mẫu vào 10 giờ sáng thứ Bảy tuần này.
Nghe chuyện, Seok Jun chồng cô giẫy nảy lên. Anh đưa ra hàng loạt lý do để từ chối: Min Jun không đời nào dậy sớm được, dạo gần đây cô bị ốm nghén nên không thể đến những chỗ đông người, rồi có thể cuối tuần anh sẽ phải tăng ca tùy theo tình hình của dây chuyền sản xuất. Thế nhưng, vào sáng thứ Bảy, Min Jun dậy sớm với tinh thần sảng khoái, cơn nghén của cô dịu lại và cô đã ăn được một bát cơm, còn công ty của chồng cô cũng không thấy liên lạc tới.
Lúc cả nhà Min Jeong đến, đã có hơn 20 người xếp hàng. Cô nói đã đặt hẹn trước nên nhân viên dẫn gia đình cô tới lối vào, ông lão đứng xếp hàng gần đó gõ rầm rầm vào cửa kính và hét lớn:
“Sao lại chen ngang thế hả? Cả cái này cũng cần phải có quan hệ thì mới được xem trước à?”
“Khách hàng này đã đặt hẹn trước ạ. Lúc nãy cháu cũng nói với ông rồi, nếu chờ mệt quá thì ông có thể đặt hẹn trước và quay lại sau.”
“Tôi đâu có điên! Sao tôi phải đi đi lại lại hai lần? Mấy người nghĩ tôi không sống nổi đến lúc nhận nhà hả? Ông đây sẽ sống đến 100 tuổi cho mà xem!”
“Vâng, vâng, thưa ông. Mong ông sẽ sống lâu trăm tuổi, phiền ông đợi một lát ạ.”
Hai vợ chồng có chút tự hào khi đi ngang qua hàng người ồn ào và bước vào tầng 1. Trưởng phòng xuất hiện với mùi nước hoa đặc trưng của nam giới, hỏi xem hai vợ chồng cô muốn căn nhà có diện tích khoảng bao nhiêu. Min Jeong đáp khoảng 30 pyeong[1]. Trưởng phòng gật đầu và chỉ lên tầng 2 nơi có nhà mẫu được trang trí sẵn. Trưởng phòng, Min Jeong cùng Seok Jun bế Min Jun bằng địu em bé lần lượt bước lên cầu thang. Bậc thang khá dốc nên Min Jeong thấy hơi tức bụng dưới. Nhưng cầu thang hẹp, đi lên phải theo một hàng, đi xuống phải theo một hàng, tất cả đều di chuyển với tốc độ cố định giống như trên băng chuyền, nên cô không thể dừng lại hay rời khỏi hàng của mình được.
Đã có bốn nhóm đang tham quan nhà mẫu rồi, gia đình Min Jeong cũng gia nhập với bọn họ. Trưởng phòng giới thiệu về căn nhà bằng một giọng trịnh trọng.
“Căn này chỉ có diện tích 27 pyeong, nhưng bố cục tương tự với căn 34 pyeong. Ở giữa hai phòng nhỏ sẽ được lắp giá sách mở thay thế cho tường, ngoại trừ ban công phòng ngủ thì mọi thứ đều sẽ được mở rộng hơn. Bố cục căn nhà này vô cùng hợp lý, nhà ba người có thể ở thoải mái dù chỉ với 27 pyeong.”
Gia đình Min Jeong chỉ rụt rè đi theo sau trưởng phòng, nhưng những vị khách còn lại thì không như vầy. Họ mạnh dạn sải bước trong căn nhà mẫu, mở ngăn kéo tủ, ngồi thử lên ghế và giường, lấy tay chấm nước bọt chà xát giấy dán tường, đặt câu hỏi cho bất kỳ ai trông có vẻ như là nhân viên, rồi trao đổi cảm tưởng và thông tin với nhau.
Đây là ngôi nhà thường chỉ nhìn thấy trên tạp chí kiến trúc, mỹ thuật. Tủ quần áo được sơn bóng cao cấp, tủ bếp và bàn đảo bếp[2] được lát mặt đá cẩm thạch, kệ tủ ti vi phòng khách và kệ treo tường được làm từ gỗ tự nhiên. Min Jeong nghĩ nhất định phải lắp giá sách mở, còn Seok Jun thì nghĩ phải trải khăn trải bàn với cùng một họa tiết. Thực ra nếu tính cả đứa trẻ trong bụng thì sẽ có tổng cộng bốn người, nhưng 27 pyeong chắc cũng vừa đủ. Nhìn bức tranh hoàng hôn dán bên kia cửa ban công, không hiểu sao cả Min Jeong lẫn Seok Jun đều cảm thấy lồng ngực xốn xang.
Hai vợ chồng đi lên văn phòng ở tầng trên, ngồi vào bàn tư vấn. Cặp vợ chồng lớn tuổi bàn bên cạnh đang hỏi khi nào mới được phép chuyển nhượng lại, người đàn ông trung niên ở bàn kế bên nữa thì đang thắc mắc nếu mua chung mỗi người sở hữu một nửa nhà thì có tính là hai nhà riêng không. Toàn những chuyện hai vợ chồng nghe không hiểu chút nào. Trưởng phòng đặt lên bàn tờ giấy ghi “Đơn đăng ký gia nhập thành viên” rồi nói:
“Tính ra thì vào khoảng 20 triệu won/pyeong. So với giá cả thị trường chắc chắn rẻ hơn rất nhiều. Quan trọng hơn, đây là nơi tập trung nhiều trường tiểu học và trung học tốt. Chỉ có một nhược điểm là mất kha khá thời gian hai anh chị mới nhận được nhà, nhưng đến khi bé nhà ta vào tiểu học thì cũng là vừa đúng thời điểm. Những người ở chung cư Woosung bên kia đường cũng sẽ được gửi con vào trường tiểu học Eun Il. Anh chị có biết không, cái trường mà con cái của mấy người có nhà riêng đều theo học đấy?”
Trong lúc Min Jeong còn đang mải nghĩ ngợi xem năm năm nữa mình sẽ kiếm được bao nhiêu, phải vay mượn thêm bao nhiêu, thì Seok Jun đã rướn hẳn người về phía trưởng phòng và hỏi:
“Có thật là không cần sổ tiết kiệm hợp đồng mà vẫn mua được nhà không ạ?”
“Dĩ nhiên rồi, vì anh chỉ cần đăng ký thành viên là được. Khác với phân lô thông thường, anh có thể lựa chọn tòa nhà và số nhà. Tuy nhiên để đăng ký thành viên, chúng tôi có một số điều kiện đi kèm. Anh sẽ phải là chủ hộ, đã cư trú ở Seoul từ sáu tháng trở lên, sở hữu duy nhất một căn nhà dưới 34 pyeong. Xin hỏi anh có đáp ứng được những điều kiện trên không ạ?”
Dĩ nhiên là đáp ứng được rồi. Seok Jun là chủ hộ, sinh ra và lớn lên suốt từng ấy năm ở Seoul nhưng chưa từng có lấy một căn nhà riêng. May thay khách hàng ký hợp đồng căn hộ 27 pyeong vừa đổi sang căn 34 pyeong, nên dư ra đúng một căn nằm ở tầng nhà và tòa nhà đắc địa nhất. Trưởng bộ phận nói thêm với vẻ tự hào rằng vi đó là khách của mình nên chỉ một mình anh ta mới biết thông tin này.
“Anh chị rất may mắn đó.”
Trưởng phòng viết vào tờ đăng ký số căn hộ 1503, tòa 203 rồi tiếp tục giải thích:
“Tiền đặt cọc là 10% giá nhà, tức là 55 triệu won. Bây giờ anh chị sẽ đóng 20 triệu won, tháng sau đóng tiếp 20 triệu won nữa, tháng sau nữa thì đóng nốt số tiền còn lại là được. Hôm nay anh chị chỉ cần đóng đúng 20 triệu won thôi.”
Hôm nay chỉ cần đóng đúng 20 triệu won thôi?... Nhưng cô không có. Vốn dĩ, nhà cô có 50 triệu won tiền vay để đặt cọc, nhưng mùa thu năm ngoái tiền đặt cọc đã tăng lên 80 triệu won, thế là hai vợ chồng cô phải hủy các loại sổ tiết kiệm để được vay thêm 40 triệu nữa. Min Jeong không đủ tự tin mình có thể lập tức chuẩn bị được 20 triệu won, cũng không nghĩ hai tháng sau cô có tiếp 20 triệu won, ba tháng sau lo nốt 15 triệu won còn lại. Cô quay đầu đưa mắt nhìn xung quanh. Chẳng lẽ tất cả những người ở đây đều có sẵn 20 triệu trong tay? Không phải là 2 triệu mà là 20 triệu đấy!
Mọi thứ đều vừa vặn một cách hoàn hảo, giống như miếng ghép xếp hình đã được đặt vào đúng vị trí của nó. Diện tích, cấu trúc, vị trí nhà rồi cả thời gian nhận nhà, tất cả đều tốt cả. Vợ chồng cô cũng có đủ tư cách để làm thành viên. Thế nhưng, họ lại không thể ký hợp đồng. Vì sao họ không nghĩ tới chuyện phải trả tiền đặt cọc nhỉ? Trong đầu Min Jeong và Seok Jun đều có chung một suy nghĩ: “Đúng vậy, bảo sao từ sáng đến giờ mọi chuyện đều quá may mắn.”
[1] Đơn vị đo diện tích nhà cửa, phòng ốc ở Hàn Quốc. 1 pyeong tương đương khoảng 3,3m².
[2] Là một phần bàn bếp tách biệt với phần tủ sát tường, thường được đặt ở vị trí trung tâm, cân đối với phòng bếp.