Tên Cô Ấy Là

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
DẪU VẬY, TRÁI TIM TÔI VẪN ĐANG RUNG ĐỘNG - Người thứ hai

❊ ❊ ❊

Năm nay So Jin hơn 25 tuổi, hiện đang làm việc tại chi nhánh địa phương của một doanh nghiệp nhà nước.

Đối phương là cấp trên của So Jin.

Dù vốn đã dày dạn kinh nghiệm, nhưng vì truyền thống mentor-mentee (người cố vấn-người được cố vấn) của công ty mới, nên cô đành chấp nhận làm cấp dưới trực tiếp của một người quản lý lớn hơn mình 10 tuổi. Thỉnh thoảng chán ăn cơm căng tin, ông ta lại rủ So Jin ra ngoài ăn trưa. Tuy chỉ có hai người đi riêng nhưng vì là ban ngày và cũng chẳng uống rượu nên cô cũng không cảm thấy quá áp lực. Đối phương thường hay bàn công việc, hay than thở những chuyện bất mãn trong cuộc sống hôn nhân. Chỉ thế thôi thì cũng không có gì đáng nói.

Thế nhưng, một đêm nọ, sau khi kết thúc buổi liên hoan, ông ta đề nghị đưa cô về và lên taxi cùng cô. Trên băng ghế sau, ông ta bắt đầu có những động chạm không đúng mực với So Jin. Sau khi yêu cầu ông ta dừng lại, cô xuống xe và tự về nhà. Kể từ hôm đó, ông ta không ngừng chỉ trích lối trang điểm cũng như cách ăn mặc của cô. Những lúc cùng cô xem tài liệu, hội ý hay ghi chú thông tin, ông ta đều tự tiện đặt tay lên tay, lên vai hay lên hông cô. Những câu bông đùa ngày càng quá giới hạn, ông ta liên tục nhắn tin, gọi điện đòi gặp mặt sau giờ làm, nói là nhớ cô, muốn có một mối quan hệ đặc biệt với cô. Sau sáu tháng chuyển đến, cô không thể nào chịu đựng thêm nữa.

Trước hết, So Jin viết email trình bày lại tình hình với trưởng phòng. Cô làm vậy vì cho rằng mình cần giữ lại chứng cứ. Trưởng phòng trả lời rằng mình không hề có ý định bao che cho cái xấu nhưng trên thực tế, việc khiển trách hay tách riêng quản lý ra không hề dễ dàng, vì thế chỉ có thể ký quyết định cho cô chuyển sang phòng khác. Dẫu cũng muốn chuyển sang bộ phận khác cho xong chuyện, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nạn nhân mà phải chạy trốn thì thật chẳng hợp lý chút nào. Cô không mong nhờ tới pháp luật can thiệp, cô chỉ muốn ông ta bị kỷ luật ở cấp độ công ty thôi. Dù vậy, nếu công khai chuyện này thì sau này cuộc sống của cô ở đây sẽ khó có thể bình thường như trước. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, So Jin gửi email đề nghị chuyển quản lý sang phòng khác, đồng thời yêu cầu được trao đổi chính thức với ông ta.

Tuy nhiên, sự việc lại diễn ra theo một hướng So Jin không hề ngờ tới.

Trưởng phòng không trả lời email của So Jin. Dù cô viết thêm hai email nữa nhưng vẫn chẳng nhận được câu trả lời nào, thử gọi điện thì cũng không ai nhấc máy. Khi cô trực tiếp đến tìm thì trưởng phòng bỏ đi với lý do là đã có hẹn. Mãi đến sau này cô mới biết trưởng phòng đã gọi quản lý đến trước, cho ông ta đọc email của cô và hỏi xem đó có phải sự thật hay không. Dù không biết chính xác hai người bọn họ đã nói gi với nhau, nhưng cô đoán chắc hẳn tên quản lý đã phủ nhận hành vi quấy rối tình dục của mình và bêu xấu So Jin.

Sau đó, quản lý bắt đầu công khai mắng mỏ So Jin giữa văn phòng. Ông ta giao cho cô khối lượng công việc quá sức, đã vậy còn không ngừng thay đổi chỉ thị. Hễ So Jin có ý kiến hay thắc mắc, ông ta lại gầm lên: “Cô muốn thoái thác công việc à?” Bình thường ông ta chẳng thèm chào hỏi, gọi điện thì mãi mới chịu bắt máy, đôi lúc còn nổi điên lên vì cho rằng cô đang nhìn đểu mình. Quá tuyệt vọng, So Jin chỉ biết lặng lẽ thổn thức trong nhà vệ sinh. Tình cờ cô gặp một chị tiền bối vào công ty cùng thời điểm với tên quản lý kia. Thấy So Jin hai mắt đỏ hoe, chị lựa lời an ủi vỗ về cô. Sau khi chắc chắn trong nhà vệ sinh không có ai khác, chị khuyên cô nên làm hai chuyện. Một là ghi âm và thu thập chứng cứ, hai là phải kiên trì ở lại công ty đến cùng nếu như muốn đưa chuyện này ra ánh sáng. Cuối cùng, chị dặn nếu có gì cần giúp đỡ thì nhất định phải liên lạc với chị. So Jin tỉ mẩn viết nhật ký công việc và ghi âm các cuộc nói chuyện điện thoại mỗi khi báo cáo với quản lý. Sau khi chuẩn bị đầy đủ chứng cứ, cô chính thức đặt vấn đề với phòng nhân sự.

Phòng nhân sự lập tức lên kế hoạch tiến hành điều tra nội bộ. Đúng giờ được thông báo, cô đến phòng họp, lúc này cả ba người đàn ông - quản lý, trưởng phòng và trưởng phòng nhân sự - đã ngồi đó tự bao giờ. Trưởng phòng nói rằng vì quản lý thường hay chỉ dạy đàn em hơi nghiêm khắc nên có thể đã khiến So Jin cảm thấy áp lực quá mức. Đột nhiên, tên quản lý lại đề cập tới chuyện ở công ty cũ So Jin từng hẹn hò với người cùng công ty, và nhận được tiền lương trả chậm nhờ nộp đơn khiếu nại lên Bộ Lao động. Sau khi lắng nghe, trưởng phòng nhận định rằng hai bên đã hiểu lầm nhau và thuyết phục So Jin hòa giải. Cô bàng hoàng, phản kháng không được mà đập bàn đứng dậy cũng không xong. Chỉ cần ở cùng một chỗ với tên quản lý thôi cũng đủ khiến So Jin mất hết tự tin rồi. Rõ ràng là cả hai người kia đều đang đứng về phía ông ta. So Jin nói rằng mình sẽ suy nghĩ thêm và kết thúc buổi họp tại đó. May mắn là cô đã ghi âm lại toàn bộ sự việc theo lời dặn dò của chị tiền bối.

So Jin biết được những tin đồn kỳ lạ về mình thông qua một đồng nghiệp vào công ty cùng thời điểm với cô. Bình thường hai người chỉ chào hỏi qua loa, chưa từng liên lạc hay gặp mặt riêng. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, người ấy mới gọi điện báo cho cô biết trong công ty đang có người phao tin đồn thất thiệt về cô. Họ đồn rằng bạn trai cũ của So Jin là một người đàn ông đã có vợ, cô là người dụ dỗ trước và đã phá vỡ hạnh phúc gia đình nhà người ta. Khi bị công ty phát hiện thì cô bèn nghỉ làm không phép suốt hai tháng liền, sau đó lại khiếu nại lên Bộ Lao động để được nhận tiền lương. Vừa nghe, tay So Jin vừa run rẩy. Người đồng nghiệp thoáng do dự rồi nói tiếp: “Lần này, bọn họ đồn đại rằng sau khi cố ý tiếp cận quản lý, cô đã ra điều kiện hòa giải là được thăng chức và thuyên chuyển lên Seoul.”

So Jin mất ăn mất ngủ, nhiều lúc không kìm được mà òa khóc ngay giữa đường. Cô cảm thấy dường như mọi người đều đang né tránh mình, nhưng rồi lại khổ sở dằn vặt vì nghĩ đó chỉ là do cô ảo tưởng mà thôi. So Jin tìm đến phòng nhân sự và nói rằng mình không có ý định hòa giải. Cô yêu cầu thuyên chuyển và kỷ luật tay quản lý, vì hành động của ông ta rõ mười mươi là quấy rối tình dục. Ông ta không những không tự kiểm điểm bản thân mà còn lợi dụng chức vụ để chèn ép, ngấm ngầm làm hại người khác. Một buổi họp nhân sự lại được tổ chức. So Jin đưa ra tất cả bằng chứng, từ ghi chú, tin nhắn và cả những đoạn ghi âm, vậy mà kết cục, cả cô và ông ta đều bị phạt cắt lương ba tháng vì gây tổn hại đến thuần phong mỹ tục của công ty. So Jin quyết định nộp đơn tố cáo hành vi quấy rối tình dục nơi công sở của ông ta lên Bộ Lao động.

Biết tin, trưởng phòng giận dữ gọi So Jin tới, hỏi tại sao đã nói rõ ràng như thế rồi mà cô cứ phải chuyện bé xé ra to, rồi còn gay gắt chửi cô là đồ điên, đồ tâm thần, kẻ không thể thích ứng với xã hội. Cuối cùng, trưởng phòng còn mỉa mai: “Chị So Jin làm tôi sợ đến nỗi chả dám nói chuyện với chị đây này, ai mà biết chị có đang ghi âm hay không cơ chứ?” Ngay trước mặt cô, ông ta lộ liễu an ủi tên quản lý kia, nào là làm sao mà vướng vào chuyện tồi tệ thế này, đúng là xui xẻo hết sức, thôi thì cứ xem như vừa giẫm phải bãi phân vậy... Ở công ty, không người nào chịu nói chuyện với cô và cũng chẳng có ai giao việc cho cô cả. Mỗi ngày đi làm đều chẳng khác nào địa ngục trần gian. Vừa ngồi vào chỗ, cô đã thấy tim mình đập thình thịch như chực nổ tung bất cứ lúc nào. Đôi khi cô còn thấy ngạt thở như thể có một bàn tay to lớn bịt chặt lấy miệng mình. Cuối cùng So Jin được chẩn đoán mắc chứng rối loạn hoảng sợ và phải nghỉ dưỡng bệnh, trong khi đó tên quản lý vẫn tiếp tục đi làm bình thường như thể không có chuyện gì xảy ra.

Ngày ngày, So Jin đều khóc và uống rượu từ sáng đến đêm. Bác sĩ nói đang dùng thuốc thì cô không nên uống rượu, nhưng quả thực cô không đủ sức chịu đựng nếu thiếu cả thuốc lẫn rượu. Bố mẹ an ủi đó không phải lỗi của cô và còn khen ngợi cô đã làm đúng vì dám lên tiếng đặt vấn đề. Tuy nhiên họ cũng xin cô đừng kéo dài tình trạng này quá lâu. Thấy bố mẹ mình như vậy, So Jin quyết tâm cai rượu, không để mình suy sụp hơn nữa. Trong khi cô còn đang phân vân giữa vài lựa chọn: nghỉ làm đi du lịch, chuyển đến nơi khác tìm công việc mới hay là nhân cơ hội này học thêm những điều vốn dĩ vẫn muốn học, thì Bộ Lao động đưa ra thông báo yêu cầu phải xử phạt người có hành vi gây hại. Thế nhưng, công ty không hề tuân thủ theo. Cuối cùng So Jin nghĩ, dù thắng hay thua thì cô cũng phải kết thúc cuộc chiến này.

So Jin nhớ rằng cô đã từng đọc trên các diễn đàn mà mình tham gia về những hành vi quấy rối tình dục nơi công sở, trong trường học và các buổi gặp mặt. Trong lúc đọc, cô nghĩ về những hành vi quấy rối mình từng gặp phải nhưng đã không nhận ra hoặc là đã bàng quan bỏ qua. Hồi ấy cô cũng ký tên trực tuyến và quyên góp một khoản tiền nhỏ nhưng lại không tiếp tục theo dõi các vụ tố cáo đến cùng. Đã có chuyện gì xảy ra sau đó? Thử tìm lại, cô phát hiện ra có quá ít những kẻ quấy rối phải trả giá thích đáng. Ngược lại, những nạn nhân đã lựa chọn phương án cuối cùng là vạch trần sự việc vẫn phải lao tâm khổ tứ tiếp tục cuộc chiến cam go khi bị cáo buộc ngược về tội phỉ báng, vu khống và xúc phạm danh dự.

Biết là vậy nhưng So Jin vẫn đăng lại toàn bộ quá trình sự việc và cách xử lý của công ty lên mục bảng tin của một cổng thông tin điện tử và tài khoản mạng xã hội của mình. Trong thời gian qua, nếu chế độ, quy tắc hay lẽ thường hoạt động đúng cách, thì cô đã chẳng phải đưa ra lựa chọn này. Sau đó, cô liên lạc với chị tiền bối trước đây từng khuyên cô ghi âm lại mọi chuyện làm bằng chứng. Chị đã giúp cô thuyết phục một nhân viên cũ từng nghỉ việc vì lý do tương tự để hai bên gặp nhau. Chị tiền bối và một thành viên khác trong nhóm cũng viết đơn tường trình về việc đã chứng kiến hành vi quấy rối tình dục của tên quản lý ra sao. Bài đăng của So Jin nhanh chóng lan truyền trên mạng và xuất hiện cả trên mặt báo. Sau đó, một tổ chức vì quyền phụ nữ đã liên lạc và giới thiệu cho cô một luật sư đáng tin cậy để tham gia tố tụng dân sự - hình sự chống lại công ty và kẻ quấy rối. Cô cũng tham gia phỏng vấn với các cơ quan ngôn luận (khuôn mặt và giọng nói của cô đều đã được xử lý).

Đời tư của So Jin bị đào bới và dưới mỗi bài báo là một lượng bình luận ác ý khổng lồ. Một nhà báo từng học đại học cùng So Jin bằng cách nào đó đã có được số điện thoại và liên lạc với cô. Vì cảm thấy phiền nên cô hơi xẵng giọng một chút, sau đó toàn bộ đoạn ghi âm được công khai trên chương trình thời sự không thiếu một lời. Trong lúc đó, công ty yêu cầu cô hãy thỏa thuận, còn tên quản lý thì nói rằng ông ta đang chuẩn bị kiện cô. Chuyện đến nước này, cô cũng khó tránh khỏi cảm thấy hối hận. Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây So Jin đều hối hận. Lần nào chải đầu, tóc cô cũng rụng cả nắm, cứ ăn vào là lại nôn ra nên cô phải truyền nước và uống thuốc bổ. So Jin hỏi luật sư, hỏi chị tiền bối, hỏi gia đình rằng, liệu cô có nên dừng lại lúc này hay không. Mọi người đều nói ý kiến của nạn nhân là quan trọng nhất, nếu cô thấy quá mệt mỏi thì có thể dừng lại, nhưng trên thực tế chính cô mới là người không thể từ bỏ.

Vừa mới gặp nhau, chị nhân viên nghỉ việc vì từng bị chính tên quản lý đó quấy rối đã xin lỗi So Jin. Chị tự trách mình nếu lúc đó không im lặng thì có lẽ So Jin đã chẳng phải chịu cảnh tương tự. Dĩ nhiên là So Jin không hề oán trách chị. Tuy thế, cô cũng không muốn mình là người thứ hai giữ im lặng để mọi chuyện lại chìm vào quên lãng. Cô phải dũng cảm đứng lên thì mới không xuất hiện nạn nhân thứ ba, thứ tư, thứ năm...

Dịch giả: Văn Ngọc Minh Quyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.