Có nhất thiết phải nhặng xị giận dữ đến thế không? Chúng ta đang rất ổn tại đất nước mà ta vừa đến. Không có gì xảy ra trong suốt cả chuyến đi và sau khi đến. Không bị chuột rút, không đau đớn, không buồn nôn. Chẳng xảy ra bất cứ điều gì mà tay bác sĩ dự đoán: điều này được cô bác sĩ khám cho ta xác nhận. Một phụ nữ dễ mến. Sau khi sờ nắn thăm bệnh con, cô ấy kết luận rằng không có lý do gì phải hốt hoảng: đồng nghiệp của cô ấy đã quá thận trọng và bi quan. Một giọt máu nhỏ đã là gì? Có những phụ nữ mất máu trong suốt cả thai kỳ và vẫn sinh ra những đứa trẻ khoẻ mạnh đấy thôi. Theo ý kiến của cô ấy, nằm trên giường là trái tự nhiên và cũng quá cẩn trọng. Ví như một trong những bệnh nhân của cô ấy, một nữ diễn viên ba lê chuyên nghiệp, vẫn đi biểu diễn múa đôi pas à deux cho đến tận sau tháng thứ năm. Điều duy nhất khiến cô ấy ngạc nhiên là cái bụng ta không hề to lên. Nhưng cả nữ diễn viên ba lê cũng có cái bụng gần như phẳng lì. Ta có thể tiếp tục sử dụng thuốc mà đồng nghiệp của cô ấy đã kê nếu muốn, nhưng quan trọng là cứ để tự nhiên diễn ra theo cách của nó. Khuyến cáo duy nhất của cô ấy là đừng lái xe nhiều quá. Ta nói với cô ấy mình có một chuyến công tác bằng xe hơi trong ít nhất mười ngày. Cô ấy hỏi điều đó có thực sự cần thiết không. Ta trả lời có. Cô ấy im lặng một lát, rồi nói thôi không sao, đường sá ở đất nước này thông thoáng và bằng phẳng, xe hơi ở đây có bộ nhún tốt. Điều quan trọng là không làm việc quá sức và cứ hai, ba tiếng thì cho bản thân được nghỉ ngơi. Con có nghe ta nói không? Ta đang nói rằng ta đã làm hoà với con và giờ chúng ta là bạn bè! Ta đang nói rằng ta xin lỗi vì đã không tin tưởng con và đối xử tệ với con, và rằng ta càng lấy làm hối tiếc nếu con bị tổn thương và thôi không cho ta những cú huých nhẹ nữa. Kể từ lúc ở bệnh viện, con không huých cú nào nữa. Đôi khi nghĩ về điều này, ta lại cau mày.
Nhưng điều đó không kéo dài lâu, và ta nhanh chóng bình tĩnh lại. Con có biết ta đã thay đổi nhiều đến thế nào không? Kể từ khi quay trở lại với cuộc sống thường nhật của mình, ta cảm thấy mình như một con người mới: con mòng biển tung cánh bay. Có thực là đã có lúc ta muốn chết? Điên rồ. Cuộc sống quá tươi đẹp, và ánh sáng cũng thế. Những cái cây rất đẹp, và trái đất, và biển cả. Ở đây chỗ nào cũng có biển: mùi biển, tiếng gầm của biển có tới được với con không? Lao động cũng thật là đẹp nếu niềm vui rung lên trong con. Ta đã lầm khi bảo con rằng lao động mãi mãi là sự mệt mỏi và nhục mạ. Con phải thứ lỗi cho ta: cơn giận dữ và nỗi lo lắng khiến ta chỉ nhìn thấy một màu đen tối. Lại nói về sự đen tối: trong ta lại trào lên thôi thúc được mang con ra. Cùng với nó là nỗi sợ vì đã làm con nản chí với tất cả những câu chuyện của ta về tự do không tồn tại, về nỗi cô đơn trở thành hoàn cảnh duy nhất có thể có. Con hãy quên sự ngớ ngẩn đó đi: được ở bên nhau là tốt. Cuộc sống là một cộng đồng trong đó chúng ta nắm tay nhau, giúp đỡ nhau, an ủi lẫn nhau. Thậm chí những cái cây cũng nở hoa nhiều hơn khi ở cạnh nhau, chim di cư thành bầy, và cá bơi theo đàn. Chúng ta có thể tự mình làm gì? Chúng ta sẽ cảm thấy như những nhà du hành vũ trụ trên mặt trăng, ngột thở vì sợ hãi, và ta nóng lòng quay trở về trái đất. Nhanh lên con ơi, hãy trải qua thật mau những tháng còn lại này, hãy hướng về phía trước, đừng sợ hãi khi nhìn ngắm mặt trời. Đầu tiên, nó sẽ làm con loá mắt, làm con sợ, nhưng rất nhanh chóng nó sẽ trở thành một niềm hân hoan mà con không thể thiếu. Ta ân hận vì đã luôn đưa ra những hình ảnh xấu xí nhất và chưa từng nói với con về vẻ huy hoàng của bình minh, vị ngọt ngào của nụ hôn, và mùi thơm của đồ ăn. Ta ân hận vì chưa bao giờ làm con cười. Nếu định phán xét ta bởi những câu chuyện cổ tích mà ta đã kể cho con, con có quyền kết luận rằng ta là một loại phức cảm chuyên mặc đồ len. Từ giờ trở đi con phải tưởng tượng ta là Peter Pan, mặc màu vàng, xanh lá cây và màu đỏ, và sẵn sàng tung các dải hoa lên mái nhà, các tháp chuông, và các đám mây để chúng không gây mưa. Chúng ta sẽ hạnh phúc cùng nhau, bởi tận sâu thẳm bản thân ta cũng là đứa trẻ. Con có tin là ta cũng thích chơi đùa? Đêm qua khi trở về khách sạn, ta đã tráo lẫn lộn các đôi giày được đặt ngoài cửa phòng, và cả những phiếu ăn sáng. Sáng nay mới lộn xộn làm sao. Một bà tìm thấy đôi giày đế bằng của nam giới thay vì đôi xăng đàn cao gót của mình, một ông tìm thấy đôi giày vải và đòi đôi ủng của mình, ai đó phản hối vì anh ta không muốn một bữa sáng đầy ụ như Giáng sinh trong khi chỉ gọi cốc trà và lát chanh. Tai áp vào cửa, ta lắng nghe và cười vang, vui đến nỗi ta cảm thấy như mình đã quay trở lại thời thơ ấu, quay lại cái thời mà ta hạnh phúc bởi mỗi cử chỉ hành động đều là một trò chơi.