“Nào, với lòng biết ơn và quyết tâm sẽ sống hạnh phúc, xin mời cô dâu chú rể cúi lạy hai đấng sinh thành nhà gái vì nhờ có ông bà dưỡng dục mà chúng ta mới có được một cô dâu xinh đẹp, nết na thế này.”
Em rể nâng hai tay lên rồi cúi rạp người xuống làm lễ, em gái cúi đầu thật thấp rồi đứng thẳng người dậy. Em gái cắn chặt môi dưới để ngăn những giọt nước mắt chỉ chực trào ra, mẹ tôi len lén lau đi lệ nóng đang lăn dài trên má. Tôi biết chắc một nửa số nước mắt ấy, à không, có lẽ là phần lớn những giọt nước mắt mẹ rơi là vì tôi. Ngày em gái làm lễ dạm ngõ cũng là ngày tôi kết thúc một tháng hòa giải: đơn ly hôn của tôi đã được chấp thuận.
Cuộc cãi nhau đầu tiên giữa chúng tôi bắt đầu khi hai vợ chồng về thăm nhà chồng sau tuần trăng mật. Nói đúng hơn thì là thăm nhà bác cả chứ không phải nhà bố mẹ chồng tôi. Từ hôm nghe mẹ chồng bảo phải đến nhà bác cả, trong lòng tôi thấy bất an lạ thường. Chạy xe hơn hai tiếng đồng hồ trên đường cao tốc, chúng tôi về đến nhà chồng, sau đó thì chuyển qua xe bố mẹ chồng đi thêm một tiếng nữa để đến nhà bác. Mẹ chồng lấy trong cốp xe hộp quà đựng bánh gạo, sườn, trái cây, rượu... và nói với mọi người đây là quà con dâu mang đến. Nhưng quà đâu phải là do tôi chuẩn bị. Hôm trước, mẹ chồng bảo tôi chỉ cần đến góp mặt là được vì người lớn dưới quê sẽ chuẩn bị đầy đủ đồ ăn. Lúc tôi ngỏ ý muốn mua rượu và trái cây, bà bất ngờ mắng: “Con làm mấy chuyện vô bổ ấy làm gì?” Tôi quả thật không hiểu được tại sao.
Nhưng vừa đến nơi, tôi liền bận tối mắt tối mũi để chuẩn bị bàn ăn nên không lấy đâu ra thì giờ hỏi lý do. Trong lúc tôi đang bưng khay đồ ăn thì đột nhiên một bác trong nhà nắm lấy tay tôi.
“Đừng làm nữa, cháu ngồi xuống đây đi.”
“Ừ ừ, cô dâu mới phải làm một ly đã!”
Nói rồi bác lấy ngón cái lau ly rượu, rót một ly đầy đưa cho tôi.
“Cháu không uống được rượu ạ.”
Thấy tôi còn ngập ngừng, bố chồng ra hiệu bằng ánh mắt bảo tôi mau uống đi. Vừa uống xong ly này thì ly khác, rồi một ly khác nữa lại tiếp tục được chuyển đến. Tôi rơi vào hoảng loạn, chồng tôi giành uống đỡ cho tôi vài ly và chầu rượu tạm thời kết thúc. Sau đó, họ đưa cho tôi một chiếc thìa và yêu cầu tôi hát một bài. Người lớn vỗ tay hoan hô cổ vũ, ngay cả bố mẹ chồng tôi cũng vậy. Tôi không có cách nào khước từ. Trong bầu không khí ấy, tôi cảm thấy như bị dồn vào góc tường. Bụng tôi nhộn nhạo, đầu tôi choáng váng. Tôi nói mình không thể hát được và lao ra ngoài như thể chạy trốn. Tôi chạy đến tận nhà văn hóa làng, ngồi xuống chiếc phản phía trước sân, còn chồng tôi thì chạy theo sau tôi hỏi sao tôi lại hành động như vậy.
“Từ đầu đến cuối, em cảm thấy như thể mình đang bị đem ra làm trò cười vậy! Mẹ nói không cần chuẩn bị quà, vậy tại sao mẹ còn tự chuẩn bị những món đó? Sao mọi người có thể ép buộc con dâu mới về nhà chồng uống rượu và hát hò như vậy? Rốt cuộc mọi người coi em là gì? Tại sao cả anh, cả bố mẹ, không một ai đứng ra ngăn cản?”
“Sao em lại nặng lời quá vậy? Dù sao họ cũng đều là người dân quê mà. Vì thích em, thấy em đáng yêu nên người ta mới làm thế.”
“Chúng ta đi tuần trăng mật về, bố mẹ em đã chuẩn bị thức ăn ngon lành đón tiếp anh. Anh chỉ cần ngồi yên một chỗ, ăn cơm xong thì nghỉ ngơi. Anh không thấy cách đối xử bên này khác xa so với nhà em sao?”
“Chị dâu cũng uống rượu, cũng ca hát góp vui cho mọi người đấy thôi. Tại sao em phải làm quá lên thế? Ừ thôi, xin lỗi, xin lỗi em! Anh chỉ là một thằng nhà quê vô giáo dục!”
Tôi gọi taxi đến ga tàu gần đó rồi bỏ về Seoul. Tôi đã nghĩ cuộc hôn nhân này sẽ không thể cứu vãn, nhưng chồng tôi lại quỳ gối van xin tôi hãy cho anh thêm một cơ hội.
Từ sau chuyện đó, chồng tôi luôn không làm tròn vai trò của mình. Bố mẹ chồng tôi cũng có thái độ cứng rắn hơn. Như để dằn mặt tôi: “Đáng ra loại con dâu như cô phải bị đuổi đi lâu rồi, nhưng lần này chúng tôi sẽ tha thứ cho cô”, họ thường xuyên gọi tôi về nhà dù không còn bắt tôi đến nhà bác cả nữa. Vào ngày lễ tết, khi cần muối kim chi, khi trong nhà có người sinh nhật, khi bố chồng nghỉ hưu, khi mẹ chồng bị đau lưng, tôi đều phải về quê, hết làm đồ ăn, đứng ra làm lễ rồi chăm người bị ốm, dọn dẹp nhà cửa. Tôi phải quần quật làm cỗ, sau đó cũng chỉ có thể ngồi ăn qua loa ở một chỗ lạnh lẽo và bất tiện nhất. Ấy vậy mà tôi vẫn bị mắng vì không chịu cười, không niềm nở, không trả lời ngay khi được hỏi, ánh mắt nhìn người khác không thân thiện. Trong khi tôi chịu đựng cảnh ấy thì chồng tôi chỉ biết ngồi ăn đồ được dâng lên tận miệng, nằm trên giường xem ti vi, đêm đến thì ra ngoài gặp bạn bè. Lần nào anh ấy về, chúng tôi cũng cãi nhau to.
“Anh xin tôi cho anh một cơ hội? Đây là những gì tôi nhận được sau khi đồng ý à?”
“Thì tôi cũng đã làm bao nhiêu việc nhà còn gì? Giặt giũ, lau nhà, rửa bát, chuyện gì tôi cũng làm đấy thôi. Trên đời này có thằng chồng nào làm nhiều việc nhà như tôi không? Lúc cô tăng ca, liên hoan ở công ty, đi công tác, hay đi gặp gỡ bạn bè về trễ, tôi có bao giờ nói câu nào không?”
“Còn tôi thì sao? Tôi không làm việc nhà à? Tôi đã nói những gì với anh? Tôi làm thì là chuyện đương nhiên, còn anh làm thì là anh quan tâm tôi? Anh cứ tiếp tục bàng quan đi, rồi sẽ đến ngày tôi kiệt sức, giữa chúng ta cũng chẳng còn gì nữa đâu!”
“Anh chỉ xin em hãy cố gắng chịu đựng mỗi khi về nhà bố mẹ thôi mà. Chúng ta cũng đâu có sống chung với họ đâu. Em nghĩ xem, hai người còn sống được bao lâu nữa?”
“Ở thời đại này thì chắc phải sống thêm ba, bốn chục năm nữa ấy chứ. Đến lúc ấy tôi cũng đã trở thành bà lão 60 rồi.”
Tôi tâm sự với những người bạn đã kết hôn và họ kể cho tôi nghe khá nhiều câu chuyện tương tự. Chẳng lẽ phụ nữ kết hôn xong đều phải sống như vậy? Sống như thế mà vẫn chưa phát điên à? Đây là sự thật sao? Lẽ nào tôi mới là người không bình thường? Lẽ nào là do tôi quá nhạy cảm? Tôi không ngừng tự dằn vặt bản thân và rồi dần kiệt sức.
Một chiều Chủ nhật nọ, bố mẹ chồng đột nhiên đến nhà chúng tôi mà không hề báo trước, tay xách một mớ nguyên liệu để làm món bạch tuộc hầm, bảo là muốn bồi bổ cho con dâu. Mẹ chồng tôi mở toàn bộ ngăn kéo trong bếp, mở cả chiếc túi ni lông đen nằm trong góc tủ đá, xem xét từng hộp gia vị một, vừa kiểm tra vừa tặc lưỡi và thở dài không ngớt. Cuối cùng, bà đem vứt hết những đồ ăn kèm tôi gọi về vào thùng rác.
“Cái khác mẹ còn có thể chịu được, nhưng mẹ không thể chấp nhận nổi việc mua đồ ăn kèm ở ngoài. Làm sao con biết người ta làm ở đâu, chế biến ra sao, nguyên liệu thế nào mà dám ăn?”
“Tất cả đều được ghi rõ trên vỏ rồi ạ.”
“Mấy cái đấy mà con cũng tin à?”
“Con mua ở chỗ đáng tin cậy mà mẹ. Cả hai đứa con đều tan ca trễ nên không thể thường xuyên nấu ăn được.”
“Nhưng dù sao mẹ cũng không tin tưởng mấy chỗ đó. Hồi chồng con còn sống một mình, tuần nào mẹ cũng nấu rồi mang đồ ăn kèm với mấy loại nước canh đến nhà cho nó. Thằng bé tuyệt đối không bao giờ ăn những thứ này. Thôi, bây giờ cũng làm như hồi trước đi. Nếu con không muốn gặp mẹ, vậy thì lúc hai đứa đi làm mẹ sẽ mang đồ ăn tới rồi đi luôn. Cho mẹ biết mật khẩu cửa ra vào là được.”
Tôi cảm thấy trước tiên phải để mẹ bình tĩnh lại đã.
“Không cần đâu, mẹ ơi. Con sẽ tự chuẩn bị mấy món ăn kèm ạ.”
“Mẹ biết hai đứa đều bận rộn. Không phải mẹ muốn phê bình gì con cả, chỉ là làm vậy thì mẹ mới an tâm được.”
“Con sẽ làm, thưa mẹ. Con sẽ không mua đồ ăn kèm bên ngoài nữa. Con xin lỗi mẹ.”
Nói ra lời xin lỗi mà tôi thấy nước mắt mình như sắp tuôn rơi. Tôi phải xin lỗi mẹ chồng vì cái gì? Vì đã để con trai yêu quý của bà ăn thức ăn bên ngoài? Cái người đang đứng yên theo dõi mọi chuyện mà không nói một câu nào kia là ai? Là chồng tôi hay là con trai của bà? Hàng loạt suy nghĩ ập tới khiến tôi lảo đảo muốn ngã khuỵu. Chồng vỗ vỗ vai tôi.
“Thôi, mình cứ nhờ mẹ làm đi em.”
“Sao cơ?”
“Em làm gì có thời gian mà làm. Với mẹ thì chỉ là tiếp tục làm những việc bà đã quen làm trước khi anh kết hôn thôi. Thực ra, đồ ăn kèm bên ngoài đúng là không hợp khẩu vị của anh lắm. Mình cứ để mẹ làm sẵn rồi mang đến đi mà. Đâu có ai thấy phiền, cũng chẳng ai bị thiệt thòi gì cả. Em không nghĩ vậy sao?”
Nhìn vẻ mặt vô tư không chút ác ý nào của anh, lòng tôi chợt chùng xuống. Đây có phải người đàn ông tôi nhất quyết muốn lấy? Đây có phải người đàn ông tốt bụng, thông minh, biết điều và lịch sự không? Tôi đề nghị bố mẹ chồng hôm nay hãy quay về trước đã, nhưng mẹ chồng lại khăng khăng đòi nấu xong món bạch tuộc hầm rồi mới về vì đã chế biến sẵn nguyên liệu cả rồi. Mặc kệ tôi không nuốt nổi miếng nào, chồng tôi vẫn ăn ngon lành. Nếu hôm đó mẹ chồng không làm bạch tuộc hầm, nếu hôm đó chồng tôi không ăn, thì có lẽ tôi sẽ không nghĩ tới chuyện kết thúc cuộc hôn nhân này.
Sau khi nghe tôi kể, bố mẹ chỉ im lặng rồi vỗ nhẹ vào vai tôi. Em gái thì bảo về nhà là tốt rồi. Đã lâu rồi hai chị em tôi mới nằm cùng giường với nhau, em gái quay sang nói với tôi.
“Chị, em đồng ý lời cầu hôn của anh ấy rồi. Bọn em định sẽ làm lễ dạm hỏi vào tháng Năm tới.”
“A, vậy sao? Thế thì tốt quá.”
Rồi hai chị em tôi bỗng chốc im lặng.
“Chị, em có nên kết hôn hay không? Kết hôn là gì? Có đáng để thử không? Nếu chị bảo em đừng kết hôn thì em sẽ dừng lại ở đây, em cũng sẽ không hỏi lý do là gì đâu.”
Kết hôn là gì? Có đáng để thử không? Tôi thử nhớ lại quãng thời gian hạnh phúc khi ở bên chồng mình. Hàng loạt cảnh tượng lướt qua trước mắt tôi: khung ảnh treo phía trên bàn ăn chúng tôi phải bàn bạc rất lâu mới lựa chọn được, những ý kiến trái ngược sau khi cùng xem một bộ phim, món cơm cuộn tam giác và mì hộp ăn lúc đi dạo vào ban đêm, bữa tiệc chúc mừng tôi thăng chức... Cuối cùng, tôi vẫn khuyên em gái nên kết hôn.
“Em cứ kết hôn đi. Niềm vui vẫn nhiều hơn nỗi buồn. Nhưng cho dù hai đứa có cưới nhau, em cũng đừng cố gắng làm vợ, làm con dâu hay làm mẹ của ai đó, hãy sống cuộc đời của chính em.”
Tôi không nói với em rằng sống như thế chẳng hề dễ dàng. Rồi sau đó, tôi giải quyết chuyện ly hôn của mình, em gái chuẩn bị cho đám cưới của em, cả hai việc đều diễn ra suôn sẻ. Tôi biết đây chưa phải là kết thúc. Bây giờ, câu chuyện chỉ sắp bắt đầu lại một lần nữa.