Tôi là nữ tài xế lái xe buýt ở Seoul, tuổi tác thì đã gần 50 rồi.
Những chiếc xe buýt lớn vẫn đang đậu kín trong bãi đỗ xe tối om. Một số đồng nghiệp chỉnh lại gương chiếu hậu, kiểm tra thùng tiền, khởi động xe và chuẩn bị xuất phát. Ở một góc bãi đỗ, mấy tài xế nam đang tụ tập hút thuốc với nhau. Lúc đầu vì cảm thấy cần phải tham gia vào đó nên tôi còn nghĩ đến chuyện tập hút thuốc.
Tôi vặn chìa khóa để nổ máy. Dù hơi vất vả nhưng tôi rất thích chuyến xe đầu tiên. Buổi bình minh dù yên tĩnh nhưng cũng hối hả và sống động với những người khách quen thuộc. Ngày hôm đó tôi gặp nhiều người quen đến mức khó tin. Một số hành khách chào tôi “Đã lâu rồi không gặp” và cũng có những người gọi thẳng tên tôi: “Chào tài xế Kang Young Hee.” Tôi luôn tò mò không biết họ làm nghề gì nhưng cũng chưa bao giờ hỏi họ đi đến đâu. Tôi chỉ nghĩ họ cũng như mình, là những người bắt đầu công việc từ sáng sớm và còn cả một ngày dài chờ đợi phía trước. Tuy nhiên khi có một thanh niên mặc quân phục bước lên xe, tôi không thể giữ im lặng được nữa:
“Cậu lính trẻ đang nghỉ phép à?”
“Cháu ấy ạ? Vâng, hôm nay là ngày cháu quay lại đơn vị.”
“Đơn vị ở đâu mà cậu phải đi chuyến xe đầu tiên vậy?”
“Cháu phải ghé qua trường học một chút ạ, vì có việc gấp cần xử lý.”
“Vậy à? Con trai thứ hai của tôi cũng đang nhập ngũ, chỉ còn hai tháng nữa là xuất ngũ.”
“Ôi, ghen tị quá. Cháu cũng mong sớm được xuất ngũ.”
Tôi nhìn thấy trên áo cậu gắn phù hiệu binh nhì. Có phải cậu ấy vừa hoàn thành kỳ nghỉ phép dành cho tân binh không nhỉ? Đột nhiên tôi nhớ đến khoảng thời gian tôi bỏ các con ở nhà để đi làm. Vừa mới tới nhà xe, ngay trước khi bắt đầu chạy xe, tôi dừng lại một chút và gọi về nhà thúc giục các con dậy ăn sáng rồi đến trường. Mới đó mà mấy đứa đã trưởng thành hết rồi, thằng lớn vừa quay lại trường sau hai năm nhập ngũ, còn thằng nhỏ thì sắp được xuất ngũ.
Tôi bắt đầu học lái xe khi con trai thứ mới lên lớp 3. Khi tụi nhỏ có thể tự đến trường và lớp học thêm, các bà mẹ tôi quen biết đều lần lượt đi tìm việc làm. Thế nhưng, đối với những bà nội trợ không có nhiêu kinh nghiệm mà cũng chẳng có kỹ năng gì đặc biệt, các công việc có thể làm khá hạn chế. Đa số đều làm nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại hoặc siêu thị, có người nấu ăn hoặc giao đồ ăn tại nhà hàng. Lúc đó, chẳng biết tôi nghĩ gì mà lại đăng ký học lái xe.
Sau một năm lái xe buýt nội bộ cho học viện địa phương, ba năm lái xe buýt tuyến ngắn và bốn năm lái xe buýt Gyeonggi, tôi đã được chuyển lên Seoul. Tính đến nay tôi đã có mười bốn năm kinh nghiệm làm tài xế và sáu năm lái xe buýt ở Seoul mà chưa một lần gây tai nạn. Hiện tại, tôi cũng không thấy có gì vất vả cả. Tuyến đường tôi lái dạo gần đây có đi qua bệnh viện đại học và khu chợ truyền thống nên tôi phải đặc biệt quan tâm hơn đến các hành khách cao tuổi. Hơi một chút là tôi phải cằn nhằn nhắc nhở các cụ vịn vào tay cầm, phải ngồi xuống hay đợi xe dừng hẳn rỗi mới từ từ đứng lên và bước xuống.
Hôm nay là một ngày yên bình và buồn tẻ. Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì một người đàn ông trung niên lảo đảo bước lên xe như thể nhắc nhở tôi đừng đánh mất cảnh giác. Lúc đầu tôi nghĩ ông ta bị mất thăng bằng vì leo lên xe buýt quá gấp gáp. Ông ta mặc một bộ âu phục tươm tất, đeo cà vạt chỉnh tề, mặt cũng không hề đỏ chút nào. Nhưng ngay khi người đàn ông này nắm lấy cây cột cạnh ghế tài xế, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi. Hai vai tôi cứng đờ và mồ hôi trán bắt đầu đổ lấm tấm. Bây giờ mới 12 giờ 20 phút thôi mà, sao giờ này mà đã...
“Tôi để quên ví đựng thẻ rồi, cô ơi, cô có nhận tiền mặt không, tiền mặt ấy?”
“Vâng, anh để tiền vào thùng là được.”
Người đàn ông nhét xu vào thùng tiền nhưng không hiểu sao âm thanh nghe lại rất khẽ. Bây giờ chỉ cần nghe tiếng đồng xu rơi là tôi biết người ta có trả đủ tiền hay không.
“Tiếng đồng xu hơi khẽ quá nhỉ?”
Ông ta không thèm trả lời, ngồi xuống ghế sau tài xế và đá chân vào vách ngăn.
“Này cô, nghĩ tôi say rồi hét giá sao? Hả? Ô hô, bây giờ xe buýt cũng muốn hét giá cơ đấy?”
Nhờ có vách ngăn khoang tài xế và màn hình theo dõi CCTV, số hành khách chửi bới và gây rối đã giảm đi đáng kể. Lâu lắm rồi tôi mới gặp kiểu hành khách khó chịu như vậy. Nếu là hồi xưa, tôi sẽ mặc kệ và giả vờ như không nghe thấy. Nhưng bây giờ thì tôi không muốn thế. Tôi không cần ông ta trả thêm tiền cũng không định đuổi khách xuống xe, tôi chỉ muốn ông ta biết mình chưa trả đủ tiền vé.
Bình thường, có tuổi rồi nên tôi cũng muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Cứ nhất định so đo tính toán thì chỉ rước thêm phiền phức, bị thiệt một chút cũng chẳng sao cả. Tuy nhiên, một khi đã ngồi sau tay lái thì tôi lại trở thành một tài xế vô cùng kỹ tính. Đã làm tài xế bao nhiêu năm nay, dù là vì bản thân hay vì những tài xế nữ trẻ sau này, tôi đều nghĩ mình phải làm điều gì đó. Vì vậy, tôi lớn tiếng nói với toàn bộ các hành khách trên xe:
“Thưa quý khách, tôi xin phép đưa vị này đến sở cảnh sát. Tôi sẽ vòng xe lại một đoạn. Mong các vị thông cảm.”
Lúc đó, một nam thanh niên đang ngồi ở dãy ghế cuối mới bước lên và ngồi phía sau người đàn ông say xỉn.
“Chú ơi, chú giữ trật tự chút đi. Không lẽ tất cả mọi người ở đầy đều phải quay lại chỉ vì chú hay sao?”
Ông khách say vươn tay ra ấn vào nút dừng.
“Khỏi tới đồn cảnh sát! Tôi xuống trạm kế tiếp, tôi xu-xuống đây! Cả mụ tài xế lẫn hành khách đều cứ làm quá-á lên!”
Mỗi khi nhận chạy tuyến mới, tôi sẽ tìm hiểu xem sở cảnh sát và đồn cảnh sát gần nhất nằm ở đâu. Điều đầu tiên tôi hướng dẫn cho nữ tài xế mới vào cũng là xác định vị trí của sở cảnh sát và đồn cảnh sát. Khi khách say xỉn hay gây rối, tài xế không thể nào tự mình xử lý trong lúc đang lái xe. Với những trường hợp này, không cần phải đáp lại mà chỉ cần lái đến trước đồn cảnh sát rồi bóp còi, cảnh sát sẽ hiểu và giúp xử lý ngay lập tức.
Vị khách say lảo đảo xuống xe ở trạm kế tiếp.
Dù trong lòng vẫn chưa hoàn toàn dịu xuống, nhưng tôi vẫn cho xe chạy tiếp. Cậu thanh niên trẻ nói chuyện với ông khách say vừa nãy chuyển lên ngồi ở ghế phía trên. Thoáng lưỡng lự, cậu nhổm dậy, rướn cổ nhìn vào bên trong thùng tiền.
“Đúng là chỉ có 800 won thôi, cô ạ.”
“Sao vậy cậu?”
“Mấy đồng xu ông khách vừa nãy bỏ vào ấy. Chỉ có 800 won thôi ạ.”
Tôi hơi lười trả lời nên chỉ kéo cần gạt để những đồng xu rơi vào hộp.
“Cô thực sự chỉ cần nghe tiếng đồng xu là biết bao nhiêu tiền thật ạ?”
“À, vâng.”
“Chao ôi! Vậy cô đã lái xe buýt bao nhiêu năm rồi ạ?” Hành khách hôm nay bị sao thế nhỉ? Tôi không trả lời. Trước đây tôi từng gặp một ông khách muốn làm tài xế xe buýt. Ông ta hỏi hàng tá chuyện trên trời dưới biển đến tận trạm cuối mới chịu xuống xe. Nhưng hai tiếng sau tôi đi thêm một chuyến và quay lại, vẫn thấy ông ta đứng đó đợi. Thậm chí ông ta cứ liên tục mời tôi đi uống rượu để trò chuyện kỹ hơn. Vì sợ bị vướng vào rắc rối không đâu, nên kể từ sau đó tôi hạn chế tối đa việc nói chuyện với hành khách, trừ những câu giao tiếp cần thiết. Thấy tôi mãi không trả lời, cậu thanh niên cuối cùng còn nói thêm một câu: “Cháu không phải người xấu đâu mà.” Đó là câu khó tin nhất mà con người ta hay tự nói về mình: Tôi không phải người xấu.
“Thật ra cháu là người làm bên chương trình Tìm kiếm bậc thầy, chỉ cần nghe là cô có thể biết được mệnh giá của đồng xu ạ? Cô có đoán được đó là đồng 100 hay 500 won không ạ? Cô có đoán được tổng số tiền không ạ? Hay cô chỉ biết số tiền có đủ hay không thôi? Cô có muốn tham gia chương trình của chúng cháu không ạ?”
Chương trình Tìm kiếm bậc thầy sao? Tôi vẫn thường hay xem chương trình này. Bậc thầy thêu thùa có thể nhắm mắt xỏ chỉ qua lỗ kim, bậc thầy làm sushi lần nào cũng có thể xúc một lượng cơm bằng nhau, bậc thầy làm con dấu có thể khắc lên cả hạt gạo... Tôi không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến chuyện họ đã phải vất vả thế nào mới được nghe hai tiếng “bậc thầy” ấy. Vậy mà người ta lại nghĩ tôi cũng là bậc thầy, lại còn là bậc thầy đoán đồng xu nữa. Tôi cười khan:
“Xin đừng gọi tôi là bậc thầy đoán xu, sau này khi trở thành bậc thầy lái xe thì tôi sẽ tham gia chương trình của cậu.”
Lái xe vào tới bãi, tôi tự dưng cho xe đi lùi ra cổng.
“Tài xế Kang làm gì thế? Sao lại lùi xe?”
“À, không có gì đâu. Tôi chỉ muốn thử một chút ấy mà.
Thấy tôi cười, tài xế Kim cũng cười rồi đi trước. Tôi là một tài xế lái xe an toàn suốt chín tiếng mỗi ngày. Như vậy đã đủ để được gọi là bậc thầy hay chưa? Dù vậy, hôm nay tôi lại có thêm một mục tiêu nữa cho đời mình. Đó là xuất hiện trên chương trình Tìm kiếm bậc thầy với tư cách tài xế bậc thầy.