Hôm nay ta nhận được một bất ngờ dễ chịu. Chuông cửa reo: đó là người đưa thư với một gói bưu kiện gửi đường hàng không. Mẹ ta đã gửi nó, cùng với một lá thư có chữ ký của cha mẹ ta. Cách đây vài hôm ta đã kể với họ về con. Ta nghĩ đó là nghĩa vụ của mình. Và mỗi sáng ta lại lo lắng chờ đợi phản hồi của họ, rùng mình trước những ý nghĩ về những điều khắc nghiệt hoặc đau đớn mà họ có thể viết ra. Con biết đấy, họ là những người cổ hủ. Nhưng thay vào đó, lá thư của họ lại nói rằng mặc dù bị sốc và choáng váng, họ cũng rất vui mừng được chào đón con. “Giờ chúng ta là hai cây khô già cỗi, chúng ta chẳng có gì thêm để dạy con. Giờ chính con là người có gì đó để dạy chúng ta. Và nếu con đã quyết định như vậy, nghĩa là đó là việc đúng đắn.” Đọc thư xong, ta mở gói bưu kiện. Bên trong là một hộp nhựa nhỏ, và bên trong nữa là một đôi giày nhỏ. Nhỏ xíu, nhỏ xíu và rất nhẹ. Đôi giày đầu tiên của con. Ta có thể đặt chúng trong lòng bàn tay mà vẫn còn thừa chỗ. Cổ họng ta nghẹn lại khi chạm vào chúng; tim ta tan chảy. Con sẽ thích mẹ của ta. Con sẽ thích bà bởi bà nghĩ nếu không có trẻ con, thế giới này sẽ kết thúc. Con sẽ thích bà bởi vì bà to lớn và mềm mại, bắp đùi lớn êm ái cho con ngồi lên, đôi tay to mềm mại bảo vệ con, và tiếng cười rung lên như bản hòa ca của những cái chuông nhỏ. Ta chẳng thể hiểu được vì sao bà có thể cười như thế, nhưng ta nghĩ đó là bởi vì bà đã khóc nhiều. Chỉ có những người khóc nhiều mới có thể hiểu và thưởng thực cuộc sống với tất cả những vẻ đẹp của nó, và cất lên tiếng cười vui vẻ. Khóc thì dễ, cười mới khó. Sẽ không mất nhiều thời gian để con học được sự thật đó. Cuộc chạm trán của con với thế giới sẽ là tiếng khóc dữ dội; tất cả những gì con có thể làm lúc đầu là khóc. Mọi thứ sẽ làm con khóc: ánh sáng, cái đói, con buồn ngủ. Hàng tuần, hàng tháng sẽ trôi qua trước khi miệng con nhoẻn nụ cười, trước khi cổ họng con phát ra tiếng cười. Nhưng con không được nản chí. Và khi nụ cười đến, khi tiếng cười đến, con phải trao nó cho ta: để cho ta thấy ta đã làm điều đúng đắn bởi đã không lợi dụng công nghệ sinh học chuyển con sang tử cung của một bà mẹ khác rộng lượng hơn và kiên trì hơn ta.