Min Joo là phát thanh viên của một đài truyền hình.
Khoảng một tháng sau cuộc đình công, Min Joo thay mẹ chồng đưa đón Jeong Woo đến trường. 8 giờ 50 phút sáng, Min Joo đưa Jeong Woo đến trường tiểu học ở bên kia đường rồi cùng chồng tới công ty. Hai vợ chồng không chỉ làm việc trong cùng một công ty mà còn chung cả bộ phận, nên thời gian ở bên nhau khá nhiều. Đặc biệt từ sau khi đình công, cả hai gần như chẳng có một phút nào rời nhau. Tuy nhiên không vì thế mà quan hệ giữa vợ chồng họ trở nên thắm thiết hơn. Cả hai vợ chồng không có việc làm, không có thu nhập và cũng không biết tình trạng này sẽ tiếp diễn đến bao giờ, lẽ dĩ nhiên mối quan hệ chẳng thể nào tốt đẹp được.
Chồng cô nãy giờ vẫn im lặng lái xe, đột nhiên lên tiếng hỏi với vẻ mặt khá thản nhiên:
“Hay là từ ngày mai em nghỉ làm đi?”
Mỗi sáng, các nhân viên lại tổ chức đại hội công đoàn ở đại sảnh công ty. Tuy là buổi họp tự nguyện nhưng nếu không có lý do đặc biệt, phần lớn mọi người đều tham dự. Kết thúc buổi họp, các phát thanh viên sẽ cùng nhau đi ăn trưa và tiếp tục họp. Họ tiến hành các sự kiện lớn như đưa ra thông cáo báo chí, xử lý tạm thời những trường hợp thuyên chuyển công tác bất hợp lý... Tuy nhiên, đối với cô, chỉ riêng việc tụ họp lại như vậy đã là một điều vô cùng ý nghĩa rồi. Ở đây, cô có thể gặp gỡ rất nhiều người khác nhau, ví dụ như những người bị chuyển (thực ra là giống bị đuổi hơn) đến bộ phận khác, những người ở trong đài nhưng không được lên sóng, những người đôi khi phải liên tục lên sóng... Do quan điểm và tình cảm mỗi người đều khác nhau, nên suốt thời gian qua những hiểu lầm cũng ngày một chất chồng. Nhờ cuộc đình công, mọi người có nhiều cơ hội gặp gỡ nói chuyện hơn, dần dần những khúc mắc trong lòng cũng bắt đầu được giải tỏa. Vậy mà chồng cô lại bảo cô đừng đến đó nữa? Min Joo ngay lập tức đoán ra hàm ý đằng sau câu nói ấy của chồng.
“Dù thế nào chúng ta vẫn phải gửi mẹ tiền tiêu vặt như từ trước đến giờ. Đó là nguồn thu nhập duy nhất của mẹ mà.”
“Em có biết hiện tại nhà mình đang thâm hụt bao nhiêu tiền không?”
“Nhưng đâu phải là chúng ta sẽ đình công suốt đời. Kết thúc đình công thì chúng ta sẽ lại phải nhờ mẹ trông hộ Jeong Woo. Bây giờ không nhờ thì không đưa tiền, đến lúc nhờ thì đưa tiền. Anh thấy như thế mà được à?”
“Để anh nói chuyện với mẹ.”
“Với anh thì mẹ sẽ nói là ‘Ừ, được rồi, cứ làm thế đi’ nhưng rồi thể nào mẹ lại chẳng than ngắn thở dài với em.”
Xe vừa tắt máy, Min Joo liền xuống xe, một mình ra khỏi bãi đỗ. Cô rất muốn uống rượu nhưng giờ vẫn đang là buổi sáng.
Cách đầy năm năm, vợ chồng Min Joo cũng từng tham gia một cuộc đình công kéo dài sáu tháng. Lúc ấy họ vừa vay một khoản tiền lớn để mua nhà được một năm, chuyện không có thu nhập khiến họ gặp khó khăn trong việc trả khoản tiền lãi 2 triệu won hằng tháng. Hai vợ chồng cũng nghĩ đến chuyện chuyển ra ngoại ô sống nhưng Jeong Woo chỉ vừa mới thích ứng với nhà trẻ gần nhà. Hơn nữa mẹ chồng cô - người vốn trông giúp Jeong Woo - cũng sống ở gần đây, nên họ không thể chuyển đi nơi khác. Dù muốn bán nhà rồi đi thuê nhà sống, nhưng đi dạo một vòng các trung tâm bất động sản, họ cũng chẳng tìm thấy căn nào được rao cho thuê cả. Khu vực Min Joo sống khan hiếm nhà cho thuê đến mức còn được lên ti vi làm ví dụ cho vấn đề này. Tương lai mờ mịt, họ phải đi vay tín chấp, vay theo điều kiện, vay theo hạn mức tín dụng, cứ thế các hạng mục và số tiền đi vay liên tục tăng lên. Nhưng ngay cả những mối lo ấy, cô cũng chẳng dám để lộ ra bên ngoài. Min Joo hiểu rõ, cũng giống như mình, trên thế gian này có rất nhiều những người lao động đang phải đấu tranh, cô cũng biết họ đang bị đẩy vào những tình cảnh tồi tệ và khắc nghiệt đến mức nào. Thậm chí đến suy nghĩ rằng cuộc sống của mình thật vất vả và nặng nề cũng khiến cô thấy tội lỗi. Cô chỉ có thể cố hết sức để đè nén nỗi cô đơn và đau đớn trong lòng mình.
Cuộc đình công kết thúc mà chẳng đạt được kết quả gì. Min Joo không biết lý do tại sao nhưng lần lượt những người tham gia đình công đều bị loại khỏi chương trình mình đang phụ trách. Một số đồng nghiệp bị chuyển sang bộ phận khác làm công tác quảng bá, duyệt kịch bản hay lên kế hoạch cho các chủ đề xã hội. Bỗng một hôm, một đàn chị từng làm ở bộ phận kiểm duyệt gọi điện cho cô và hỏi:
“Em thấy giọng chị thế nào?”
“Sao cơ ạ?”
“Chị không nhớ nổi giọng mình nghe như thế nào nữa. Giọng chị nghe thấy khác với giọng người khác nghe thấy mà.”
Trong khoảnh khắc, Min Joo cũng chẳng nhớ ra giọng mình nghe như thế nào nữa. Bất chợt thấy hơi buồn, nhưng Min Joo vẫn cố cười nhẹ mà trả lời:
“Giọng chị vẫn giống như trước mà.”
Thực ra thì không còn giống nữa. Giọng chị ấy dạo này trầm thấp và chậm rãi hơn so với trước kia. Về nhà, cô thử lắng nghe giọng nói của chồng, dường như nó có đôi chút nặng nề và vỡ vụn hơn trước. Liệu cách nói, ngữ điệu và âm thanh của cô có biến đổi như thế không? Cô sợ hãi đến nỗi chẳng dám tự mình kiểm chứng.
Chưa đầy một tháng sau, người chị ấy xin nghỉ việc. Một ngày trước khi nộp đơn, chị gọi cô ra và nói lời xin lỗi. Cô cố gắng níu kéo chị ở lại, thuyết phục chị suy nghĩ thêm lần nữa, nói hãy cùng nhau cố gắng, thế nhưng cô vẫn chẳng thể thay đổi quyết định của chị. Nếu nói không buồn và không oán trách chị thì chỉ là nói dối. Nhưng cô cũng hiểu chị đã phải khó khăn vất vả, phải suy nghĩ kỹ lưỡng thế nào rồi mới đưa ra quyết định này. Vì thế, cô không thể đau lòng hay trách móc gì cả. Min Joo mang chậu cây xương rồng nhỏ chị để lại trên bàn làm việc về chăm sóc. Sau đó, những đồng nghiệp khác cũng lần lượt rời khỏi công ty.
Cuộc chiến này không biết bao giờ mới kết thúc và cũng chẳng ai đảm bảo trước được kết quả. Giờ nó đã bước sang năm thứ năm, tinh thần và thể chất của Min Joo ngày một kiệt quệ. Đặc biệt, từ lúc bắt đầu đình công lần hai, hai vợ chồng còn phải gửi Jeong Woo nhờ mẹ chồng chăm sóc, đã thế còn vay quá hạn mức tín dụng, khiến tình cảm vợ chồng càng rạn nứt sâu sắc hơn. Mọi chuyện trở nên đặc biệt nghiêm trọng khi cô được một công ty giải trí mời về làm việc. Cô nhận được lời mời thông qua một chị ca sĩ thân thiết, hai người quen nhau từ hồi cô làm dẫn chương trình radio. Số tiền trên hợp đồng đủ giúp cô giải quyết mọi khó khăn trong cuộc sống và thậm chí còn dư dả một ít, ngoài ra những điều kiện khác cũng rất tốt. Nghe nói bên đó cũng đang thương lượng với một số phát thanh viên khác trong đài. Sau khi biết tin, chồng cô không hề tỏ ra băn khoăn một chút nào.
“Dù sao chúng ta làm chung một công ty thì cũng khá bất tiện. Nếu có cơ hội em cứ chuyển đi.”
So ra thì Min Joo có danh tiếng hơn chồng. Thực ra, hai vợ chồng đã ngầm đồng ý với nhau, nếu một trong hai phải rời công ty thì người đó nên là Min Joo. Mỗi khi Min Joo tham gia một chương trình nổi tiếng, mỗi khi cô được giao phụ trách dẫn chương trình chính, hay khi làm việc cùng chồng nhưng người khác chỉ nhận ra mỗi mình cô, Min Joo tự dưng lại thấy căng thẳng. Dù Min Joo thấy không thoải mái, nhưng chồng cô vẫn là một người vô cùng tự tin và có lòng tự tôn cực kỳ lớn:
“Chúng ta là những người làm công ăn lương và sinh hoạt trong tập thể. Anh chỉ muốn ở lại đây, tiếp tục chăm chỉ làm việc như mọi khi thôi.”
Thái độ của anh thật thờ ơ và lạnh nhạt. Cô đau xót nhận ra tầng nghĩa khác trong những lời lẽ vô cùng thản nhiên và không thể phản bác của chồng. Điều này khiến cô cảm thấy mình đang nghĩ sai cho chồng. Đôi khi, cô cũng mong chồng sẽ thật tâm và chân thành vui mừng cho thành tích của mình, nhưng tiếc là chuyện ấy chẳng bao giờ xảy ra cả. Vậy mà lần này chồng cô lại thực lòng vui mừng cho cô. Nhưng Min Joo không mấy mừng rỡ về đề nghị của công ty giải trí, và cũng chẳng vui vẻ trước phản ứng của chồng.
Quan trọng hơn hết, cô vẫn không thể tưởng tượng cảnh bản thân sẽ đi làm công việc tự do. Công ty hiện tại của cô là một nơi mà mọi người đều có quyền phát ngôn bất kể tuổi tác và thâm niên làm việc, đó là nơi mà ý kiến của mọi thành viên đều được phản ánh đúng đắn thông qua quá trình vận hành và các chương trình phát sóng. Min Joo không muốn rời khỏi một nơi như vậy. Hơn nữa, cô không mong mình sẽ đứng ngoài cuộc và vỗ tay chúc mừng khi công ty được vực dậy sau cơn khủng hoảng, cô muốn mình là người trong cuộc, muốn được hoan hô và vui sướng cùng với mọi người. Khi Min Joo nói mình sẽ ở lại công ty, chồng cô chỉ bảo là mình biết rồi, vẫn với thái độ thờ ơ và lạnh nhạt lúc trước.
Thế rồi, Min Joo hối hận không kể xiết. Ký ức về cuộc đình công thất bại lần trước không ngừng ám ảnh cô như một cơn ác mộng kéo dài mãi mãi. Nếu thất bại lần nữa, dù ở lại hay rời khỏi công ty, liệu cô còn có thể cầm micro thêm lần nữa? Một đêm nọ, vì không tài nào ngủ được, Min Joo lặng lẽ rời khỏi giường và ra xô pha ngồi thẫn thờ. Một lát sau, chồng cô cũng ra theo.
“Anh không ngủ sao?”
“Em ra ngoài làm anh tỉnh.”
“Em xin lỗi, em làm phiền anh rồi.”
“Không đâu. Dạo gần đây anh dễ tỉnh lắm.”
Min Joo không ngờ chồng cô cũng khó ngủ. Giờ cô mới nhận ra trong khi đang cố gắng không ngừng để hóa giải hiểu lầm với đồng nghiệp, cô liên tục tránh né nói chuyện với chồng mình. Hai người tâm sự với nhau suốt cả đêm. Dường như chồng cô đang nhìn tình hình bi quan hơn cô tưởng tượng nhiều. Cô nghĩ mình có thể phần nào hiểu được những suy nghĩ của chồng dạo gần đây.
“Cách đây năm năm cũng thế mà bây giờ thì cũng vậy, em mệt mỏi lắm rồi. Vấn đề không nằm ở niềm tin mà ở chính cuộc sống sinh hoạt thường ngày. Có biết bao nhiêu là chuyện phải lo: kế sinh nhai, các khoản nợ, tiền lãi rồi còn chuyện nuôi dạy con cái nữa.”
Lần đầu tiên, Min Joo thổ lộ tất cả những suy nghĩ vẫn cất giấu trong lòng bấy lâu nay. Bởi anh là chồng cô nên cô mới có thể nói ra.
Cuộc đình công phải kéo dài hơn bốn tháng thì giám đốc mới chịu từ chức. Min Joo trở lại làm ở vị trí cũ, một số đồng nghiệp đã rời khỏi đài truyền hình nay cũng quay trở về. Cảm giác của cô không đơn thuần chỉ là vui vẻ, hồi hộp, hay bối rối, sợ hãi, mà là tổng hòa của tất cả những cảm xúc ấy.
Lúc họ rời khỏi văn phòng đang là cuối mùa hè, hàng cây bên kia đường vẫn xanh tươi sum sê vậy mà giờ cành lá đã nhuốm vàng cả rồi. Tất cả mọi thứ trong phòng vẫn y nguyên như cũ. Cuốn tiểu thuyết kẹp thanh đánh dấu trang. Chiếc bình cô vẫn dùng để uống món trà xanh thanh mát. Cây xương rồng mà chị tiền bối để lại khi nghỉ việc. Đất trong chậu giờ đã khô cằn nhưng may sao cây xương rồng vẫn còn sống. Cô tưới chút nước cho cây và lau sạch bụi phủ bên ngoài - lúc này cô mới thực sự cảm nhận được sự ra đi của chị ấy. Cô ngẩng đầu lên nhìn khắp văn phòng, cảnh tượng các đồng nghiệp đã từng thôi việc nay tụ tập tại cùng một chỗ chẳng khác gì một cảnh phim. Giám đốc mới sẽ sớm được bổ nhiệm, chương trình phát sóng cũng sẽ được tiến hành bình thường, dần dần công ty sẽ lại đi vào ổn định, nhưng một vài người đã rời khỏi đây sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Điều đó làm tim cô đau đớn.
Nước mắt ngân ngấn trên khóe mi chỉ chực trào ra, Min Joo nhìn qua vách ngăn và bắt gặp ánh mắt của chồng. Chồng cô lặng lẽ mấp máy môi để gửi đến cô một thông điệp: “Em vất vả rồi.” Min Joo cũng đáp lại: “Cả anh cũng vậy.”