Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kỳ kinh nguyệt

❊ ❊ ❊

Jin Sook đã tốt nghiệp vào tháng Hai năm ngoái, trước đây cô bé từng là một thành viên câu lạc bộ đọc sách.

Cô bé rất ghét tên của mình: Park Jin Sook.

Thưa cô, sau này em sẽ đổi tên thành Ji Soo.

Là vì em thích như vậy thôi. Chỉ cần bỏ phụ âm cuối “n” và “k” thì tên em sẽ trở thành Ji Soo rồi. Nhưng em vẫn không hiểu vì sao ông lại đặt cho em cái tên như vậy.

Nhìn lướt qua danh sách địa chỉ nhà của học sinh, tôi phát hiện có khá nhiều em sống ở tầng 13. Quanh đây không có nhiều nhà chung cư, nhưng cớ sao lại là tầng 13 nhỉ? Tôi vừa thấy buồn cười vừa thấy ngờ ngợ. Đến tối, khi xem lại tài liệu lần nữa tôi mới phát hiện ra đó không phải 13 mà là B. Tầng B. Tầng hầm. Có học sinh sống ở tầng hầm 1, có học sinh sống ở tầng hầm 2 và cũng có cả em sống ở tầng hầm 3 nữa... Thật không thể tưởng tượng nổi. Nếu sống ở tầng hầm 2 và tầng hầm 3 thì chắc sẽ không có cửa sổ đâu nhỉ? Như vậy tức là nhà các em hoàn toàn chẳng có chút ánh sáng mặt trời nào sao? Nhà của Jin Sook nằm ở tầng hầm 2.

Nếu là tầng hầm 1 thì ít ra vẫn có phần nằm trên mặt đất. Người ta vẫn gọi là nhà bán hầm đấy cô ạ. Chỉ một nửa nhà nằm dưới mặt đất thôi, vẫn có cửa sổ, vẫn có ánh nắng và vẫn có thể nhìn được một chút khung cảnh bên ngoài. Nhưng nhà em thì nằm hoàn toàn bên dưới lòng đất. Chìm hoàn toàn bên dưới, cả trần nhà cũng ở dưới lòng đất luôn. Nếu không bật đèn thì căn nhà sẽ tối đen như mực và chẳng thể nhìn thấy gì cả.

Nhưng đó không phải là chuyện gì quá bất tiện, chỉ cần bật đèn là giải quyết được rồi. Thứ khiến em thấy khó chịu là không khí không thể lưu thông. Dù bật quạt thông gió suốt ngày cũng không cách nào khử sạch mùi thức ăn và hơi ẩm. Nhà em và nhà tầng trên phải phơi quần áo ở không gian giữa tòa nhà của mình và hàng rào tòa nhà bên cạnh cô ạ. Nhà tầng trên chỉ có một bà lão và con gái bà nên em vẫn phơi thoải mái mà không thấy ngại ngùng gì. Nhưng từ năm ngoái, em không thể phơi đồ lót trên đấy nữa. Quần lót và áo ngực của em liên tục biến mất chẳng rõ lý do. Chắc là có tên khốn nào đó đã trèo qua cái hàng rào cao chót vót kia để lấy trộm. Có một lần em thử treo quần lót và tất chân mới, nhưng kỳ lạ thay, chúng lại không hề biến mất. Chỉ những cái em đã mặc rồi thì mới bị lấy đi. Ôi... Đúng là vô cùng biến thái, cô nhỉ? Kể từ đó em chỉ có thể phơi đồ lót trong phòng hoặc dùng máy sấy để sấy cho khô, nhưng chúng vẫn không khô hoàn toàn và bắt đầu bị nấm mốc không sao giặt sạch được. Ôi, bực quá đi mất. Cô ơi, ngộ nhỡ sau này em không thể sinh em bé thì phải làm sao đây?

Trong trường có một phòng đọc sách được gắn biển “Thư viện nhỏ”. Nói là thư viện cũng không đúng lắm vì ở đây hầu như không có sách. Vì là giáo viên ngữ văn trẻ tuổi nhất nên tôi được giao cho nhiệm vụ quản lý hoạt động của “Thư viện nhỏ”. Tôi thường hay tổ chức những buổi giao lưu đọc sách, các cuộc thi phát biểu cảm nghĩ hoặc cuộc thi hỏi đáp về sách. Cảm thấy một mình làm không xuể nên tôi đã thành lập câu lạc bộ đọc sách để có thêm học sinh hỗ trợ. Nhưng dường như mấy em không đến để đọc sách mà là để nghỉ ngơi. Thay vì tập trung vào việc tổ chức sự kiện, các em lại chỉ đọc tạp chí và truyện tranh. Jin Sook cũng là một thành viên của câu lạc bộ này.

Thường thì sau khi kết thúc giờ dạy, tôi liền đến thư viện để xử lý công việc. hầu như ngày nào cũng thế, Jin Sook đều đến đó ngồi dù chẳng hề đọc sách. Tôi hỏi Jin Sook vì sao em lại tham gia câu lạc bộ thì em hỏi lại: “Cô nghĩ là vì sao ạ?” Quả thực, tôi không tài nào đoán nổi lý do.

Chỉ là em thích ngồi trong thư viện thôi ạ. Em không muốn về nhà, còn ra ngoài chơi thì phải tốn tiền. Em là thành viên câu lạc bộ mà, như vậy em có thể đến đây mỗi ngày, phải không cô?

Dạ? Cô nói nói gì cơ? Học ấy ạ? Cô đang bảo em hãy học đi ấy ạ?

Ồ, không không phải vậy đâu cô... Chỉ là lần đầu tiên em được nghe người khác nhắc nhở mình chuyện học hành thôi.

Bố em thì ngày nào cũng bảo em đừng có gây chuyện. Bố nói sẽ chặt chân nếu em dám chơi bời cùng bạn bè xấu và làm mấy trò vô bổ. Dĩ nhiên bố sẽ không chặt thật đâu nhưng ông có thể đánh gãy chân em đấy. Mẹ em từng bị đánh gãy tay gãy chân rồi phải bỏ trốn. Em vẫn còn nhớ rõ. Bố em suốt ngày nói em hãy mau tốt nghiệp để kiếm tiền mang về cho ông. Mấy đứa học không giỏi và cũng không gây chuyện như em, ở trường chỉ giống như người vô hình thôi. Ôi, hóa ra khi nghe người khác nhắc nhở mình chuyện học hành sẽ có cảm giác như thế này.

Ước mơ của em ấy ạ? Ha ha ha ha ha ha ha. Hôm nay có nhiều thứ lần đầu tiên em được nghe quá. Ước mơ của em sao, ừm, em ước mình sẽ được sống trong căn hộ rộng 24 pyeong. Hồi tiểu học em có đến nhà bạn chơi, à thực ra không phải chơi mà là đến để học nhóm. Nhà bạn ấy là một căn hộ chung cư. Thực sự đẹp tuyệt vời, giống như mấy căn nhà hay xuất hiện trên ti vi ấy. Một bên tường toàn bộ đều là cửa sổ bằng kính, có thể nhìn thấy xe cộ chạy qua lại, thấy cả người đi tới đi lui và cả những tòa nhà khác nữa. Tối đến mặt trời bắt đầu lặn, ánh chiều tà chiếu rọi xuyên qua cửa kính chói lóa cả mắt. Vào lúc đó, em đã quyết tâm mình sẽ phải sống trong căn hộ như thế này. Phòng ngủ chính sẽ dành cho mẹ, lưng mẹ em bị đau nên em sẽ mua cho bà một chiếc giường thật thoải mái để bà không bị đau lưng. Căn phòng lớn thì sẽ dành cho hai đứa em sinh đôi của em, còn em thì sẽ ở phòng nhỏ nhất. Em muốn được phơi đồ ngoài ban công, muốn được sử dụng nhà vệ sinh riêng mà không cần phải gõ cửa nhà hàng xóm để đi nhờ.

Bố ấy ạ? Em đâu có điên? Ai mà sống cùng ông ấy được? Chỉ cần bắt đầu kiếm được tiền, em sẽ dắt theo hai đứa em sinh đôi và rời khỏi nhà. Sau đó, em sẽ mời mẹ về và bốn mẹ con em sẽ sống với nhau.

Hai đứa em của em bây giờ 7 tuổi nên rất hay gây rắc rối. Mỗi lần em đến đón hai đứa nó, cô giáo lại bảo mời bố đến nói chuyện. Đáng lẽ bố em phải đến mới đúng chứ.

Có một lần Jin Sook nghỉ không phép suốt một tuần liền. Mấy ngày đầu không thấy em ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản là em bị ốm thôi, nhưng mấy ngày liền vẫn không thấy em đi học lại thì tôi bắt đầu lo lắng. Tôi nghe nói em ấy chỉ không chịu học hành thôi chứ chưa từng bỏ nhà đi hay chơi bời lêu lổng với đám bạn xấu, và cũng chẳng phải học sinh cá biệt thích gây chuyện. Tôi nghĩ lại những lời Jin Sook nói lúc trước, em bảo muốn ra ngoài chơi thì phải có tiền. Giáo viên chủ nhiệm lớp Jin Sook nói nhà em ấy không có điện thoại để bàn, em ấy cũng chẳng có điện thoại di động, còn bố của em thì không bao giờ chịu bắt máy cả. Tôi thở dài thườn thượt, nhủ thầm ngày mai nhất định phải đến thăm em ấy một chuyến.

May thay ngày hôm sau Jin Sook đi học trở lại. Tôi vừa mừng vừa giận nhưng vẫn đối xử với em như bình thường.

Ừm, thực ra... Thực ra là... Dạ, là do... em đến ngày cô à. Nhưng nhà hết băng vệ sinh rồi. Tự nhiên lần này kinh nguyệt lại ra nhiều mà em thì không có tiền. Em không thể xin tiền bố để đi mua băng vệ sinh được, nên em chỉ bảo là em cần mua sách bài tập, nhưng bố em lại bảo hiện ông không có tiền. Bố nói tuần sau sẽ cho em cứ đợi mãi, đợi mãi thì cuối cùng kỳ kinh nguyệt cũng hết. Em thảm hại quá phải không cô? Bình thường em vẫn luôn để ý mua dự trữ sẵn băng vệ sinh, nhưng thỉnh thoảng em vẫn tính nhầm ngày. Vì thế mà em không thể đến trường được đấy.

Lúc ở nhà em phải làm gì ấy ạ? Em lấy áo cũ làm băng vệ sinh. Nhưng mà loại băng này không thấm hút tốt lại rất hay tràn nên em chỉ có thể dùng ở nhà thôi, đến trường thì tuyệt đối không thể. Giặt xong thì em treo lên tay nắm cửa và lén hong khô không để cho người nhà biết, chuyện đó cũng phải mất tới vài ngày cô ạ. Ban ngày thì em chủ yếu hay ngồi xổm ở gần lỗ thoát nước, nếu tê chân và đau bụng quá thì em dùng tạm băng vệ sinh tự chế, lên giường nằm một chút. Bên dưới giường thì em lót quần áo cũ của các em, nếu bị dính ra nhiều quá thì đành phải vứt đi thôi...

Cô bảo em đến phòng y tế sao? Thôi cô ạ. Lúc khẩn cấp mượn một cái thì được, chứ ai mà cho mình dùng miễn phí cả tháng. Mỗi lần mượn lại còn phải ghi rõ họ tên và lớp học, sau đó còn phải trả lại nữa. Lần nào họ cũng cằn nhằn nhiều kinh khủng, toàn bảo em là con gái con đứa có mỗi cái băng vệ sinh cũng không tự chuẩn bị được. Như thế thì thà mượn bạn bè còn dễ chịu hơn. Cô ơi, sao con gái lại có kinh nguyệt hả cô? Em thực sự rất ghét có kinh. Vừa phiền phức, vừa khó chịu, vừa đau đớn, chưa kể băng vệ sinh lại đắt đỏ. Tiền tiêu vặt thì đã chẳng được bao nhiêu, chắt bóp chắt bóp mãi mới có tiền đi mua băng vệ sinh. Lần nào đi mua em cũng chỉ muốn xé nát tử cung của mình.

Cả tuần trước tôi cũng bị hành kinh. Trong túi xách của tôi luôn có một túi đựng băng vệ sinh, bên trong có loại cỡ vừa, loại cỡ lớn và loại siêu mỏng dùng vào mấy ngày cuối kỳ kinh, mỗi thứ một chiếc. Tôi muốn đưa cái túi ấy cho cô bé để phòng khi cần thiết nhưng lại không thể mở lời. Với Jin Sook lúc này, vấn đề hiện tại không phải chỉ là thiếu băng vệ sinh dự phòng. Tôi cũng luôn nghĩ bị hành kinh thật đau đớn và bất tiện, nhưng quả thực chưa bao giờ tôi cảm thấy giá băng vệ sinh là một gánh nặng cả. Trong tủ quần áo nhà tôi có một giỏ băng vệ sinh được sắp xếp theo từng loại cho tôi, mẹ tôi và em gái tôi.

Một tuần trước, trong lúc tôi vừa lên lớp vừa ôm bụng dưới và uống thuốc giảm đau mỗi ngày, thì Jin Sook phải ngồi bên lối thoát nước chờ máu chảy ra hoặc dùng đồ cũ để lót và lau máu đi. Tuần trước, chắc hẳn cũng có một em nào đó trong lớp bị hành kinh, nhưng em ấy vẫn lên lớp, vẫn ăn uống, vẫn thi cử bình thường, vào hôm có tiết thể dục thì vẫn có thể chạy loanh quanh. Trong một môi trường thoải mái, quen thuộc và ổn định thì kỳ kinh nguyệt cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng cũng có những lúc nó trở thành cả một vấn đề.

Vào ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, Jin Sook vẫn tìm đến “Thư viện nhỏ”.

Em cảm ơn cô.

À, em muốn cảm ơn vì cô đã giúp em được lên cấp ba, nhưng em còn muốn cảm ơn vì cô đã lắng nghe những câu chuyện linh tinh của em trong suốt khoảng thời gian vừa rồi. Em không có ý kể mấy chuyện vô nghĩa ấy để làm phiền cô đâu ạ, nhưng vì cô luôn im lặng lắng nghe nên thành ra em cứ nói mãi không thôi. Em xin lỗi vì đã gây ảnh hưởng đến thời gian làm việc của cô, nhưng xin cô hãy quên đi tất cả những điều vụn vặt mà em đã nói. Nhưng cô ơi, em nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được cô đâu.

Ban đầu, Jin Sook định bỏ học và đi làm, nhưng tôi đã cố gắng thuyết phục hết lần này đến lần khác, rồi giúp em ấy nộp phí nhập học và học phí của kỳ đầu tiên để em có thể đi học cấp ba. Thời gian đầu, thỉnh thoảng em ấy vẫn gọi điện cho tôi. Em bảo rằng tuy học không giỏi lắm nhưng em hứa sẽ chăm chỉ, vậy mà chưa đầy sáu tháng sau, em đã biệt vô âm tín.

Đến bây giờ, tôi vẫn không thể nào quên được Jin Sook. Mỗi khi bụng dưới căng cứng và lưng đau dữ dội, tôi đều nhớ tới em. Chắc hẳn ở một nơi nào đó, em cũng đang trải qua khoảng thời gian đau đớn, mệt mỏi và khốn khổ giống như tôi.

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.