Thiệu Tống

Lượt đọc: 2447 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 303
Cố Địa

❊ ❊ ❊

Giữa tháng 10, Binh bộ thị lang Hồ Hoằng Hưu vội vã lên đường hướng tây.

Dĩ nhiên, nói là vội vã nhưng cũng chuẩn bị đầy đủ, Lễ bộ tùy viên, Binh bộ tùy viên, cả một đội Ngự tiền ban trực, cả một đội Ngự doanh kỵ quân xuất thân từ Hà Hoàng, cùng vài Ngự doanh tùy quân tiến sĩ, vài Tân khoa tiến sĩ, thậm chí còn có một toán hòa thượng, một toán đạo sĩ.

Còn nghi trượng sứ giả, lễ vật chuẩn bị cho Gia Luật Đại Thạch, nên có đều có, chỉ là không cố ý phô trương mà thôi.

Một đoàn người ở trung tâm Trung Nguyên khinh xa giản tụng, thong dong đến Quan Tây, rồi vị Binh bộ thị lang mang cớ đi Quan Tây thanh tra hậu cần, đến Thanh Đường Phiên bộ mua chiến mã chỉ hơi trò chuyện cùng Vũ Văn Hư Trung đã nhận được tin trước một phen, liền tiếp tục tây hành. Mà để tiết kiệm thời gian, Hồ Hoằng Hưu cùng Gia Luật Dư Đổ, một bộ tộc nhỏ Thổ Phiên bản địa ở Thanh Đường, một thương đội Hán nhân từng có kinh nghiệm tây hành, và một thương đội Vu Điền sắp quay về, dứt khoát gặp nhau tại Lan Châu.

Chỗ đó, đã sớm có quan viên địa phương cùng chư quân địa phương sắp đặt hậu cần xe cộ, ngựa, lương thảo, cùng một phần vật tư cần thiết như muối, vải ổn thỏa.

Mà lúc này, lại đã là tháng 11 rồi, thời tiết ngày một rét lạnh.

Thiểm Bắc bên kia, nghe nói chiến cuộc lại có chút giằng co, chính là quân Kim ở Bảo An quân bị Ngô Giới, Quách Hạo thành công đuổi đi, nhưng cùng lúc, bởi vì một trong Tam chấp chính của Kim Quốc, tức là Ngụy Vương Hoàn Nhan Ngột Truật đến Lâm Hà trọng trấn Đại Ninh, lại khiến cho Đan Châu ven sông Hoàng Hà lại có chút căng thẳng.

Nhưng những chuyện này đều không đáng kể, chí ít đối với đám người Hồ Hoằng Hưu, Gia Luật Dư Đổ thì lười để ý, bởi vì bọn họ phải không ngừng vó ngựa, trực tiếp hướng tây mà đi.

Về phần con đường hướng tây kỳ thực cũng không phức tạp đến thế.

Trước hết, nhờ vào Hà Hoàng khai biên thời Thần Tông triều trước đây, Lan Châu, Hoàng Châu, Tây Ninh Châu đều đã là Hán thổ khai hóa rồi, chính quyền Thổ Phiên Cố Tư La ngày đó chiếm cứ nơi này cơ bản cũng bị thôn tính, ‘thục hóa’, ngay cả thời Thái Kinh chủ chính cũng không quên tiến hành cường hóa thống trị với nơi này, trấn áp Thanh Đường thành (tức là thủ phủ Tây Ninh Châu, tức là Tây Ninh đời sau) từng dao động, mà Triệu Hoài Ân nhậm chức Thố Trí Hoàng Thiện sự chỉ mới năm năm trước, là hậu đại của Cố Tư La, cũng vẫn luôn coi là trung thành với Đại Tống… Chi bộ tộc nhỏ Thổ Phiên bản địa kia chính là do ông ta liên kết cung cấp, chuyên dùng để giao thiệp với các bộ lạc Thổ Phiên dọc đường.

Cho nên, con đường này đại khái là an toàn.

Thứ đến, chính bởi vì Tây Hạ từ lâu khống chế Hành lang Hà Tây, rồi có ý thức ngăn cách Đại Tống với Tây Vực, điều này trái lại khiến cho rất nhiều thương nhân Tây Vực phải chuyên đi con đường Thanh Hải này.

Thậm chí thời Thần Tông triều khống chế Tây Ninh rồi, lập tức đã có sứ tiết Vu Điền từ nơi này đến, hơn nữa bởi vì đến quá nhanh, quá nhiều, khiến Đại Tống ban thưởng có chút mệt tâm, không thể không hạn chế đối phương hai năm đến một lần.

Vu Điền chính là Hòa Điền đời sau, Điền giả, môn dã (Vu Điền: nghĩa là cánh cửa), chính là nói nơi Vu Điền này là một đầu mối giao thông của Nam Cương, chí ít con đường Thanh Hải này có thể thẳng tới Vu Điền.

Nói cách khác, con đường này từ xưa đến nay trước mắt đều là rõ ràng minh bạch, chưa từng là đường hoang dã gì.

Hoặc dùng lời nói gần như nhất trí của ba nhà hướng đạo Hán, Thổ Phiên, Vu Điền, quý nhân theo hướng tây này mà đi, chỉ cần chịu được gian khổ, bất luận thế nào, trong vòng hai tháng ắt sẽ vào được đại thành Tây Vực, rồi thong dong đi tìm Gia Luật Đại Thạch.

Nếu đường sá thuận lợi, bốn năm mươi ngày cũng là thỏa đáng.

Hồ Hoằng Hưu cùng Gia Luật Dư Đổ tự nhiên không còn gì để nói, nhất là trong thành Tây Ninh còn có thương nhân Vu Điền vừa mới đến đã xác thực báo cho họ một số tin tức, đó là những người Vu Điền này trước khi xuất phát ở Nam Cương bên kia đã nghe được tin tức của Gia Luật Đại Thạch, biết có một vị Khiết Đan Đại vương quét sạch Dã Mê Ly, rồi sắp chuyển vào phía nam, bởi vì các bộ Châu Hồi Cốt Tây đang khống chế Cao Xương, Cáp Mật Lực lúc đó đang tiến hành giao thiệp ngoại giao với vị Khiết Đan Đại vương kia, để tránh chiến tranh.

Điều này trùng khớp với tin tức mà Dư Đổ thu được từ Tây Hạ, cân nhắc đến việc Tây Hạ nắm giữ Hành lang Hà Tây, tự nhiên biết nhanh hơn và đầy đủ hơn một chút. Thế là, đoàn sứ tiết to lớn do Hồ Hoằng Hưu dẫn đầu gần như không còn nghi ngờ gì nữa, lập tức rầm rộ ra khỏi Tây Ninh Châu hướng tây mà đi, mong nhanh chóng gặp được Gia Luật Đại Thạch.

Thế nhưng, chuyện lữ hành, vĩnh viễn có bất ngờ và sóng gió, cũng có khô khan và bình thản.

Ra khỏi Tây Ninh Châu hướng tây chưa đến trăm dặm, đám người này đã rơi vào sự chấn động to lớn lần thứ nhất, bởi vì họ nhìn thấy hồ Tây Hải như kỳ quan thiên nhiên.

Thanh Hải hồ, vào thời này chẳng ai gọi là hồ cả, người Thổ Phiên ban đầu đã gọi nó là ‘biển màu xanh’, người Hán sau khi nhìn thấy một vùng nước mặn rộng lớn, xanh ngắt như thế, cũng chẳng dám tin đó là một cái hồ, họ chỉ gọi nó là Tây Hải, nhưng đồng thời cũng không thể không thừa nhận, đây là một ‘biển màu xanh’.

Dĩ nhiên, đợi đến khi người Hán tiếp tục mở rộng, nhìn thấy Hàm Hải ở phía tây hơn, thì lại sửa đổi thiết lập về Tây Hải, đồng thời nhận định lại rằng cái ở Tây Ninh Châu bên này chỉ là ‘một mảnh biển màu xanh’ thôi.

Mà tại Thanh Hải này, tất cả mọi người, Hồ Hoằng Hưu cũng được, bọn tàn dư Khiết Đan có văn hóa như Gia Luật Dư Đổ cũng thế, còn có đám tiến sĩ đi theo, bao gồm kẻ có trình độ văn hóa thấp nhất trong số đó là gã người Quảng Đông, chỉ vì chỗ dựa cứng cộng thêm đã lăn lộn tư lịch bình định Nghiêu Sơn cùng Kiền Châu mà được thăng chức vào Bộ Binh làm Viên ngoại lang – ‘Gia Dĩnh Tể’, tất cả đều trong phút chốc nhớ ra bài thơ ấy.

Cái gọi là:

Thanh Hải trường vân ám Tuyết Sơn, cô thành diêu vọng Ngọc Môn quan.

Hoàng sa bách chiến xuyên kim giáp, bất phá Lâu Lan chung bất hoàn!

Mảnh đất này, đã mấy trăm năm rồi chưa được vương triều Trung Nguyên đưa vào thống trị hữu hiệu.

Ngày xưa Đại Đường vắt ngang vũ trụ một đi không trở lại; ngày xưa Thổ Phiên đồng thời hướng năm mặt Đại Đường, Hồi Cốt, Đại Thực, Thiên Trúc, Nam Chiếu khai chiến, ngũ lộ khuếch trương lại càng như hoa quỳnh nở vội, triệt để tan rã đến mức không thể thu thập; sớm hơn một chút, ngày xưa Đột Quyết từng tung hoành một thời cũng đã sớm lăn ra ven Địa Trung Hải định nghĩa lại Tây Hải rồi… Nhưng, biển xanh màu thanh này và bài thơ hầu như ai cũng thuộc lòng này lại rành rành nhắc nhở tất cả mọi người, mảnh đất này, từ núi đến biển, đã sớm hòa vào huyết mạch văn hóa của vương triều Trung Nguyên rồi.

Đến cả Gia Luật Dư Đổ cũng có cái suy nghĩ hoang đường ấy.

Đoàn người khổng lồ tiếp tục đi ở phía bắc Thanh Hải, mấy ngày đầu, đám người đọc sách trong đoàn mãi không sao dằn nổi cảm giác hưng phấn trong lòng, bọn họ rành rành nhớ lại đủ thứ điển cố:

Bọn họ biết, ngay phía chính nam của mình chính là Thanh Hải của ‘Thanh Hải trường vân ám Tuyết Sơn’;

Biết đâu đó nơi phía đông tới có chỗ giấu ‘nguồn Hoàng Hà’ của ‘Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai’;

Biết phía bắc, ngọn núi tuyết cao ẩn hiện trong ngày nắng kia chính là Kỳ Liên sơn của ‘trường khu vạn lý nhiếp Kỳ Liên’, mà phía bắc Kỳ Liên sơn bị Tây Hạ cát cứ Lương Châu, Cam Châu, chính là Lương Châu trong biết bao bài Lương Châu từ;

Bọn họ còn biết, chuyến đi này tiếp tục hướng tây, mình sẽ lần lượt đi ngang song song cùng Ngọc Môn quan của ‘xuân phong bất độ Ngọc Môn quan’, Dương Quan của ‘tây xuất Dương Quan vô cố nhân’.

Nhưng chẳng biết là đáng buồn hay đáng cười ở chỗ, những nơi được ghi chép rõ rành rành trong đầu họ, những nơi mà đến cả gã Quảng Châu và tên tàn dư Khiết Đan cũng có thể buột miệng nói ra, ấy vậy mà họ lại mấy trăm năm chưa từng tới?

Thế có giống lời không?!

Đương nhiên rồi, cái cảm xúc bồn chồn khó hiểu đặc hữu của giới văn nhân trẻ tuổi rốt cuộc cũng bị hành trình khô khan đè nén xuống, sau khi rời khỏi hồ Thanh Hải, suốt hai mươi ngày tiếp theo, họ vẫn hành quân trong lãnh địa của Thảo Đầu Thát Đát ở phía nam Kỳ Liên sơn.

Rồi đề tài chuyển sang bốn chữ Thảo Đầu Thát Đát kia.

Nói thật, không ai có thể nói rõ lai lịch của Thảo Đầu Thát Đát.

Trong đoàn có người đoán họ là bà con gần của Cam Châu Hồi Cốt; cũng có người đoán họ là bà con gần của Tây Châu Hồi Cốt; thương nhân Vu Điền đi theo xen vào, nói rằng đám người này hẳn là hậu nhân của Chiêu Vũ cửu tính năm xưa, bị người Hung Nô đuổi khỏi phía bắc Kỳ Liên sơn, sau đó quay về phía nam Kỳ Liên sơn; nhưng hỏi một thủ lĩnh bộ lạc bản địa từng sang Tây Ninh làm ăn thì lại nói bộ lạc mình có một phần tổ tiên là người Đột Kỵ Thi… Mọi người bàn tán xôn xao, tin tức duy nhất có thể xác định dường như đến từ Gia Luật Dư Đổ cùng tùy tùng Khiết Đan, Hề của y, đám người này khăng khăng khẳng định, dù thế nào đi nữa, đám gọi là Thảo Đầu Thát Đát này nhất định không phải người Thát Đát, bởi vì khác biệt quá lớn.

Nhưng mà, cho nên mới nói nhưng mà.

Bỗng một hôm, viên Viên ngoại lang Bộ Lễ đi theo lúc đang viết nhật ký hành trình chính thức dưới ánh tà dương, lại đột nhiên thất thố. Bởi vì hắn nhớ ra rành rành một đoạn văn tự đã đọc trong một xó xỉnh nào đó, hình như đám bộ lạc này sở dĩ được gọi là Thảo Đầu Thát Đát, là vì sứ giả Vu Điền lúc đến gặp Thần Tông đã nói rằng đám bộ lạc tạp chủng phía nam Kỳ Liên sơn này chính là Thảo Đầu Thát Đát… Mà ngay trưa hôm ấy, tên thương nhân Vu Điền đi theo còn vẻ mặt như thật nói rằng đám người này ở chỗ Vu Điền vốn được gọi là Hoàng Đầu Thát Đát, nhưng người Tống cứ gọi là Thảo Đầu Thát Đát, mới ép bọn họ cũng phải đổi cách gọi.

Còn về Hoàng Đầu Thát Đát, thì đơn giản hơn nhiều, xưa nay là tên gọi chung cho những bộ lạc Thát Đát rải rác ở phía tây sa mạc, nói theo cách khác, cụm bộ lạc này rất có thể đến từ phía bắc, xuyên ngang qua Hà Tây hành lang, rồi từ sơn khẩu của Kỳ Liên sơn mà tới được đây.

Nhưng nếu là như vậy, chẳng những Gia Luật Dư Đổ khăng khăng khẳng định là sai, người ta chính là Thát Đát, quan trọng là ở chỗ, cụm bộ lạc phía nam Kỳ Liên sơn này sở dĩ bị gọi là Thảo Đầu Thát Đát, rất có thể chỉ là do một vị quan nào đó phụ trách ghi chép hoặc sao chép đã chép sai, nhớ sai mà thành, hoặc đơn giản là do người Vu Điền bị Thần Tông truy hỏi đến nơi nên bịa bừa ra thôi.

Vậy mà bọn họ đã vì cái sai lầm ấy mà vướng mắc hơn mười ngày trời.

Có điều, cũng không tránh khỏi việc tất cả mọi người dồn hết tinh lực vào bốn chữ ‘Thảo Đầu Thát Đát’, thực sự là vì họ quá nhàm chán.

Nơi này quá nghèo, quá nát, bộ lạc lớn nhất cũng chỉ chừng ba bốn trăm kỵ, đến mấy chục bộ giáp trụ cũng chẳng gom nổi, nhìn thấy đoàn sứ tiết khổng lồ của Đại Tống còn suýt tưởng là Đại Tống tới Tây chinh rồi, trực tiếp đòi đầu hàng… Các quan viên Bộ Lễ thì định viết tạm một tờ văn thư, nhưng lại bị Hồ Hoằng Hưu ngăn cản, bởi vì lo sẽ đả thảo kinh xà.

Còn chuyện nửa tấm vải mua một người đàn bà tuy là có lời, nhưng đương nhiên cũng không được phép, một nắm muối đổi một lần tắm nắng cũng chẳng mấy ai làm... dù sao đi nữa, mới rời Tây Ninh nửa tháng, sao đã thấy khó nhịn?

Cố tình dãy Kỳ Liên Sơn cao ngất trùng trùng kéo dài, lại ngăn cách mối uy hiếp quân sự duy nhất có thể có về phía Bắc.

Rồi khắp nơi lại đều là những đồng cỏ mùa đông khô úa, đầm lầy, Kỳ Liên Sơn nhìn suốt mười mấy ngày cũng thấy chán mắt, thơ ca ngâm đi ngâm lại mấy chục lần cũng chán, bất giác bọn họ bắt đầu đem bốn chữ ‘Thảo Đầu Thát Đát’ ra giết thời gian.

Cứ như vậy, ra khỏi Tây Ninh hai mươi ngày, cuối cùng đã qua đoạn trước Kỳ Liên Sơn, rời khỏi phạm vi Thảo Đầu Thát Đát, đến một cửa ải (núi Đương Kim). Tiếp đó theo lời đám hướng đạo, sẽ tiến vào địa bàn của Hoàng Đầu Hồi Cốt, thực lực Hoàng Đầu Hồi Cốt có mạnh hơn chút, về lý thuyết xác thực có thể uy hiếp đoàn, nhưng xác suất không lớn. Mà so với nguy hiểm trên lý thuyết này, phiền phức hơn nằm ở chỗ tiếp theo là những vùng không người ngắt quãng.

Đúng vậy, nửa đoạn đường sau so với nửa đoạn đường trước, phía Bắc vẫn là dãy núi cao liên miên đủ để chặn đứt tất cả (A Nhĩ Kim Sơn), phía Nam lại chẳng có Thanh Hải và thảo nguyên nước cỏ phì nhiêu gì nữa, chỗ đó là sa mạc, chỉ có dải đất hẹp bán hoang mạc dưới chân núi mới có thể thông hành. Và đây, cũng chính là căn nguyên khiến uy hiếp quân sự của Hoàng Đầu Hồi Cốt thực ra khá thấp, đi cướp ở chỗ này, tựa như mèo đui đi kiếm chuột chết.

Tất nhiên rồi, nước thì có, toàn bộ hành trình là không có vấn đề lớn. Nhưng chiếu theo kinh nghiệm mà nói, số đông người rất có thể sẽ mắc bệnh, cũng không phải bệnh nặng gì, chỉ là đủ thứ bệnh lặt vặt khó lý giải, mà theo quy mô đoàn mà nói, cũng đại khái sẽ có số lượng người chết trên đoạn đường này, chiến mã và ngưu mao cũng sẽ hao tổn.

Nhưng hết thảy đều sẽ chuyển biến tốt đẹp sau khi đi thêm hai mươi ngày nữa, rẽ vào cửa ải núi, vào đến vùng đất trung tâm Tây Vực là Đại Đồn thành (theo lời thuật lại của sứ giả Vu Điền, hành trình này rất có thể là xuyên qua hành lang Tác Nhĩ Khố Lý ở trung đoạn A Nhĩ Kim Sơn, để vào khu vực La Bố Bạc lúc bấy giờ rất phồn hoa).

Đây là chuyện nằm trong dự liệu, ai cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, cũng chẳng có gì để bàn.

Thế nhưng, khi tập hợp đám hướng đạo này lại, thủ lĩnh Thế Giới Đoàn là Hồ Hoằng Hưu mấy ngày nay cũng dần dà nắm rõ một số yếu tố địa lý, bỗng chủ động nêu ra một vấn đề: "Đến Đại Đồn thành, có phải còn phải đi lên phía Bắc xuyên qua Nam Hà (tên gọi đời Hán của Tháp Lý Mộc Hà), đi đến dưới chân Thiên Sơn, rồi lại rẽ sang hướng Đông, mới tới được Cáp Mật Lực?"

Thương nhân Vu Điền lập tức gật đầu.

"Thế còn nếu từ cửa ải trước mặt đi qua." Hồ Hoằng Hưu sắc mặt có phần hồng hào, trực tiếp trên lưng ngựa xoay mình chỉ về phía sau, nơi cửa ải Kỳ Liên Sơn, cửa ải ấy rõ ràng đến mức mắt thường cũng thấy. "Có phải là không cần vòng đường xa, trực tiếp đến Cáp Mật Lực không?"

"Phải." Người đáp Hồ Hoằng Hưu là một thương nhân người Hán ở Tây Ninh. "Để Hồ Thị Lang được biết, từ chỗ này đi sang, chính là nơi tọa lạc của Sa Châu (Đôn Hoàng). Chính Bắc Sa Châu chính là Cáp Mật Lực, nếu từ đây mà đi, chỉ cần nửa tháng là đến nơi..."

Lời này vừa thốt ra, bên cạnh những người như Gia Luật Dư Đổ sắc mặt cũng đỏ lên, bọn họ đều đưa mắt nhìn nhau, xem chừng rất động lòng.

"Nhưng Sa Châu đang nằm trong tay người Tây Hạ." Thương nhân người Hán cẩn thận đối đáp. "Người Tây Hạ hễ gặp thương nhân tầm thường, bất kể Hồ hay Hán, đều đặt ra từng lớp từng lớp trạm kiểm soát để bóc lột, huống chi là quý nhân ở Đông Kinh thành?"

Mọi người lại im lặng trở lại.

"Nếu đi từ Sa Châu đến Cáp Mật Lực, có thiên hiểm nào nhất định phải qua không?" Hồ Hoằng Hưu nghiêm túc truy vấn.

"Hồ Thị Lang hồ đồ rồi." Ngay cả Gia Luật Dư Đổ cũng có phần bất đắc dĩ. "Sa Châu phía Tây Bắc là Ngọc Môn Quan, phía Tây Nam là Dương Quan, đi Dương Quan thì đến Lâu Lan, đi Ngọc Môn Quan thì đến Cao Xương, chúng ta chính là muốn đi Cao Xương... không thể tránh được người Tây Hạ. Theo ý của ngoại tướng này, vẫn là nhẫn nại một thời, tiếp tục vòng sang hướng Tây mà đi thôi!"

Hồ Hoằng Hưu nghe vậy bỗng nhíu mày: "Gia Luật tướng quân, chúng ta rốt cuộc là muốn đi Cáp Mật Lực, hay là đi Cao Xương?"

Gia Luật Dư Đổ thoáng ngẩn ra, lập tức hỏi lại: "Không phải đều là một chỗ sao? Đều là nơi của Tây Châu Hồi Cốt cả mà? Còn dựa vào như lời trước đó, Tây Châu Hồi Cốt vừa cùng Đại Thạch Đại Vương nhà ta định ước tùng thuộc, bởi vậy, tìm được Tây Châu Hồi Cốt là có thể biết tin tức của Đại Vương nhà ta. Tính tính thời gian, có khi trực tiếp gặp mặt cũng chưa biết chừng."

"Lời tuy là vậy, nhưng Cao Xương với Cáp Mật Lực chắc chắn không phải một chỗ." Hồ Hoằng Hưu lắc đầu lia lịa. "Cao Xương phải đi từ Ngọc Môn Quan, còn Cáp Mật Lực, thì đi thế nào? Chúng ta thực ra là đi tìm Tây Châu Hồi Cốt đúng không, chưa chỉ đích danh là Cao Xương hay Cáp Mật Lực phải không?"

Gia Luật Dư Đổ vốn định phản bác, nhưng cuối cùng đành nản lòng... ông ta thực sự không muốn đắc tội với vị đại quan nhà Triệu Tống tính tình có phần nghiêm túc đến khó chịu này.

Thực tế, ngay cả những tùy viên Đại Tống khác cũng cảm thấy Hồ Hoằng Hưu hơi suy nghĩ nhiều, Cáp Mật Lực và Cao Xương đều thuộc Tây Vực, hơn nữa lại cùng là một nhà, muốn đến Tây Vực, chẳng phải phải đi từ Ngọc Môn Quan hoặc Dương Quan sao?

Thế nhưng, đúng lúc này, tên thương nhân Vu Điền biết nói tiếng Hán kia bỗng nhiên hiểu ý chen vào: "Nếu từ Sa Châu đến Cáp Mật Lực, cũng có thể không đi Ngọc Môn Quan."

Mọi người đồng loạt quay đầu lại nhìn.

"Sa Châu, Qua Châu, Cáp Mật Lực, Cao Xương là một vòng tứ giác..." thương nhân Vu Điền dưới ánh mắt gắt gao của mọi người vội vàng giảng giải. "Ngọc Môn quan ở giữa Sa Châu và Cao Xương, Cáp Mật Lực ở đông bắc Cao Xương, tây bắc Qua Châu... muốn từ Sa Châu đến Cáp Mật Lực, đương nhiên có thể đi Ngọc Môn quan đến Cao Xương, rồi chuyển qua Cáp Mật Lực, nhưng cũng có thể từ Sa Châu quay đầu sang đông, lui về Qua Châu, sau đó từ Qua Châu trực tiếp đến Cáp Mật Lực... đường này không có trạm gác nào."

Thương nhân người Hán cũng lập tức gật đầu lia lịa.

Gia Luật Dư Đổ và Hồ Hoằng Hưu nhìn nhau im lặng, rõ ràng động lòng, rồi người sau lại quay đầu nhìn hai vị chủ sự của Lễ bộ và Binh bộ.

Hai chủ sự do dự một chút, rồi một người trong đó, tức viên Binh bộ viên ngoại lang tên là Lương Gia Dĩnh, lại dùng giọng cổ quái buột miệng đáp: "Đánh cược được! Bên này nhân khẩu thưa thớt, chúng ta chia quân hai đường, một đường khinh kỵ từ Qua Châu đến Cáp Mật Lực... sao lại không đánh cược được!"

Hồ Hoằng Hưu lập tức gật đầu, việc này coi như thông qua.

Không còn cách nào, bốn người có quyền phát ngôn, thì ba người từng ra trận, mà ba người từng ra trận với lối lựa chọn mạo hiểm thế này cơ bản không chút do dự, khiến vị Lễ bộ viên ngoại lang uyên bác kia không còn lời nào để nói.

Trong chốc lát, mọi người bàn tính thỏa đáng, Hồ Hoằng Hưu và Gia Luật Dư Đổ tuyển chọn một trăm kỵ, ngoài khoác áo rách của tộc Hoàng Đầu Thát Đát bản địa, mang đủ nước lương, ra cửa núi chính bắc, vào Sa Châu, lui Qua Châu, rồi thẳng tiến Cáp Mật Lực.

Số còn lại thì lấy Lương Gia Dĩnh và vị Lễ bộ viên ngoại lang kia đứng đầu, mang theo xe lương, đội buôn, lễ vật, nghi trượng, tiếp tục thong dong hướng tây, đi thêm hai mươi ngày, tiến vào Đại Đồn thành ở Tây Vực, để làm hậu chiêu.

Mà đã quyết tâm, những người dẫn đầu đều xuất thân chiến trường, liền không chút do dự, lập tức thi hành.

Chỉ có thể nói, người Tây Hạ tuyệt đối không ngờ một trăm kỵ từ cửa núi Kỳ Liên Sơn lao ra lại là sứ giả Hán nhân, kỳ thực, bọn họ căn bản không phát hiện trăm kỵ này... trăm kỵ ra cửa núi Kỳ Liên Sơn xong, theo hướng dẫn của hướng đạo, căn bản không để ý Sa Châu thành, mà ngày ẩn đêm ra, trước đến Tam Nguy Sơn, lại qua trấn nhỏ giữa đường là Thường Lạc thành, chỉ ở thôn trại quanh Thường Lạc thành mua đủ lương nước, rồi từ phía bắc Qua Châu thành vượt sông đêm, vòng qua sa mạc nhỏ vùng Sơ Lặc, cuối cùng một đường ruổi ngựa thẳng tây bắc mà đi.

Toàn bộ quá trình người Tây Hạ đều không phản ứng kịp.

Bọn họ cũng không có lý do phản ứng kịp, Tây Bình quân ty của Tây Hạ ở Qua Châu chỉ là sau đó hai ngày nhận được báo cáo từ Thường Lạc thành, nói có một toán Hoàng Đầu Thát Đát như vậy, chắc vừa cướp một vố, lại còn khá có tiền, từ tây sang đông đi... Người của Tây Bình quân ty không phải chưa nghĩ tới tìm kiếm, nhưng vừa hỏi biết được, những người này đã vượt qua sa mạc nhỏ Sơ Lặc, liền chẳng còn chút hứng thú nào.

Nơi thế này, chỉ cần không quấy nhiễu vùng đất trung tâm hành lang Hà Tây, ai thèm quản?

Thế là, có kinh mà không hiểm, năm ấy cách Tết còn năm sáu hôm, Hồ Hoằng Hưu và Gia Luật Dư Đổ đến được Cáp Mật Lực, liền nhận được tin chính xác, thì ra Gia Luật Đại Thạch đang ở Cao Xương phía trước (tức Turfan đời sau)!

Bèn nói, chư bộ Hồi Cốt Tây Châu lấy Cao Xương làm thủ đô thực tế, sau khi thương nghị đã lâu, sớm bày tỏ sự cung thuận với Gia Luật Đại Thạch, nhưng Gia Luật Đại Thạch đâu chỉ cần một phong thư, vẫn dẫn đại quân nam hạ, và theo quân đội của Gia Luật Đại Thạch nam hạ đến Bắc Đình (Biệt Thất Bát Lý) rồi, chính quyền Hồi Cốt Tây Châu đứng đầu là Hồi Cốt vương Tất Lặc Ca, sau khi đấu tranh tư tưởng cuối cùng, liền chính thức hướng Gia Luật Đại Thạch xưng thần nạp cống.

Bèn dâng ra trọng lễ sáu trăm con ngựa, một trăm con lạc đà, ba ngàn con dê, cũng hứa cung cấp con em quý tộc Hồi Cốt làm con tin.

Bởi vậy, Gia Luật Đại Thạch binh không đổ máu, liền hoàn toàn hàng phục Hồi Cốt Tây Châu, đang muốn dẫn quân đến Cao Xương hội sư với Tất Lặc Ca, đồng thời tiếp nhận lễ vật và con tin của ông ta.

Đây là một tin cực kỳ tốt lành.

Nhưng cũng là một tin xấu... vì ngay từ đầu Gia Luật Đại Thạch nói với chư bộ Hồi Cốt Tây Châu, ông là muốn đến Hắc Hãn quốc ở phía tây hơn để 'mượn binh', nên từ Hồi Cốt Tây Châu đến đây chỉ là mượn đường thôi, lập tức sẽ sang tây.

Nói cách khác, nếu đuổi đến muộn, nói không chừng Gia Luật Đại Thạch liền trực tiếp tiếp tục tây hành.

Hồ Hoằng Hưu cùng Gia Luật Dư Đổ đám người lúc này đã kiệt sức, trăm kỵ theo hầu đã giảm còn bảy tám chục người, ai nấy đều mỏi mệt không chịu nổi. Nhưng giờ cái gì cũng không lo nổi. Hai người lập tức tại Cáp Mật Lực đổi ngựa ven phố, bèn là ba con ngựa mệt đổi một con ngựa khỏe, được ba mươi con ngựa, lại chọn ra tám tùy tùng, một người ba ngựa, giương danh nghĩa bộ hạ của Gia Luật Đại Thạch, lập tức lại tiếp tục tây hành đi Cao Xương.

Phải nói, Tất Lặc Ca vẫn rất tích cực, ông ta không giở trò gì, đối diện với Gia Luật Đại Thạch và đại quân của ông, vị Hồi Cốt vương này thành thật mở cửa thành, dâng lên lễ vật, giao ra con cái, đồng thời dọn kho tích trữ, chiêu đãi Gia Luật Đại Thạch cùng chúng bộ thuộc theo hầu, lại liên tiếp yến ẩm ba ngày.

Toàn bộ thành Cao Xương đều vì tránh được một trận chiến hỏa mà chìm vào cuồng hoan.

Và vào ngày thứ ba của yến tiệc liên miên, Gia Luật Đại Thạch đang vui vẻ uống rượu nho bỗng nghe thấy một cái tên đủ để gợi lại chuyện đau lòng nửa đời người.

Hơn nữa còn là phát âm chuẩn tiếng Khiết Đan.

“Gia Luật Dư Đổ?” Trong bầu không khí vui sướng tràn ngập toàn thành, mọi người trên dưới đều đang hưng phấn vì tránh được một cuộc chiến, Gia Luật Đại Thạch năm nay chưa tới bốn mươi tuổi ngồi trên vương tọa của Hồi Cốt vương, nghe xong lời ấy bỗng thấy ngỡ ngàng như cách cả một đời. “Hắn còn dám tới gặp ta? Mang theo mấy người?”

“Mười!” Trước mặt Đại Thạch, một tướng lĩnh Khiết Đan cúi đầu bẩm báo, chính là Tiêu Oát Lý Lạt, nhân vật như cánh tay đắc lực của Gia Luật Đại Thạch.

“Mười?” Gia Luật Đại Thạch mặt mày hồng hào, mặc áo gấm, cười một tiếng, rồi bưng chiếc lưu ly bên tay, lắc lắc rượu trong chén, lúc ấy mới quay sang phía Hồi Cốt vương Tất Lặc Ca bên cạnh. “Mười cũng không tệ! Mười dũng sĩ cùng sống cùng chết kề vai chiến đấu, thật đáng để cười ngạo nghễ với thiên quân vạn mã mang lòng khác chí... Tên này có thể mang theo mười dũng sĩ Khiết Đan tới đây tìm ta, ta cũng không nỡ chém đầu hắn.”

Tất Lặc Ca cười cười… hắn một chữ cũng không hiểu… nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc hắn cười một chút.

“Còn có một vị Binh bộ thị lang Triệu Tống!” Tiêu Oát Lý Lạt đợi Hồi Cốt vương cười xong, mới ung dung bổ sung. “Mười người, một Gia Luật Dư Đổ, một Triệu Tống Binh bộ thị lang Hồ Hoằng Hưu, một hướng đạo Vu Điền, bảy kỵ binh Ngự doanh Triệu Tống xuất thân từ Hi Hà lộ… Nghe nói còn có một phong thư viết tay của Triệu Tống quan gia, và một món quà do Triệu Tống quan gia đặc biệt chọn lựa.”

Gia Luật Đại Thạch từ khi nghe câu bổ sung đầu tiên đã sững sờ tại chỗ, nghe một hồi hết thảy, trầm mặc rất lâu, rồi lại bỗng nhiên đứng bật dậy, sau đó chợt ngồi xuống, lại giơ tay ra hiệu, rồi lại dừng giữa chừng, cuối cùng há miệng định nói, nhưng rốt cuộc nhất thời không thốt nên lời.

Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như uống nhiều quá.

Nhưng đợi hồi lâu, nghĩ hồi lâu, tên đầu sỏ lưu vong Khiết Đan lớn nhất này vẫn mang theo hơi rượu phất tay thật mạnh: “Cùng dẫn vào đây!”

Suốt ba ngày không uống một chén rượu nho, chỉ lo bố trí thành phòng, Tiêu Oát Lý Lạt lập tức quay ra, chỉ lát sau đã dẫn mười người vào trong.

Từ Hồi Cốt vương trở xuống, mọi người đã sớm chú ý tới tình hình nơi này, bèn xét lời quan sát sắc mặt, đều sớm nghiêm trang.

Kể rằng, mười người dốc hết sức đến nơi này, sớm đã mệt mỏi tới cực điểm, lúc vào tới đại điện, so với quý nhân các tộc Hồi Cốt, Khiết Đan đã yến ẩm cuồng hoan suốt ba ngày ở đây, thật đúng là chật vật thất thố.

Còn hai người đứng đầu, Gia Luật Dư Đổ biết rõ hôm nay thành bại hoàn toàn nằm ở chỗ có lập được minh ước hay không, liền im lặng không nói lời nào, chỉ đứng giữa điện thở hổn hển không ngừng, rồi nhìn sang Hồ Hoằng Hưu.

Còn Hồ Hoằng Hưu hơi lấy lại hơi sức, bèn thản nhiên chắp tay: “Hôm nay vừa đúng tiết đầu năm, Đại Tống Binh bộ thị lang Hồ Hoằng Hưu, thay mặt Đại Tống thiên tử hỏi thăm Đại Thạch Lâm Nha, chẳng hay đón Tết ở đất khác có thú vị gì không?”

“Hôm nay đã đến Tết rồi sao?” Gia Luật Đại Thạch trên chỗ ngồi lấy giọng Hán thoại Hà Bắc quen thuộc ngỡ ngàng đáp lại, nhưng lại lập tức lắc đầu. “Có Tết hay không… Hồ Thị lang này chẳng lẽ lại không biết, kể từ khi nhà ngươi bội minh ước, Tống Liêu đã giao chiến mười bốn năm rồi sao? Làm sao còn dám tới đất Cao Xương của địch quốc?”

Hồ Hoằng Hưu nhất thời trầm mặc không nói, khung cảnh liền lạnh đi.

Một lúc sau, Tiêu Oát Lý Lạt đứng cạnh vẫn hừ lạnh: “Tống sứ sao không nói lời nào? Vạn dặm tới đây, lại không có lời nào để nói sao?”

“Chẳng phải vạn dặm, từ Tây Ninh châu tới đây, chẳng qua hơn hai ngàn dặm, đi chưa tới hai tháng mà thôi.” Hồ Hoằng Hưu khẩn thiết đáp lại. “Nếu có thể đi qua các châu Hà Tây, đương nhiên còn nhanh hơn. Cũng không phải không có lời gì để nói… Lúc tới đây ta từng nghĩ rất lâu trên lưng ngựa, cũng nghĩ sau khi gặp Đại Thạch Lâm Nha sẽ có những lời nhàm chán như thế chờ đợi bản quan, liền cũng nghĩ sẵn nhiều cách đối đáp… Ví như lúc này, chỉ nói Cao Xương vốn là đất cũ Trung Quốc, ta là trọng thần Trung Quốc, làm sao không tới được? Nhưng vừa định cất lời, lại chợt thấy, dù gì cũng đã khổ cực hai nghìn dặm tới đây, nếu chỉ nói những lời vô nghĩa này, thật lộ vẻ chẳng có ý nghĩa gì, cũng có lỗi với thiên tử đang đợi ở Đông Kinh.”

Gia Luật Đại Thạch cười khẩy một tiếng, không biết là tự giễu hay chế giễu người trước mặt.

Lời nói tới đây, Hồ Hoằng Hưu cũng quay sang phía Gia Luật Đại Thạch, một lần nữa thản nhiên chắp tay: “Đại Thạch Lâm Nha… Quan gia nhà ta muốn lấy Đại Hà làm ranh giới, cho Tây Hạ sáu quận, bốn ty đất Hà Tây về Đại Liêu, hai nhà chia đều Tây Hạ, khiến Đại Thạch Lâm Nha được trông thấy đất cũ quê cũ, thế nào?!”

Gia Luật Đại Thạch trong lòng thình thịch, nhưng vẫn cười khẩy một tiếng, rồi hình như cũng tự thấy mình uy hiếp như vậy với một vị trọng thần Đại Tống dám chỉ mang theo mười người vượt qua hai ngàn dặm phong tỏa của Tây Hạ tới đây có hơi mất mặt, bèn vừa suy tính thiệt hơn trong lòng, vừa trực tiếp vuốt cằm phô diễn: “Vừa rồi nói là có quà cho ta?”

“Có.”

Hồ Hoằng Hưu vừa nói vừa trong ánh mắt há hốc mồm của Gia Luật Dư Đổ bên cạnh, lấy xuống chiếc mũ trụ của một kỵ sĩ Hán quân bên cạnh, rồi trao cho Tiêu Oát Lý Lạt cũng đang có phần mờ mịt.

Nhưng ngay sau đó, vị trọng thần Đại Tống nhìn thế nào cũng chẳng giống trọng thần Đại Tống này, chỉ bằng một câu nói đã khiến tất cả người Khiết Đan có mặt cùng biến sắc:

“Đây là mũ giáp Hoàn Nhan Lâu Thất đội khi tử trận dưới chân núi Nghiêu Sơn! Thiên tử nhà ta nghe nói người này có nguồn gốc sâu xa với Đại Thạch Lâm Nha, bèn sai ta mang đến... vừa hay làm quà năm mới cho Đại Thạch Lâm Nha cùng chư vị dũng sĩ Khiết Đan.”

Tiêu Oát Lý Lạt vốn mặt căng cứng cũng lập tức thất thố, chiếc mũ giáp mang mùi mồ hôi rơi xuống đất, lăn lông lốc mấy vòng trong cung điện vàng son lộng lẫy ở Cao Xương mới dừng lại.

“Hồ Thị Lang.” Cách hồi lâu, vẫn là Gia Luật Đại Thạch phá vỡ trầm mặc. “Ta cũng từ thương nhân Đảng Hạng nghe được vài lời... có người nói trận Nghiêu Sơn, là Quan gia nhà ngươi một mũi tên bắn chết Hoàn Nhan Lâu Thất?”

“Không phải, là Ngự doanh kỵ quân Đô thống chế Khúc Đoan một tên bắn trúng nách Lâu Thất, Ngự doanh tả quân Đô thống chế Hàn Thế Trung một tên bắn trúng đầu ngựa Lâu Thất, sau đó Ngự doanh trung quân Đô đầu Hầu Đan cầm búa xông lên trước, chặt đứt tay hắn rồi chém đầu hắn!” Hồ Hoằng Hưu nghiêm túc đáp. “Còn Thiên tử nhà ta, tuy đã giương cung định bắn từ sớm, nhưng chưa đắc thủ, nếu không có một tên của Khúc Đô Thống, suýt nữa đã mất mạng đương trường... Bất quá, đó đều là chuyện cũ rồi, Thiên tử nhà ta lần này còn có mấy câu bảo ta chuyển cáo Đại Thạch Lâm Nha...”

“Chớ vội.” Gia Luật Đại Thạch đột nhiên đứng dậy, quay đầu nhìn Tây Châu Hồi Cốt vương Tất Lặc Ca. “Bản vương mượn hoa hiến Phật, xin thay Hồ Thị Lang đòi một chén rượu.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.