Kính thưa tất cả các bạn học sinh trường tiểu học Hanmaeum, tôi là Choi Eun Seo đến từ lớp 6-3, ứng cử viên thứ hai tranh cử vào vị trí hội trưởng hội học sinh trường tiểu học Hanmaeum năm nay.
Bạn ứng viên trước đó đã đưa ra rất nhiều lời hứa hẹn lớn lao. Bạn hứa sẽ tạo nên một trường học sạch sẽ, không bạo lực, sẽ khiến trường chúng ta trở thành một ngôi trường ưu tú hàng đầu. Nhưng riêng tôi, tôi e là mình không thể làm được những điều tuyệt vời đến thế. So với những điều ấy, tôi cho rằng còn nhiều chuyện quan trọng và cần kíp hơn. Hiện tại, tôi vừa tròn 13 tuổi, như vậy có thể coi như tôi đã trải qua một nửa đời là học sinh tiểu học. Các bạn có thích khi làm học sinh tiểu học không? Là học sinh tiểu học, các bạn có nhận được sự thấu hiểu và tôn trọng không?
Chúng ta sẽ trải qua ba năm cấp hai và ba năm cấp ba, nhưng riêng tiểu học lại kéo dài tới tận sáu năm. Tôi rất mong muốn trong suốt sáu năm không quá ngắn ngủi này, toàn bộ một nghìn học sinh của trường tiểu học Hanmaeum sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn.
Nếu tôi được lựa chọn làm hội trưởng, trước tiên tôi sẽ tạo nên một trường tiểu học Hanmaeum không tồn tại bốn chữ “trẻ con cấp một”.
Các bạn học sinh thân mến, các bạn nghĩ cụm từ “trẻ con cấp một” mang ý nghĩa gì? Có phải chỉ đơn thuần là để chỉ tất cả những ai đang học ở trường tiểu học? Vậy tại sao chúng ta lại khó chịu khi bị gọi là “trẻ con cấp một”? Những người ấu trĩ, thiếu suy nghĩ, những người gây tổn thương cho người khác, dù có là người lớn thì vẫn đều bị gọi là đồ trẻ con cấp một. Bây giờ, “trẻ con cấp một” không còn có nghĩa là “học sinh tiểu học” nữa rồi. Nó được dùng để chỉ những người có vấn đề. Vậy tất cả học sinh tiểu học chúng ta đều là những người đáng xấu hổ như thế sao?
Người ta vẫn thường nói rằng cứ đến kỳ nghỉ là đám trẻ con cấp một lại ùa tới phần bình luận của các bài viết trên mạng Internet. Nhưng khi xem phỏng vấn các nghệ sĩ khởi kiện bình luận ác ý, tôi nhận thấy những người bị kiện đại đa số đều là người lớn chứ chẳng có học sinh tiểu học nào cả. Thâm chí, tôi còn biết có một số nhà hàng cấm cửa học sinh tiểu học với lý do là trẻ con thường gây ồn ào và mất trật tự. Bố mẹ tôi cũng mở cửa hàng bán bạch tuộc ở ngay đối diện cổng trường, họ nói những khách hàng ồn ào, khiếm nhã và bất lịch sự nhất là mấy ông chú uống rượu say xỉn. Nhưng trên thực tế lại chẳng có nhà hàng nào cấm cửa những vị khách như vậy cả. Trên ti vi, người ta vẫn thường hay nói trẻ em là hy vọng, là tương lai của đất nước, nhưng trên thực tế mọi người lại xem thường, ghét bỏ, coi trẻ em là mối phiền phức. Ai cũng nói “trẻ con cấp một” chính là một vấn đề hóc búa đau đầu.
Tuy nhiên, chính chúng ta vẫn đang đùa giỡn trêu chọc nhau là “trẻ con cấp một”. Từ bây giờ, chúng ta đừng dùng những lời lẽ khinh thường bản thân như thế nữa. Nếu ai đó làm sai, hãy tập trung vào người đó và hành vi sai trái của họ. Khi mắng mỏ hay chỉ ra lỗi sai của con em mình, cả giáo viên lẫn cha mẹ đều nên chấm dứt việc sử dụng cụm từ “trẻ con cấp một”. Tôi xin hứa sẽ thuyết phục các bạn học sinh, các thầy cô giáo và các vị phụ huynh để tất cả học sinh của trường tiểu học Hanmaeum đều nhận được sự tôn trọng và thấu hiểu.
Thứ hai, tôi xin hứa sẽ tạo nên một ngôi trường tiểu học Hanmaeum không có bạo lực tình dục.
Các bạn đã từng nghe thấy câu “A" kimochi!” bao giờ chưa? Lần đầu tiên tôi nghe thấy nó là vào năm lớp 4. Một vài bạn trong lớp thường hay vừa cười vừa nói: “Kimochi, kimochi”, nên tôi cứ nghĩ đây chỉ là từ cảm thán giống như “Ôi trời ơi, mẹ ơi” thôi. Bản thân câu “A-kimochi” nghe cũng khá đáng yêu nên nó nhanh chóng lan rộng và trở thành mốt. Thế nhưng, khi tình cờ nghe được, giáo viên chủ nhiệm lớp chúng tôi đã nổi giận và hỏi xem chúng tôi có biết ý nghĩa của câu đó là gì không. Cô giải thích rằng đó là câu mà những nữ diễn viên trong phim người lớn Nhật Bản thường hay sử dụng. Ngoài ra, cô còn nói việc giả vờ đánh đập hay rên la, hoặc có hành động và lời nói khiêu dâm mang tính uy hiếp đều được xem là bạo lực.
Hiện nay, mạng Internet trở nên rất phổ biến, đại đa số các học sinh tiểu học đều có thể lên mạng dễ dàng. Vậy mà ở trên mạng lại có rất nhiều người gọi phụ nữ là kẻ đào mỏ, là sâu bọ, là những người đem lại tổn hại cho đàn ông. Họ mắng mỏ, cười nhạo và dọa giết phụ nữ. Có khi nào ngày hôm nay đây bạn cũng đang thốt ra những từ ngữ xuất hiện trên mạng không? Các bạn có đang chửi thề bằng những từ liên quan tới mẹ như “mẹ mày”, “má nó” không? Các bạn có đang bình phẩm về vẻ ngoài của các bạn nữ trong lớp, hay đang bắt chước các bộ phim người lớn thốt ra câu “A-kimochi” như một thói quen không? Tất cả những điều ấy rõ ràng đều là quấy rối và bạo lực tình dục.
Trên thực tế, ngay cả trong lớp học của chính chúng ta, bạo lực tình dục đã và đang không ngừng diễn ra. Việc bỏ qua hành động sai trái chỉ vì “còn nhỏ”, vì “đùa giỡn”, vì “đó không phải việc gì to tát”, sẽ chẳng giúp ích gì được cho cả người gây hại lẫn người bị hại. Tôi xin hứa sẽ nỗ lực hết sức để giúp đỡ các bạn học sinh được giáo dục giới tính đúng cách và xây dựng nên một trường tiểu học Hanmaeum không có nạn nhân và kẻ gây hại.
Cuối cùng, tôi xin hứa sẽ để dành một giờ đồng hồ trống trong thời khóa biểu của chúng ta.
Tôi được biết, học sinh tiểu học Hàn Quốc dành trung bình một tuần 8 tiếng 40 phút học thêm. Thực ra, cả tôi và các bạn của mình đều đang dành nhiều thời gian hơn thế cho các lớp học thêm. Càng học lên lớp cao hơn thì giờ học càng kéo dài, vào những ngày có bài kiểm tra từ vựng, hơn 8 giờ tối tôi mới về đến nhà vì phải hoàn thành xong bài thi. Bình thường, tan học xong, tôi sẽ vừa ăn nhẹ vừa làm bài tập ở trường, sau đó lại đến lớp học thêm rồi về nhà, ăn tối và làm bài tập ở lớp học thêm. Tôi nghĩ các bạn học sinh khác cũng đang trải qua một cuộc sống không khác gì tôi.
Gần đây, bố mẹ thường hay cằn nhằn tôi về chuyện sử dụng điện thoại di động. Họ bảo tôi suốt ngày xem video vớ vẩn trên mạng rồi còn nhắn tin với bạn bè cho tới tối muộn dù ngày nào cũng gặp nhau ở trường. Tôi hiểu bố mẹ bận bịu làm việc nên không còn cách nào khác nhưng thời gian biểu họ vạch ra cho tôi quả thực quá mức dày đặc. Giữa lịch trình này và lịch trình khác chẳng có lấy một khoảng trống để tôi vui chơi giải trí.
Bạn bè tôi thì mỗi người một lịch học thêm riêng nên cũng rất khó để hẹn gặp. Chính vì thế, sử dụng điện thoại là cách duy nhất để tận dụng những khoảng thời gian vụn vặt ấy.
Suốt khoảng thời gian vừa qua, dù là tập thể thao, chơi trò chơi hay đi dã ngoại, chúng ta đều trải qua với sự có mặt của giáo viên. Tiệc sinh nhật được tổ chức ở sân tập Taekwondo dưới sự hướng dẫn của thầy huấn luyện viên, ở lớp học thêm toán chúng ta học chơi board game[1], sau giờ học chính chúng ta học chơi những trò chơi truyền thống. Chúng ta có quá ít thời gian của riêng mình - một khoảng thời gian để chúng ta trò chuyện, chơi đùa, cãi vã với bạn bè, hay yên lặng đọc sách hoặc gục xuống bàn ngủ một giấc hay làm bất cứ việc gì khác.
Tôi nghĩ thầy cô giáo và các bậc phụ huynh sẽ phản đối ý tưởng này, và có lẽ đây cũng không phải chuyện một hội trưởng hội học sinh đủ sức làm. Dù vậy, tôi vẫn sẽ cố gắng hết sức thuyết phục người lớn để chúng ta có được một tiếng trống trong tuần, ngay cả ít hơn một tiếng thì chúng ta vẫn cần phải có khoảng thời gian ấy.
Chỉ với sức lực của mình tôi, để thực hiện được cả ba điều trên là một việc không hề dễ dàng. Thế nhưng, tôi vẫn cho rằng đó là những điều vô cùng quan trọng với chúng ta. Tôi sẽ đi đầu và nỗ lực hết mình. Còn các bạn thì sao? Các bạn sẽ góp sức cùng tôi chứ?
Tôi là Choi Eun Seo, ứng cử viên thứ hai. Xin cảm ơn mọi người.
[1] Board game là những trò chơi như cá ngựa, cờ vua, cờ tỷ phú, vân vân. Khi chơi, chúng ta sẽ cho quân của mình di chuyển trên bảng hay một bề mặt phẳng, và phải tuân thủ theo một hệ thống quy định nhất định.