Dù không muốn uống trà, tôi vẫn giơ tay cầm lấy cái cốc. Tôi xoay xoay cái cốc trên tay rồi đưa lên áp sát vào mặt, cho đến khi hơi nóng của nước làm da bỏng rát. Cảm giác giống như bị ong chích, khiến má tôi tê lại còn mắt thì cay xè. Chỉ bằng cách này tôi mới có thể khiến bản thân tạm thời thoát khỏi những hình ảnh kinh hoàng của vụ tai nạn vẫn đang bám lấy tâm trí mình.
“Cô có muốn ăn gì không?”
Anh ta đứng sừng sững ở bên và tôi biết mình phải ngước nhìn lên, nhưng không thể cố ép mình làm việc đó. Làm sao anh ta vẫn có thể mời tôi ăn uống như thể không có chuyện gì xảy ra? Ý nghĩ ấy khiến tôi cảm thấy ghê tởm đến mức buồn nôn nhưng may thay đã kịp kìm lại.
Anh ta đổ lỗi cho tôi về vụ tai nạn. Dù không nói ra, nhưng tôi có thể đọc được điều đó trong ánh mắt đầy trách móc của anh ta. Và anh ta đã đúng - tất cả là lỗi của tôi. Chúng tôi lẽ ra không nên đi đường khác để về nhà. Chúng tôi đáng ra không nên nói chuyện, đáng ra tôi phải ngăn anh ta lại…
“Không, cảm ơn. Tôi không đói.” Tôi khẽ trả lời.
Hình ảnh của vụ tai nạn cứ hiện đi hiện lại trong đầu tôi giống như một thước phim quay chậm. Tôi muốn dừng bộ phim ấy lại nhưng vô ích. Cảnh Jacob bị đập vào kính xe cứ liên tục hiện ra. Tôi đưa cốc trà lên, áp vào má một lần nữa, nhưng nó đã nguội từ bao giờ và cũng không thể làm da tôi bỏng rát như lần trước. Tôi không hay biết mình đã khóc từ lúc nào, ngoài việc cảm nhận được những giọt nước mắt đang chảy xuống đầu gối mình. Tôi ngồi nhìn chúng đang thấm dần vào chiếc quần jean đang mặc, rồi vô thức lấy móng tay cậy một vệt đất sét bẩn dính trên quần.
Tôi nhìn khắp căn phòng, nơi tôi dành rất nhiều năm để chăm chút. Từ rèm cửa, được mua để phối màu với cái đệm giường, cho đến những bức tranh, một số là do tôi vẽ, một số khác đã được tôi mua từ các phòng tranh. Tất cả quá đỗi thân thuộc, khiến tôi không nỡ rời xa. Tôi từng nghĩ rằng mình đã xây nên một tổ ấm gia đình, nhưng có lẽ tôi mới chỉ xây nên một ngôi nhà theo đúng nghĩa là để ở.
Đến lúc này tôi mới cảm thấy tay mình đau buốt. Tôi có thể cảm nhận mạch máu ở cổ tay đang đập rất nhanh và yếu ớt. Tôi vui vì cơn đau ấy, và tôi ao ước rằng sự đau đớn này có thể tăng lên gấp bội. Tôi mong mình là người bị chiếc xe đó tông phải.
Anh ta lại cất lời một lần nữa. Cảnh sát đang tìm chiếc xe ở khắp mọi nơi… Sẽ có những lời kêu gọi cung cấp bằng chứng cho cảnh sát in trên mặt báo… Vụ tai nạn sẽ xuất hiện trên các bản tin…
Căn phòng bỗng quay cuồng và tôi nhìn chằm chằm vào cái bàn uống nước, khẽ gật đầu thể hiện sự đồng tình. Anh ta tiến hai bước dài về phía cửa sổ rồi đi lại ở đó. Tôi ước gì anh ta có thể ngồi yên một chỗ - anh ta đang khiến tôi căng thẳng. Tay tôi đang run và trước khi kịp đặt cốc trà còn nguyên chưa uống xuống bàn, tôi đã làm rơi nó xuống mặt kính. Anh ta nhìn tôi đầy bực tức.
“Xin lỗi.” Tôi nói. Miệng tôi có vị tanh tanh và tôi nhận ra mình đã cắn phải môi tự lúc nào. Tôi nuốt nước miếng có dính máu, không muốn thu hút thêm sự chú ý nếu mở miệng xin một chiếc khăn.
Mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn. Khoảnh khắc chiếc xe lao vút đi trong cơn mưa, cuộc đời tôi đã thay đổi. Tôi có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ vụ việc, như thể mình là một người ngoài cuộc vậy. Tôi không thể tiếp tục sống như thế.
Khi tỉnh dậy, trong chốc lát tôi không thể biết rõ cảm giác đó là gì. Mọi thứ trông y nguyên, nhưng kỳ thực đã không còn như trước nữa. Trước khi mở mắt choàng tỉnh, tôi thậm chí còn nghe những tiếng động lớn vang lên trong đầu mình, giống như tiếng của đoàn tàu điện ngầm đang di chuyển. Và rồi chuyện đó lại tái hiện: tâm trí tôi phát lại thước phim về vụ tai nạn mà dù cố gắng cỡ nào tôi cũng không thể dừng nó lại hoặc tắt tiếng đi. Tôi lấy tay day mạnh vào hai bên thái dương, như một cách để xóa dần những hình ảnh đau lòng ấy trong đầu. Trái lại, những cảnh tượng nghiệt ngã thậm chí còn xuất hiện nhiều hơn, giày vò tôi mãi mà không buông.
Trên chiếc tủ bên cạnh giường ngủ có đặt một chiếc đồng hồ báo thức mà Eve đã tặng khi tôi bắt đầu vào đại học. “Nếu không có chiếc đồng hồ này, có lẽ chị sẽ không bao giờ dậy kịp để đi học.” Cô ấy nói thế khi tặng tôi.
Chỉ đến khi nhìn lên đồng hồ, tôi mới nhận ra giờ đã là 10 rưỡi. Cảm giác đau đớn ở đôi tay hoàn toàn bị ấn át bởi cơn đau đầu ập tới khi tôi cử động đầu quá nhanh. Toàn thân đau rã rời, tôi cố gắng nhấc mình ra khỏi giường.
Tôi mặc lại bộ quần áo của ngày hôm qua, đi về phía khu vườn trong nhà mà chẳng dừng lại để pha cà phê, dù lúc này miệng tôi đắng nghét không muốn ăn uống gì. Tôi không thể tìm thấy đôi giày ở đâu. Sự giá lạnh ngoài trời khiến chân tôi tê buốt khi đi qua bãi cỏ. Khu vườn nhà tôi không lớn lắm, nhưng cái lạnh của mùa đông đang tới cũng đủ khiến các ngón chân tê lại, mất hết cảm giác khi tôi sang đến phía bên kia vườn.
Bên trong khu vườn này có một căn phòng dùng để sáng tác nghệ thuật. Với tôi, đây là chốn bình yên nhất trong suốt 5 năm qua. Thoạt nhìn, căn phòng này trông cũng không khác gì một nhà kho chứa đồ thông thường nhưng với đối với tôi, đây là nơi để tĩnh tâm suy nghĩ, làm việc và trốn chạy thực tại những lúc cần. Tôi hình dung sàn gỗ của căn phòng vẫn bám đầy đất sét văng ra từ chiếc bàn xoay tôi vẫn dùng để tạo ra những đứa con tinh thần của mình. Nó được đặt tại khu vực trung tâm của căn phòng, nơi tôi thường đứng đó để ngắm nhìn và chấm điểm từng tác phẩm. Ba bức vách của căn phòng được xếp đầy các kệ gỗ, nơi tôi đặt bừa bãi các bức tượng của mình, theo một trật tự mà chỉ bản thân mới hiểu. Ở đây là một tác phẩm đang làm dở; chỗ này là một bức tượng đã nung xong nhưng chưa tô màu; kia là bức tượng đã xong, sắp trả khách. Trong phòng có đến hàng trăm tác phẩm, nhưng dù nhắm mắt lại tôi vẫn có thể cảm nhận hình dáng riêng biệt của mỗi bức tượng, độ ẩm của đất sét trong lòng bàn tay.
Tôi thò tay lấy chìa khóa được bí mật giấu dưới góc một cái cửa sổ để mở cửa căn phòng. Khung cảnh bên trong hóa ra tồi tệ hơn tôi tưởng. Sàn nhà như chìm dưới những cục đất sét vỡ nằm vương vãi. Những chậu hoa bị đập tan trong con thịnh nộ, biến thành những hình răng cưa lởm chởm. Những kệ gỗ, nơi tôi đặt các tác phẩm của mình, đã trống trơn. Bàn làm việc bị hất văng đi chỗ khác. Chiếc ghế tôi vẫn thường ngồi bị rạch những vệt sắc lẹm. Và phải khó khăn lắm tôi mới có thể nhận ra những bức tượng nhỏ từng được đặt trên rìa cửa sổ, bởi giờ đây chúng đã trở thành những mảnh vỡ vụn lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Bên cửa sổ có còn bức tượng nhỏ của một phụ nữ. Tác phẩm này được tôi hoàn thành hồi năm ngoái, là một trong số các bức tượng làm theo đơn đặt hàng của một cửa hiệu ở Clifton. Tôi đã muốn làm ra một tác phẩm nghệ thuật thực sự, đỉnh cao của sự hoàn mỹ và vẻ đẹp. Tổng cộng có 10 bức tượng khắc họa chân dung người phụ nữ đã được hoàn thành. Mỗi bức mang một dáng dấp, điệu bộ và cử chỉ riêng. Chúng có cả những chỗ lồi lõm, vết sẹo và khiếm khuyết chẳng giống nhau. Chúng được tôi sáng tạo bằng nguồn cảm hứng từ mẹ, em gái, những cô học trò tôi dạy ở lớp đồ gốm và thậm chí là những phụ nữ tôi vô tình nhìn thấy khi họ đang đi dạo trong công viên. Trong số những tác phẩm này, có một bức khắc họa chính con người tôi. Khách quan mà nói có lẽ không ai có thể nhận ra đó là tôi. Nhưng đó chính là tôi mà không phải ai khác. Ngực hơi phẳng, hông hơi bé và bàn chân hơi to. Những lọn tóc xoăn được tết lại, vắt sang một bên cổ. Tôi cúi xuống và nhặt bức tượng lên. Tôi tưởng bức tượng còn nguyên vẹn, nhưng khi tôi vừa chạm vào, đất sét đã mủn ra và tượng vỡ làm đôi. Tôi nhìn hai mảnh bức tượng một lát rồi dùng hết sức bình sinh ném mạnh chúng vào tường. Trong phút chốc, chúng vỡ tan thành những mảnh vụn nhỏ trên sàn nhà.
Tôi hít lấy một hơi thật sâu và thở ra thật chậm.
Tôi không biết bao nhiêu ngày đã qua đi kể từ khi vụ tai nạn xảy ra và bằng cách nào mình có thể trải qua những ngày tháng tồi tệ, dài lê thê này của cuộc đời. Tôi không biết điều gì khiến mình có thể đưa ra quyết định rằng hôm nay mọi chuyện phải dừng lại. Nhưng tôi đã làm thế. Tôi chỉ mang theo những thứ để vừa trong một chiếc túi to và biết rằng nếu không đi ngay lúc này, có lẽ tôi sẽ mắc kẹt lại đây mãi mãi. Tôi đi tới đi lui quanh ngôi nhà cùng với ý nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ quay trở lại nơi này nữa. Ý nghĩ đó vừa khiến tôi sợ hãi vừa mang tới sự giải thoát. Tôi tự vấn bản thân rằng liệu mình có thể làm được không? Liệu chuyện có đơn giản chỉ là bước chân ra khỏi cuộc sống hiện tại và bắt đầu một cuộc đời mới? Nhưng tôi sẽ phải cố gắng, bởi đây là cơ hội duy nhất, dù rất mong manh, để bản thân có thể vượt qua tất cả.
Chiếc máy tính xách tay của tôi đang nằm trong bếp. Nó có những bức ảnh, các địa chỉ, thông tin quan trọng mà ngày nào đó tôi có thể cần, nhưng giờ thì chưa biết sẽ lưu trữ ở đâu. Tôi chẳng có thời gian để nghĩ ngợi nhiều nên dù chiếc máy tính khá nặng và bất tiện, tôi vẫn nhét nó vào túi. Tôi chẳng còn nhiều chỗ trống nữa, nhưng chắc chắn chẳng thể rời đi nếu thiếu mảnh ghép cuối cùng này của quá khứ. Tôi bỏ lại một chiếc áo chui đầu và một đống áo phông, thay thế chỗ của chúng bằng một chiếc hộp gỗ chất đầy kỷ niệm. Chẳng cần nhìn vào bên trong, tôi vẫn có thể nhớ rõ mồn một những thứ được cất ở đó: các cuốn nhật ký tuổi teen được đặt một cách lộn xộn, những trang giấy đã bị xé rách vì hối tiếc, nhưng vẫn được kẹp lại đó; một bộ sưu tập vé của các buổi hòa nhạc; bằng tốt nghiệp; những mẩu báo được cắt ra nói về buổi triển lãm đầu tiên trong đời của tôi và các bức ảnh đứa con trai bé bỏng mà tôi hết mực yêu thương. Những bức ảnh vô giá. Không tình cảm nào có thể sánh được với tình yêu mà tôi dành cho con. Con có thể chỉ là một phần rất nhỏ trong thế giới này, nhưng với tôi, con là tất cả.
Không thể cưỡng lại bản thân, tôi mở chiếc hộp ra và lấy bức ảnh được đặt ngay trên cùng. Bức ảnh được một bà đỡ chụp bằng máy ảnh Polaroid vào ngày con ra đời. Lúc ấy con trông giống như một chấm nhỏ màu hồng, vô cùng bé nhỏ dưới tấm chăn trắng của bệnh viện. Trong bức ảnh, đôi tay tôi có vẻ rất lóng ngóng, bởi lần đầu được làm mẹ, bởi đang ngập tràn trong niềm hạnh phúc và kiệt sức sau cuộc vượt cạn thành công. Ca sinh nở diễn ra quá gấp gáp, quá kinh hãi, đem lại cảm giác chẳng giống như những gì được mô tả trong các cuốn sách mà tôi đã ngấu nghiến đọc thời kỳ thai nghén. Nhưng tình yêu tôi dành cho con thì vẫn y nguyên. Đột nhiên tôi cảm thấy gần như ngộp thở, tôi để bức ảnh vào vị trí cũ và đẩy chiếc hộp trở lại vào bên trong túi.
Thông tin về vụ việc của Jacob được đưa lên trang nhất các tờ báo. Những thông tin ấy như gào thét vào trước mặt tôi, luôn hiển hiện ở bất cứ nơi nào tôi có mặt, từ bãi đỗ xe, các góc cửa hàng cho đến bến chờ xe buýt, nơi tôi đứng đó, cố tỏ ra bình thường như người khác, như thể tôi không hề chạy trốn.
Mọi người vẫn đang xôn xao bàn tán về vụ tai nạn. Làm sao lại ra nông nỗi vậy chứ? Ai là kẻ đã gây ra chuyện này? Mỗi lần xe buýt dừng ở bến mới là lại có thêm tin tức được mang lên xe.
Những phỏng đoán nhanh chóng được bàn tán qua lại, khiến tôi không thể né tránh.
Xe gây tai nạn hình như màu đen.
Xe màu đỏ mới đúng.
Cảnh sát đã phát hiện ra thủ phạm.
Cảnh sát vẫn chưa tìm được manh mối nào.
Một người phụ nữ ngồi ghế kế bên mở báo ra đọc. Đột nhiên, tôi cảm thấy như thể ai đó đang bóp nghẹt tim mình. Gương mặt của Jacob nhìn chằm chằm vào tôi. Đôi mắt thâm tím đầy trách móc bởi tôi đã không bảo vệ được con. Tôi gắng gượng liếc nhìn vào bức ảnh và thấy cổ họng như nghẹn lại. Mọi thứ xung quanh như quay cuồng và tôi không thể đọc thêm gì nữa. Nhưng cũng chẳng cần, bởi tôi đã thấy đủ loại bài viết về vụ tai nạn trên hầu hết các mặt báo ở những nơi mình đi qua hôm nay. Chúng trích dẫn những lời đầy thương tiếc của thầy cô giáo dành cho Jacob; những dòng chữ dán trên các bó hoa được đặt bên đường nơi xảy ra vụ tai nạn; cuộc điều tra đã được thiết lập và sau đó bị tạm dừng. Bức ảnh thứ hai chụp vòng hoa cúc vàng được đặt trên một chiếc quan tài nhỏ xíu. Người phụ nữ ngồi ghế kế bên chép miệng rồi bắt đầu nói: vừa như tự sự, vừa như muốn hỏi quan điểm của tôi.
“Vụ này kinh nhỉ? Ngay bên thềm lễ Giáng sinh nữa chứ.”
Tôi chẳng nói gì.
“Đã gây tai nạn lại còn bỏ trốn.” Người phụ nữ lại chép miệng lần nữa.
“Cô có biết vụ này không?” Cô ta vẫn liến thoắng, “Thằng bé mới 5 tuổi. Không biết làm mẹ kiểu gì mà lại để cho con tự sang đường một mình như thế?”
Không kìm được lòng, tôi bật ra một tiếng nấc. Tôi chẳng hề nhận ra những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má và thấm vào chiếc khăn giấy mới được dúi nhẹ vào tay tôi.
“Khổ thân.” Người phụ nữ nói với tôi như thể đang dỗ dành một đứa trẻ. Tôi cũng không chắc cô ta đang nói tới ai, tôi hay Jacob nữa. “Không thể tưởng tượng được, phải không?”
Thực ra thì có đấy. Tôi muốn nói rằng dù cô ta có tưởng tượng giỏi tới đâu nữa thì thực tế sẽ luôn tồi tệ hơn thế hàng nghìn lần. Cô ta tìm thêm cho tôi một chiếc khăn giấy khác, tuy hơi nhàu nhưng sạch sẽ, rồi từ từ lật sang trang báo khác có các thông tin về những công trình ánh sáng được thắp sáng mừng Giáng sinh tại Clifton.
Tôi chưa bao giờ nghĩ ngày nào đó mình sẽ chạy trốn khỏi đây, cũng tôi chưa bao giờ nghĩ là mình cần làm như vậy.