Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Chương 7

❊ ❊ ❊

“Coi nào!” Ray đi lên gác tới phòng của Tom và Lucy, vừa đi vừa nhìn đồng hồ lần thứ năm, “Chúng ta sẽ bị muộn mất!”

Cứ như thể buổi sáng thứ Hai chưa đủ nhiều áp lực, Mags đã ngủ qua đêm tại nhà chị gái và không trở về trước giờ ăn trưa nên Ray phải một mình xoay đủ việc trong suốt 24 giờ đồng hồ.

Ông đã không khôn ngoan lắm khi cho phép các con thức muộn để xem phim trong đêm trước và giờ thì đang phải trả giá cho sai lầm của mình. Ông thậm chí đã phải vần Lucy ra khỏi giường từ lúc 7 giờ 30. Giờ đã là 8 giờ 35 và một kíp trực mới chuẩn bị làm việc. Ray bị gọi tới văn phòng của cảnh sát trưởng vùng vào lúc 9 giờ 30 nhưng giờ vẫn đang đứng dưới chân cầu thang khản cổ giục các con.

“Nhanh chân lên nào!” Ray bước nhanh ra xe rồi nổ máy, để cửa trước mở tung. Lucy phi như bay từ nhà vào xe qua cánh cửa mở sẵn, mái tóc chưa chải xõa tung trên gương mặt, rồi nhanh chóng ngồi vào ghế trước cạnh bố. Chiếc váy đồng phục màu xanh dương của cô bé nhăn nhúm và một chiếc tất vốn được kéo cao tới tận gối nay đã tụt xuống mắt cá chân. Đúng một phút sau, tới lượt Tom lao ra chiếc xe, chiếc áo sơ mi còn chưa giắt vào trong quần, bay phần phật trong làn gió sớm mai. Cậu nhóc cầm cà vạt trên tay và chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sẽ đeo lên cổ. Tom đang trong giai đoạn trổ giò nên đã phải chật vật làm quen với chiều cao mới, với cái đầu lúc nào cũng cúi xuống để tránh va vào thứ gì đó.

Ray mở cửa sổ. “Cánh cửa kìa, Tom!”

“Gì ạ?” Tom nhìn Ray.

“Cửa nhà chưa đóng kìa?” Ray nắm chặt hai bàn tay. Làm sao Mags có thể đương đầu với những chuyện như thế này mỗi ngày mà không mất bình tĩnh nhỉ, ông chẳng thể hiểu nổi. Danh sách các việc cần phải làm ngày càng lớn dần trong tâm trí Ray và ông đã có thể xử lý chúng nếu như không phải đưa con tới trường.

“Ồ.” Tom chạy ngược lại và đóng sập cánh cửa nhà, trước khi trở lại ghế sau, “Sao Lucy lại được ngồi ở ghế trước?” Tom hỏi.

“Tới lượt em mà.”

“Chưa đâu.”

“Tới rồi.”

“Đủ rồi đấy!” Ray gào lên.

Chẳng ai nói thêm câu nào nữa và sau 5 phút, khi Ray đưa Lucy tới trường tiểu học của cô bé, máu huyết trong người ông mới bình thường trở lại. Ông đậu chiếc Mondeo trên đường dích dắc màu vàng và dẫn Lucy vào lớp. Ông hôn vào trán con rồi nhanh chóng trở lại xe, vừa kịp lúc để thấy một người phụ nữ đang hí hoáy ghi lại biển số xe.

“Ồ, hóa ra là ông à?” Viên nữ cảnh sát nói khi Ray dừng lại cạnh chiếc xe. Cô vẫy tay, “Tôi tưởng ông phải biết rõ quy định hơn người khác chứ, thanh tra?”

“Xin lỗi nhé!” Ray đáp, “Việc gấp. Cô biết rõ việc gấp là như thế nào mà.”

Ông để mặc nữ cảnh sát tiếp tục ghi chép vào cuốn sổ của cô ta. Cảnh sát giao thông đúng là lũ mafia. Họ dư quá nhiều thời gian và đó là vấn đề.

“Chà.” Ray nói khi nhìn qua gương để thấy hàng ghế sau.

Nhưng Tom đã chui lên ghế trước ngay khi Lucy bước ra và giờ đang nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ. “Tình hình ở trường thế nào con?”

“Ổn ạ.”

Cô giáo của Tom nói rằng dù tình hình của Tom không tệ đi nhưng nó cũng chẳng tốt đẹp hơn bao nhiêu. Ông và Mags đã tới trường và nghe báo cáo về việc con mình không có bạn, không làm nhiều bài tập hơn mức tối thiểu như quy định và không bao giờ chủ động tham gia làm gì. “Cô Hickson nói rằng có một câu lạc bộ bóng đá hoạt động sau giờ học vào các ngày thứ Tư. Con có thích tham gia không?”

“Con không thực sự thích lắm.”

“Bố từng là một cầu thủ khá cừ thời đi học đấy, biết đâu khả năng của bố lại được truyền sang con thì sao?” Dù không nhìn Tom, Ray biết rằng thằng bé đang tròn mắt khi nghe những lời này và ông cau mày vì thấy mình đang nói y hệt như bố ông ngày xưa.

Tom kéo chiếc tai nghe xuống chụp lấy tai mình.

Ray thở dài. Quá trình dậy thì đã biến con trai ông thành một thiếu niên khó gần, không thích giao tiếp và ông lo lắng về cái ngày con gái cũng trải qua một giai đoạn tương tự. Bình thường cha mẹ không nên thiên vị đứa con nào cả, nhưng ông khá hợp Lucy. Dù đã 9 tuổi, Lucy vẫn thích được bố ôm và đọc chuyện trước khi đi ngủ. Trong khi đó, từ trước khi Tom bước vào tuổi dậy thì, hai cha con đã không hợp nhau. Mags nói rằng nguyên nhân vì họ quá giống nhau, dù Ray chẳng thấy điều đó.

“Bố có thể thả con xuống đây.” Tom nói rồi tháo đai an toàn khi chiếc xe vẫn đang di chuyển.

“Nhưng còn hai con phố nữa mới tới trường mà.”

“Không sao đâu bố. Con sẽ đi bộ.” Tom sờ vào tay nắm cửa và trong một thoáng, Ray tưởng rằng con trai mình sẽ tông cửa lao ra ngoài.

“Thôi được tôi, bố hiểu rồi!” Ray dừng xe bên lề đường, tiếp tục chẹt vào vạch cấm dừng đỗ lần thứ hai trong buổi sáng đó. “Con biết là con sẽ lỡ hoạt động ghi danh vào câu lạc bộ, có phải không nhỉ?”

“Gặp bố sau.”

Và với câu đó, Tom biến mất sau khi đã đóng sầm cửa xe và băng qua bên kia đường giữa dòng xe chầm chậm qua lại. Có chuyện gì xảy ra với đứa con trai từng rất dễ mến và vui tính của ông vậy?

Liệu sự thay đổi chóng mặt đó có phải là chuyến quá hải tới sự trưởng thành mà các nam thiếu niên buộc phải thực hiện không - hay còn có ý nghĩa nào khác? Ray lắc đầu. Ta thường nghĩ rằng có con là việc dễ như đi dạo so với một cuộc điều tra hình sự phức tạp, nhưng bất kỳ lúc nào Ray cũng rất sẵn lòng thẩm vấn một nghi phạm thay vì phải trò chuyện với Tom. Ơn Chúa, Mags sẽ đi đón lũ trẻ.

Khi tới văn phòng của cảnh sát trưởng vùng, Ray đã để Tom lại phía sau tâm trí của mình. Chẳng phải là một thiên tài để đoán ra vì sao giám đốc lại muốn gặp ông. Vụ tai nạn rồi bỏ chạy đã diễn ra được sáu tháng và cuộc điều tra gần như ngừng lại hoàn toàn. Ray ngồi trên một chiếc ghế bên ngoài văn phòng và nữ cảnh sát phục vụ của giám đốc nở nụ cười cảm thông với ông.

“Bà ấy vừa kết thúc một cuộc điện thoại”, cô nói, “sẽ không lâu nữa đâu.”

Cảnh sát trưởng Olivia Rippon là một phụ nữ tài giỏi nhưng đáng sợ. Thăng tiến rất nhanh trong hàng ngũ, bà đã là Cảnh sát trưởng khu vực Avon và Somerset trong vòng bảy năm qua. Đã từng có lúc được cho là có thể trở thành Cảnh sát trưởng Anh quốc tiếp theo, vì “những lý do cá nhân”, Olivia đã quyết định ở lại với lực lượng cảnh sát tại quê nhà. Ở đó, bà có thú vui biến các lãnh đạo cấp cao dưới quyền thành những kẻ giống như suy nhược, ăn nói lắp bắp, trong các cuộc họp đánh giá hiệu quả hoạt động diễn ra hàng tháng. Bà là một trong những phụ nữ có tố chất sinh ra để trở thành cảnh sát: mái tóc dài màu nâu thẫm của bà được tết lại thành một búi lớn và đôi chân chắc nịch được che giấu dưới một cái quần ống bó dày màu đen.

Ray lau sạch lòng bàn tay vào hai ống quần để chắc chắn rằng chúng hoàn toàn khô ráo. Ông có nghe lời đồn rằng nữ giám đốc này từng đình chỉ việc thăng chức cho một sĩ quan có triển vọng lên ghế lãnh đạo bộ phận thám tử, chỉ bởi anh chàng khốn khổ ra mồ hôi tay và bà cho rằng điều này thể hiện “sự không tự tin”.

Ray chẳng rõ câu chuyện này có đúng sự thật không. Tuy nhiên ông không muốn chơi trò may rủi. Hai vợ chồng hiện vẫn có thể sống nhờ đồng lương trưởng phòng hiện nay của Ray, nhưng không được thoải mái cho lắm. Mags hiện vẫn đang muốn trở thành một giáo viên, nhưng Ray đã tính toán và thấy rằng nếu ông được thăng chức thêm vài lần nữa, họ sẽ có đủ tiền, ít nhất là đủ để bà không cần phải đi làm. Ray nghĩ về tình hình hỗn loạn trong buổi sáng nay và quyết định rằng Mags cống hiến thế là quá đủ rồi, bà không cần phải đi làm chỉ để gia đình có thể thụ hưởng thêm vài thứ xa xỉ.

“Ông có thể vào rồi đó.” Nữ cảnh sát phục vụ nói với Ray.

Ray hít một hơi thật sâu rồi đẩy cánh cửa đi vào, “Chào sếp.”

Có một khoảng lặng khi bà giám đốc đang mải viết thứ gì đó trên giấy với lối viết ngoáy đặc trưng không lẫn vào đâu được. Ray đứng chơ vơ bên cửa và vờ ngắm nghía ngưỡng mộ rất nhiều giấy chứng nhận và các bức ảnh treo đầy trên tường. Tấm thảm trải sàn màu xanh dương dày hơn và trông sang trọng hơn các khu vực còn lại của tòa nhà. Một cái bàn họp to đùng choán hết nửa căn phòng. Ở góc xa, Olivia Rippon đang ngồi tại một cái bàn làm việc cỡ lớn. Cuối cùng bà ngừng viết và nhìn lên.

“Tôi muốn anh đóng vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy ở Fishponds.” Rõ ràng là Ray không được mời ngồi nên ông tự chọn một chiếc ghế gần với Olivia và ngồi xuống. Bà hơi nhướn mày khi thấy thế, nhưng chẳng nói gì.

“Tôi nghĩ rằng nếu chúng tôi có thêm chút thời gian…”

“Anh đã có được khoảng thời gian đó.” Olivia ngắt lời, “Chính xác là năm tháng rưỡi. Thật đáng hổ thẹn, Ray ạ. Mỗi lần tờ Post in ra cái mà anh gọi là thông tin cập nhật, nó thực sự chỉ giống như một lời nhắc nhở về một vụ án mà cảnh sát không giải quyết được, ủy viên Hội đồng địa phương Lewis đã gọi điện cho tôi tối qua: ông ấy muốn chôn vùi vụ này và tôi cũng thế.”

Ray cảm thấy sự tức giận dâng lên trong ông. “Không phải Lewis là người chống lại nỗ lực của cư dân địa phương đòi giảm mức hạn chế tốc độ xuống còn 20 dặm một giờ đó sao?”

Có một sự im lặng xuất hiện, trước khi Olivia lạnh lùng lên tiếng, “Đóng vụ đó lại, Ray.”

Hai người nhìn thẳng vào nhau mà không nói lời nào. Điều ngạc nhiên là Olivia phải bỏ cuộc trước, khi ngả người vào ghế và chắp tay ra trước mặt. “Anh là một thám tử đặc biệt giỏi, Ray ạ, và chính sự dai dẳng đeo bám các vụ án đã mang lại uy tín cho anh. Nhưng nếu muốn thăng tiến, anh cần phải chấp nhận rằng hoạt động cảnh sát còn bao gồm cả các khía cạnh chính trị, bên cạnh việc điều tra tội ác.”

“Tôi có hiểu điều đó, thưa sếp.” Ray cố gắng kìm nén không để lộ sự phẫn nộ trong giọng nói.

“Tốt.” Olivia nói rồi tháo nắp bút và với tay lấy bản ghi nhớ tiếp theo đang nằm trong khay đựng tài liệu của bà. “Coi như chúng ta đã thỏa thuận. Vụ này sẽ bị đóng lại trong ngày hôm nay.”

Lần đầu tiên Ray cảm thấy chấp nhận việc tình trạng giao thông tồi tệ đã khiến ông không thể di chuyển nhanh tới Phòng Điều tra Hình sự Bristol. Ông không mong đợi việc phải thông báo diễn biến mới cho Kate và ông băn khoăn không biết vì sao chuyện này lại lấn át các suy nghĩ khác. Có lẽ vì cô ấy là nhân sự quá mới mẻ ở Phòng: cô ấy vẫn chưa phải nếm trải cảm giác bực dọc và ức chế của việc phải đóng hồ sơ một cuộc điều tra đã tiêu tốn quá nhiều sức lực. Stumpy có lẽ sẽ dễ chấp nhận chuyện này hơn.

Ngay khi trở lại văn phòng, Ray cho gọi hai người tới gặp ông. Kate vào trước, mang theo một cốc cà phê và đặt nó xuống cạnh máy tính của ông, nơi đã có ba cốc vơi cà phê đen nằm chình ình ở đó.

“Mấy cốc này từ tuần trước à sếp?”

“Ừ, người dọn dẹp không muốn rửa chúng nữa.”

“Tôi cũng chẳng ngạc nhiên. Ông có thể tự rửa chúng mà, ông biết đấy.” Kate ngồi xuống, ngay khi Stumpy bước vào và gật đầu chào Ray. “Ông có nhớ chiếc xe Brian và Pat đã thấy trong đoạn video giám sát CCTV không?” Kate nói lúc Stumpy vừa ngồi xuống, “Chiếc xe trông có vẻ như đang vội vã bỏ đi ấy?”

Ray gật đầu.

“Chúng tôi không thể xác định xem xe đó thuộc loại gì và muốn đưa đoạn video tới cho Wesley. Nếu không thu được manh mối gì nữa, chúng ta có thể loại nó khỏi hoạt động điều tra.”

Wesley Barton là một anh chàng gầy gò, xanh xao nhưng bằng cách nào đó đã đạt tiêu chuẩn để trở thành một chuyên gia phân tích video giám sát CCTV cho cảnh sát. Làm việc trong một tầng hầm không có cửa sổ tại một ngôi nhà bình thường nằm ở đường Redland, anh dùng rất nhiều thiết bị khác nhau để tăng cường chất lượng hình ảnh CCTV, cho tới khi chúng có thể sử dụng được như chứng cứ. Ray đoán rằng Wesley là người trong sạch, dựa trên thực tế rằng anh ta đang giúp đỡ cảnh sát, nhưng có thứ gì đó gờn gợn khiến ông nhún vai. “Tôi xin lỗi, Kate, nhưng tôi không thể cấp ngân sách cho việc này.” Ray nói. Ông căm ghét cảm giác phải nói cho Kate biết rằng tất cả nỗ lực của cô trong suốt thời gian qua đang sắp sửa kết thúc đột ngột. Wesley là một lựa chọn tốn kém, nhưng anh ta rất giỏi và Ray ấn tượng với lối tư duy vượt ra ngoài khuôn khổ của Kate. Ông ghét phải thừa nhận điều này, ngay cả với chính bản thân mình, nhưng ông đã không còn quan tâm tới vụ án trong mấy tuần gần đây. Tất cả những việc có liên quan tới Tom khiến ông mất tập trung và trong một khoảnh khắc, ông đã hơi có cảm giác oán giận cậu con trai. Không thể bào chữa được việc để cho cuộc sống riêng tư ảnh hưởng tới công việc, nhất là khi ông đang xử lý một vụ gây nhiều chú ý như lần này. Tuy nhiên chuyện đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, bởi cảnh sát trưởng đã ra quyết định.

“Chi phí cũng không tới mức quá lớn đâu.” Kate cất lời, “Tôi đã nói chuyện với anh ấy, và…” Ray ngắt lời, “Tôi không thể cấp ngân sách cho bất kỳ điều gì nữa.” Ông nhấn mạnh. Stumpy nhìn Ray. Anh đã làm việc ở đây đủ lâu để biết chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo.

“Giám đốc đã yêu cầu tôi đóng vụ này lại.” Ray nói, mắt không rời Kate.

Có một khoảng lặng ngắn.

“Tôi hy vọng sếp đã nói với bà ấy cần phải quan tâm hơn vào đâu.” Kate cười, nhưng chẳng ai hưởng ứng. Cô nhìn qua lại giữa Ray và Stumpy rồi nghệt mặt. “Ông nói nghiêm túc đó chứ? Chúng ta sẽ bỏ cuộc trong vụ này ư?”

“Chẳng có gì để bỏ cuộc cả.” Ray nói, “Chúng ta chẳng làm gì hơn được nữa. Cô đã chẳng đi được tới đâu với việc theo dấu chiếc vỏ đèn sương mù.”

“Có cả chục hoặc hơn nữa thông số linh kiện rất đáng chú ý.” Kate nói, “Ông sẽ không thể tin nổi về con số những người thợ máy đã chẳng hề lưu giữ chút giấy tờ nào về công việc của mình. Nhưng điều đó chẳng có nghĩa tôi không thể lần ra manh mối, cái tôi cần chỉ là thêm thời gian.”

“Đây là một sự phí phạm nỗ lực.” Ray nói nhẹ nhàng, “Đôi khi ta phải biết khi nào thì nên dừng lại.”

‘‘Chúng ta đã làm mọi thứ có thể”, Stumpy nói, “nhưng chuyện giống như mò kim đáy bể vậy. Không có số linh kiện, không màu sắc, hãng sản xuất hoặc loại xe: chúng ta cần hơn thế, Kate.”

Ray cảm kích vì Stumpy lên tiếng ủng hộ ông. “Và chúng ta không có nhiều chứng cứ”, Ray nói, “vì thế tôi sợ rằng trước mắt chúng ta cần phải tạm ngừng cuộc điều tra này. Hiển nhiên, nếu có diễn biến mới xuất hiện, chúng ta sẽ theo dấu. Nhưng ngược lại thì…” Ông bỏ lửng câu nói khi thấy mình đang giống một chiếc máy đọc lại thông cáo báo chí của cảnh sát trưởng.

“Việc đóng vụ án là vì lý do chính trị, đúng không?” Kate nói, “Giám đốc ra lệnh và chúng ta phải tuân theo ngay, phải vậy không?” Ray chợt nhận ra Kate đã xem vụ án này giống như chuyện của cô vậy.

“Coi nào Kate, cô đã ở trong nghề đủ lâu để biết rằng đôi khi ta phải đưa ra các lựa chọn khó khăn.” Ông ngừng lại ở đó, không muốn tỏ ra kẻ cả với Kate, “Nhìn này, đã gần sáu tháng và chúng ta chẳng có gì chắc chắn để tiếp tục công việc. Không nhân chứng, không dấu vết hiện trường, chả có gì cả. Chúng ta có thể ném hết nguồn lực trên thế giới vào vụ này nhưng sẽ vẫn không thể có manh mối vững chắc để tiếp tục công việc. Tôi xin lỗi, nhưng chúng ta vẫn còn các cuộc điều tra khác, các nạn nhân khác cần đòi lại công lý.”

“Thế ông đã cố thử cách khác chưa?” Kate nói, đôi má cô đỏ lựng vì tức giận, “Hay ông chỉ biết cúi mình?”

“Kate!” Stumpy nói với giọng cảnh cáo, “Cô cần bình tĩnh lại.”

Kate như không nghe thấy và vẫn nhìn trừng trừng vào Ray, “Tôi đoán ông có thể đã nghĩ về việc thăng chức. Sẽ không có chuyện đó nếu chống lại giám đốc, đúng không nhỉ?”

“Chẳng liên quan gì tới việc đó cả!” Ray cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng lời lẽ phát ra lớn hơn ông tưởng. Cả hai trợn mắt nhìn nhau. Ray biết rằng Stumpy đang nhìn ông chờ đợi. Ông phải hét vào mặt Kate và đuổi cô ra khỏi văn phòng. Để cô nhớ rằng mình chỉ là một thám tử cảnh sát bình thường trong một Phòng Điều tra Hình sự bận rộn và rằng nếu sếp bảo đóng một vụ nào đó thì có nghĩa vụ đó sẽ bị đóng lại. Hết chuyện. Ray há miệng nhưng không thể nói. Vấn đề là Kate nói trúng phóc. Ray cũng giống Kate, chẳng muốn đóng vụ tai nạn và đã có thời gian ông đứng trước sếp và tranh cãi về một vụ án theo cái cách mà Kate đang làm bây giờ. Có lẽ ông đã mất đi khả năng đó hoặc có thể Kate đúng: ông đã quá chú tâm tới việc thăng tiến.

“Thật khó khăn khi cô đã bỏ ra rất nhiều nỗ lực và làm rất nhiều việc, tôi hiểu.” Ray nói nhẹ nhàng.

“Đó không chỉ là công việc.” Kate chỉ vào bức ảnh của Jacob nằm trên tường, “Đó là một đứa trẻ bé xíu. Chuyện này thật sai trái.”

Ray nhớ lại cảnh người mẹ của Jacob ngồi trên sofa, sự đau khổ hằn lên gương mặt cô. Ông không thể tranh cãi với luận điểm của Kate và ông cũng không cố làm thế. “Tôi thật sự xin lỗi.” Ông hắng giọng và cố tập trung vào điều gì đó. “Hiện nay đội đang phải xử lý những chuyện nào khác?” Ông hỏi Stumpy.

“Malcolm ở tòa án cả tuần vì việc của Grayson và anh ấy còn phải hoàn tất hồ sơ về một vụ cố ý gây thương tích nghiêm trọng ở phố Queen - Cơ quan Công tố Hoàng gia đã quyết định khởi tố vụ đó. Tôi đang thu gom thông tin được báo về các vụ cướp ở siêu thị Co-op và Dave thì đang hỗ trợ điều tra một vụ âm mưu phạm tội bằng dao. Hôm nay anh ấy đang ở một trường học để làm các công việc ‘kết nối cộng đồng’.” Stumpy nhấn vào cụm từ sau cùng này như thể đó là một câu chửi thề và Ray bật cười.

“Ta phải tiến lên theo thời đại thôi, Stumpy.”

“Ông có thể nói tới cạn lời với lũ trẻ đó.” Stumpy tiếp tục. “Nhưng vẫn sẽ chẳng thể ngăn chúng nó mang dao bên mình.”

“Chà, có thể, nhưng ít nhất chúng ta đã thử ngăn chặn.” Ray viết nhanh một lời nhắc nhở dành cho ông trong sổ công tác, “Hãy cho tôi biết thông tin cập nhật trước buổi họp vào sáng mai, được không? Và tôi muốn biết ý kiến của anh về việc ta sẽ kêu gọi không mang dao tới trường nhân dịp sắp tới kỳ nghỉ của các trường học. Hãy cố ngăn cản, để càng ít con dao được đưa tới trường càng tốt.”

“Tôi sẽ xử lý mấy việc đó.”

Kate vẫn đang nhìn dán xuống sàn nhà, tay liên tục bứt vùng da quanh ngón tay. Stumpy vỗ nhẹ vào tay và Kate quay lại nhìn anh.

“Bánh mỳ kẹp thịt xông khói nhé?” Anh nói nhẹ nhàng.

“Nó sẽ chẳng khiến tôi khá hơn được.” Kate lẩm nhẩm.

“Không”, Stumpy nói, “nhưng có lẽ nó sẽ giúp tôi thấy thoải mái hơn, nếu cô không mang bộ mặt sưng vù như chó ngao bị ong đốt đó trong cả buổi sáng nay.”

Kate bật cười, “Tôi sẽ gặp anh ngoài đó.”

Sự im lặng xuất hiện trở lại và Ray thấy Kate đang chờ cho tới khi Stumpy rời khỏi phòng. Ông đóng cửa, trở lại bàn, ngồi xuống và khoanh tay trước ngực, “Cô ổn chứ?”

Kate gật đầu, “Tôi muốn xin lỗi, lẽ ra tôi không nên nói năng với ông như thế.”

“Tôi đã từng gặp những chuyện tệ hơn.” Ray nhếch mép. Kate chẳng cười đáp lại và Ray nhận ra cô đang không thích đùa cợt. “Tôi biết vụ này có ý nghĩa rất nhiều với cô.” Ông nói.

Kate nhìn ảnh Jacob thêm một lần nữa. “Tôi có cảm giác giống như đã để cậu bé ấy thất vọng.”

Ray cảm thấy sự bào chữa của ông đang đổ vỡ. Đúng thế, họ đã để cậu bé đó thất vọng, nhưng cho Kate biết điều này sẽ chẳng giúp ích gì cả. “Cô đã cố hết sức rồi. Đó là tất cả những gì cô có thể làm.”

“Như thế vẫn chưa đủ, phải không?” Cô xoay ra nhìn Ray và ông lắc đầu.

“Không, vẫn chưa đủ.”

Kate rời khỏi phòng, đóng cửa lại và Ray đập tay đánh rầm xuống bàn của ông. Cây bút nằm trên bàn lăn vòng vòng rồi rơi bộp xuống đất. Ông ngả người vào ghế và đan tay vào sau đầu. Ray cảm giác mái tóc của ông đã mỏng đi và ông nhắm mắt, đột nhiên thấy rằng mình đã quá già và mệt mỏi. Ông nghĩ về các sĩ quan cấp cao hơn mà ông tiếp xúc gần như mỗi ngày: phần lớn cao tuổi hơn ông, nhưng có vài người trẻ hơn. Tất cả đều thăng tiến rất nhanh mà chẳng gặp trở ngại gì. Liệu ông có đủ năng lượng để ganh đua với họ? Liệu có bao giờ ông muốn đua không?

Thời kỳ trước đây, khi Ray mới gia nhập cảnh sát, chuyện dường như rất đơn giản. Chỉ việc bắt nhốt những kẻ xấu và đảm bảo an toàn cho người tốt. Thu thập bằng chứng từ các vụ tấn công và đâm dao; các vụ hãm hiếp và phá hoại, làm thật tốt để giúp ích cho thế giới. Nhưng có phải ông vẫn đang làm những việc như xưa? Ngồi chết gí trong văn phòng từ 8 giờ sáng tới 8 giờ tối gần như mỗi ngày, chỉ đi ra ngoài xử lý việc nào đó khi ông làm lơ với công việc bàn giấy; buộc phải chấp nhận cuộc sống như một công chức, dù điều đó chống lại mọi thứ mà ông đã từng tin tưởng.

Ray nhìn vào hồ sơ của Jacob, nó đã dày cộp báo cáo từ những lần săn lùng vô vọng và điều tra mà không thu được kết quả nào. Ông nghĩ về sự cay đắng trên gương mặt của Kate và sự thất vọng của cô vì việc ông đã không mạnh mẽ chống lại quyết định của giám đốc. Ray cũng căm ghét thực tế rằng cô sẽ coi thường ông hơn vì chuyện này. Nhưng lời lẽ của giám đốc vẫn văng vẳng bên tai và Ray biết rõ rằng chẳng nên chống lại mệnh lệnh trực tiếp từ cấp trên làm gì, bất kể cảm giác của Kate là thế nào. Ông cầm hồ sơ của Jacob lên rồi kiên quyết đặt nó xuống ngăn kéo dưới cùng của chiếc bàn làm việc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.