Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhật ký của mẹ

❊ ❊ ❊

“Nào, với lòng biết ơn và quyết tâm sẽ sống hạnh phúc, xin mời cô dâu chú rể cúi lạy hai đấng sinh thành nhà gái vì nhờ có ông bà dưỡng dục mà chúng ta mới có được một cô dâu xinh đẹp, nết na thế này.”

Trong khi con rể đưa hai tay lên rồi cúi rạp xuống vái lạy, Jeong Ah cũng cúi đầu thật thấp rồi đứng thẳng người dậy. Vào giây phút thấy Jeong Ah cắn chặt môi dưới, những giọt nước mắt tôi cố kìm nén liền tuôn rơi. Tôi vội lau giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Không thể để Jeong Eun trông thấy được, tôi khóc đâu phải là vì con bé. Trong suốt thời gian diễn ra hôn lễ, tôi cứ nghĩ mãi về Jeong Eun. Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với cả Jeong Eun lẫn Jeong Ah.

Hôm ấy, Jeong Eun trở về nhà, thông báo rằng mình sẽ ly hôn, rằng mình không thể sống chung với con rể Yoon thêm một ngày nào nữa. Hôm ấy cũng chính là kỷ niệm 35 năm ngày cưới của vợ chồng tôi, nhưng hình như chồng tôi hoàn toàn không nhớ ra. Ông ấy có hẹn với nhóm bạn cùng leo núi nên đã ra khỏi nhà từ sớm, còn Jeong Ah thì chiều muộn cũng đã đi ra ngoài, chắc là có hẹn với bạn trai. Khi dọn cơm ăn một mình, tôi không thấy quá cô đơn hay trống trải. Tôi đặt nồi canh kim chi cá ngừ còn thừa lại từ hôm trước lên bếp gas, sau đó lấy cơm nguội và các món ăn kèm ra khỏi tủ lạnh. Đột nhiên tôi thấy phiền phức quá thể, bèn cất lại mấy món ăn kèm vào chỗ cũ. Tôi trút hết cơm nguội vào nồi canh. Cứ thử từng thìa xem cơm đã nóng chưa, nên thành ra tôi đã cứ thế đứng trước bếp gas ăn xong bữa tối của mình.

Sau khi rửa bát xong xuôi, tôi ngồi trước ti vi, vừa xem vừa uống cà phê hòa tan. Trên ti vi đang chiếu bản tin đặc biệt về nguyên nhân dẫn đến tỷ lệ sinh thấp và các giải pháp cho vấn đề này. Thì ra là do thanh niên bây giờ không chịu kết hôn, nếu có thì cũng kết hôn rất muộn, kết hôn xong lại không chịu sinh con. Nhưng tất cả cũng chỉ là vì tiền thôi. Giá nhà thì đắt, mà chi phí để nuôi dưỡng một đứa trẻ cũng đâu có rẻ rúng gì. Nhưng dù vậy, có gia đình thì cuộc sống mới thú vị chứ? Kể cả không dư dả gì, nhưng cả nhà sống hòa thuận, thắm thiết với nhau thì cũng rất hạnh phúc mà. Tại sao giới trẻ ngày nay lại không hiểu điều đó nhỉ? Tôi chỉ biết tặc lưỡi lắc đầu.

Khi tôi tắt ti vi, tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ treo tường vang lên to một cách kỳ lạ. Từ nhỏ Jeong Ah đã hay nói rằng con bé sẽ không kết hôn và sống độc thân đến hết đời. Mỗi lần nghe em gái nói vậy, Jeong Eun lại trêu mấy đứa nói như vậy thường sẽ sớm lên xe hoa, còn tôi thì bảo sau này già mà chỉ có một mình thì cô đơn. Bản thân tôi đã kết hôn và cũng đã duy trì cuộc sống gia đình yên ấm nhiều lắm. Ấy vậy mà giờ đây ngôi nhà thật trống trải, hầu như tôi chỉ ăn uống qua loa một mình, việc nhà thì lúc nào cũng chồng chất lên, làm mãi không hết...

Trước khi kết hôn, tôi làm việc tại một ngân hàng nhỏ ở địa phương. Tôi định sẽ trau dồi kinh nghiệm rồi chuyển sang một công ty tài chính có quy mô lớn và ổn định hơn. Thế nhưng không thắng được sự thúc ép của mẹ, tôi gặp chồng mình thông qua một buổi xem mắt, đột ngột kết hôn rồi nghỉ làm. Tôi không hề hối hận vì đã lựa chọn cuộc sống này. Chồng và con tôi đều là người chăm chỉ, tài giỏi và luôn hết lòng vì gia đình. Bình thường mỗi ngày tôi đều sẽ lên kế hoạch xem hôm nay tôi cần làm gì để buổi tối có thời gian rảnh rỗi, yên tĩnh nghỉ ngơi một mình. Tôi không thiếu thốn, không khó chịu, không mệt mỏi cũng không buồn phiền vì điều gì cả. Thế nhưng, tôi có hạnh phúc không? Đây có phải cuộc sống hòa thuận, thắm thiết không?

Khi tôi đặt tách cà phê vừa rửa lên kệ thì chồng và Jeong Ah cùng bước vào. Hai bố con tình cờ gặp nhau trên đường. Hình như cả hai đã uống rượu, mặt đỏ bừng trông có vẻ phấn khích. Jeong Ah bước đến khoác tay tôi, con bé kể rằng hôm nay đã đi ăn sushi rất ngon cùng bạn trai và trong bữa ăn, nó cứ nghĩ đến tôi suốt. Nó còn bảo lần sau tôi nhất định phải đi cùng nó.

“Ừ. Thế lần sau chúng ta hãy bảo bố mua cho nhé.”

“Ừ, không chịu đâu. Con muốn ăn với mẹ mà! Con sẽ chiêu đãi mẹ!”

Con gái út 30 tuổi rồi, đi uống rượu về mà còn làm nũng. Tôi không khỏi bật cười thành tiếng. Đúng vậy, đây chính là cuộc sống hòa thuận, thắm thiết rồi còn gì. Vậy mà ngay khoảnh khắc trái tim bị bóp nghẹt của tôi vừa được thả lỏng, Jeong Eun lại xuất hiện và khiến nó nghẹt thở thêm lần nữa.

Suốt thời gian qua, thi thoảng Jeong Eun cũng có bày tỏ sự bất mãn với con rể Yoon và nhà thông gia. Tôi tưởng lần này cũng chỉ là mấy lời ca cẩm đơn thuần của con gái có chồng nên không quá để tâm lắng nghe. Ấy vậy mà sau khi yên lặng nghe xong, chồng tôi lên tiếng hỏi:

“Vậy giờ con định làm gì?”

“Con đang nghĩ cách để chấm dứt cuộc hôn nhân này.”

Chuyện xảy ra quá đột ngột nên tôi cũng chẳng biết phải nói gì. Trước tiên tôi bảo Jeong Eun cứ vào phòng Jeong Ah ngủ đã, sau đó vợ chồng chúng tôi về phòng mình. Tôi không thể ngủ nổi, chỉ liên tục cắn môi. Bỗng dưng chồng tôi nói:

“Hôm nay cũng trễ rồi. Mai bà thử gọi điện cho con rể Yoon xem sao.”

“Tôi gọi á? Sao lại là tôi?”

“Bà phải bảo nó đến dỗ dành rồi đón vợ nó về chứ.”

“Mấy đứa nó có phải trẻ con đâu? Chúng ta xen vào làm gì?”

“Vây không lẽ bà cứ để hai đứa ly hôn như thế à?”

“Tôi sẽ không bảo Jeong Eun hãy ly hôn đi, nhưng cũng sẽ không ngăn cản nếu nó muốn vậy. Dù sao, Jeong Eun nhà chúng ta cũng là một đứa thông minh và chín chắn. Nó sẽ tự đánh giá rồi đưa ra lựa chọn tốt nhất cho cuộc đời minh.”

Đột nhiên, chồng tôi gắt lên:

“Sao bà lại dạy dỗ con gái mình kiểu đó? Nó sẽ chẳng bao giờ nhún nhường đâu, lúc nào cũng nghĩ là mình giỏi nhất. Bà không lo lắng cho Jeong Eun à? Một đứa con gái sống một thân một mình thì sẽ thế nào?”

“Vậy ông có biết hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta không?”

Tôi cũng không biết vì sao mình lại đột ngột nói như vậy. Tuy nhiên, thấy chồng không nói gì nữa, tôi nghĩ có vẻ lời ấy cũng khá thích hợp trong tình huống này. Người chồng tự nhận mình lo lắng cho Jeong Eun và biết rõ việc phụ nữ sống một mình thì sẽ thế nào không lâu sau đó đã ngủ thiếp đi và ngáy pho pho. Còn tôi, cả đêm hôm đó đã cắn chặt môi đến bật máu, trằn trọc chẳng thể ngủ nổi cho tới khi trời sáng. Chẳng lẽ chồng tôi thực sự cho rằng tôi không lo lắng gì cho Jeong Eun sao? Ông ấy nghĩ tôi không biết phụ nữ sống một mình thì sẽ thế nào à? Có phải ông ấy tin rằng phụ nữ sống có gia đình vẫn tốt hơn?

Dường như đã biết chuyện nên trong suốt lễ dạm hỏi, hai ông bà thông gia không thắc mắc bất cứ điều gì về con gái lớn nhà tôi. Vào ngày sinh nhật cuối cùng trước khi Jeong Ah kết hôn, chồng sắp cưới của nó đã dùng cơm với gia đình tôi, thằng bé nói chuyện rất tự nhiên và thoải mái cùng Jeong Eun, chủ yếu là bàn về công việc.

Giống như Jeong Eun lúc trước, Jeong Ah cùng bạn trai dần dần chuẩn bị cho hôn lễ. Con bé thường thông báo cho tôi về tiến trình theo kiểu: “Tiệc cưới bọn con đặt vào lúc 1 giờ trưa. Nhà cũng đã đi xem rồi. Chọn váy cưới xong thì chắc muộn mất. Giờ con phải đến chỗ chụp ảnh cưới đây. Đồ nội thất sắp được chuyển đến rồi nên con sẽ đi xem...” Tôi cứ nghĩ con bé sợ làm chị buồn nên ở nhà mới ít nói hơn, nhưng mà có lẽ không phải vậy. Một đêm nọ, hai chị em cùng nhau uống bia và xem tập giới thiệu sản phẩm đồ điện gia dụng và đồ nội thất. Jeong Eun đưa ra lời khuyên cho em gái một cách rất tự nhiên:

“Không được đâu. Cho dù nhà chỉ có hai người đi chăng nữa, cuối tuần quần áo bẩn dồn lại cũng cực kỳ nhiều đấy. Chị toàn phải giặt đến hai lần. Em nên mua cái máy giặt lớn nhất có thể. Chị sẽ mua cho em. Nếu nhà em có chỗ để máy sấy thì chị cũng mua tặng em luôn. Ôm đồ đi phơi tốn thời gian lắm, lại còn dễ mỏi vai với cổ tay nữa. À, khăn tay với đồ lót nhớ phải mua nhiều vào.”

Tôi cố tình ngồi trên xô pha ngoài phòng khách, vờ đọc sách để lắng nghe cuộc trò chuyện vọng lại từ phòng bếp. Ra là vậy. Tôi thử tưởng tượng ra dáng vẻ Jeong Eun giặt giũ rồi phơi quần áo hết mẻ này đến mẻ khác rồi rên rỉ vì mỏi vai. Tuy đó là mấy công việc bình thường mà ai cũng phải làm, nhưng thật đau lòng khi thấy con mình vất vả.

Dường như Jeong Eun cũng đang từ từ hoàn tất các thủ tục ly hôn. Đôi khi con bé thông báo tiến độ cho tôi qua điện thoại: “Con đã nói chuyện xong xuôi cùng chồng rồi. Hồ sơ cũng đã gửi lên tòa án. Con sẽ ở nhà mẹ cho đến khi tìm được nhà khác. Con cũng đã nhận được kết quả phân chia tài sản. Giờ con ra ủy ban quận rồi sẽ đi làm...” Vào một hôm, con bé lại gọi điện để hỏi số chứng minh thư của tôi và chồng tôi.

“Sao tự nhiên lại hỏi số chứng minh thư của bố mẹ vậy?”

“Ôi, ai biết đâu được. Chẳng hiểu sao người trên 30 tuổi rồi, muốn ly hôn lại cần số chứng minh thư của bố mẹ làm gì nữa, thật không hiểu nổi.”

Vì nghĩ chắc là trong thủ tục cần có nên tôi đọc số chứng minh thư cho nó rồi cúp máy. Khoảng một tiếng sau, Jeong Eun gọi lại. Nó xin lỗi vì vừa nãy đã xẵng giọng. Khi tôi hỏi mọi thứ đã ổn thỏa cả chưa, nó chỉ trả lời là tất cả đã xong hết rồi. Tất cả? Tất cả là từ đâu tới đâu? Sợ hãi và vô vọng, tôi cúp máy rồi bật khóc một lúc lâu.

Tôi đã chẳng thể làm được gì. Những đứa con gái trưởng thành không còn than thở và xin tôi giúp đỡ.

Chúng cũng chẳng cần tới sự dỗ dành và an ủi của tôi nữa. Cứ như thế, Jeong Eun ly hôn, còn Jeong Ah thì kết hôn.

Cuộc sống hằng ngày của tôi vẫn không hề thay đổi. Buổi sáng tôi đến lớp học yoga ở trung tâm cộng đồng, ban ngày tôi đi làm thêm ở quán cơm cuộn và hầu như tối nào cũng ăn cơm một mình. Hôm nay chồng tồi có hẹn nên tôi định đến quán sushi mới mở bên kia đường ăn thử. Tôi chưa bao giờ đi ăn một mình ở ngoài quán cả, nhưng hôm nay tôi sẽ thử xem sao. Ngày mai tôi định sẽ thử đi xem phim một mình, cuối tuần thì sẽ thử đi dạo dọc bờ sông Hàn một mình.

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.