Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Cô bạn của ta, một phụ nữ đã kết hôn, nói rằng ta mới là kẻ điên. Trong ba năm, cô đã bốn lần nạo thai. Cô ấy đã có hai con và với cô ấy, việc có đứa thứ ba là không thể kham nổi. Chồng cô ấy chỉ kiếm được ít tiền, cô ấy có một công việc ưa thích và không thể không làm việc đó, bà mẹ chồng trông nom bọn trẻ, và thật tệ, người ta không yêu cầu cô ấy mở một vườn trẻ! Mọi sự đều rất hay khi mơ mộng nhưng thực tế lại là chuyện khác, bạn ta nói thế. Đến cả loài gà cũng không cho ra đời tất cả những con gà con mà chúng có thể có: nếu tất cả trứng gà đều nở thành gà con thì thế giới này sẽ biến thành cái chuồng gà. Cậu có biết rằng chúng chỉ ấp trứng một hoặc hai lần một năm? Còn lũ thỏ: cậu có biết một số thỏ cái ăn con yếu nhất trong lứa đẻ để có thể đủ sữa cho các con khác không? Loại bỏ chúng ngay từ đầu chẳng phải sẽ tốt hơn là mang chúng tới thế giới để rồi bị ta hay kẻ nào khác giết thịt sao? Theo ý mình, tốt hơn hết là đừng có thụ thai gì cả. Nhưng ngay khi ta mở miệng nói thế, cô ấy mất bình tĩnh, nói rằng dĩ nhiên mình đã uống thuốc. Nó khiến cô ấy phát ốm, nhưng cô ấy vẫn uống. Rồi một đêm cô ấy quên mất, và thế là có vụ nạo thai đầu tiên. Bằng cái que dò thai, cô ấy bảo ta thế. Ta chẳng biết chính xác cái que dò thai là cái gì, nhưng đoán là một cái kim giết người. Mặt khác, ta hiểu ra rằng có rất nhiều phụ nữ đã sử dụng nó, dù biết rõ điều đó có thể gây ra nỗi đau vô tận và thậm chí khiến họ phải vào tù.

Con có tự hỏi tại sao mấy hôm nay ta chỉ nói chuyện đó với con? Ta không biết tại sao. Có lẽ bởi những người khác cứ quấy rầy ta liên tục về chuyện ấy. Có lẽ bởi có lúc chính ta đã vô thức nghĩ đến điều đó. Có lẽ bởi ta không muốn thừa nhận với bất cứ ai mối nghi ngờ đang đầu độc tâm hồn ta. Hôm nay chỉ riêng ý nghĩ về việc giết chết con đã hành hạ ta, ấy thế mà cái ý nghĩ đó vẫn đến với ta. Lập luận về lũ gà khiến ta rối trí. Ta bối rối trước cơn giận của cô bạn khi ta đưa cô ấy xem bức ảnh của con và chỉ cho cô ấy xem đôi mắt, đôi tay của con. Cô ấy đáp lại rằng giờ mà nhìn thấy được mắt con, tay con thì kính hiển vi cũng chưa đủ đâu. Cô ấy gào lên rằng ta đang sống trong mộng tưởng, rằng ta đang cố ý hợp lý hóa những cảm xúc, những giấc mơ của ta. Cô ấy thậm chí đã la lên: “Thế còn lũ nòng nọc bị cậu vớt khỏi bể bơi ngoài vườn để chúng không lớn thành ếch rồi khiến cậu thức giấc cả đêm vì tiếng kêu ộp oạp của chúng thì sao?” Ta biết, ta lại đang phũ phàng kể với con về sự xấu xa của cái thế giới mà con đang chuẩn bị bước vào, về những việc kinh hoàng mà chúng ta vẫn làm hằng ngày, và ta đang đưa ra những khái niệm quá phức tạp đối với con. Nhưng ta ngày càng chắc chắn rằng con hiểu tất cả những chuyện này, bởi con đã biết tất cả. Chuyện đó bắt đầu vào cái ngày ta cố vắt óc giải thích cho con biết trái đất cũng tròn như quả trứng bao bọc con, còn nước biển thì giống hệt thứ nước mà con đang trôi nổi trong đó và ta đã không thể diễn tả điều mình muốn nói. Đột nhiên, ta tê dại nhận ra rằng nỗ lực của mình có thể sẽ vô ích, rằng con đã biết tất cả mọi chuyện và con có thể còn biết nhiều hơn ta, giờ ta không sao thoát được mối nghi ngờ về việc mình đã đoán đúng. Nếu đã có một thế giới trong quả trứng của con, thì sao không có suy nghĩ ở đó chứ? Chẳng phải có người cho rằng tiềm thức là ký ức về sự tồn tại đã hiện hữu trước khi bước vào thế giới đó sao? Có đúng thế không? Thế thì con, người biết mọi thứ, hãy nói cho ta biết: khi nào thì sự sống bắt đầu? Nói cho ta đi, ta xin con đấy: sự sống của con đã bắt đầu hay chưa? Đã được bao lâu rồi? Từ giây phút giọt tia sáng mà họ gọi là tinh trùng xuyên qua và chia tách tế bào? Từ giây phút tim con hình thành và bắt đầu bơm máu? Từ giây phút con phát triển não bộ, cột sống, và bắt đầu định hình dáng vóc con người? Hay thời điểm ấy vẫn còn chưa tới? Con chỉ là một động cơ đang khởi động? Con ơi, chẳng có điều gì ta không sằn lòng từ bỏ để có thể phá vỡ sự im lặng của con, để xâm nhập vào cái nhà tù đang vây quanh con và chính cơ thể ta đang bao trọn lấy nó, có điều gì mà ta không thể từ bỏ để thấy con và nghe con trả lời!

Chắc chắn chúng ta, con và ta, là một cặp kỳ cục. Mọi thứ ở con phụ thuộc vào ta và mọi thứ ở ta phụ thuộc vào con: nếu con ốm, ta sẽ ốm; nếu ta chết, con sẽ chết. Nhưng ta không thể liên lạc với con và con cũng thế. Trong cái có lẽ là trí tuệ vô định của con, thậm chí con không biết mặt ta, không biết ta bao nhiêu tuổi, ta nói thứ tiếng gì. Con không biết ta từ đâu đến, ta sống ở đâu, ta làm gì để sống. Nếu con cố gắng tưởng tượng về ta, con cũng chẳng có cách nào biết được ta da đen hay da trắng, trẻ hay già, cao hay thấp. Còn ta thì vẫn đang băn khoăn con đã là người hay chưa. Chúng ta là hai kẻ xa lạ bị buộc vào cùng một số phận, hai con người thống nhất trong một cơ thể, nhưng hoàn toàn xa cách, không biết về nhau.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Oriana Fallaci

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.