Ông ấy đến. Ta chẳng bao giờ nghĩ rằng ông ấy sẽ đến. Lúc đó là buổi tối, tiếng chìa khóa lách cách trong ổ, ta nghĩ đó là cô bạn. Thường thì cô ấy đến thăm ta trước bữa tối. Cho nên ta đã gọi to chào cô ấy, đoán sẽ thấy cô ấy bước vào, thở hổn hển cùng với cái túi nhỏ: xin-lỗi-tớ-đang-vội-tớ-mang-cho-cậu-ít-thịt-nguội-và-hoa-quả-gặp-cậu-mai-nhé. Ấy thế mà lại là ông ấy. Chắc hẳn ông ấy phải nhón chân đi vào. Ta ngoảnh ra và thấy ông ấy đứng đó, môi mím chặt, một bó hoa trên tay. Cảm giác đầu tiên của ta là một cú đau nhói ở bụng. Không phải là cú đâm sắc như dao thông thường mà là một cú thụi mạnh: như thể con sợ hãi khi nhìn thấy ông ấy và đã tóm lấy ta bằng nắm tay của con để tìm chỗ an toàn và trốn đằng sau tử cung của ta. Rồi ta không thở được và cảm thấy tê cứng bởi một làn sóng lạnh như nước đá. Con cũng cảm thấy thế phải không? Nó có làm con đau không? Ông ấy im lặng, môi mím chặt đứng đó với bó hoa. Ta căm ghét vẻ mặt của ông ấy và cả hoa của ông ấy. Tại sao ông ấy lại đến thăm chúng ta bất ngờ theo cách này, như một tên trộm vào ban đêm? Ông ấy không biết rằng phụ nữ mang thai cần tránh bị căng thẳng đột ngột ư? Ta hỏi ông ấy: “Anh muốn gì?” Ông ấy lặng lẽ đặt hoa lên giường. Ta đem chúng ra khỏi đó ngay tức thì, nói rằng đặt hoa trên giường mang lại điều xúi quẩy, người ta chỉ đặt hoa trên giường người chết. Ta đặt chúng lên bàn trang điểm. Đó là những bông hoa màu vàng, rõ ràng là mua vội vã vào phút chót, không hề có chút quan tâm, không hề có chút chân thành nào. Ông ấy đứng lặng và cứng đơ, một cái bóng cao, sẫm màu đổ trên bức tường trắng. Nhưng ông ấy không nhìn ta. Ông ấy nhìn bức ảnh của con trên tường: bức ảnh con lúc hai tháng tuổi, phóng to gấp bốn mươi lần. Có thể nói rằng ông ấy không thể rời mắt khỏi cặp mắt của con; ông ấy càng nhìn con lâu thì đầu ông ấy càng rụt xuống giữa hai vai. Cuối cùng ông ấy lấy tay che mặt và bật khóc. Đầu tiên là khóc thút thít, không thấy tiếng. Rồi to dần. Thậm chí ông ấy còn ngồi xuống giường để khóc cho thoải mái, và mỗi đợt nấc của ông ấy thì cái giường lại rung lên. Ta sợ điều đó sẽ làm phiền đến con. Ta nói: “Anh đang lắc cái giường đấy. Các xung động không tốt cho nó.” Ông ấy bỏ tay khỏi mặt, lấy khăn tay lau khô nước mắt, rồi ra ghế ngồi. Cái ghế ngay dưới bức ảnh của con. Thật lạ lùng khi nhìn cả hai người cùng lúc. Con với con ngươi bất động, bí ẩn; ông ấy với con ngươi nhấp nháy, hoàn toàn không có bí mật nào. Rồi ông ấy hé môi nói: “Nó cũng là của anh.”
Cơn thịnh nộ tràn ngập trong ta. Ta ngồi bật dậy trên giường, hét vào mặt ông ấy rằng con không phải của ta cũng chẳng phải của ông ấy: con là của chính con. Ta hét lên rằng ta ghét cái lối lý luận như kịch nghệ này, ghét sự ngu ngốc cải lương này, rằng đáng ra ta phải nghỉ ngơi yên tĩnh, theo lệnh của bác sĩ. Ông ấy đến đây làm gì, để giết con mà không cần nạo thai cho đỡ tốn tiền ư? Ta thậm chí đã đập bó hoa trên bàn: ba, bốn lần cho đến khi các cánh rụng ra bắn vào không khí như xác pháo. Khi ngã trở lại xuống gối, ta đổ mồ hôi nhiều đến mức bộ đồ ngủ dính chặt vào da, và cơn đau trong tử cung lớn đến mức ta không thể chịu nổi. Tuy nhiên ông ấy không hề nhúc nhích. Ông ấy cúi đầu, lẩm bẩm: “Sao em có thể khắc nghiệt như thế? Sao em có thể tàn nhẫn đến thế?” Rồi ông ấy bắt đầu một bài diễn thuyết dài, chủ yếu về việc ta đã lầm, rằng con là của cả ta và của ông ấy, rằng ông ấy nghĩ về nó quá nhiều, đau khổ quá nhiều, rằng hai tháng vừa rồi ông ấy đã tự hành hạ mình vì con, rằng cuối cùng thì ông ấy đã hiểu ra lựa chọn của ta là đúng đắn và cao cả, rằng một đứa trẻ không bao giờ nên bị rũ bỏ bởi đứa-trẻ-là-một-con-người-không-phải-đồ-vật. Rồi những nhận xét vô vị tầm thường khác. Ta ngắt lời ông ấy: “Anh không có nó trong người anh, anh đâu phải mang nó trong cơ thể anh suốt chín tháng.” Hàm ông ấy trễ xuống vì ngạc nhiên: “Anh tưởng em muốn có nó, em tự nguyện làm việc này.”
Thế rồi xảy ra cái điều mà đến cả ta cũng không hiểu nổi: ta bắt đầu khóc. Ta chẳng bao giờ khóc, con biết đấy, và ta không muốn khóc, bởi vì như thế là bị nhục mạ và nó làm ta xấu xí. Nhưng ta càng cố nén những giọt nước mắt thì chúng lại càng trào ra, như thể cái gì đó trong ta đã vỡ oà. Thậm chí ta đã cố châm một điếu thuốc. Nhưng nước mắt làm ướt điếu thuốc. Và thế là ông ấy rời khỏi cái ghế, đi về phía ta rồi rụt rè ve vuốt mặt ta. Và ông ẩy lẩm bẩm: “Anh sẽ pha cà phê cho em,” rôi đi vào bếp. Khi ông ấy quay trở ra, ta đã lấy lại bình tĩnh. Nhưng ông ấy thì chưa. Ông ấy giữ cái cốc như thể nó là báu vật, với sự cẩn trọng thái quá. Ta uống cà phê. Ta chờ ông ấy bỏ đi. Nhưng ông ấy không bỏ đi. Ông ấy hỏi ta muốn ăn gì. Thế là ta nhớ ra rằng cô bạn ta chưa đến, và ta nhận ra rằng cô ấy chính là người đã bảo ông ấy đến. Và cơn tức giận của ta chuyển sang cô ấy, sang những người nghĩ rằng mình có thể giúp người khác bằng các luật lệ của bầy kiến, bằng cái khái niệm tuỳ tiện của họ về đúng - sai, Jesus, Maria và Joseph. Tại sao phải có Joseph? Maria vẫn sống tốt chỉ với đứa con. Điều duy nhất chấp nhận được trong toàn bộ truyền thuyết đó là mối quan hệ thân thiết giữa hai người bọn họ: sự dối trá tuyệt hảo về một quả trứng được thụ tinh bằng sinh sản vô tính. Tại sao đột nhiên lại có Joseph ở đó? Anh ta thì có ích gì? Để dắt con lừa quá bướng bỉnh không chịu đi? Để cắt cuống dây rốn và đảm bảo rằng toàn bộ nhau thai đã được lấy ra? Hay là để giữ danh tiếng cho một cô gái vô phước không chồng mà chửa? Trừ phi anh ta chỉ đi theo sau như một người hầu để cô ấy tha thứ cho việc anh ta đã yêu cầu cô nạo thai.
Ta nhìn ông ấy quỳ xuống sàn nhặt những cánh hoa rơi vương vãi mà không thể cảm thấy chút thân thiện nào dù là nhỏ nhất. Việc ông ấy bước vào qua cánh cửa kia đã khiến mọi thứ mất cân bằng. Ông ấy đã phá vỡ sự cân đối, xâm phạm sự đồng loã: thứ đã tồn tại giữa ta và con. Con thấy đấy, một người lạ xuất hiện, tự đặt mình vào giữa chúng ta, như thể ai đó đã mang đến một đồ vật không cần thiết, chỉ gây chật phòng và che mất ánh sáng, chiếm không gian, chắn mất lối đi. Có lẽ nếu ông ấy ở bên chúng ta ngay từ đầu thì sự hiện diện của ông ấy bây giờ sẽ có vẻ bình thường, thậm chí là cần thiết: chúng ta sẽ không thể tiếp nhận một cách chuẩn bị khác cho sự ra đời của con. Nhưng cảm giác thật khó chịu, gần như bị xúc phạm, khi nhìn thấy ông ấy đến thăm đột ngột như thế này, một cách không thích hợp như kẻ xâm nhập, sự vô duyên của một kẻ ngồi vào bàn ăn nhà người khác khi không được mời mà cũng chẳng được khuyến khích. Ta đã muốn nói: “Xin hãy đi đi. Chúng tôi không cần anh, hay Joseph, hay Chúa Trời. Chúng tôi không cần một ông bố, chúng tôi không cần một ông chồng, anh là kẻ thừa.” Nhưng ta không thể. Có lẽ ta đã bị ngăn lại bởi bản tính rụt rè nhút nhát, một người không biết làm thế nào để rũ bỏ kẻ nào đó ngồi vào bàn nhà mình mà không xin phép. Có lẽ ta đã bị ngăn lại bởi cảm giác thương hại đang dần trở thành sự thấu hiểu, tiếc nuối. Ngoài sự yếu đuối của ông ấy, sự hèn nhát của ông ấy, ai có thể biết ông ấy cũng đã thực sự đau khổ thế nào? Ai có thể biết ông ấy đã phải trả giá để giữ im lặng, để tự buộc mình phải đến đây với bó hoa xấu xí này? Chẳng ai được sinh ra nhờ sinh sản vô tính; giọt ánh sáng đã xuyên vào quả trứng là của ông ấy, một nửa cái nhân đã khởi nguồn cơ thể con là của ông ấy. Và thực tế là ta đã quên rằng đó là cái giá chúng ta phải trả cho luật lệ duy nhất mà không ai công nhận: một người đàn ông và một người đàn bà gặp gỡ, họ thích nhau, khao khát nhau, có lẽ yêu nhau, rồi sau đó họ không còn yêu nhau nữa, không còn khát khao nhau nữa, không còn thích nhau nữa, thậm chí còn ước chưa bao giờ gặp nhau. Ta đã tìm thấy cái mà ta đã tìm kiếm, con à: cái mà người ta gọi là tình yêu giữa một người đàn ông và một người đàn bà chỉ có tính nhất thời. Và nếu ở vào thời điểm rực rỡ nhất của nó, sự nhất thời này là lá xanh sum sê, thì vào thời điểm yếu ớt nhất, đó chỉ là một đống lá úa.
Ta để ông ấy làm bữa tối. Ta để ông ấy mở chai rượu sâm banh ngớ ngẩn đó. (Ông ấy giấu nó chỗ nào khi bước vào?) Ta để cho ông ấy đi tắm. (Ông ấy huýt sáo trong phòng tắm như thể mọi việc đã được thu xếp.) Và ta cho phép ông ấy ngủ ở đây, trên giường của chúng ta. Nhưng sáng nay, ngay khi ông ấy rời đi, ta cảm thấy gần như là xấu hổ. Và giờ ta cảm thấy như thể mình đã không hoàn thành nhiệm vụ, như thể ta đã phản bội con. Hãy hy vọng là ông ấy không bao giờ quay lại nữa.